Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành ThánhChương 149: Thử sức với việc nuôi ong lấy mật
**Chương 149: Thử sức với việc nuôi ong lấy mật**
Nắng sớm ở Linh Điền Phong luôn mang theo một chút vị ngọt thanh khiết của linh khí cô đọng, len lỏi qua những kẽ lá của vườn củ cải, tạo thành những dải lụa mờ ảo. Diệp Trường An vươn vai một cái thật dài, khớp xương toàn thân phát ra những tiếng "răng rắc" giòn tan như pháo nổ.
Sau khi "vô tình" chạm tới ngưỡng cửa Chuẩn Thánh vào đêm qua, cảm giác lớn nhất của hắn không phải là thấy mình mạnh mẽ vô địch, mà là… nhanh đói hơn. Đúng vậy, tu vi càng cao, nhu cầu về ẩm thực của hắn lại càng trở nên tinh tế và khắt khe.
"Đại sư tỷ, buổi sáng tốt lành." Trường An lười biếng chào một tiếng.
Liễu Nhược Băng lúc này đang đứng dưới gốc cây Ngô Đồng vạn năm, thanh Băng Phách kiếm của nàng vẫn đang phát ra từng đợt hàn ý nhiễu động không gian. Nghe thấy tiếng gọi, nàng thu kiếm, đôi mắt vốn dĩ lạnh lùng như băng tuyết ngàn năm bỗng chốc dịu lại, nhưng ẩn sâu trong đó là một sự kính sợ không thê che giấu.
Trong mắt nàng, vị sư đệ này sau một đêm "ngủ nướng" bỗng nhiên trở nên thâm trầm như đại dương, mỗi hơi thở của hắn dường như đều cộng hưởng với nhịp đập của trời đất.
"Chào sư đệ. Huynh lại định… làm ruộng sao?"
Trường An ngáp một cái, gãi gãi đầu: "Làm ruộng thì chắc chắn phải làm rồi. Nhưng ta đang nghĩ, bữa sáng nay bát cháo trắng hơi nhạt nhẽo. Nếu có chút mật ong phết lên bánh bao nướng, chắc là mỹ vị nhân gian."
Nghĩ đến đó, dịch vị trong khoang miệng hắn bắt đầu tiết ra. Ở kiếp trước, hắn vốn là một kẻ sành ăn. Ở thế giới này, linh thực thì không thiếu, nhưng gia vị ngọt tự nhiên cấp cao thì lại hiếm hoi vô cùng.
"Nuôi ong sao?" Liễu Nhược Băng hơi khựng lại. Nàng từng nghe nói ở những tông môn lớn chuyên về ngự thú, họ có nuôi "Bách Hoa Linh Ong" để lấy mật luyện đan. Nhưng loại ong đó cực kỳ đỏng đảnh, khó nuôi hơn cả tổ tiên.
"Đúng vậy, ta nhớ ở vách núi phía sau Linh Điền Phong có một tổ ong khá lớn. Sáng nay ta sẽ đi bắt chúng về." Trường An vừa nói vừa tiện tay cầm lấy chiếc giỏ tre và cái liềm rỉ sét dắt bên hông.
Nhị Hắc đang nằm phủ phục dưới chân bàn, nghe thấy chữ "tổ ong", đôi tai đen thùi lùi của nó bỗng giật nảy một cái. Nó ngước nhìn chủ nhân với ánh mắt kỳ quái. Cái gọi là "tổ ong" ở vách núi phía sau mà Trường An nói… chẳng lẽ là thứ đó?
—
Vách núi Hồi Nhan phía sau Linh Điền Phong là một nơi cực kỳ hiểm trở. Mây mù quanh năm bao phủ, vách đá dựng đứng như bị thiên rìu bổ xuống. Bình thường, ngay cả đệ tử nội môn cũng không dám bén mảng tới đây, bởi vì nơi này là lãnh địa của một đám quái vật được xưng tụng là "Hắc Giáp Ma Phong" (Ong Ma Giáp Đen).
Đó là loại ong bắp cày khổng lồ, mỗi con dài bằng bắp tay người lớn, lớp vỏ ngoài đen bóng như hắc thiết, ngòi châm của chúng chứa nọc độc có thể khiến một tu sĩ Kim Đan chết đứng trong vòng ba nhịp thở. Chúng không hút mật hoa bình thường, mà là hút linh khí từ huyết mạch núi rừng.
