Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành Thánh
Chương 11: Khoai tây chín, chém đứt càn khôn**

Cập nhật lúc: 2026-05-24 14:02:53 | Lượt xem: 9

Sương mù trên đỉnh Linh Điền Phong thường tan rất muộn. Khi những tia nắng đầu tiên của buổi sớm mai lách qua tán lá linh trà, Diệp Trường An đã dắt chiếc liềm rỉ sét ngang hông, chân xỏ đôi dép rơm mòn vẹt, thong dong đi về phía sườn núi phía Nam.

Ở đó có một mảnh ruộng nhỏ, chỉ rộng chừng nửa mẫu, nhưng quanh năm bao phủ bởi một tầng hào quang mờ ảo. Đó là nơi Diệp Trường An dành tâm huyết suốt ba tháng qua để gieo trồng một loại thực phẩm mà theo hắn là "cứu rỗi nhân sinh" – Khoai Tây Cửu Phẩm.

"Hệ thống, độ ẩm của đất hiện tại là bao nhiêu?" Diệp Trường An lẩm bẩm trong đầu.

*【Đinh! Độ ẩm: 35%. Độ phì nhiêu: Tuyệt đối. Tâm trạng của Khoai Tây: Đang cực kỳ nôn nóng muốn được túc chủ rước đi khỏi lòng đất.】*

Trường An khẽ mỉm cười. Cái hệ thống này thỉnh thoảng cũng biết dùng từ ngữ khá gợi hình. Hắn ngồi xổm xuống cạnh một gốc cây lá đã héo vàng – dấu hiệu rõ ràng nhất của việc củ đã già và tích lũy đủ tinh hoa.

Ngay phía sau hắn, một con chó đen gầy gò, lông lá lởm chởm đang nằm bò ra đất, lưỡi thè ra dài ngoằng, hai con mắt thì dán chặt vào đôi bàn tay của Trường An. Đây chính là Nhị Hắc, con "chó săn" mà Trường An nhặt được ở bìa rừng năm ngoái. Không ai biết rằng, trong cơ thể gầy gò ấy là huyết mạch Hắc Kỳ Lân viễn cổ, một cú táp của nó có thể nghiền nát linh khí của một vị Nguyên Anh đại lão, nhưng lúc này, nó chỉ là một con chó thèm ăn khoai tây nướng.

"Gâu!" Nhị Hắc khẽ sủa một tiếng, đuôi ngoáy tít.

"Chờ chút, nôn nóng cái gì. Phải thuận theo tự nhiên." Trường An vỗ đầu nó một cái, rồi chậm rãi cầm lấy cán cuốc.

Chiếc cuốc của hắn trông rất tầm thường, gỗ cán đã lên nước bóng loáng do dùng nhiều, lưỡi cuốc thì mẻ vài chỗ. Thế nhưng, khi lưỡi cuốc ấy vừa chạm vào mặt đất, một luồng sóng gợn nhẹ nhàng lan tỏa ra xung quanh, làm những ngọn cỏ dại cách đó mười trượng cũng phải nghiêng mình như thể bái kiến thần minh.

Ở một mỏm đá cách đó không xa, Liễu Nhược Băng đang ngồi xếp bằng. Nàng mặc bộ đồ trắng tinh khôi, khí chất lạnh lùng như băng tuyết ngàn năm, thanh linh kiếm đặt ngang trên gối. Từ khi chuyển đến Linh Điền Phong để "dưỡng già", thói quen mỗi sáng của nàng không còn là luyện kiếm với mặt trời mọc, mà là nhìn Diệp Trường An… đào đất.

Nàng nheo đôi mắt phượng, nhìn chăm chằm vào động tác của Trường An. Trong mắt người thường, đó là động tác cuốc đất vụng về. Nhưng trong mắt của một Kiếm Tiên như nàng, mỗi lần Diệp Trường An vung cuốc lên, quỹ đạo ấy dường như trùng khớp với sự vận hành của tinh tú trên trời.

"Mỗi một nhát cuốc đều ẩn chứa lực lượng quy tắc… Sư đệ, rốt cuộc huynh đã đạt đến cảnh giới nào?" Nhược Băng thầm nghĩ, tâm tình vốn bình lặng bỗng dâng lên một chút gợn sóng.

*Phập!*

Nhát cuốc đầu tiên lún xuống. Diệp Trường An khéo léo lách lưỡi thép qua lớp đất tơi xốp, bới lên một chùm khoai tây vàng óng, to tròn như những viên linh thạch khổng lồ.

