Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành Thánh
Chương 180: Cây Thế Giới nở hoa

Cập nhật lúc: 2026-05-24 16:05:02 | Lượt xem: 9

**CHƯƠNG 180: CÂY THẾ GIỚI NỞ HOA**

Dưới ánh nắng nhạt nhòa của buổi trưa hè trên đỉnh Linh Điền Phong, không gian dường như ngưng đọng. Tiếng ngáy đều đều của Diệp Trường An dưới chiếc nón lá rách giống như một loại nhịp điệu nguyên thủy, gõ nhẹ vào tâm khảm của vạn vật.

Nhưng ở bên ngoài hàng rào gỗ xiêu vẹo kia, không khí lại căng thẳng đến mức ngay cả một hạt bụi cũng không dám rơi xuống. Hàng chục vị Tiên Đế, những người đứng đầu các đại thế giới, những kẻ chỉ cần dậm chân một cái là cả ngân hà rung chuyển, lúc này lại đứng chôn chân như những pho tượng đá. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán họ, nhưng không ai dám đưa tay lên lau. Họ đang nín thở, chứng kiến một kỳ tích mà hàng tỷ năm qua chưa từng xuất hiện.

Dưới gốc Cây Thế Giới vĩ đại – thứ mà Diệp Trường An vẫn quen miệng gọi là "cái cây cho bóng mát" – một sự thay đổi kinh thiên động địa đang âm thầm diễn ra.

Phân bón được chế từ xác con Sâu Thời Gian sau khi bị Diệp Trường An "xử lý" đã bắt đầu ngấm hoàn toàn vào đất. Lớp đất linh thổ màu đen sậm dưới chân hắn bỗng nhiên chuyển sang màu tím vàng huyền ảo, tỏa ra mùi thơm của sự sống sơ khai. Luồng năng lượng khổng lồ từ xác con quái vật cấp độ diệt thế kia không hề nổ tung theo cách tàn bạo, mà bị mảnh vườn này thuần hóa, trở nên dịu dàng như dòng nước nhỏ, từ từ bò lên theo các rễ cây già cỗi.

"Răng rắc…"

Một tiếng động nhỏ vang lên. Đối với người thường, nó có thể chỉ là tiếng cành cây khô gãy, nhưng trong tai những vị Chuẩn Thánh và Tiên Đế kia, đó là tiếng sấm rạch ngang trời đất.

Cây Thế Giới, vốn đã cao chọc trời và bao phủ bởi những tán lá xanh biếc, bỗng nhiên rung rinh một cách lạ lùng. Từ những kẽ lá rậm rạp, những nụ hoa nhỏ xíu màu bạc bắt đầu đâm chồi.

Chỉ trong nháy mắt, sự tăng trưởng đó vượt xa mọi định luật thời gian và không gian.

"Trời ạ… các vị nhìn xem!" Chưởng môn Thanh Vân Môn, Vân Thái Nhất, lắp bắp chỉ tay lên bầu trời. Tiếng nói của ông run rẩy đến mức không ra hơi.

Một nụ hoa bạc hé nở. Sau đó là nụ thứ hai, thứ mười, rồi hàng vạn, hàng triệu nụ hoa đồng loạt bung cánh.

Không có âm thanh chói tai, chỉ có một luồng ánh sáng dịu nhẹ nhưng vô cùng mãnh liệt khởi phát từ Linh Điền Phong. Luồng ánh sáng này không bị giới hạn bởi tầng mây hay rào cản địa lý. Nó xuyên qua bầu khí quyển của Thanh Lam Giới, lao vút vào khoảng không vũ trụ vô tận.

Vào khoảnh khắc đó, toàn bộ chư thiên vạn giới, từ những tinh cầu hẻo lánh nhất đến những tiên đình lộng lẫy nhất, tất cả đều bị bao phủ bởi một màn ánh sáng màu nhũ bạc tinh khiết. Đêm tối biến mất, thay vào đó là một buổi ban mai vĩnh cửu.