Thế nhưng, trong mắt Diệp Trường An, đám "tiểu khả ái" đang bay vù vù kia chỉ là những con ong hơi "béo phì" một chút do ăn uống quá độ.
"Chà, con nào con nấy to tròn thế này, chắc là mật sẽ thơm lắm đây." Trường An đứng dưới gốc cây cổ thụ, ngước nhìn cái tổ ong khổng lồ treo lủng lẳng trên vách đá. Cái tổ ấy to bằng một gian phòng nhỏ, tỏa ra khí tức hung sát ngợp trời.
Hàng ngàn con Hắc Giáp Ma Phong phát hiện ra kẻ xâm nhập, chúng đồng loạt vỗ cánh, tạo ra những luồng sóng âm chấn động cả khu rừng. Những tiếng "u u" chói tai vang lên, cả đám mây đen kịt từ trên cao lao xuống, định bụng sẽ biến kẻ to gan này thành một bãi máu loãng.
Trường An cau mày: "Hơi ồn ào một chút."
Hắn không ra chiêu, cũng không dùng linh lực. Hắn chỉ đơn giản là rút cái liềm rỉ sét ra, nhẹ nhàng khua một vòng trong không khí để xua đuổi đám "côn trùng" gây nhiễu.
"Vèo—"
Một luồng khí kình vô hình, thanh đạm như gió mùa thu nhưng lại mang theo một loại quy tắc tuyệt đối, trực tiếp cắt ngang không gian. Đám Hắc Giáp Ma Phong đang lao đến với khí thế hung tợn bỗng nhiên cứng đờ lại giữa không trung.
Bản năng sinh tồn của thú dữ vạn năm mách bảo chúng rằng, nếu dám tiến thêm một milimet nào nữa, toàn bộ nòi giống của chúng sẽ bị "nhổ rễ" khỏi dòng chảy thời gian. Con đầu đàn, một con ong bắp cày to như con gà con, mắt đỏ ngầu, bỗng nhiên run bắn lên, vội vàng ra hiệu cho cả đàn dừng lại, rồi… xếp thành hai hàng chỉnh tề, cung kính đậu lên vách đá.
Trường An gật gù hài lòng: "Ngoan đấy. Các ngươi to xác thế này, chắc chắn là ong bắp cày rồi. Nhưng không sao, ong bắp cày mà biết nghe lời thì vẫn cho mật tốt."
Hắn bước tới, đôi chân trần đạp trên hư không như đi trên đất bằng. Hắn giơ tay ra, nhẹ nhàng vỗ vỗ vào cái tổ ong khổng lồ: "Từ nay về sau, các ngươi dọn về Linh Điền Phong của ta mà ở. Ta sẽ trồng thêm cho các ngươi mấy luống hoa Cửu Phẩm, đảm bảo ngon hơn cái thứ linh khí khô khan trên vách đá này nhiều."
Cả đàn Hắc Giáp Ma Phong – vốn là cơn ác mộng của cả Thanh Vân Môn – lúc này chỉ dám cúi đầu, vỗ cánh nhè nhẹ như thể đang dập đầu lạy tạ. Con ong đầu đàn tự giác bay đến, dùng cái đầu cứng như thép của mình cọ cọ vào tay Trường An, dáng vẻ nịnh nọt không thua gì Nhị Hắc ở nhà.
—
Khoảng một canh giờ sau, tại sân sau Linh Điền Phong.
Liễu Nhược Băng đang định tưới nước cho mấy gốc trà, bỗng cảm thấy bầu trời tối sầm lại. Nàng ngẩng đầu lên, và rồi thanh kiếm trong tay "xoảng" một tiếng rơi xuống đất.
Phía xa, Diệp Trường An đang thong dong đi tới, vai vác một cái "khối kiến trúc" khổng lồ đen kịt. Phía sau hắn là hàng vạn vệt đen cuồn cuộn như mây đen che lấp cả ánh mặt trời. Khí tức hung tàn, độc địa tỏa ra khiến cỏ cây xung quanh đều có dấu hiệu héo rũ.
"Hắc… Hắc Giáp Ma Phong?" Giọng Liễu Nhược Băng lạc hẳn đi.
Nàng nhận ra lũ ong này. Đây chính là đám hung thú từng tiêu diệt một chi đội thực thi pháp luật của tông môn cách đây năm mươi năm vì lỡ tay chạm vào lãnh địa của chúng. Ngay cả sư phụ nàng, một cao thủ Nguyên Anh kỳ, cũng dặn đi dặn lại không được đến gần vách Hồi Nhan.
