Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành ThánhChương 192: Một bữa tiệc cưới toàn rau củ
**CHƯƠNG 192: MỘT BỮA TIỆC CƯỚI TOÀN RAU CỦ**
Bình minh tại Linh Điền Phong chưa bao giờ rực rỡ đến thế. Không có tiếng chuông đồng vang dội báo hiệu đại lễ, cũng không có vạn trượng hào quang từ thần binh lợi khí, thứ đầu tiên đánh thức giới tu tiên Thanh Lam Giới chính là một mùi hương.
Mùi hương này rất lạ. Nó không nồng nặc như linh đan cao cấp khi ra lò, cũng không thanh khiết thái quá như tuyết liên ngàn năm. Nó là sự hòa quyện giữa vị ngọt thanh của củ cải chín mềm, mùi thơm bùi của khoai tây nướng trên tro củi, và một chút hăng nồng sảng khoái của hành lá vừa hái từ ruộng.
Tại chân núi Thanh Vân Môn, hàng vạn tu sĩ đã xếp hàng từ lúc canh ba. Nhìn từ xa, người ta có thể thấy những vị lão quái vật vốn đã bế quan ngàn năm, những vị giáo chủ một phương thường ngày mặt lạnh như tiền, nay đều đang nắm chặt trong tay một chiếc phong bao đỏ rực, cổ ngóng dài về phía con đường mòn dẫn lên đỉnh núi.
“Lão Vân, ông thật sự không nhầm chứ? Đám cưới của một Thánh nhân… mà chúng ta chỉ được ăn rau sao?” – Trưởng lão Hình Phạt, Hình Thiết Diện, tò mò hỏi, tay không quên vuốt lại bộ râu cứng đờ của mình cho ngay ngắn.
Chưởng môn Vân Thái Nhất liếc mắt nhìn ông bạn già, giọng đầy vẻ “ông thì biết cái gì”: “Ăn rau? Ta nói cho ông biết, nếu hôm nay ông có thể ăn được một miếng vỏ khoai tây của Diệp tiền bối vứt ra, tu vi bế tắc năm trăm năm qua của ông cũng có thể rục rịch đấy. Rau này không phải là rau thường, đó là ‘Đạo’!”
Ở phía bên kia, Thiếu chủ Ma Giáo Cố Thiên Tà – kẻ từng bị con chó của Trường An đuổi cắn – nay mặc một bộ đồ lụa đỏ chóe, tay dắt một con lợn rừng béo mầm (quà mừng đặc biệt), vừa đi vừa lẩm bẩm: “Lần này ta phải ngồi được bàn đầu. Không được ăn miếng củ cải đó, đời ta coi như bỏ.”
—
Trên đỉnh Linh Điền Phong, nhân vật chính của chúng ta – Diệp Trường An – đang cau mày nhìn Nhị Hắc.
Con chó đen gầy gò, thực chất là Hắc Kỳ Lân viễn cổ, lúc này đang bị đeo một cái nơ đỏ to tướng trên cổ, vẻ mặt vô cùng tủi hổ. Nó đang dùng chân trước giữ một đống vải hỷ để Trường An buộc vào hàng rào gỗ.
“Đừng có làm mặt đó, hôm nay là ngày vui của ta. Nếu ngươi không giúp hẳn hoi, tối nay đừng hòng được gặm xương cá chép linh địa.” – Trường An hù dọa.
Nhị Hắc lập tức sủa một tiếng thật hăng hái, cái đuôi ngoáy tít mù làm bụi bay mù mịt vào luống rau cải bên cạnh.
“Dừng! Dừng lại ngay! Ngươi muốn phủ bụi lên thực phẩm sạch của ta hả?” – Trường An quát, tay vung cái liềm rỉ sét lên. Ngay lập tức, một tầng kết giới vô hình lan tỏa, khiến toàn bộ bụi bẩn tan biến vào hư không, trả lại sự tĩnh lặng tuyệt đối cho mảnh ruộng.