Ánh sáng đi tới đâu, thiên đạo vốn đang suy kiệt bỗng nhiên hồi sinh mãnh liệt tới đó. Những tu sĩ đang bị kẹt ở bình cảnh nghìn năm bỗng thấy đầu óc minh mẫn, kinh mạch tự động lưu chuyển, tu vi đột phá ngay tại chỗ. Những tinh cầu chết khô bỗng mọc lên mầm xanh. Những vết nứt không gian hung tợn bỗng nhiên khép lại dưới bàn tay vô hình của ánh sáng.

Hương thơm của hoa Cây Thế Giới lan tỏa khắp không gian. Nó không phải mùi thơm của phấn hoa thường tình, mà là mùi vị của Đạo. Một hơi hít vào, thọ nguyên tăng thêm ngàn năm; hai hơi hít vào, tâm ma tiêu tán; ba hơi hít vào, dường như có thể chạm tay tới cảnh giới Thánh nhân.

"Vạn cổ… hoa nở…" Tiêu Dao Tử đứng cạnh chuồng gà, bình rượu trên tay rơi xuống đất vỡ tan tành mà lão chẳng hề hay biết. Đôi mắt lão đục ngầu lệ: "Thần thoại nói không sai, khi Cây Thế Giới nở hoa, chính là lúc vạn vật luân hồi, thời đại mới bắt đầu. Trường An… rốt cuộc con đã trồng ra thứ gì thế này?"

Trong khi cả vũ trụ đang chấn động, "thủ phạm" gây ra tất cả chuyện này lại lật người một cái trên ghế mây.

Diệp Trường An cảm thấy hơi chói mắt. Hắn cau mày, tay quờ quạng kéo chiếc nón lá thấp xuống hơn một chút để che đi ánh sáng bạc lấp lánh đang rớt xuống từ tán cây.

"Nhị Hắc… bớt sủa lại… để ta ngủ…" Hắn lầm bầm trong mơ.

Con chó đen gầy Nhị Hắc – hay chính là Hắc Kỳ Lân viễn cổ – lúc này đang quỳ sụp dưới gốc cây, đầu rạp xuống đất, run rẩy không ngừng. Nó không phải sợ hãi, mà là đang thành kính bái lạy. Mỗi một cánh hoa rơi rớt trên lưng nó đều tan chảy, biến thành những dòng thần lực nguyên thủy nhất rèn luyện xương cốt nó. Nó biết, chủ nhân chỉ cần một giấc ngủ trưa, đã tặng cho nó cơ duyên mà cả đời tộc Kỳ Lân chưa bao giờ dám mơ tới.

Bên cạnh vườn, Liễu Nhược Băng đứng lặng người. Thanh kiếm rỉ trên lưng cô bỗng dưng ngân vang lên những tiếng rền rĩ trầm hùng. Một cánh hoa màu bạc chậm rãi xoay tròn trong gió, cuối cùng đậu nhẹ lên trán cô rồi biến mất.

Trong đầu Liễu Nhược Băng, hàng vạn kiếm chiêu phức tạp bỗng nhiên sụp đổ, chỉ còn lại một ý niệm giản đơn nhất. Cô nhắm mắt lại, xung quanh cơ thể cô không còn là băng giá vạn năm nữa, mà là một vùng trời đất rực rỡ ánh sáng. Kiếm của cô không còn là để giết chóc, mà là để bảo vệ sự yên bình này. Cô đã ngộ đạo. Từ một Kiếm Tiên bình thường, cô đang tiến thẳng vào ngưỡng cửa của Chuẩn Thánh với một tốc độ khiến thần phật cũng phải ghen tị.

Lúc này, ở Thượng giới, các vị Tiên Đế đang quỳ lạy trước màn sáng rực rỡ từ dưới hạ giới chiếu lên. Họ nhìn thấy qua khe nứt không gian một bóng người đang nằm trên ghế mây, chân dẫm dép rơm, nón lá che mặt.

"Đó chính là vị tồn tại ấy sao?" Một vị lão tổ tông của đại phái thanh âm run rẩy hỏi.

"Phải… Ngài ấy đã cứu lấy căn cơ của thế giới này bằng cách bón phân cho một cái cây."