Vậy mà bây giờ, sư đệ nàng lại dẫn cả đàn về nhà như dẫn đám gà con đi ăn?
"Sư tỷ, tránh ra một chút, kẻo lũ này nó thấy người lạ lại lỡ tay đốt cho một cái thì phiền phức." Trường An cười hì hì, đặt cái tổ ong xuống cạnh cây Ngô Đồng.
Hắn nhìn đống "ong mật" của mình, nghiêm giọng nói: "Nghe đây, đây là đại sư tỷ, kia là Nhị Hắc. Ai dám đốt họ, ta sẽ đem các ngươi đi nấu cao hổ cốt, à không, cao ong bắp cày đấy!"
Cả đàn ong bắp cày run lẩy bẩy, lập tức tản ra, bắt đầu cần mẫn bay quanh các luống hoa linh dược.
Nhị Hắc vốn định sủa vài tiếng oai phong, nhưng khi nhìn thấy con ong đầu đàn đang lượn lờ trước mũi, cảm nhận được độc tính chuẩn bị đạt cấp bậc hóa hình của đối phương, nó liền thức thời khép mõm lại, chầm chậm lùi vào trong xó bếp, giả vờ như mình là một tảng đá vô hại.
Trường An bắt tay vào làm "chuồng" cho ong. Hắn không dùng gỗ bình thường, mà vào kho lấy ra vài khúc "Gỗ Lôi Kích" tích trữ từ lần trước thiên lôi đánh xuống vườn rau. Hắn dùng cái liềm gọt đẽo rột rột, chỉ loáng một cái đã thành một dãy thùng gỗ vuông vắn, phía trên còn khắc thêm mấy trận pháp "Tụ Linh" và "Ổn Định" một cách tùy hứng.
Nếu một trận pháp đại sư nhìn thấy cảnh này, chắc chắn sẽ thổ huyết mà chết. Những phù văn cấp cao có thể dùng làm cốt lõi cho một hộ tông đại trận, nay lại được Trường An dùng để… giữ ấm cho tổ ong.
"Xong rồi, các bạn nhỏ, vào nhà mới thôi."
Đám ong bắp cày vừa chui vào thùng gỗ liền cảm thấy một luồng sinh khí ấm áp và thuần khiết vô cùng tràn ngập khắp cơ thể. Chúng hạnh phúc đến mức rung cánh loạn xạ. Một con Hắc Giáp Ma Phong bình thường chỉ cần ở trong cái thùng này vài ngày, có lẽ cũng có thể đột phá thành Yêu Vương.
Diệp Trường An xoa tay, ánh mắt mong đợi: "Bây giờ là lúc thu hoạch chút mật thử xem sao."
Hắn lấy một cái bát sứ trắng, gõ gõ vào thùng gỗ: "Nào, cho ít 'phí thuê nhà' đi."
Con ong đầu đàn rất thức thời, nó bay vào bên trong một lát, rồi cùng bốn năm con ong to lớn khác cùng nhau khiêng ra một tảng mật lớn màu vàng kim rực rỡ.
Không giống mật ong bình thường vốn có màu vàng trong, mật của lũ "quái vật" này có màu vàng đặc như hổ phách, bên trong lấp lánh những hạt li ti như những vì sao. Vừa mới xuất hiện, một mùi hương kỳ lạ bùng nổ, khiến cho cả Linh Điền Phong bỗng chốc tràn ngập một mùi thơm thanh tao, thoát tục, chỉ cần hít một hơi cũng cảm thấy lỗ chân lông toàn thân nở ra, tu vi bị nghẽn bấy lâu nay bỗng có dấu hiệu lung lay.
Liễu Nhược Băng đứng cách đó không xa, chỉ thấy đầu óc ong ong, kiếm ý trong người tự động vận hành mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nàng kinh hãi nhìn bát mật kia: "Đây… đây không phải là mật ong. Đây là Linh Dịch Hóa Tủy trong truyền thuyết!"
Trường An không quan tâm đến tên gọi. Hắn thọc ngón tay vào, lấy một chút đưa lên miệng nếm thử.
"Ôi… cái vị này!"
