Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành Thánh
Chương 123: Cái cuốc rỉ sét lại lên tiếng**

Cập nhật lúc: 2026-05-24 15:26:35 | Lượt xem: 8

**CHƯƠNG 123: CÁI CUỐC RỈ SÉT LẠI LÊN TIẾNG**

Sáng sớm trên đỉnh Linh Điền Phong, sương mù dày đặc như sữa bò che lấp cả những vạt ruộng xanh mướt. Trong gian nhà tranh cũ kỹ, Diệp Trường An vươn vai một cái thật dài, nghe xương cốt kêu răng rắc như đậu rang. Hắn lười biếng đẩy cửa bước ra, hít một hơi thật sâu cái không khí mát lạnh trộn lẫn mùi đất ẩm và hương thơm thanh khiết của linh thực.

“Nhị Hắc, dậy! Đi quét lá đi, nhìn cái sân xem, bẩn như thế mà cũng ngủ được à?”

Diệp Trường An tiện chân đá nhẹ vào cái mông lù xù của con chó đen đang nằm cuộn tròn dưới gốc đào. Con chó – vốn là Hắc Kỳ Lân viễn cổ danh chấn bát hoang – chỉ hé một bên mắt, ngáp một cái thật dài đến mức sái cả quai hàm, sau đó dùng ánh mắt đầy vẻ oán hận nhìn vị chủ nhân của mình. Nó hừ hừ vài tiếng trong cổ họng, rồi miễn cưỡng đứng dậy, dùng cái đuôi như chổi lông gà mà phủi phủi mấy cái lá rụng trên sân.

Nếu các đại lão thượng giới nhìn thấy cảnh này, có lẽ họ sẽ tức đến mức hộc máu mà chết. Một con thần thú đỉnh phong lại bị coi như lao công quét dọn, chỉ vì muốn đổi lấy mấy khúc linh cốt luộc thừa của Diệp Trường An.

“Trường An, Trường An à! Nguy rồi, nguy to rồi!”

Giọng nói hớt hải của Chưởng môn Vân Thái Nhất từ xa vọng lại. Lão không dùng phi kiếm để giữ thể diện, mà là chạy bộ đến mức chân dẫm lên bùn đất nhem nhuốc. Vân Thái Nhất sắc mặt trắng bệch, đôi tay run rẩy đưa cho Trường An một tờ thông điệp bằng ngọc giản.

“Lại chuyện gì nữa? Chẳng phải đống sắt vụn từ cái thuyền của Đông Thánh Đế Quốc ta đã cho người đi dọn rồi sao?” Trường An ung dung múc một gáo nước giếng, thản nhiên rửa mặt.

“Không phải là thuyền! Là… là thượng giới!” Vân Thái Nhất nuốt nước bọt cái ực, hơi thở dồn dập. “Vụ việc linh chu bị phá hủy đã đánh động đến giới diện phía trên. Theo mật báo từ tòa bảo tháp quan sát tinh tú, có một vị Thiên Tiên hạ phàm! Hắn mang theo ‘Phạt Thiên Chỉ dụ’, nói là phải san phẳng Linh Điền Phong của chúng ta!”

Diệp Trường An lau mặt, nhíu mày: “Thiên Tiên? Ăn có ngon không?”

Vân Thái Nhất suýt nữa quỵ xuống. Lão muốn khóc mà không ra nước mắt: “Trường An đại ca, tổ tông của tôi ơi! Thiên Tiên là người của cõi trời, một ngón tay có thể nghiền nát cả Thanh Vân Môn ta đấy! Ngài còn đùa được sao?”

Ngay khi lời của Vân Thái Nhất vừa dứt, bầu trời xanh ngắt bỗng nhiên bị xé toạc một đường rãnh khổng lồ. Từ trong hư không, những tia sét màu vàng kim cuồn cuộn đổ xuống như thác lũ. Một cỗ uy áp khủng khiếp từ trên cao ập xuống, khiến cây cối trong phạm vi trăm dặm đều phủ phục, thú rừng sợ hãi chui sâu vào hang.

Một bóng người từ trong ánh sáng vàng kim bước ra. Hắn mặc tiên bào rực rỡ, đầu đội mũ miện hoa văn rồng bay, đôi mắt hờ hững nhìn xuống nhân gian như nhìn một lũ kiến hôi. Đây chính là Huyền Cơ Thiên Tôn, một vị Chuẩn Đế thủ hộ tại cổng giới tuyến.

“Kẻ nào dám guồng nghịch thiên mệnh, phá hủy tiên hạm của đế quốc? Ra đây chịu chết!”