"Thánh nhân thực sự, chẳng bao giờ phô trương. Ngài lấy nhân gian làm ruộng, lấy thiên đạo làm hạt giống. Chúng ta tu hành cả đời, cũng không bằng một cái lật người của ngài ấy."

Bỗng nhiên, hệ thống trong đầu Diệp Trường An phát ra tiếng báo động vang dội:

*【 Đinh! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ ẩn: "Phủ xanh vũ trụ". 】*
*【 Bạn đã nuôi dưỡng Cây Thế Giới nở hoa lần đầu tiên kể từ thời Khai Thiên Tích Địa. 】*
*【 Điểm công đức tích lũy: Vô hạn. 】*
*【 Phần thưởng: Một túi hạt giống Rau Muống Hỗn Độn + Một cái thùng tưới nước không đáy. 】*
*【 Tu vi thực tế của bạn đã tự động nhảy vọt qua hàng vạn tầng mây, đạt tới cảnh giới "Thiên Đạo Vô Thượng Thánh". 】*

Diệp Trường An trong cơn mơ cảm thấy nhức đầu. Cái hệ thống này thật là phiền phức, cứ vang lên mãi không thôi. Hắn khó chịu nheo mắt tỉnh dậy.

Ánh sáng bạc lúc này đã dịu đi một chút, nhưng cả Linh Điền Phong vẫn rực rỡ như một cung điện thần tiên. Những cánh hoa bạc vẫn đang nhẹ nhàng rơi rụng như tuyết mùa đông, phủ kín mặt đất linh thổ.

Diệp Trường An ngồi dậy, dụi dụi mắt, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt liền đứng hình.

"Cái quái gì thế này?" Hắn thốt lên, giọng đầy vẻ bàng hoàng. "Ta chỉ ngủ quên có một lát… ai… đứa nào nghịch ngợm đổ muối hay bạc vụn ra đầy sân thế này?"

Hắn nhìn lên cái cây cổ thụ phía sau. Những chùm hoa bạc rực rỡ vẫn đang đua nhau nở rộ.

"Trời ơi! Cái cây này… nó nở hoa thật sao?" Diệp Trường An vò đầu bứt tai, mặt đầy vẻ xót xa. "Nở nhiều hoa thế này, chắc chắn là sẽ hút hết dinh dưỡng của đất rồi! Đống phân bón Sâu Thời Gian của ta vất vả lắm mới trộn được, thế mà bị nó hút sạch để làm hoa làm cảnh! Thật là phí phạm, phí phạm quá đi!"

Hắn nhảy dựng lên từ ghế mây, cầm lấy cái chổi tre để cạnh góc tường, bắt đầu hùng hục quét những cánh hoa sang một bên.

"Hừ, nở hoa thì có ích gì? Có ăn được không? Có nấu canh được không? Chỉ tổ làm bẩn ruộng rau cải thảo của ta!"

Phía bên ngoài hàng rào, một vị Tiên Đế chứng kiến cảnh này, mắt trợn trừng, máu trong người như muốn nghịch chuyển.

"Ngài ấy… Ngài ấy đang dùng chổi tre để quét… Đạo hoa của Cây Thế Giới?"

"Mỗi một cánh hoa đó nếu đem vào đấu giá ở Tiên giới, có thể đổi lấy cả một vương quốc… thế mà ngài ấy lại coi là rác?"

"Im miệng!" Chưởng môn Vân Thái Nhất quát khẽ, giọng nể sợ vô ngần. "Đó gọi là cảnh giới! Trong mắt Thánh Nhân, tiền tài hay địa vị chỉ là phù vân. Những gì chúng ta coi là chí bảo, với ngài ấy chỉ là rác rưởi gây cản trở việc trồng trọt. Hãy nhìn cách ngài ấy quét rác xem… mỗi một nhát chổi đều ẩn chứa quỹ đạo của đại đạo vạn vật!"

Diệp Trường An vừa quét vừa lầm bầm chửi rủa cái cây. Hắn không hề hay biết rằng, mỗi khi chổi tre của hắn quẹt qua mặt đất, những gợn sóng không gian lại được định hình lại, trở nên bền vững hơn hàng nghìn lần. Những cánh hoa được hắn quét dồn lại thành một đống ở góc vườn bỗng nhiên tụ lại, hóa thành một luồng khí vận kinh khủng, trấn giữ cho cả Thanh Vân Môn vĩnh viễn không bị xâm phạm.