Hắn hôm nay ăn mặc có chút khác thường. Không còn bộ áo vải vá chằng vá đụp, mà là một bộ trường bào đỏ sẫm bằng vải thô do đích thân hắn dệt từ sợi của cây lanh linh khí. Trông hắn không giống một vị Thánh nhân chấn động thiên hạ, mà giống như một anh chàng nông dân chất phác vừa trúng mùa, đang chuẩn bị đón vợ về nhà.
Tiêu Dao Tử, sư phụ của hắn, đang ngồi bên chum rượu, mặt đỏ gay: “Trường An à… vi sư thấy cái đùi của con gà Phượng Hoàng kia béo quá, hay là…”
“Sư phụ, đó là bạn của chúng ta, không phải món chính. Hôm nay chỉ có rau thôi!” – Trường An kiên quyết.
—
Giờ lành đã đến.
Dưới sự chỉ dẫn của Vân Thái Nhất, các đại lão được phép tiến vào linh điền. Khung cảnh hiện ra trước mắt họ khiến ai nấy đều chết trân tại chỗ.
Nơi đây không có thảm đỏ, mà là những lối đi bằng đá cuội mọc đầy rêu xanh mát mắt. Hai bên đường không phải là rồng chầu phượng múa bằng vàng ngọc, mà là những luống ngô cao quá đầu người, lá ngô rì rào trong gió phát ra những tiếng ngân nga như đại đạo sơ khai. Mỗi bắp ngô đều căng tròn, tỏa ra linh khí đậm đặc đến mức hóa thành sương mù mỏng manh.
Ở trung tâm khu vườn, giữa một khoảng đất trống vừa mới gặt xong, Liễu Nhược Băng đang đứng đó.
Nàng không đội khăn trùm đầu đỏ theo cách truyền thống, bởi chính nàng nói “muốn được nhìn thấy vườn rau và anh một cách rõ nhất”. Băng Sơn Kiếm Tiên vốn lạnh lùng, nay trong bộ hỷ phục đỏ rực, vẻ đẹp ấy tựa như một đóa tuyết liên được nhúng vào lửa cháy, rực rỡ và kiêu sa đến nao lòng. Trong tay nàng không cầm quạt hỷ, mà cầm một bó… hoa cải dầu vàng ruộm.
“Nhược Băng, em đẹp lắm.” – Trường An bước tới, nắm lấy đôi tay mềm mại vốn chỉ biết cầm kiếm nay đã có chút chai sần vì cùng hắn nhổ cỏ.
“Chúng ta làm lễ chứ?” – Nàng khẽ nói, khóe mắt ánh lên tia hạnh phúc chưa từng có.
Lễ cưới bắt đầu. Không có lời văn hoa mỹ của chủ hôn, Trường An chỉ dắt nàng đi ba vòng quanh mẫu ruộng Hỗn Độn. Một vòng cầu mong mưa thuận gió hòa, một vòng cầu mong sâu bọ lánh xa, vòng cuối cùng, hắn thì thầm vào tai nàng: “Vòng này, mong chúng ta đời đời bên nhau, giống như dây bầu bám chặt lấy giàn.”
Đúng lúc đó, Thiên đạo bỗng nhiên rung động. Một vầng hào quang từ chín tầng trời buông xuống, bao phủ lấy hai người. Những bông hoa tuyết bằng linh khí rơi xuống từ không trung, nhưng chưa kịp chạm đất đã biến thành những hạt giống nhỏ li ti, gieo thẳng vào lòng đất của Linh Điền Phong.
Mọi người chứng kiến cảnh đó đều quỳ sụp xuống. Đây không chỉ là một đám cưới, đây là sự công nhận của trời đất đối với một con đường tu hành mới – con đường của sự bình dị.