Giọng nói của Huyền Cơ như sấm sét nổ vang trong óc mỗi đệ tử Thanh Vân Môn. Các trưởng lão tu vi thấp trực tiếp ngã nhào, sắc mặt xám ngắt.

Huyền Cơ Thiên Tôn đảo mắt một vòng, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên đỉnh Linh Điền Phong. Hắn hơi ngạc nhiên khi thấy ở đó có một thanh niên đi dép rơm, mặc áo vải thô đang cầm một cái gáo nước đứng nhìn mình.

“Là ngươi?” Huyền Cơ nhíu mày, giọng đầy sự khinh bỉ. “Một tên phế vật Luyện Khí tầng ba? Chẳng lẽ cường giả ẩn thế của nơi này lại nhát gan đến mức sai một tên nông dân ra chịu chết thay sao?”

Hắn hạ xuống một chút, đạp lên hư không, mỗi bước chân đều nở ra những bông sen bằng linh khí. Khi bước vào phạm vi hàng rào gỗ của Linh Điền Phong, Huyền Cơ đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng. Linh khí ở đây… dường như quá mức tinh khiết? Hơn nữa, mùi phân bón nồng nặc này tại sao lại mang theo một chút khí tức của Thái Cổ Thần Thổ?

Hắn lướt mắt qua vườn rau, thấy những cây cải thảo đang đung đưa trước gió, ánh lên lớp huỳnh quang lộng lẫy. Hắn nhìn thấy cây trà bên góc tường, lá trà gân xanh đỏ đan xen như chứa đựng quy luật của trời đất.

Huyền Cơ Thiên Tôn nảy sinh lòng tham. Hắn cười lạnh một tiếng: “Hóa ra là một mảnh thánh địa ẩn giấu. Thảo nào lại to gan như thế. Những thứ này, bản tọa lấy sạch!”

Dứt lời, hắn hiên ngang bước vào vườn. Nhưng sự kiêu ngạo của một vị Thiên Tiên đã làm hắn mù quáng. Thay vì đi theo con đường lát đá nhỏ, hắn lại tiện chân dẫm thẳng vào giữa luống cải thìa mà Diệp Trường An mới vừa gieo hạt được ba ngày.

*Rắc!*

Một mầm xanh nhỏ bé, yếu ớt nhưng đầy sức sống vừa mới nhô đầu lên khỏi mặt đất, đã bị đế giày thêu tơ vàng của Thiên Tiên dẫm nát ngấu nghiến vào trong bùn.

Thế giới bỗng nhiên im bặt.

Vân Thái Nhất ở phía sau nín thở, lão biết có chuyện không lành. Liễu Nhược Băng vốn đang ngồi mài kiếm sau bếp cũng dừng động tác, nàng lặng lẽ nhìn về phía Diệp Trường An, trong mắt tràn đầy sự mặc niệm dành cho vị khách không mời mà đến kia.

Sắc mặt Diệp Trường An trầm xuống. Không phải là sự trầm lặng của một vị thánh nhân uy nghi, mà là sự bực dọc tột độ của một người nông dân khi công sức của mình bị phá hoại.

“Ngươi… vừa dẫm lên rau của ta?” Trường An trầm giọng hỏi, bàn tay cầm gáo nước bắt đầu run nhẹ.

Huyền Cơ Thiên Tôn cười ngạo nghễ, dùng mũi giày di di thêm mấy vòng trên mầm cải nát bấy: “Hừ, một ít rau cỏ dại mà thôi, ngươi nên cảm thấy vinh hạnh vì được gót chân của tiên nhân chạm vào. Bản tọa không chỉ dẫm rau của ngươi, mà còn muốn đốt cả cái am tranh này của ngươi!”

Huyền Cơ vung tay, một ngọn Tiên hỏa rực hồng xuất hiện trên lòng bàn tay hắn, định ném về phía vườn thuốc.

“Vinh hạnh cái tổ tông nhà ngươi ấy!”

Diệp Trường An rốt cuộc bộc phát. Hắn vứt phăng cái gáo nước sang một bên, quay lưng chạy vào trong nhà kho. Một giây sau, hắn trở ra với một vật cầm trên tay.

Đó là một cái cuốc.

Nó trông thật thảm hại: lưỡi cuốc gỉ sét lốm đốm đỏ vàng, cán gỗ thì bị mọt đục mấy lỗ, nhìn như thứ đồ đồng nát chỉ dùng để xới mấy bãi phân bò.

Huyền Cơ Thiên Tôn thấy vậy liền cười rộ lên, tiếng cười rung chuyển cả ngọn núi: “Ha ha ha! Ngươi muốn dùng cái thứ đồ chơi nát này để đấu với ta? Nhân gian quả nhiên là nơi của những kẻ điên rồ và vô tri!”