Lúc này, Tiêu Dao Tử lấy lại bình tĩnh, rón rén bước tới gần hàng rào, trên mặt nặn ra một nụ cười nịnh nọt:

"Trường An à… vi sư thấy hoa này… thơm quá. Hay là chúng ta nhặt một ít về… ướp trà được không con?"

Diệp Trường An ngẩng đầu lên, thở hồng hộc vì mệt: "Sư phụ, lão lại lười biếng rồi đấy à? Muốn lấy thì lấy hết đi, quét đống này mệt chết ta được. Tiện thể đem đổ cho mấy con gà ăn xem chúng nó có đẻ trứng to hơn không."

Đám Tiên Đế bên ngoài nghe xong suýt thì ngất xỉu. Đem hoa Cây Thế Giới đi cho gà ăn? Con gà nào diễm phúc đến mức đó chứ?

Ngay lập tức, con gà trống to nhất trong vườn – thực chất là một con Phượng Hoàng lửa đang giả danh – nghe thấy vậy liền vỗ cánh kịch liệt, ánh mắt sáng quắc như hai ngọn đuốc, tranh thủ lúc Diệp Trường An không chú ý, nó lao tới mổ lấy mổ để đống hoa bạc. Sau vài giây, bộ lông của nó bắt đầu rụng ra, thay vào đó là lớp lông vũ rực rỡ ngũ sắc, uy áp tỏa ra khiến mây đen trên trời tan biến sạch.

Diệp Trường An thấy vậy thì bực mình, ném cái chổi vào con gà: "Ăn từ từ thôi! Đồ ham ăn! Sư phụ, người đứng đó nhìn làm gì? Mau vào nhặt hoa về mà ướp trà cho nhanh, kẻo tí nữa gió thổi bay mất công ta quét."

"Được… được… vi sư vào ngay!" Tiêu Dao Tử mừng rỡ như điên, nhảy vọt vào vườn, cuống cuồng nhặt những cánh hoa mà thế gian thèm khát vào túi vải của mình. Lão thầm nghĩ: *Ướp trà cái gì chứ? Cái này mà uống vào, lão già này chắc chắn sẽ thọ ngang thiên địa, vĩnh sinh bất tử mất thôi!*

Đúng lúc này, từ dưới chân núi, một nhóm tu sĩ trẻ tuổi của các tông môn khác, vốn không biết trời cao đất dày, lại thấy dị tượng rực rỡ quá mức liền tò mò kéo đến. Dẫn đầu là một vị thiếu gia của một đại gia tộc vùng lân cận, tu vi mới Luyện Khí tầng 8, cưỡi một con linh hổ oai phong lẫm liệt.

"Đứng lại!" Vị thiếu gia nọ hét lớn khi thấy các đại lão đang đứng đầy ngoài rào. "Linh Điền Phong nảy sinh dị bảo, kẻ nào cho phép các ngươi tụ tập ở đây? Mau cút hết đi cho bổn thiếu gia, chỗ này từ giờ thuộc về…"

Chữ "về" còn chưa kịp thoát khỏi miệng, vị thiếu gia nọ bỗng thấy lạnh sống lưng.

Gần một trăm vị Tiên Đế, những người vừa bị ánh sáng hoa nở cảm hóa tâm tính trở nên hiền lành, lúc này đồng loạt quay đầu lại. Ánh mắt họ nhìn vị thiếu gia kia giống như nhìn một sinh vật tiền sử ngu ngốc nhất vũ trụ.

"Ngươi… ngươi nói cái gì cơ?" Một vị Tiên Đế tóc đỏ khẽ hắng giọng. Chỉ một tiếng hắng giọng ấy thôi, con linh hổ dưới chân vị thiếu gia bỗng nhiên nổ tung thành một làn khói trắng vì không chịu nổi áp lực.