*【Đinh! Chúc mừng túc chủ thu hoạch thành công "Khoai Tây Cửu Phẩm" x5. Chất lượng: Thần phẩm.】*
*【Phần thưởng tích lũy: Tu vi +500 năm. (Đang lưu trữ vì túc chủ chưa muốn thăng cấp)】*
*【Thưởng thêm từ thần khí nông nghiệp: Bạn nhận được một tia "Chém Đứt Càn Khôn Kiếm Ý".】*

Diệp Trường An khựng lại một chút.

Chém đứt càn khôn? Nghe có vẻ hơi khoa trương quá đà nhỉ? Hắn chỉ là một nông dân đang muốn trồng thêm ít rau xanh để cải thiện bữa ăn, hệ thống lại cứ đưa cho hắn mấy thứ kiếm ý sát khí đầy mình thế này, thật là không biết điều phối gì cả.

Hắn xoa xoa đôi bàn tay lấm lem bùn đất, cảm nhận trong đầu bỗng nhiên xuất hiện một luồng khí tức sắc lạnh, bén ngót, dường như chỉ cần một ý niệm, hắn có thể xé toạc bầu trời phía trên Thanh Vân Môn.

"Phiền phức thật, lại phải tìm chỗ giấu đi." Trường An thở dài, rồi lại tiếp tục cặm cụi cuốc tiếp.

Thu hoạch xong mười gốc khoai, bùn đất dính đầy trên ống quần thô, nhưng mặt hắn lại tràn đầy vẻ thỏa mãn. Hắn gom đống khoai lại một chỗ, mỗi củ khoai tây lúc này đều tỏa ra một tầng sương trắng mờ ảo – đó là linh khí thuần khiết đến mức hóa lỏng. Nếu để một tu sĩ Luyện Khí tầng 10 ăn một củ này, e là sẽ lập tức nổ tung vì không chịu nổi dược lực, nhưng với Trường An, đây chỉ là tinh bột loại tốt.

Đúng lúc này, từ trên đỉnh núi phía xa, một bóng người đang ngự kiếm lao tới với tốc độ kinh hồn.

"Trường An! Trường An đồ nhi! Vi sư ngửi thấy mùi khoai chín rồi!"

Chưa thấy người đâu, tiếng gọi ồm ồm của Tiêu Dao Tử đã vang vọng khắp Linh Điền Phong. Lão già này khứu giác đối với đồ ăn còn nhạy hơn cả Nhị Hắc. Lão đáp xuống một cách không hề có phong thái cao nhân, chiếc áo bào rách rưới bay phấp phới, mũi hít lấy hít để không khí nồng đượm mùi đất mới.

"Sư phụ, ngài lại trốn giờ họp của chưởng môn để sang đây ăn chực đúng không?" Trường An không thèm ngẩng đầu lên, tay vẫn đang nhặt mấy củ khoai nhỏ để riêng cho Nhị Hắc.

Tiêu Dao Tử cười hì hì, vuốt râu: "Nói gì mà khó nghe vậy? Vi sư là đang đi thị sát đời sống đồ đệ, thấy con lao động vất vả nên muốn đến… cùng chia sẻ thành quả lao động. Ái chà, Băng nhi cũng ở đây sao?"

Liễu Nhược Băng đứng dậy, khẽ cúi đầu: "Tham kiến sư thúc."

Tiêu Dao Tử xua xua tay: "Thôi thôi, đừng khách sáo. Mau, Trường An, đốt lửa đi con! Khoai tây này mà không nướng bằng củi thông linh thì thật là lãng phí thiên vật!"

Diệp Trường An liếc nhìn sư phụ, rồi lại nhìn đống khoai. Hắn biết, nếu hôm nay không cho lão già này ăn no, lão chắc chắn sẽ nằm lăn ra vườn rau của hắn mà ăn vạ. Hơn nữa, tia kiếm ý vừa nhận được đang khuấy động trong thần thức làm hắn cảm thấy hơi "ngứa tay".

Hắn nhìn ra phía bụi cỏ dại rậm rạp bên rìa vách đá, nơi những cây dây leo cổ thụ đang bò chằng chịt, che lấp cả một khoảng trời nhỏ.

"Để ta dọn dẹp chỗ đó chút đã rồi hãy đốt lửa." Trường An nói thản nhiên.

Hắn tiến lại gần vách đá, tay cầm cái liềm rỉ sét. Động tác cực kỳ chậm rãi, tựa như một lão nông già yếu.