—
“Khai tiệc!” – Tiếng của Trường An vang lên, phá vỡ bầu không khí trang nghiêm.
Đám đại lão vốn đang xúc động bỗng chốc trở nên hỗn loạn. Họ nhìn về phía những chiếc bàn gỗ mộc mạc đặt rải rác bên cạnh ruộng. Trên bàn không có gan rồng mật phượng, chỉ có những chiếc đĩa gốm đơn giản đựng những món ăn trông hết sức bình dân.
Món thứ nhất: **“Húc Nhật Đông Phương” (Cà chua trộn đường).**
Những lát cà chua đỏ mọng, được xắt đều tăm tắp, bên trên phủ một lớp đường làm từ mật của hoa linh túy. Chưởng môn một đại tông môn hoài nghi cầm đũa lên, nếm thử một miếng.
“Oanh!”
Một luồng hơi nóng kinh người nổ tung trong miệng lão. Đó không phải là hơi nóng của lửa, mà là linh tính thuần túy nhất của thái dương lúc buổi sớm. Những tổn thương kinh mạch cũ trong người lão dưới tác động của món ăn này bỗng nhiên khép miệng, hồi phục với tốc độ thần kỳ.
“Trời ạ! Một miếng cà chua… bằng ta uống mười viên lục phẩm Đại Hoàn Đan!” – Lão hét lên, rồi bất chấp hình tượng mà gắp liên tục.
Món thứ hai: **“Bạch Ngọc Hoàn Không” (Củ cải trắng hầm xương).**
Xương này là xương cá chép mà Trường An đã nuôi ở ao vô danh – con cá vốn dĩ đã có thể hóa rồng nhưng lại thích nằm dưới đáy bùn để được Trường An cho ăn rau vụn. Nước canh trong vắt nhưng vị ngọt của nó thì sâu thẳm đến tận tâm hồn.
Một vị lão tổ đang kẹt ở đỉnh cao Nguyên Anh mười năm, vừa húp một ngụm canh, trên đỉnh đầu bỗng nhiên xuất hiện lôi kiếp nhỏ xíu.
“Gì cơ? Ta ăn một miếng củ cải liền muốn đột phá Hóa Thần?” – Lão hốt hoảng, nhưng đôi tay vẫn không rời bát canh: “Để ta húp hết cái nước này rồi đi đánh lôi kiếp cũng chưa muộn!”
Món thứ ba: **“Kiếm Ý Thanh Vân” (Salad rau muống).**
Những cọng rau muống xanh ngắt, giòn sần sật, được trộn với dầu mè nồng nàn. Mọi người ăn vào chỉ cảm thấy cổ họng mát lạnh, nhưng đối với các kiếm tu, đây lại là một trải nghiệm kinh hoàng.
Mỗi nhai một miếng rau, họ lại cảm nhận được một luồng kiếm ý sắc lẹm xẹt qua đại não. Liễu Nhược Băng nhìn cảnh này, mỉm cười giải thích: “Đây là rau do chính tay ta chăm sóc lúc luyện kiếm, hy vọng mọi người cảm nhận được.”
Ngay lập tức, đám kiếm tu điên cuồng giành giật đĩa rau muống. Thậm chí có hai vị trưởng lão suýt chút nữa dùng kiếm thật để phân định xem ai được ăn cọng rau cuối cùng.
Cảnh tượng vô cùng hài hước. Những đại nhân vật thường ngày uy phong lẫm liệt, nay lại ngồi xổm cạnh luống rau, miệng nhai củ cải, tay cầm khoai tây nướng, mắt nhìn chằm chằm vào cái nồi hầm chung.
Nhị Hắc thỉnh thoảng lại lảng vảng qua các bàn, hễ thấy ai đánh rơi một mẩu rau hay một hạt ngô, nó sẽ lao đến nhanh như chớp để tranh phần, mặc kệ vị khách đó có là Tiên Đế đi chăng nữa. Với nó, đồ của chủ nhân là nhất, mấy lão già này chỉ là kẻ ăn ké.