Mắt hắn sáng lên. Vị ngọt đậm đà nhưng không gắt, sau đó là một luồng nhiệt lượng ấm áp lan tỏa từ đầu lưỡi xuống tận đan điền, khiến hắn cảm thấy sảng khoái như vừa mới tắm nước nóng xong.
"Ngon! Rất ngon! Sư tỷ, mau đến đây nếm thử. Cái này mà phết vào bánh bao nướng thì đúng là cực phẩm!"
Liễu Nhược Băng đi tới với bước chân run rẩy. Nàng nhận lấy một chiếc muỗng nhỏ mà Trường An đưa cho, múc một chút mật hổ phách bỏ vào miệng.
Trong khoảnh khắc, nàng cảm thấy mình như đang đứng giữa một rừng hoa thái cổ, hàng vạn quy tắc kiếm đạo vốn dĩ mờ mịt bỗng chốc trở nên rõ ràng mồn một trước mắt. Một luồng lực lượng khổng lồ bùng nổ trong kinh mạch nàng, những tổn thương cũ từ thời còn luyện công quá độ hoàn toàn biến mất, kinh mạch được mở rộng gấp đôi, sáng lấp lánh như ngọc thạch.
"Sư đệ… cái mật này…" Liễu Nhược Băng nghẹn lời, nàng cảm thấy mình sắp đột phá lên Nguyên Anh đỉnh phong ngay lập tức.
"Hơi ngọt quá một chút nhỉ?" Trường An lẩm bẩm: "Lần sau ta phải nhắc chúng nó hút ít linh khí của hoa Hồng Liên đi, hoa đó vị hơi chát, chắc sẽ cân bằng được độ ngọt."
Liễu Nhược Băng: "…"
—
Buổi trưa hôm đó, đúng lúc Diệp Trường An đang loay hoay với cái bếp lò để nướng bánh bao thì một bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở chân núi.
Tiêu Dao Tử – lão sư phụ nát rượu của Linh Điền Phong – tay xách một bầu rượu không, mũi khịt khịt liên tục, vẻ mặt đầy sự hưng phấn và nghi hoặc.
"Mùi gì mà thơm thế này? Thơm hơn cả rượu trăm năm của tông chủ lão già kia nữa!" Lão vừa lẩm bẩm vừa phi thân lên núi với tốc độ nhanh nhất có thể.
Khi lão bước vào sân sau, cảnh tượng đập vào mắt khiến lão suýt chút nữa thì ngã ngửa.
Đại đồ đệ của lão – Băng Sơn Kiếm Tiên Liễu Nhược Băng – đang ngồi xổm cạnh một cái thùng gỗ, tay cầm muỗng… vét mật ong với vẻ mặt cực kỳ thỏa mãn. Còn đệ tử út Diệp Trường An thì đang thong dong lật những miếng bánh bao trắng tinh trên lò than, mỗi miếng đều được phết một lớp mật ong vàng óng, tỏa ra mùi thơm "giết người".
Nhưng điều khiến Tiêu Dao Tử lạnh sống lưng chính là hàng vạn con ong bắp cày đen thùi lùi đang lượn lờ xung quanh.
"Trường An! Nhược Băng! Mau chạy đi! Đó là Hắc Giáp Ma Phong! Trời ơi, sao lũ ôn thần này lại kéo tới đây đông thế này!"
Tiêu Dao Tử hét lên, vội vàng vung tay định thi triển thần thông bao bọc hai đồ đệ chạy trốn.
Trường An bình thản quay đầu lại, tay vẫn không ngừng lật bánh: "Sư phụ, thầy bình tĩnh chút. Đám này là vật nuôi mới của con, chúng ngoan lắm. Thầy có muốn ăn bánh bao mật ong không? Con mới nướng xong một mẻ đây."
Tiêu Dao Tử chết đứng tại chỗ. Lão nhìn thấy một con ong bắp cày to lớn đang dùng đôi cánh như thép của mình để… quạt lửa giúp Trường An. Lại thấy một con khác đang dùng chân sau ôm lấy một củ tỏi khô giúp hắn lột vỏ.
Cái thế giới này… bị điên rồi sao?
"Ngươi… ngươi nói đây là vật nuôi?" Lão già lắp bắp, đưa tay chỉ vào đàn ong đang khiến cả giới tu tiên phải kinh hồn bạt vía.
