Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành Thánh
Chương 19: Đệ tử nội môn khiêu chiến**

Cập nhật lúc: 2026-05-24 14:08:44 | Lượt xem: 9

**CHƯƠNG 19: ĐỆ TỬ NỘI MÔN KHIÊU CHIẾN**

Buổi sớm trên Linh Điền Phong, sương mù dày đặc như tấm lụa trắng mỏng manh trùm lên những sườn đồi hoang vu. Tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng cuốc đất sột soạt tạo nên một bản giao hưởng yên bình đến lạ lùng.

Diệp Trường An thức dậy từ lúc rạng đông. Hắn vặn lưng một cái, tiếng xương cốt kêu lên răng rắc đầy thỏa mãn. Sau khi làm sạch vệ sinh cá nhân bằng một gáo nước suối mát lạnh, hắn vác chiếc cuốc rỉ sét ra phía sau nhà, bắt đầu công việc của một “nông phu” chân chính.

Trước mặt hắn là ba mẫu linh điền được phân chia rạch ròi. Một bên trồng linh mễ hạt vàng óng ánh, một bên là dãy ớt đỏ rực như lửa, và khu vực quan trọng nhất hiện tại chính là đám cải thảo xanh mướt mà hắn vừa gieo trồng cách đây không lâu.

“Keng! Độ ẩm đất: 65%. Độ dinh dưỡng: 80%. Tâm trạng của cây cải số 07: Hơi buồn vì bị sâu nhỏ gặm lá.”

Hệ thống trong đầu vang lên tiếng báo cáo quen thuộc. Diệp Trường An tặc lưỡi, ngồi xổm xuống trước cây cải thảo số 07, tỉ mẩn tìm kiếm một hồi rồi bắt ra một con sâu màu xanh nhạt.

“Mày cũng thật biết chọn chỗ ăn đấy. Cải thảo này là ta dành cho bữa lẩu tối nay, mày ăn mất một miếng, tâm hồn yêu ẩm thực của ta sẽ khiếm khuyết một miếng, mày biết không?”

Con sâu nhỏ tất nhiên không biết nói, nó chỉ ngoe nguẩy trong tay hắn. Diệp Trường An cũng không nỡ giết, liền ném nó sang một bụi cỏ dại gần đó. Hắn khẽ vuốt ve lá cải, dùng một chút linh khí nhu hòa thấm vào: “Ngoan, lớn nhanh chút, chiều nay ta sẽ bón thêm cho ngươi một ít phân bón đặc chế.”

Dưới chân hắn, Nhị Hắc đang nằm phủ phục, cái đuôi cụt ngủn ngoáy liên tục. Con chó này dạo gần đây béo lên trông thấy, bộ lông đen lánh phản chiếu ánh sáng mặt trời như được bôi một lớp dầu quý. Nó ngáp một cái dài, lộ ra hàm răng trắng hếu có thể dễ dàng nghiền nát cả pháp bảo cấp thấp, rồi lại lười biếng nhắm mắt tận hưởng sự yên tĩnh.

Ở phía bên kia vườn, Liễu Nhược Băng đang đứng lặng người. Cô mặc một bộ đồ vải thô giản dị, tay cầm bình tưới nước, nhưng phong thái băng thanh ngọc khiết vẫn không sao che giấu nổi. Từ ngày về Linh Điền Phong “dưỡng bệnh”, khí sắc của nàng tốt lên rõ rệt. Những vết thương kinh mạch tưởng chừng vô phương cứu chữa nay đã hoàn toàn bình phục, thậm chí kiếm ý trong người nàng còn có dấu hiệu trở nên thuần túy hơn, sâu sắc hơn.

“Trường An sư đệ, nước tưới hôm nay ta đã pha thêm một giọt nước sương từ đỉnh núi rồi,” Liễu Nhược Băng khẽ nói, thanh âm như suối chảy qua khe đá.

Diệp Trường An ngẩng lên, nheo mắt cười: “Đại sư tỷ vất vả rồi. Đám cải này có cô chăm sóc, quả nhiên xanh hơn hẳn.”

Liễu Nhược Băng mỉm cười nhạt, ánh mắt nàng dừng lại trên những luống rau xanh tốt. Ai có thể ngờ được, đệ nhất kiếm tiên của Thanh Vân Môn bây giờ lại cảm thấy hạnh phúc nhất khi thấy một mầm non nhú khỏi mặt đất? Với nàng, ở bên cạnh Diệp Trường An, nhìn hắn cuốc đất, gieo hạt, tâm hồn nàng như được gột rửa khỏi những tranh đấu đẫm máu của giới tu tiên.

Tuy nhiên, sự yên bình đó không kéo dài được lâu.