“Ta bảo này, con sâu bướm kia!” Diệp Trường An quát to. “Ngươi phá hủy cái gì ta cũng có thể nhịn, nhưng ngươi dẫm lên cải thảo của ta là phạm vào đại kỵ rồi! Biết ta mất bao lâu mới ủ được mớ phân lót này không? Biết ta phải thức khuya để đuổi sâu cho chúng nó không?”

Hắn tiến lên một bước.

*Uỳnh!*

Bàn chân dép rơm của Trường An vừa dẫm xuống đất, cả Linh Điền Phong bỗng nhiên phát ra một tiếng rống trầm đục từ sâu trong lòng đất. Những quy luật thiên đạo đang vốn vận hành trơn tru xung quanh thế giới bỗng nhiên dừng lại, giống như gặp phải một sự tồn tại tối thượng mà phải đứng lại chào hỏi.

Huyền Cơ Thiên Tôn tắt hẳn nụ cười. Hắn cảm nhận được một luồng tử khí kinh người khóa chặt lấy linh hồn mình. Cái cuốc rỉ sét trong tay Diệp Trường An, trong mắt hắn lúc này bỗng biến thành một thanh cự phủ khai thiên lập địa, mang theo uy áp có thể nghiền nát cả thái dương.

“Không thể nào! Ngươi chỉ là Luyện Khí tầng ba!” Huyền Cơ gào lên, điên cuồng vung tay ném ra vô số bảo vật hộ thân.

Một chiếc chuông vàng vạn năm!
Một tấm khiên tiên thạch cổ đại!
Một đạo phù văn Chuẩn Đế!

Nhưng Diệp Trường An chỉ đơn giản là nâng cái cuốc lên, sau đó bổ xuống theo một đường vòng cung hoàn hảo mà hắn đã lặp lại hàng vạn lần mỗi khi xới đất.

“Cút về trời cho ta!”

Nhất cuốc rơi xuống.

Không có hào quang rực rỡ, không có kiếm ý ngút trời. Chỉ có một lực lượng nguyên thủy nhất, thuần túy nhất đánh thẳng vào thực tại.

*Rắc!*

Cái chuông vàng vạn năm vừa chạm vào cạnh cuốc liền vỡ vụn thành bột cám. Tấm khiên tiên thạch trực tiếp bốc hơi. Đạo phù văn Chuẩn Đế còn chưa kịp kích hoạt đã bị khí tức của cái gỉ sắt trên cuốc làm cho mục nát.

“Aaaa!”

Huyền Cơ Thiên Tôn kinh hoàng nhận ra cơ thể bất tử của mình đang bị một lực lượng vô hình uốn cong. Cái cuốc của Trường An không chỉ bổ vào cơ thể hắn, mà là bổ vào “vận mệnh” của hắn.

Nhát cuốc kia không trúng vào đầu hắn, mà trúng vào ngực, nhưng lực tác động của nó lại mang tính chất… hất tung.

Dưới sự chứng kiến của vạn người Thanh Vân Môn, vị Thiên Tiên oai phong lẫm liệt ban nãy, giờ đây giống như một khối rác thải bị ném đi bởi một lực lượng khủng khiếp. Hắn bắn ngược lên bầu trời với tốc độ vượt xa cả vận tốc ánh sáng, đâm xuyên qua tầng mây, đâm rách cả lớp rào chắn không gian, thẳng tiến về phía lỗ hổng giới diện mà hắn vừa chui ra.

“Ta… ta sẽ quay lại… aaaa!”

Tiếng hét của Huyền Cơ kéo dài một vệt dài tít tắp rồi mất hút trong hư không tăm tối của vũ trụ.

Cả Thanh Vân Môn chìm trong sự im lặng đến đáng sợ.

Mọi người ngẩng đầu nhìn lên trời, nơi vẫn còn đọng lại một đường rạch trắng xóa – kết quả của việc một vị Thiên Tiên bị “đóng bay” về chỗ cũ.

Diệp Trường An thở hổn hển vì tức giận, hắn thu lại cái cuốc, xót xa ngồi xuống luống rau, dùng ngón tay cẩn thận bới bới mớ đất bùn bị dẫm nát.

“Mẹ nó, nát bấy hết rồi. Nhị Hắc! Vào lấy cho ta hũ nước thần trong bếp ra đây, cứu nhanh còn kịp!”

Nhị Hắc lập tức sủa vang một tiếng, chạy vù vào trong nhanh như chớp. Nó hiểu rõ, lúc này mà không phục vụ đại lão chu đáo, chắc chắn tối nay nó sẽ bị biến thành món lẩu chó.

