Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành ThánhChương 29: Rác của bạn, phân bón của ta**
**CHƯƠNG 29: RÁC CỦA BẠN, PHÂN BÓN CỦA TA**
Bữa cơm tối trên đỉnh Linh Điền Phong kết thúc trong một bầu không khí có chút “nồng nặc”. Không phải nồng nặc mùi thuốc súng của những cuộc tranh hùng xưng bá, mà là nồng nặc mùi… khoai tây xào tỏi và hơi rượu nếp cay nồng.
Tiêu Dao Tử ợ một cái rõ dài, vỗ vỗ cái bụng hơi lùm lùm của mình, gương mặt già nua đỏ bừng vì men rượu và sự thỏa mãn. Lão nhìn cái đĩa sạch bong như vừa mới được chó liếm (mà thực chất là Nhị Hắc đã liếm thật), rồi thở dài một tiếng đầy cảm khái:
“Trường An à, vi sư tu luyện mấy trăm năm, nếm qua không biết bao nhiêu linh đan diệu dược, nhưng chẳng hiểu sao, cứ ăn khoai tây của con là lại thấy mình như được… tái sinh. Cái vị ngọt thanh này, cái luồng khí nóng ấm chạy rần rần trong kinh mạch này… Chậc chậc, nói con là Thần nông đầu bếp cũng không quá lời.”
Diệp Trường An đang thong thả cầm một chiếc khăn vải thô lau dọn mặt bàn, nghe vậy chỉ khẽ liếc mắt nhìn lão sư phụ của mình một cái, thản nhiên đáp:
“Sư phụ, ông khen nhiều hơn nữa thì sáng mai cũng vẫn phải đi gánh nước thôi. Đừng tưởng nịnh vài câu là trốn được lao động. Ở Linh Điền Phong, không có người nhàn rỗi, chỉ có người lười và người rất lười. Ông là hạng thứ ba: người lười nhưng thích ăn trực.”
Liễu Nhược Băng ngồi đối diện, đôi môi bạc mỏng vẫn còn dính chút dầu mỡ, nghe cuộc đối thoại của hai thầy trò mà không khỏi khẽ mỉm cười. Nàng lúc này đã không còn vẻ lạnh lùng như băng của “Băng Sơn Kiếm Tiên” ngày nào. Mái tóc dài được búi gọn lại bằng một sợi dây thừng mảnh, đôi tay vốn chỉ biết cầm kiếm giờ đây đã bắt đầu có những vết chai mỏng do cầm cuốc. Nàng nhẹ nhàng đứng dậy, thu dọn bát đũa, giọng nói trong trẻo như suối nguồn:
“Để muội rửa bát cho. Trường An sư huynh, huynh và sư phụ ra xem đống… vật phẩm kia đi.”
Nghe đến “đống vật phẩm”, mắt Tiêu Dao Tử sáng lên, lão lảo đảo đứng dậy, kéo tay Trường An đi ra phía góc sân.
Ở đó, dưới bóng cây cổ thụ đã héo úa quá nửa, là một đống lộn xộn những mảnh kim loại rỉ sét, những mảnh gỗ mục, và cả những phiến đá sứt sẹo. Đây chính là số “chiến lợi phẩm” mà các tông môn khác “kính biếu” hoặc bị vứt bỏ sau các cuộc giao tranh, được Tiêu Dao Tử nhặt nhạnh mang về. Đối với các tu sĩ khác, đây là đống rác thải không hơn không kém, bởi linh tính bên trong chúng đã cạn kiệt, phù văn bị phá hủy, chẳng khác nào phế sắt vụn.
Trường An nhìn đống “rác” cao như núi nhỏ kia, trong mắt không có vẻ ghét bỏ, trái lại còn hiện lên một tia hưng phấn mà chỉ có những kẻ làm nông lâu năm mới hiểu được.
Hắn tiến lại gần, cúi người nhặt lên một mảnh lưỡi kiếm gãy. Mảnh kiếm này vốn thuộc về một thanh “Hàn Thiết Kiếm” cấp bậc Linh bảo, nhưng giờ đây nó xám xịt, loang lổ những vết rỉ đen.
*【Tinh! Phát hiện vật chất chứa linh lực tàn dư cao. Tên gọi: Phế liệu Hàn Thiết. Thành phần: 15% Linh khí âm hàn, 85% tạp chất hắc thiết. Đánh giá: Rác rưởi của giới luyện khí, nhưng là cực phẩm của phân bón khoáng chất.】*
Tiếng chuông hệ thống vang lên trong đầu Trường An khiến hắn nhếch môi cười khổ. Đúng vậy, hệ thống “Thần Cấp Nông Phu” của hắn luôn có cái nhìn rất… khác đời. Người ta quý trọng linh khí để thăng cấp, hắn lại cần linh khí để… ủ phân.