*Vút!*

Một tiếng xé gió chói tai vang lên từ phía chân núi. Từ tầng mây xanh thẳm, một dải kiếm quang rực rỡ như sao băng đang lao nhanh về phía Linh Điền Phong. Khí thế của kẻ tới cực kỳ ngang tàng, kiếm ý sắc lẹm cắt ngang những ngọn cỏ dại ven đường, khiến không gian xung quanh vốn đang êm ả bỗng chốc trở nên căng thẳng.

Nhị Hắc đang ngủ đột ngột hé mắt ra một kẽ nhỏ, lẩm bẩm trong lòng: *Lại có kẻ chán sống đến quấy rầy bữa trưa của ta.*

“Liễu Nhược Băng! Lâm Thiên Nhất tới thỉnh giáo!”

Tiếng thét như sấm nổ vang vọng khắp núi rừng. Một thanh niên mặc đạo bào thêu hoa văn mây tía của nội môn, lưng đeo thanh trường kiếm bạc, từ trên không trung hạ xuống. Hắn cố tình thi triển một môn thân pháp hoa mỹ, tạo ra một trận cuồng phong nhỏ quanh người khi đáp đất để thị uy.

Vấn đề nằm ở chỗ, cái “điểm đáp” mà hắn chọn lại vô cùng xui xẻo.

*Rắc!*

Một tiếng động khô khốc của thực vật bị đè nát vang lên rõ mồn một trong không gian yên tĩnh.

Nụ cười đầy ngạo nghễ của Lâm Thiên Nhất đông cứng lại. Diệp Trường An cũng đứng hình, cái cuốc trong tay hắn run lên bần bật. Liễu Nhược Băng thì khép hờ mắt, trong lòng thầm thắp một nén nhang cho kẻ vừa đến.

Lâm Thiên Nhất, thiên tài của Kiếm Phong, người vừa đột phá Trúc Cơ tầng thứ 9, đang đứng hiên ngang… trên ngay chính giữa cây cải thảo số 07 – “con cưng” mà Diệp Trường An vừa mới bắt sâu và an ủi cách đây vài phút.

Cây cải thảo tội nghiệp bị đôi ủng chiến bằng da thuộc giẫm bẹp dí, nhựa xanh ứa ra hòa cùng đất bùn. Tâm trạng của nó lúc này không còn là “hơi buồn” nữa, mà là “đã đăng xuất khỏi thế gian”.

“Ngươi…” Diệp Trường An trầm giọng, bàn tay nắm chặt cán cuốc đến trắng bệch.

Lâm Thiên Nhất không thèm nhìn Diệp Trường An lấy một cái. Trong mắt hắn, cái tên đệ tử Luyện Khí tầng 3 dắt liềm bên hông này chẳng khác gì một tên người hầu. Hắn chỉ nhìn chăm chằm vào Liễu Nhược Băng, lớn giọng: “Liễu sư tỷ, nghe nói tỷ bị thương nên về đây tu dưỡng. Lâm mỗ không tin một thiên tài như tỷ lại chịu nhún nhường ở cái nơi khỉ ho cò gáy này. Hôm nay ta tới là để chứng minh cho toàn tông môn thấy, vị trí đệ nhất nội môn của tỷ đã đến lúc đổi chủ rồi!”

Liễu Nhược Băng không đáp lời, nàng lặng lẽ bước đến gần Diệp Trường An, hạ thấp giọng: “Sư đệ, để ta giải quyết. Hắn lỡ tay thôi…”

“Lỡ tay?” Diệp Trường An lẩm bẩm, đôi mắt hắn bắt đầu phủ một tầng sương lạnh lẽo. “Tỷ biết không, cây cải đó đã cố gắng thế nào mới nảy mầm không? Tỷ biết ta phải trộn bao nhiêu loại phân hữu cơ cấp cao mới giúp nó chống lại sâu bệnh không?”

Lâm Thiên Nhất nghe vậy liền cười khẩy, đầy khinh miệt: “Chỉ là một cây cải dại mà thôi. Thứ phế vật không biết tu luyện như ngươi thì chỉ biết lo cho đống rau này. Cút ra một bên, đừng làm cản trở trận đấu giữa các thiên tài!”

Nói đoạn, Lâm Thiên Nhất vung tay một cái, một luồng kiếm khí nhạt bắn ra, định đẩy Diệp Trường An văng ra xa.

Thế nhưng, điều kỳ lạ đã xảy ra.

Luồng kiếm khí đủ để cắt đôi một tảng đá ngàn cân kia khi bay đến cách Diệp Trường An một thước thì bỗng nhiên tiêu tán sạch sẽ, giống như một giọt nước rơi vào đại dương mênh mông, không gợn lấy một chút sóng.

