Chuyên mục: Phu nhân yêu kiều phu quân dũng mãnh

Chương 9: Công sinh khó bóp sữa/ Tự tiếp sinh cho mình, gian nan sinh hài tử

Edit: Sakura Trang

“A, hô, hô, hô…” Trầm Sùng thở gấp mấy cái, ngón tay vuốt ve tóc thai ướt nhẹp dưới thân, khôi phục tỉnh táo.

Có lẽ nữ nhi đã bú no rồi, thỏa mãn nấc hai cái, rất nhanh liền ngoan ngoãn an tĩnh lại, hắn cẩn thận đặt nàng xuống, rốt cuộc có thể lần nữa chuyên tâm đối phó với tên tiểu tử phía dưới này.

Thật là… Thật là lớn.

Mặc dù thân thể đau đớn cùng miêu tả lúc trước của Ôn Hành Duệ để hắn có chút tưởng tượng, nhưng tự tay mò tới nửa cái đầu nhỏ kia, chững chạc như Trầm Sùng, trong lòng vẫn giật mình.

Bàn tay của hắn cũng chỉ có thể vừa vặn bọc lại nửa vòng tròn đó. Mà nữ nhi mới vừa chào đời, một tay hắn là có thể ôm được. Có thể tưởng tượng ra, tên tiểu tử trong bụng hắn lớn hơn tỷ tỷ hắn nhiều thế nào.

Ngồi ở trên giường không phải tư thế tốt để sinh sản, đầu thai bị chèn ép khó mà chui ra được. Nhưng hắn thật sự không quỳ được, nếu nằm xuống thì hắn lại không tự tiếp sinh cho mình được. Cơn đau lần nữa từ đáy bụng lan tràn tới toàn thân, bức bách hắn dùng sức sinh thai nhi ra, Trầm Sùng không thể làm gì khác hơn là chống giường khẽ nâng mông lên, ngón tay bấm chặt lên đệm giường, trên trán nổi gân xanh. Hai chân thon dài không ngừng run rẩy, thai bụng đã xẹp xuống một nửa, thịt huyệt bị chống căng, đang không ngừng đẩy đầu thai bị ngậm chặt ra ngoài.

Cánh tay bởi vì dùng sức mà kéo căng thành đường cong xinh đẹp, mái tóc dài tán loạn rũ xuống trên sống lưng rộng lớn không mảnh vải và trên thai bụng nhô cao. Dù giữa hai mông kẹp một cái đầu thai đen thùi lùi, Trầm Sùng vẫn tuấn mỹ vô cùng, khí thế trong trẻo lạnh lùng từ chối người ngàn dặm ngày thường cũng yếu đi mấy phần, mỗi một lần nhỏ giọng thở dốc và rên rỉ khàn khàn đều mang theo cảm giác yếu ớt mập mờ mê người.

Đây là hình ảnh hoang đường lại tuyệt vời cỡ nào.

Tướng quân trẻ tuổi trên chiến trường bất khả xâm phạm, giờ khắc này ở trên tháp ngày thường giao hoan với phu nhân mình, đang mồ hôi nhễ nhại cố hết sức mở rộng chân đẩy thai nhi ra ngoài. Dung nhan tuấn tú dù đối mặt với đao thương mưa kiếm cũng không có vẻ sợ hãi chút nào, lại bị cơn đau sinh sản hành hạ đến đỏ cả mặt. Thịt huyệt bí ẩn mềm mại nhất mở ra, khép mở như đang cầu hoan.

Chuyện cho tới bây giờ, cũng không phải là hắn cố ý ẩn nhẫn, mà là hắn cũng đã mất sức lực gào thét. Cơn đau đớn suốt một ngày một đêm, ở giữa xen lẫn sự giao hoan điên cuồng, vừa nãy còn kẹp đầu thai tiếp sinh cho người yêu. Một chuỗi sự việc mỗi một việc ở trên người người khác đều là gánh nặng không chịu nổi, mà toàn bộ xen lẫn trên thân thể của Trầm Sùng, dù là tướng quân trẻ tuổi xuất chúng, cũng quả thực mệt mỏi đến kiệt lực.

Xem thêm:  3 vị trí nốt ruồi tiết lộ số mệnh giàu sang phú quý, nhất là vị trí đầu tiên sẽ sung túc, dư dả cả đời

“Duệ nhi… Duệ nhi…” Cung lui tạm nghỉ, hắn cúi đầu, lẩm bẩm gọi tên người mình yêu.