Vị thiếu gia ngã sầm xuống đất, nhìn quanh một vòng, thấy những người này ai nấy đều khí thế bất phàm, trên người tỏa ra hào quang Tiên Đế… hắn liền trợn tròn mắt, bọt mép trào ra, rồi lăn đùng ra ngất xỉu vì sợ hãi.

Bên trong hàng rào, Diệp Trường An nghe thấy tiếng ồn, nhăn mặt quát: "Lại chuyện gì nữa thế? Có cho người ta yên ổn làm việc không?"

Các vị Tiên Đế đồng loạt giật mình, vội vàng thu liễm toàn bộ khí thế, trở về trạng thái "hiền lành nhất có thể".

"Dạ không có gì ạ! Chỉ là một vị… đạo hữu lỡ đường bị say nắng thôi ạ!" Chưởng môn Vân Thái Nhất vội vàng cười xòa báo cáo vào bên trong.

Diệp Trường An thở dài: "Say nắng thì khiêng đi chỗ khác, đừng có làm ồn ở cổng nhà ta. Nhị Hắc, ra trông cổng đi!"

Nhị Hắc "Gâu" một tiếng đanh thép, đứng bật dậy, toàn thân đen bóng như thép nguội, uy áp của Hắc Kỳ Lân viễn cổ quét qua làm đám Tiên Đế đứng ngoài kia cũng phải lùi lại ba bước vì nể sợ.

Khi mặt trời bắt đầu lặn về phía tây, ánh sáng từ hoa Cây Thế Giới không hề biến mất mà chuyển sang màu vàng kim ấm áp. Toàn bộ chư thiên vạn giới bắt đầu ổn định lại sau cuộc chấn động đại đạo. Linh khí lúc này đậm đặc đến mức hóa thành sương mù bao phủ khắp nơi. Một thời đại hưng thịnh chưa từng có chính thức được mở ra, bắt đầu từ một mảnh vườn rau ở góc khuất của Thanh Vân Môn.

Diệp Trường An cuối cùng cũng quét xong đống hoa. Hắn nhìn cái cây trơ trụi nụ (thực chất hoa vẫn còn đầy, chỉ có hắn quét hoa rụng thôi), lòng đầy buồn bực.

"Mai ta phải dựng cái giàn giáo lên vặt sạch mấy cái hoa này thôi. Cứ để nó rụng thế này, rau của ta làm sao quang hợp được?"

Hắn phủi phủi quần áo, vác cái cuốc rỉ trên vai, đi về phía túp lều tranh của mình.

"Sư phụ, tối nay ăn rau cải thảo xào và trứng gà Phượng… à trứng gà ta nhé. Người nhớ đừng có uống rượu say quá rồi lại ngã xuống ao cá của ta đấy."

Tiêu Dao Tử ôm túi "linh hoa" trong lòng, gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: "Biết rồi, biết rồi! Có đồ ăn của con thì ai mà thèm rượu nữa!"

Dưới bóng tối bắt đầu buông xuống, bóng lưng của người nông dân mặc đồ vải thô, dắt cái liềm gỉ bên hông dần dần mờ đi trong làn khói bếp thơm phức.

Cả vũ trụ bên ngoài vẫn đang điên cuồng vì sự kiện Cây Thế Giới nở hoa. Các đại lão vẫn đang quỳ lạy cảm tạ thiên ân. Nhưng ở Linh Điền Phong này, chỉ có mùi khói bếp, tiếng gà kêu, và tiếng chảo xào rau "xèo xèo" – âm thanh chân thực nhất của một vị Thánh Nhân chỉ muốn "nằm muối cá".

Cuối cùng, màn đêm bao phủ hoàn toàn. Những cánh hoa Cây Thế Giới tỏa sáng lung linh như những ngôi sao, dịu dàng bảo vệ giấc ngủ của cả nhân gian, và bảo vệ cả giấc mơ về một vụ mùa bội thu của Diệp Trường An.

Và ở đâu đó trong hư không, âm thanh của Thiên đạo vẫn âm thầm ngân vang: *Trời đất thái bình, vạn vật hanh thông, chỉ vì có một người lười biếng… đang ở đây làm ruộng.*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8