Lâm Thiên Nhất hơi sững người, nheo mắt nhìn lại. Diệp Trường An vẫn đứng đó, bộ đồ vải thô cũ kỹ thậm chí không hề lay động.

“Ngươi giẫm chết nó rồi.” Diệp Trường An chậm rãi bước tới, từng bước chân của hắn rất nhẹ, nhưng nếu có một cao thủ cấp bậc Nguyên Anh ở đây, hẳn sẽ kinh hoàng phát hiện ra: Mỗi khi Diệp Trường An hạ chân xuống, cả không gian và linh khí của Linh Điền Phong đều cộng hưởng theo một nhịp điệu đáng sợ.

“Ngươi nói cái gì? Cút ngay cho ta!” Lâm Thiên Nhất cảm thấy tôn nghiêm bị xúc phạm, hắn nắm lấy chuôi kiếm, chuẩn bị tuốt kiếm khỏi vỏ.

“Ta bảo là, ngươi giẫm chết nó rồi. Đền đi.” Diệp Trường An đứng cách Lâm Thiên Nhất ba bước chân, ánh mắt lạnh lùng như nhìn một con sâu nhỏ vừa rồi.

“Đền? Ha ha ha!” Lâm Thiên Nhất cười cuồng loạn, thanh trường kiếm rút ra, ánh bạc lấp loáng. “Được! Ta đền cho ngươi một nhát kiếm!”

Lâm Thiên Nhất hét lớn, chân giậm mạnh xuống đất để lấy đà lao tới. Thế nhưng, hắn kinh hãi phát hiện ra chân mình như bị đóng đinh xuống mặt đất. Không đúng, không phải bị đóng đinh, mà là bùn đất xung quanh bỗng nhiên trở nên cực kỳ nặng nề, như có hàng vạn cân trọng lực đè nặng lên hai bàn chân hắn.

Linh thổ dưới chân hắn – thứ mà Diệp Trường An hằng ngày dày công vun xới – thực chất chứa đựng tinh hoa đất trời vạn năm. Một kẻ phàm tục tu vi Trúc Cơ dám dẫm lên, khác nào đang xúc phạm cả một mảnh đại địa cường đại nhất?

“Giẫm lên rau của ta, còn muốn dùng kiếm với ta?” Diệp Trường An thở dài, cái liềm rỉ sét bên hông hắn đột ngột rung lên một tiếng nhẹ nhàng.

Không có hào quang rực rỡ, không có uy áp che trời. Diệp Trường An chỉ đơn giản là cầm cái liềm, làm một động tác như đang phát cỏ hằng ngày. Hắn gạt ngang một cái nhẹ bẫng.

*Coong!*

Một tiếng kêu thanh thúy vang lên. Thanh kiếm bạc phẩm chất trung phẩm linh bảo của Lâm Thiên Nhất – niềm tự hào của Kiếm Phong – bỗng nhiên bị gãy làm đôi ngay tại chỗ. Nửa lưỡi kiếm bay ngược ra sau, cắm phập vào vách đá phía xa sâu hoắm.

Lâm Thiên Nhất sững sờ nhìn chuôi kiếm gãy trong tay. Hắn còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì cảm thấy một cơn lạnh lẽo áp sát cổ mình.

Cái liềm rỉ sét của Diệp Trường An đang đặt ngay trên cổ họng hắn. Những vết rỉ nâu bẩn thỉu trên lưỡi liềm sát gần đến mức Lâm Thiên Nhất có thể ngửi thấy mùi sắt gỉ hòa lẫn mùi đất ẩm.

“Sư đệ! Đừng giết hắn!” Liễu Nhược Băng hốt hoảng lên tiếng. Nàng biết, nếu Diệp Trường An thật sự muốn giết người, đừng nói là Lâm Thiên Nhất, ngay cả Phong chủ của Kiếm Phong cũng chưa chắc giữ nổi cái đầu.

Diệp Trường An hơi khựng lại, nhìn sang đại sư tỷ, rồi lại nhìn cái cây cải đã dập nát dưới chân tên thiên tài.

Hắn thu hồi cái liềm, sắc mặt lại trở về vẻ lười biếng, bình thản thường ngày.

“Giết hắn làm gì cho bẩn vườn. Bữa trưa của Nhị Hắc mà có mùi máu thì nó lại kén ăn.”

Nhị Hắc từ đằng xa sủa “Gâu!” một tiếng tán đồng, thực chất là đang lườm Lâm Thiên Nhất với ánh mắt: *Nghĩ gì mà đòi làm bữa trưa của ông nội? Ngươi còn không xứng làm phân bón đâu!*

Lâm Thiên Nhất lúc này mồ hôi vã ra như tắm, chân tay run rẩy, ngã quỵ xuống đất. Hắn kinh hoàng nhìn Diệp Trường An – kẻ mà hắn tưởng là “phế vật tạp dịch”. Một cái liềm rỉ sét mà chém gãy linh kiếm? Một người không có tu vi mà khiến hắn không thể nhúc nhích?