"Vâng, chúng là ong bắp cày, nhưng con huấn luyện một chút là biết nuôi lấy mật ngay." Trường An đưa một cái bánh bao nóng hổi cho sư phụ: "Thầy nếm thử xem, ngọt lắm."
Tiêu Dao Tử nhìn miếng bánh bao, nuốt nước bọt ực một cái. Mùi thơm đó đã hoàn toàn đánh bại lý trí của lão. Lão cắn một miếng thật lớn.
"Ầm!"
Lão cảm giác như có một tia sét vừa đánh vào linh hồn mình. Toàn bộ rượu độc tích tụ trong gan bấy lâu nay lập tức bị hóa giải, tu vi bấy lâu nay đứng yên ở Nguyên Anh trung kỳ bỗng nhiên bắt đầu nhảy vọt.
"Mật ong… đây là mật ong của Thái Thượng Lão Quân à?" Lão trợn tròn mắt, tay run run: "Trường An à, vi sư đột nhiên thấy… hình như mình sắp đột phá rồi. Để vi sư ăn thêm vài cái bánh bao nữa để trấn định tinh thần cái đã!"
"Ăn thoải mái đi thầy, còn nhiều mật lắm." Trường An cười xòa, quay sang nói với đàn ong: "Các bạn nhỏ, làm việc chăm chỉ vào nhé. Tối nay ta sẽ tưới cho khu vườn các ngươi ở ít nước suối thần của ta, coi như là khen thưởng."
Đàn ong bắp cày nghe thấy thế thì hưng phấn vô cùng, tiếng vỗ cánh vang lên như sấm dậy, bay đi hái linh khí rầm rộ hơn bao giờ hết.
Dưới ánh nắng ban trưa, cảnh tượng ở Linh Điền Phong thật là kỳ lạ. Một vị lão già tu vi cao thâm đang ngồi bệt dưới đất nhai bánh bao đến chảy nước mắt, một nàng kiếm tiên xinh đẹp thì đang say sưa ngắm mật ong, và một thanh niên trẻ tuổi mặc đồ vải thô, dắt liềm rỉ sét, đang đứng nhìn đàn ong "khủng long" của mình với nụ cười hiền lành của một bác nông dân thực thụ.
"Nuôi ong lấy mật quả nhiên là một quyết định đúng đắn." Trường An thầm nghĩ: "Thành Thánh hay không thì chưa biết, chứ cuộc sống thế này thì đúng là thoải mái thật."
Ở góc sân, Nhị Hắc lén nhìn vào cái bát mật ong còn dư, nhân lúc không ai để ý liền lẻn tới liếm một cái. Kết quả là nó bị con ong đầu đàn trừng mắt một cái, dọa cho rụt cổ lại, lầm lủi bỏ đi.
Trường An chợt nhận ra điều gì đó, hắn vỗ đùi một cái: "Ấy chết, suýt nữa thì quên. Có mật rồi, có lẽ mình nên thử ngâm một ít tỏi đen mật ong, cái đó chữa ho và tăng cường sức đề kháng cho người già tốt lắm. Sư phụ này, thầy thấy tỏi ở Linh Điền Phong chúng ta thế nào?"
Tiêu Dao Tử đang bận nhai, chỉ biết giơ ngón tay cái lên. Trong thâm tâm lão, bây giờ bảo lão đi làm đồ đệ của Diệp Trường An, lão cũng bằng lòng, chứ nói gì đến chuyện làm sư phụ.
Hòa bình và no ấm, có vẻ như Linh Điền Phong đã tìm thấy định nghĩa mới cho sự "tu hành" của mình. Chỉ là, họ không biết rằng, những "con ong mật" của họ đang khiến các trưởng lão của các đỉnh núi khác đang đứng ngoài rào bảo vệ, không ai dám bước vào dù chỉ nửa bước vì sợ bị "đám vật nuôi ngoan ngoãn" kia châm cho một cái thì hồn siêu phách tán.
"Linh Điền Phong đúng là hang cọp mà…" Chưởng môn Vân Thái Nhất đứng đằng xa, dùng thiên nhãn nhìn thấy đàn Hắc Giáp Ma Phong đang giúp Trường An dọn cỏ, run rẩy nói: "Trường An hiền nhi à, con có biết con đang nuôi một đội quân có thể san bằng cả vương triều không?"
Nhưng tất nhiên, Diệp Trường An không biết, và hắn cũng chẳng quan tâm. Với hắn, ngọt là được.
— Hết chương 149 —