Thế nhưng, khi hắn vung tay một cái, dường như toàn bộ không gian xung quanh Linh Điền Phong khựng lại trong tích tắc. Một tia sáng mỏng như tơ nhện, mờ nhạt đến mức mắt thường khó thấy, từ mũi liềm bay ra.

Nó không mang theo thanh thế hào hùng, không có tiếng nổ long trời lở đất.

Nhưng Liễu Nhược Băng đột nhiên cảm thấy "Cảnh giới Kiếm Tâm" của mình nứt toác. Nàng trừng mắt nhìn, đồng tử co rút lại. Nàng thấy tia sáng ấy lướt qua đám dây leo, rồi biến mất vào không trung.

*Rắc…*

Một tiếng động nhỏ như tiếng bẻ một cành củi khô vang lên. Ngay lập tức, đám dây leo vốn cứng hơn cả sắt thép đại dương bị cắt đứt ngọt xị. Chưa dừng lại ở đó, hàng nghìn trượng mây trắng trên bầu trời bỗng nhiên bị chia đôi, tạo thành một khe rãnh dài vắt ngang thiên không, để lộ ra khoảng không gian đen ngòm phía sau tầng khí quyển.

Tiêu Dao Tử đang cười nói cũng lập tức im bặt, chén rượu trong tay lão suýt nữa rơi xuống đất. Lão nhìn bầu trời bị chém rách, rồi nhìn cái liềm rỉ sét trong tay đồ đệ, miệng há hốc không thốt nên lời.

*Chém đứt càn khôn… đây chính là Chém Đứt Càn Khôn sao?* Lão thầm gào thét trong lòng. *Lão già chưởng môn kia suốt ngày khoe khoang Kiếm ý Tinh Thần gì đó, so với một nhát liềm cắt cỏ này, chắc chỉ xứng đáng để gãi ngứa!*

Trường An thu liềm lại, lẩm bẩm: "Liềm này hơi cùn rồi, dọn cỏ cũng tốn sức quá."

Hắn quay lại, thấy sư phụ và đại sư tỷ đang nhìn mình như nhìn thấy quái vật, liền gãi đầu hỏi: "Sao vậy? Có sâu trên mặt con à?"

"Không… không có gì." Tiêu Dao Tử lau mồ hôi trên trán, giọng run run: "Trường An à, con… con dọn cỏ hơi quá tay rồi đấy. May mà chỗ này vắng người, nếu không vạn pháp tông môn chắc sẽ nghĩ có chân tiên hạ phàm mất."

Liễu Nhược Băng lúc này tiến lại gần, nhìn đám dây leo bị cắt phẳng lì. Nết cắt mịn như gương, không hề có một chút linh lực dư thừa nào bị rò rỉ ra ngoài. Điều này chứng tỏ người ra tay đã đạt đến mức kiểm soát lực lượng cực hạn, phản phác quy chân.

"Sư đệ… Huynh dạy ta cách nhổ cỏ được không?" Nàng đột ngột lên tiếng, ánh mắt lạnh lùng bỗng hiện lên một tia khao khát cháy bỏng.

Diệp Trường An ngẩn ra, rồi cười xòa: "Đại sư tỷ, người học kiếm là để giết địch, học nhổ cỏ làm gì cho bẩn tay. Thôi, khoai chín đến nơi rồi, để ta nướng cho mọi người ăn."

Hắn nhặt vài cành củi khô, tiện tay vung một mồi lửa nhỏ. Mùi hương khoai tây bắt đầu lan tỏa. Một loại mùi thơm thanh khiết, xen lẫn vị bùi của tinh bột thần cấp và vị ngọt dịu của đại đạo, làm tất cả mọi ưu phiền, mọi gông cùm trong tâm trí của những người có mặt đều như tan biến.

Tiêu Dao Tử không đợi được lâu, nhặt lấy một củ khoai còn đang nóng hổi, thổi phù phù rồi cắn một miếng thật lớn.

*Ầm!*

Một luồng khí nóng như núi lửa phun trào chạy dọc theo thực quản xuống đan điền của lão. Tiêu Dao Tử trợn tròn mắt, ngồi bệt xuống đất, vội vàng vận chuyển công pháp. Thọ nguyên vốn đã cạn kiệt của lão, vào lúc này bỗng nhiên như được rót thêm suối nguồn sự sống. Từng sợi tóc bạc trên đầu lão bắt đầu chuyển sang màu xám đen, nếp nhăn trên mặt cũng mờ đi rõ rệt.