“Trường An, con định làm gì với đống phế liệu này?” Tiêu Dao Tử thắc mắc, lão lờ mờ đoán được đồ đệ mình có dị năng, nhưng nhìn hắn nâng niu đống rác như nhìn người tình thì lão vẫn thấy lạnh sống lưng. “Hay là để ta mang ra trấn dưới bán cân cho mấy lão thợ rèn, lấy vài vò rượu?”
“Bán? Sư phụ, ông thật là phí phạm của trời!” Trường An lắc đầu, đặt mảnh kiếm xuống. “Ông có biết đất đai ở Linh Điền Phong chúng ta tuy rộng nhưng lại thiếu trầm trọng các nguyên tố vi lượng không? Rau cải lần trước bị vàng lá chính là do thiếu kim khí trong đất đấy.”
Nói rồi, Trường An đứng dậy, phủi tay, phong thái chợt trở nên nghiêm túc lạ thường. Hắn lẩm bẩm: “Hôm nay, ta sẽ dạy cho ông biết thế nào là… kinh tế tuần hoàn trong tu tiên.”
Trường An vươn tay ra, miệng đọc khẽ: “Hóa Thổ Đại Pháp – Chuyển Hóa!”
Thực chất, đây chỉ là một cái tên hào nhoáng mà hắn tự đặt cho kỹ năng “Phân hủy và Tái chế” của hệ thống. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng màu xanh lá nhàn nhạt bao phủ lấy đống phế liệu. Tiêu Dao Tử trợn tròn mắt thấy những thanh kiếm gãy, những mảnh giáp vỡ bắt đầu run rẩy, rồi như bị một bàn tay vô hình nghiền nát, chúng biến thành những hạt bụi lân tinh lấp lánh, sau đó rơi rụng xuống đất, thấm sâu vào lòng đất mẹ.
Một mảnh “Cửu Thiên Huyền Thiết” vốn có thể khiến một đại cao thủ Nguyên Anh thèm khát, giờ đây đang tan chảy thành “phân bón hóa học” siêu cấp.
Một chiếc “Thần Khiên” vốn từng bảo vệ một vị Trưởng lão vượt qua thiên kiếp, lúc này đang bị Trường An dùng ý niệm băm nhỏ để “bổ sung canxi” cho ruộng ngô.
“Cái này… cái này là… Chuyển vật thành linh? Không đúng, đây là nghiền nát quy luật để nuôi dưỡng địa mạch!” Tiêu Dao Tử kinh hãi, cảm nhận được mặt đất dưới chân mình đang rung động. Luồng linh khí tàn dư vốn dĩ hỗn loạn và bạo liệt trong đống phế liệu, sau khi qua tay Trường An bỗng trở nên dịu dàng như nước mùa thu, lặng lẽ thấm vào từng kẽ đất.
Trường An không dừng lại ở đó. Hắn đi tới góc chuồng của Nhị Hắc, xách ra một xô “nguyên liệu bí mật” khác.
Nhị Hắc đang nằm phủ phục, thấy Trường An xách xô của mình đi thì khẽ sủa một tiếng “Gâu!”, trong giọng sủa có vẻ thẹn thùng. Dù gì nó cũng là Viễn Cổ Hắc Kỳ Lân, chất thải của nó… ờ thì, cũng là đại bổ của đại bổ, chứa đựng tinh hoa của hỏa diễm và lôi đình.
Trường An đổ xô chất thải vào đống bụi mịn lân tinh kia, rồi cầm lấy chiếc cuốc rỉ sét của mình, bắt đầu… trộn.
Mỗi nhát cuốc của hắn bổ xuống đều mang theo một nhịp điệu kì lạ. Nếu có một đại tông sư kiếm đạo ở đây, hẳn sẽ kinh hoàng nhận ra mỗi lần Trường An vung cuốc đều phù hợp với “Thiên Đạo Luân Hồi”. Khí thế ấy, nhìn thì bình thường nhưng lại bao hàm sự sinh diệt của vạn vật.
“Xới đất là phải đều, trộn phân là phải kỹ.” Trường An vừa làm vừa lẩm bẩm như một lão nông thực thụ. “Kim loại thì cung cấp độ cứng cho thân cây, linh thạch vỡ cung cấp năng lượng phát triển, còn ‘quà tặng’ của Nhị Hắc sẽ giúp xua đuổi sâu bệnh và tăng độ cay cho ớt.”
Tiêu Dao Tử đứng bên cạnh nhìn đờ người ra. Lão thấy những sợi linh khí hữu hình bắt đầu kết lại thành những sợi chỉ màu vàng kim, chui sâu xuống dưới lớp đất đen. Linh Điền Phong vốn dĩ có linh khí loãng nhất trong chín ngọn núi của Thanh Vân Môn, nhưng vào khoảnh khắc này, nồng độ linh khí tại đây đang tăng vọt theo cấp số nhân.
Linh khí nồng đặc đến mức ngưng tụ thành những hạt sương li ti bám trên ngọn cỏ.