—
Tiệc tan, nắng chiều nhuộm vàng cả ngọn núi.
Các quan khách lần lượt rời đi, nhưng không ai bước đi một cách bình thường. Người thì vừa đi vừa phun ra linh hỏa vì tiêu hóa quá nhiều linh khí, người thì vừa xuống núi đã phải ngồi thiền tại chỗ để đột phá cảnh giới, cũng có kẻ lén lút dắt theo… một nắm bùn ở Linh Điền Phong về để mong làm kỷ niệm (nhưng đều bị Nhị Hắc phát hiện và cắn cho một nhát nhớ đời).
Vân Thái Nhất nhìn Linh Điền Phong tiêu điều sau bữa tiệc (vì cỏ dại cũng bị khách vặt sạch đem về làm thuốc), rồi nhìn Trường An đang cùng Nhược Băng dọn dẹp bát đĩa, khẽ thở dài: “Diệp tiền bối đúng là bậc đại trí. Dùng một bữa tiệc rau củ để làm sạch gân cốt cả thế giới tu tiên, Thanh Lam Giới từ nay sẽ khác rồi.”
Đêm xuống, chỉ còn lại sự yên bình trên đỉnh núi. Ánh trăng sáng rực soi bóng đôi tân hôn trên vách nhà gỗ nhỏ.
Trường An ngồi xuống hiên nhà, vươn vai một cái thật dài. “Cuối cùng cũng xong. Mệt hơn cả việc gặt lúa vạn mẫu.”
Nhược Băng tựa đầu vào vai hắn, mùi hương hoa cải vẫn còn vương trên mái tóc nàng. “Nhưng vui mà, phải không anh?”
“Ừ, vui.” – Trường An cười, đưa tay vén một sợi tóc mai cho vợ. “Cơ mà, mai chúng ta phải trồng lại mấy luống rau cải đấy. Cái lão Chưởng môn lúc nãy nhân lúc ta không để ý, đã nhổ mất ba củ của ta.”
“Em sẽ cùng anh trồng.” – Nàng nắm lấy tay hắn, thật chặt.
“Được.” – Trường An nhìn ra cánh đồng mênh mông dưới ánh trăng, hệ thống trong đầu hắn vang lên một tiếng thông báo khô khốc nhưng lần đầu tiên hắn thấy dễ nghe đến thế:
*[Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ ẩn ‘Thành Gia Lập Nghiệp’. Nhận được: Thần Cấp Linh Dịch một thùng, Bí kíp ‘Âm Dương Cộng Sinh Điền Pháp’.]*
Trường An tặc lưỡi: “Điền pháp? Thôi bỏ đi, tối nay không làm ruộng. Tối nay… nghỉ ngơi.”
Hắn bế thốc Nhược Băng vào trong căn nhà gỗ nhỏ, nơi ánh nến hỷ đỏ rực đang cháy đều. Ở ngoài sân, Nhị Hắc nằm canh trước cửa, ngước nhìn vầng trăng tròn trịa như một cái bánh bao chay lớn, thầm nghĩ: *Thành Thánh hay không thì chưa biết, nhưng nhà này, từ nay chắc chắn sẽ đông vui lắm đây.*
Dưới ánh trăng thanh bình, cả Thanh Lam Giới đều đang đắm chìm trong dư vị của bữa tiệc cưới ấy. Một bữa tiệc không thịt, không rượu tiên, chỉ toàn rau củ, nhưng lại gieo xuống nhân gian những mầm mống của hòa bình và hy vọng.
Và ở đó, vị Chuẩn Thánh lười biếng nhất lịch sử đang bắt đầu một chương mới của cuộc đời – chương mà hắn không chỉ phải lo cho ruộng rau, mà còn phải lo cho một mái ấm chân chính.
—
[Hết chương 192]