"Trời ạ… Đây là khoai tây hay là Thọ Nguyên Đan cửu phẩm vậy?" Lão lắp bắp, nhưng tay vẫn không ngừng bóc vỏ củ thứ hai.

Liễu Nhược Băng cũng nhận lấy một củ từ tay Trường An. Nàng khẽ cắn một miếng nhỏ. Cảm giác bùi ngậy tan ra nơi đầu lưỡi, kéo theo đó là một mảnh vụn kiếm ý vụt qua trong trí não. Những tổn thương kinh mạch do tẩu hỏa nhập ma trước đây, vốn dĩ dùng hàng vạn linh thạch cũng không chữa khỏi, lúc này lại đang được bù đắp bởi một loại sức mạnh ôn hòa và huyền diệu.

"Sư đệ, củ khoai này…"

"Ngon đúng không tỷ?" Trường An cười hiền lành, miệng cũng đang nhai một miếng khoai. "Khoai này trồng vất vả lắm, phải tưới nước đúng lúc gà gáy cơ."

Hắn không nói dối. Nhưng nước hắn tưới chính là linh dịch cô đọng từ linh khí đất trời qua hệ thống, và gà gáy là lúc Nhị Hắc – con chó mang huyết mạch Kỳ Lân – đang tập gào thét để luyện giọng.

Nhị Hắc lúc này đang nằm bên cạnh, gặm một củ khoai nhỏ dành riêng cho nó, dáng vẻ vô cùng thỏa mãn. Ai mà thấy được cảnh này chắc sẽ ngất xỉu ngay lập tức: Một con chó gầy gò đang thong dong hấp thụ tinh hoa mà ngay cả chưởng môn các đại môn phái cũng phải thèm khát.

Trường An nhìn sư phụ đang hối hả "đột phá" trong khi ăn khoai, lại nhìn đại sư tỷ đang lâm vào trạng thái ngộ đạo ngay bên đống lửa, thầm nghĩ trong lòng: *Haiz, tu tiên chi bằng trồng khoai. Đánh đánh giết giết chi cho khổ, cứ ở đây làm ruộng, chẳng bao lâu nữa ta cũng thành Thánh rồi.*

Trên bầu trời, vết rách không gian do tia kiếm ý của Trường An gây ra vẫn chưa hoàn toàn khép lại. Ánh nắng xuyên qua vết rách ấy chiếu xuống Linh Điền Phong rực rỡ vô cùng. Một đám chim linh điểu bay qua, tình cờ tắm mình trong luồng linh khí thoát ra từ đống khoai nướng, bỗng nhiên hót lên những âm thanh trong trẻo như phượng hoàng thanh minh, đồng loạt tiến hóa ngay tại chỗ.

Đúng lúc bầu không khí đang cực kỳ bình yên, bỗng có tiếng xé gió truyền tới.

Lần này không phải sư phụ, mà là một nhóm chấp pháp đệ tử của Thanh Vân Môn. Dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi diện mạo anh tuấn nhưng nét mặt đầy vẻ ngạo mạn, chính là Lâm Hải – đệ tử ưu tú của Hình Phạt Phong.

"Linh Điền Phong có biến, ta cảm nhận được không gian dao động cực mạnh ở hướng này!" Lâm Hải vừa hạ kiếm xuống đất đã hét lớn, bàn tay luôn đặt trên chuôi kiếm thủ thế.

Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến hắn đứng hình.

Một lão già trông như kẻ ăn mày (Tiêu Dao Tử) đang nhồm nhoàm nhai khoai tây, toàn thân tỏa ra hào quang nhàn nhạt.
Một nữ tử xinh đẹp như tiên (Liễu Nhược Băng) đang ngồi bên đống lửa, nhắm nghiền mắt với vẻ mặt cực kỳ thành kính.
Và một tên đệ tử áo vải thô (Diệp Trường An) đang thản nhiên lật khoai trong đám tro nóng.

Mùi thơm ngào ngạt của khoai nướng xộc vào mũi Lâm Hải, làm hắn vô thức nuốt nước miếng một cái. Cảm giác thèm ăn mãnh liệt chưa từng có dâng lên trong lòng hắn, lấn át cả sự cảnh giác ban đầu.

"Ngươi… Các ngươi đang làm gì vậy? Có biết không gian trên đỉnh đầu vừa bị rách ra không?" Lâm Hải quát lớn, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào củ khoai cuối cùng trên tay Diệp Trường An.