Ở biên ải mỗi một lần bị thương, mỗi một lần thân ở hiểm cảnh, mỗi một đêm một mình khó ngủ, trời mới biết cái tên này đã cho hắn bao nhiêu hy vọng và lực lượng. Thật ra thì Trầm Sùng cũng không nói được ban đầu vì sao mình lại động tâm với một thiếu niên nhỏ bé, có lẽ lúc ấy chẳng qua là ở doanh trại quá cô độc gian khổ, cho nên càng thêm nhớ nhung Ôn Hành Duệ. Nhưng bốn năm nhớ nhung xa cách, sau khi thành thân mấy năm như một gắn bó bên nhau, Trầm Sùng biết dù ban đầu vì sao động tâm, bây giờ mình đã hoàn toàn thất thủ, trong lòng tràn đầy chỉ có một người này.

“Ừ ừ… A, hô a… Thật trướng…”

Một mình sinh con Trầm Sùng ném xuống tất cả dè đặt tôn nghiêm, nhỏ giọng độc thoại.

“Lại, lại một chút nữa… Đầu của hài tử… Liền có thể đi ra… Duệ nhi… Hài tử của ta và Duệ nhi…”

Từ đêm hôm kia, đến đến bây giờ đã là rạng sáng ngày thứ ba, hắn đau quá lâu, dường như cung lui cũng không còn có lực như trước. Bản thân Trầm Sùng đã sắp hết sức, cung lui vô lực càng làm cho hắn đẩy ép có chút phí công. Hơn nữa nước ối bị đầu thai giống như nút chặn ngăn lại, sinh miệng không còn ướt át như trước, không chỉ khiến đầu thai không có vật bôi trơn để chui ra, cũng khiến tóc thai ma sát càng thêm khó chịu.

“Ách… Ách… Ngộp… Thật ngộp… Nhanh ra ừ…”

Không được, chỉ ngậm vật lớn này cũng đã khiến cho Trầm Sùng đau đến nổi điên, hắn bắt đầu hỗn loạn thử nghiệm đẩy bụng mình, máu… Huyệt nhỏ của hắn chảy máu… Tuy nói không nhiều, nhưng rất chói mắt.

Thật ra thì Trầm Sùng không cảm giác quá đau đớn gì, nơi đó đã có chút chết lặng, ra máu hơi giảm bớt cảm giác ma sát thô ráp, thậm chí khiến hắn cảm thấy dễ chịu hơn một ít.

Quá mệt mỏi, quá trướng… Trầm Sùng liền cam chịu nghĩ, cứ ra nhiều máu hơn đi, nhiều giống như nước ối vậy, giống như dũng đạo của Ôn Hành Duệ vừa nãy trào ra kéo theo hài tử cùng nhau phun ra ngoài đi…

Mùi máu tanh quen thuộc kích thích hắn tỉnh táo.

Không được, không được… Trầm Sùng nâng tinh thân, hắn là người sống sót trong gió tanh mưa máu, dù thân ở tuyệt cảnh, dù lương thảo bị đoạn, hắn cũng kiên định lòng tin trừ phi bỏ mình nếu không tuyệt không từ bỏ.

Hiện tại chẳng qua chỉ là ở nơi này sinh hài tử, không thể cứ chờ, cứ đợi như vậy… Nghĩ tới điều gì, hắn hạ quyết tâm, đưa tay nắn bóp bên kia đầu vú.

“Ư… Ừ ——!”

Bụng ngón tay mang theo một tầng kén mỏng do đao kiếm binh khí mài ra, vuốt ve quả anh đào đỏ nho nhỏ kia. Thân thể nhạy cảm bị khoái cảm kích thích đến run rẩy.

Vừa nãy nữ nhi chỉ ăn một bên, bên này vừa nãy không dùng đến. Chẳng qua có lẽ cũng không cần nữ nhi mút giúp, Trầm Sùng thở dốc cúi đầu nhìn một cái, nó đã giống như bằng hữu bên kia, kiều diễm ướt át dựng thẳng.

Sức lực của Trầm Sùng dùng ở bụng, bắp đùi, căn bản không khống chế được suy nghĩ của mình phát triển theo phương hướng nghĩ đến những thứ hoang dâm kia, dứt khoát buông thả cho bản thân đắm chìm.

Xem thêm:  Học thuyết âm dương: Sự cân bằng trong y học

Dần dần, chính hắn cũng bắt đầu thở gấp, và tiếng rên rỉ thống khổ lại say mê lúc hắn nắn bóp hai vú mềm non của Ôn Hành Duệ trong trí nhớ, đan xen chồng lên nhau như vang ở bên tai.