Tiêu Dao Tử từ trong đống lá khô lồm cồm bò dậy, phủi phủi bộ râu dính đầy phân gà, lẩm bẩm: “Thằng ranh này… cái chiêu ‘Xới đất lật trời’ đó hình như lại thăng tiến rồi? Vừa rồi lão phu thấy không gian không phải là bị rách, mà là nó sợ đến mức tự nhường đường cho cái cuốc kia qua đấy chứ.”

Liễu Nhược Băng đứng cách đó không xa, thanh kiếm trong tay nàng rung lên bần bật. Nàng không phải vì sợ, mà vì hưng phấn. Kiếm đạo của nàng vốn luôn theo đuổi sự sắc lẹm, nhưng hôm nay nàng mới hiểu ra, nếu thực lực đủ mạnh, dù chỉ là một cái cuốc rỉ sét cầm ngược, cũng có thể khiến thần tiên phải bay màu.

Vân Thái Nhất bò dậy, mặt mũi xám xịt nhưng ánh mắt sáng quắc như đèn pha. Lão run rẩy đi tới gần Diệp Trường An, nói bằng giọng sùng bái tột độ: “Trường An… ngươi vừa rồi… thật sự đã đánh bay Thiên Tiên?”

Trường An đang bận tưới nước cứu cây rau muống, chẳng thèm ngẩng đầu lên: “Thiên Tiên gì chứ? Đó chỉ là một con sâu rầy hơi to xác một chút thôi. Chưởng môn, sau này bảo mấy tên lính gác canh giữ cho kỹ vào, đừng để mấy kẻ ăn mặc lòe loẹt vào vườn phá hoại. Lần sau nữa là tôi cuốc cho rụng đầu thật đấy chứ không phải chỉ là ném về nhà đâu.”

Vân Thái Nhất gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: “Phải, phải! Để ta thông báo toàn tông môn, từ nay về sau, Linh Điền Phong là vùng cấm cấp độ SSS! Ai dám dẫm lên một ngọn cỏ của ngươi, ta trực tiếp đem hắn đi làm phân bón cho ngươi luôn!”

Ở một phương trời khác, thượng giới.

Cửa giới diện bỗng nhiên chấn động mãnh liệt. Một vật thể lạ rực lửa lao ra với tốc độ kinh hồn, đâm sầm vào vách đá của Tiên môn lộng lẫy.

*Ầm!*

Khói bụi tan đi, các thiên binh thiên tướng kinh hãi bao vây lấy hiện trường. Họ thấy một bóng người tả tơi, áo mão không còn, cơ thể dính chặt vào vách đá không gỡ ra được. Đó chính là Huyền Cơ Thiên Tôn vĩ đại.

Trên ngực của hắn, một vết lõm hình chữ nhật của lưỡi cuốc hiện rõ mồn một, xung quanh vẫn còn vương vãi… một ít bùn đất và một mảnh lá rau cải thìa nát bấy.

“Nước… cho ta… nước…” Huyền Cơ thều thào, ánh mắt tràn đầy sự sợ hãi tột cùng. Hắn thề, dù có chết hắn cũng không bao giờ hạ phàm đến cái nơi gọi là Thanh Vân Môn đó nữa. Ở đó không có tu sĩ, ở đó chỉ có một con quỷ mang hình hài nông dân!

Trong khi đó, tại Linh Điền Phong, Diệp Trường An sau khi cứu được cây rau muống, tâm trạng đã tốt hơn đôi chút. Hắn nhìn cái cuốc rỉ sét trong tay, lẩm bẩm: “Dùng hơi quá tay rồi, cán gỗ này lại sắp gãy đến nơi. Sư phụ! Tiền linh thạch bán củ cải lần trước lão giấu đâu rồi? Đưa đây để con đi mua lấy vài lạng linh kim rèn lại cái đầu cuốc, loại này dùng không ‘sướng’ tay cho lắm.”

Tiêu Dao Tử lập tức giả vờ điếc: “Cái gì? Gió to quá ta không nghe rõ! Để ta đi xem con gà có đẻ trứng không đã!”

Khói bếp lại bắt đầu bay lên, buổi sáng của vị “Luyện Khí tầng ba” Diệp Trường An lại trở về với sự yên bình thường lệ. Chỉ có bầu trời nhân gian là từ nay về sau mất đi bóng dáng của những kẻ “thay trời hành đạo”, bởi vì ai cũng hiểu: Ở một ngọn núi nọ, có một gã nông dân cực kỳ khó tính và một cái cuốc cực kỳ… nặng tay.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8