Trường An ngước nhìn hắn, vẻ mặt hơi lười biếng: "À, tại mây đen che mất nắng nên tôi dọn dẹp chút cho dễ nướng khoai thôi. Đệ tử của Hình Phạt Phong đúng không? Có muốn ăn một củ không? Năm viên linh thạch một củ, hữu nghị."

Lâm Hải nghe vậy thì giận quá hóa cười: "Linh Điền Phong đúng là ổ của những kẻ điên! Một củ khoai tây bẩn thỉu mà đòi năm viên linh thạch? Ngươi khinh thường Hình Phạt Phong chúng ta quá rồi!"

Hắn định vung tay hất văng đống khoai cho bõ ghét, nhưng Nhị Hắc vốn đang nằm im bỗng ngẩng đầu lên. Một đôi mắt đỏ rực như máu lướt qua Lâm Hải.

Chỉ một cái nhìn.

Lâm Hải cảm thấy chân tay mình cứng đờ, linh lực trong người như bị đóng băng, trái tim đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Một nỗi sợ hãi nguyên thủy bao trùm lấy hắn, khiến hắn ngã ngồi xuống đất, miệng lắp bắp không thành lời.

"Nhị Hắc, không được vô lễ." Trường An vỗ vỗ lưng con chó. "Khách đến thì phải hiếu khách."

Nhị Hắc lại cúi đầu xuống tiếp tục gặm khoai, sát khí biến mất như chưa từng tồn tại.

Lâm Hải bàng hoàng bò dậy, nhìn Diệp Trường An bằng ánh mắt hoàn toàn khác. Hắn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, nhưng trực giác mách bảo hắn rằng, nơi này… cực kỳ nguy hiểm.

Lúc này, Tiêu Dao Tử đã "tiêu hóa" xong củ khoai đầu tiên. Lão mở mắt ra, một luồng ánh sáng vàng rực bắn ra từ đồng tử làm Lâm Hải sợ hãi lùi lại mấy bước.

"Lâm tiểu tử, về nói với sư phụ ngươi, nếu muốn điều tra thì tự mình đến đây gặp lão phu. Còn bây giờ, đừng làm phiền chúng ta… ăn trưa." Tiêu Dao Tử nói xong, giọng điệu uy nghiêm chưa từng thấy.

Lâm Hải run rẩy gật đầu, vội vàng dẫn đám đệ tử lên kiếm chạy mất hút như gặp ma. Hắn không biết rằng, nếu hắn nén giận mà bỏ ra năm viên linh thạch để mua củ khoai đó, con đường tu hành của hắn chắc chắn sẽ đạt tới một đỉnh cao mới mà cả đời hắn không bao giờ mơ tới.

Trận náo động nhỏ qua đi, Linh Điền Phong lại trở về với vẻ yên bình vốn có.

Liễu Nhược Băng lúc này cũng tỉnh lại từ trạng thái ngộ đạo. Nàng đứng dậy, thanh linh kiếm của nàng đột nhiên phát ra tiếng ngân rung động lòng người. Nàng nhìn Trường An, nhẹ nhàng hỏi:

"Sư đệ, tia kiếm ý vừa rồi… nó tên là gì?"

Trường An mỉm cười, lật củ khoai cuối cùng lại cho chín đều, trả lời một cách bâng quơ:

"Nó không có tên đâu. Nếu phải gọi, thì cứ gọi là… \'Kiếm ý đào khoai\' đi."

Liễu Nhược Băng khựng lại, rồi bật cười. Một nụ cười làm bừng sáng cả một vùng trời băng giá. "Kiếm ý đào khoai… Được, ta sẽ nhớ kỹ cái tên này."

Dưới ánh nắng ban trưa, ba người (và một con chó) quây quần bên đống lửa, hưởng thụ thành quả của một buổi sáng lao động vất vả. Diệp Trường An nhìn mảnh ruộng trống trải vừa mới thu hoạch, lòng đầy hy vọng cho mùa vụ tới.

Hệ thống lại vang lên trong đầu hắn:
*【Đinh! Tâm trạng của túc chủ: Vui vẻ. Độ thuần thục trồng trọt: +10. Tiến độ Thành Thánh: 1%.】*

"Mới có một phần trăm thôi sao?" Trường An thở dài. "Xem ra phải trồng thêm ít ngô với đậu nành nữa mới đủ."

Xa xa phía chân trời, khe rãnh mây trắng vẫn chưa tan đi, như một minh chứng cho sự "ngẫu hứng dọn cỏ" của vị thánh nhân ẩn thế đang bận… ăn khoai tây nướng này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8