Mỗi lần hắn đùa bỡn đôi yêu vật kia, tiểu phu nhân của hắn luôn là đau đến lắc đầu kêu lên “Không được, không được… Ta muốn đi!” Nhưng lại không nhịn được ưỡn ngực nâng eo, đem thịt mềm mơn mởn kia càng đưa vào trong bàn tay của hắn. Trầm Sùng vốn không hiểu loại phản ứng mâu thuẫn này là vì sao.

Hắn chỉ hưởng thụ người yêu người ngậm nước mắt rên rỉ yêu kiều, từ trên mặt đỏ ửng của y gặm cắn một đường đến đầu vú, còn phải đối xử công bằng hai bên trái phải đều không tha.

Bây giờ hắn hiểu, đau đớn cực độ và khoái cảm cực độ có lẽ trên bản chất đều là tương thông, đều là cảm giác nguyên thủy nhất của con người.

Huống chi, hắn phát hiện theo sự xoa nắn của hắn với đầu vú, huyệt nhỏ của hắn cũng giống như Ôn Hành Duệ, lặng lẽ tiết ra dịch ngọt trơn nhẵn dính ướt.

Đối với Ôn Hành Duệ khi giao hợp, đó là bí quyết trợ giúp y ăn phân thân to lớn của phu quân, đối với Trầm Sùng đang sinh sản mà nói, đây là thứ giúp hắn bôi trơn sinh đạo, sinh miệng, cũng bởi vì vui vẻ và thống khổ, không ngừng đóng mở.

“Ách, sắp tới ———— a!” Phía trên, phía dưới đều truyền đến sự đau mỏi cực độ quen thuộc, tựa như trước khi dây đàn đứt, sẽ là sự kích thích cuối cùng.

Trầm Sùng vừa trải qua, hắn biết, sắp rồi.

Hắn không nói thêm gì nữa, chỉ thở gấp thật lớn, đột nhiên nhếch môi ngừng thở, kìm nén đến sắc mặt đỏ lên, cứng ở nơi đó chỉ chốc lát sau, đột nhiên chợt ưỡn ngực một cái, dòng sữa đầu tiên trân quý nhất của sản phu bắn ra ngoài! Trong nháy mắt chất lỏng văng khắp nơi, ướt dầm dề.

Theo sữa tràn ra, thịt huyệt dưới thân Trầm Sùng quả nhiên cũng phun mạnh, theo đó đẩy đầu thai ra thêm một đoạn.

Không kịp thở một hơi, co đau quen thuộc lần nữa như nước thủy triều cuốn toàn thân, co rúc lại kịch liệt kéo căng khiến bụng đều thay đổi hình, bụng mơ hồ phác họa ra đường nét thai nhi bên trong. Người ngoài nhìn sợ rằng cảm thấy kinh hồn bạt vía, nhưng đối với Trầm Sùng đã đau đến bất chấp mà nói, vừa đúng lúc.

“Muốn sinh, thật là muốn sinh… Nhanh lên một chút ách!” Đôi mắt hắn đỏ bừng, một tay chống thân thể lên, một tay theo cơn đẩy ép của bụng cầm đầu thai trơn nhẵn nóng bỏng kéo ra bên ngoài.

“A, a a ách ách ách ——————! !”

Theo một tiếng gào thét hoàn toàn mất khống chế của Trầm Sùng, thịt huyệt run rẩy đẩy ra bên ngoài, đầu thai ngậm ở trong đó rốt cuộc bị đẩy ra.

Sau đó trào ra một lượng nước ối và máu lớn. Thịt huyệt mềm mại bị tóc thai ma sát đến lòi ra, lộ ra sưng đỏ ứ máu bên trong, nhưng rất nhanh theo toàn bộ đầu thai bị đẩy ra lại thụt về, tiếp tục bao chặt lấy bộ phận còn sót lại.

“Hô —— hô —— hô ách ——” Trầm Sùng nằm nghiêng ở nơi đó, nhất thời toàn thân như nhũn ra, hồi lâu mới hồi phục tinh thần lại. Nếu không phải lòng bàn tay hơi cong chạm vào thai phát hỗn loạn nước ối nóng bỏng, còn không ngừng thập thò ma sát lòng bàn tay hắn, nhắc nhở hắn đây chẳng qua là chuyện mới vừa xảy ra, hắn có thể cho là vừa nãy mình đã hôn mê.