“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai?” giọng hắn run run.

Diệp Trường An cúi xuống, nâng lấy cây cải thảo bị hỏng, thở dài một tiếng tiếc nuối: “Ta đã bảo ta là nông dân mà. Ngươi làm hỏng rau của ta, coi như là thiếu nợ một món tiền. Bây giờ ta cho ngươi hai lựa chọn.”

Hắn giơ hai ngón tay ra: “Một là, ta sẽ vứt ngươi xuống núi theo cách nhanh nhất. Hai là, từ giờ đến chiều, ngươi phải phụ trách việc gánh nước tưới toàn bộ ba mẫu ruộng này để chuộc lỗi. Lưu ý là dùng sức người, không được dùng linh lực.”

Lâm Thiên Nhất trợn mắt nhìn Diệp Trường An. Hắn là ai? Hắn là thiên tài của Kiếm Phong, là người sắp lọt vào top 10 đệ tử nội môn! Bảo hắn đi gánh nước làm nông dân?

Hắn định mở miệng phản kháng, nhưng khi nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Diệp Trường An, cảm giác tử thần kề cổ khi nãy lại ập đến. Bản năng sinh tồn nói cho hắn biết, nếu hắn từ chối, kết cục sẽ thảm hơn nhiều.

Lâm Thiên Nhất cắn răng, lắp bắp: “Ta… ta chọn gánh nước.”

“Tốt. Đôi thùng ở đằng kia, dòng suối cách đây ba dặm, mỗi thùng phải đầy không được tràn một giọt.” Diệp Trường An thản nhiên chỉ tay về góc vườn.

Dưới sự ngỡ ngàng của Liễu Nhược Băng, vị thiên tài kiêu ngạo của Kiếm Phong thật sự cúi đầu, nhặt đôi thùng gỗ nặng nề lên vai và lủi thủi đi về phía bờ suối.

Cảnh tượng một đệ tử nội môn khí thế ngất trời, bây giờ lại hì hục vác thùng đi gánh nước, trông cực kỳ nực cười và kỳ quái trên đỉnh Linh Điền Phong.

Liễu Nhược Băng bước tới bên cạnh sư đệ, nhìn theo bóng dáng Lâm Thiên Nhất, rồi nhìn sang Diệp Trường An đang buồn rầu cầm xác cây cải. Nàng khẽ thở phào, nhưng rồi lại cười khổ: “Sư đệ, hắn là đệ tử đắc ý của Kiếm Phong Phong chủ đấy. Nếu để lão gia hỏa đó biết đệ tử mình bị đày đi gánh nước ở đây, chắc chắn lão sẽ nổi điên tìm tới.”

Diệp Trường An bĩu môi, tiện tay quăng xác cây cải vào hố ủ phân: “Phong chủ thì sao? Phong chủ đến đây mà giẫm lên rau của ta, ta cũng bắt lão đi bón phân cho đủ bộ.”

Hắn quay sang nhìn Nhị Hắc: “Hôm nay mất một cây cải, tối nay hầm xương không có rau kèm rồi. Nhị Hắc, tối nay chia cho mày nửa khúc xương thôi nhé.”

Nhị Hắc tru lên một tiếng đầy oán ức. Ánh mắt nó lại liếc về phía Lâm Thiên Nhất đang hì hục xa xa, đầy vẻ hung tàn: *Thằng nhãi kia, tại ngươi mà ông nội đây mất nửa khúc xương! Chờ đó, lúc ngươi gánh nước qua, ta sẽ không ‘vô tình’ ngáng chân ngươi thì ta không phải là chó nữa!*

Mặt trời bắt đầu lên cao, tỏa nắng vàng rực rỡ. Trên sườn núi Linh Điền Phong, cuộc sống trồng trọt lại tiếp diễn một cách bình yên, nhưng dưới chân núi, tin tức về việc “Thiên tài Lâm Thiên Nhất bị một tên nông phu cầm liềm đánh bại” đã bắt đầu lan truyền với tốc độ chóng mặt, hứa hẹn sẽ mang đến cho Diệp Trường An thêm không ít phiền phức (và thêm không ít nhân lực lao động miễn phí).

Diệp Trường An phủi bụi trên tay, nhìn ba mẫu ruộng của mình, khẽ mỉm cười hài lòng: “Làm nông thực ra cũng không khó lắm, chỉ cần chút kiên nhẫn… và một cái liềm sắc là được.”

[Hết Chương 19]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8