Xem thêm:  3 Nét Tướng Xấu Nhưng Lại Giúp Chủ Nhân Vượng Tài Phát Lộc, Cuộc Sống Giàu Sang Phú Quý

Sinh đầu thai ra, tựa như trên chiến trường thắng lợi trong tầm mắt, thân là quân nhân ý chí chiến đấu bị đốt lên. Trầm Sùng khạc ra một ngụm trọc khí, khôi phục mấy phần sức lực, chống người dậy, dựa theo Ôn Hành Duệ nói lúc trước, hai tay sờ thai nhi, hơi xoay tròn nó, điều chỉnh để thuận tiện sinh vai thai ra.

Cảm giác da thịt mềm mại và thân thai của hài tử xoay tròn ở trong người để cho hắn không khỏi rùng mình, hắn thầm xúc động, sinh con mặc dù thống khổ chật vật, nhưng không hề khuất phục, ngược lại càng cảm thấy sinh mạng thần kỳ.

Lần đầu tiên Trầm Sùng sinh lòng yêu thương vuốt ve đầu nhỏ treo ở giữa chân mình, sau đó theo bụng co thắt, run rẩy kéo bả vai thai nhi ra ngoài. Bả vai rất rộng, có lẽ là giống hắn, Trầm Sùng vừa nghĩ vừa tăng thêm mấy phần sức lực bên dưới, hắn sắp không được, không còn sức để chậm rãi sinh sản nữa.

Dưới sự lôi kéo gần như tự ngược của hắn, thân thai hơi chuyển động, theo phụ thân lại phát lực một lần nữa, chậm rãi chui ra khỏi sinh miệng.

“A a!”

Trầm Sùng hừ nhẹ một tiếng, xụi lơ xuống, hai tay đỡ hai chân mình, cúi đầu lẳng lặng nhìn anh nhi mập mạp bị hắn dùng lực nơi bụng thông qua miệng huyệt nặn ra bên ngoài cơ thể.

Nuôi thực sự hơi lớn. Không giống nữ nhi Ôn Hành Duệ vừa sinh, sau khi đầu đi ra liền gần như không chịu trở ngại trượt ra ngoài, đứa trong bụng hắn này, tất cả mọi thứ dù đầu hay bả vai đều bị kẹt lại. Ngay cả ra đến chỗ mông, vẫn còn hơi kẹt một chút, theo phụ thân bị đau không tự chủ giãy giụa, mới hoàn toàn được sinh ra.

***

“Ô ô ô… Phu quân… Huynh chịu khổ rồi.”

Buổi chiều ngày hôm sau, Ôn Hành Duệ tỉnh lại ôm lấy nhị nhi tử mập mạp vào trong ngực, trong nháy mắt nước mắt trào ra mãnh liệt.

Trầm Sùng nằm ở bên cạnh y bởi vì đêm qua sinh sản, sắc mặt vẫn có chút tái nhợt, tạm thời vẫn không nhấc nổi người, chỉ có thể đưa tay lau nước mắt cho y. “Khóc cái gì… Không thích nó sao…”

“Nó thật, thật lớn… Không nói A Trác, chính là niếp niếp nhỏ như vậy, ta đã rất đau… Ta không giúp được gì, còn để huynh… Tiếp sinh cho ta… Ô ô… Ta thật, ta thật vô dụng… Sùng ca ca, ta không tưởng tượng nổi làm sao huynh có thể, có thể sinh nó ra được… Nhất định rất đau rất đau…”

Ôn Hành Duệ nói lăng lộn xộn, vừa khóc vừa nấc, không chú ý tới sắc mặt chợt lóe lên cổ quái của phu quân.

Làm sao… Sinh ra…

Hy vọng ngươi vĩnh viễn cũng không biết ta làm sao để sinh được nó ra…

Trầm Sùng rất nhanh đè suy nghĩ lúng túng xấu hổ cực độ xuống, trên mặt hắn mới vừa hiện lên đỏ ửng giống như là ảo giác lướt qua của Ôn Hành Duệ, hơi ho khan một tiếng, ôn hoà trấn định như từ trước đế giờ cười một tiếng với phu nhân, trầm giọng an ủi Ôn Hành Duệ cũng vừa sinh sản xong: “Không sao, đều đã qua rồi. Hiện tại chúng ta đã nhi nữ song toàn, không cần sinh thêm nữa.”

(Hoàn)