“Sư… Sư huynh…” Liễu Nhược Băng từ trong bếp đi ra, bát đũa trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất. Nàng cảm nhận được kiếm ý trong người mình đang không tự chủ được mà rung động theo nhịp cuốc của Trường An. “Huynh đang… cải tạo lại toàn bộ ngọn núi sao?”
Trường An quệt mồ hôi trên trán, cười nói: “Cải tạo gì đâu, ta chỉ đang ủ ít phân bón cho mùa vụ tới thôi. Muội xem, đống rác kia bỏ đi thì phí, mang đi bón ruộng có phải là ‘lá lành đùm lá rách’ không?”
*Rác của giới tu tiên, qua tay hắn bỗng thành tiên cơ.*
Sau khoảng một canh giờ bận rộn, khu vườn nhỏ phía sau nhà đã hoàn toàn thay da đổi thịt. Đất ở đây không còn là màu nâu sậm bình thường mà hiện lên một sắc tím nhẹ, tỏa ra hương thơm mát mẻ của thảo mộc pha lẫn một chút mùi hăng hăng của kim khí.
Trường An phủi tay, hài lòng nhìn thành quả: “Xong rồi. Giờ chỉ cần gieo hạt là được.”
Hắn lấy ra một túi hạt giống nhỏ – loại hạt giống nhận được từ phần thưởng thu hoạch cải chíp lần trước.
*【Hạt giống: Tiên Nhân Chưởng (Xương rồng Tiên). Đặc tính: Cực kỳ cứng cáp, hấp thụ linh khí tàn bạo, có thể dùng làm hàng rào phòng thủ tự nhiên. Cấp độ: Thánh cấp (Sơ khai).】*
Trường An đào từng lỗ nhỏ, cẩn thận đặt hạt giống xuống. Hắn không dùng linh lực để thúc đẩy, mà chỉ nhẹ nhàng tưới lên đó một chút nước suối từ khe núi mà hắn đã pha thêm vài giọt “Linh dịch” của hệ thống.
“Gâu! Gâu!” Nhị Hắc chạy tới, đuôi ngoáy như chong chóng, nó dường như cũng cảm nhận được mảnh đất này đã trở thành một chốn thánh địa thu nhỏ. Nó định nhảy vào trong ruộng chạy nhảy thì bị Trường An túm gáy xách ra.
“Ngươi mà vào đó tè một bãi thì cả vườn này nổ tung mất. Đi ra góc kia nằm!”
Tiêu Dao Tử lúc này mới hoàn hồn, lão run rẩy tiến lại gần luống đất, quỳ rạp xuống, đưa tay chạm vào lớp đất mềm mại. Một luồng điện nhẹ tê dại truyền vào đầu ngón tay lão, khiến thọ nguyên vốn đang héo úa của lão như được một dòng suối mát rót vào.
“Trường An… con có biết mình vừa làm gì không?” Tiêu Dao Tử giọng lạc đi. “Cái đống sắt vụn của Kiếm Tông, cái mảnh giáp rách của Thiên Ma Môn… tất cả chúng mang theo oán khí và tạp niệm cực nặng. Thế mà qua tay con, tất cả oán khí đều biến mất, chỉ còn lại sự thuần khiết nguyên sơ nhất. Đây… đây chính là công đức tẩy trần trong truyền thuyết!”
Trường An nhún vai, thản nhiên đáp: “Công đức gì chứ? Sư phụ, ông lại đọc mấy cuốn tiểu thuyết huyền huyễn rẻ tiền rồi đúng không? Đơn giản là chúng ta phân hủy rác thải, trả lại chất dinh dưỡng cho đất thôi. Ông cứ coi như tôi là một người bảo vệ môi trường đi.”
Nói rồi, Trường An quay sang Liễu Nhược Băng: “Đại sư tỷ, mấy ngày tới nhờ muội canh chừng luống xương rồng này một chút. Nếu thấy có gì lạ mọc lên thì cứ kệ nó, đừng chạm tay vào, kẻo bị nó hút hết tu vi đấy.”
Liễu Nhược Băng nghiêm nghị gật đầu: “Muội hiểu rồi. Có muội ở đây, một con ruồi cũng đừng hòng bay qua.”
Trường An hài lòng, thong thả đi về phía chiếc võng mắc giữa hai cây lê héo. Hắn nằm vật xuống, tay vắt sau đầu, nhìn lên bầu trời đầy sao của Thanh Lam Giới.
“Thế mới gọi là cuộc sống chứ.” Hắn lẩm bẩm. “Làm việc một chút, hưởng thụ một chút. Đánh đánh giết giết để làm gì khi chúng ta có thể ngồi đây nhìn xương rồng mọc?”
Trong lúc Diệp Trường An đang chuẩn bị đi vào giấc ngủ thì ở sâu trong lòng đất Linh Điền Phong, những hạt bụi lân tinh từ phế liệu Hàn Thiết đang bắt đầu kết hợp với tinh hoa từ “quà tặng” của Nhị Hắc, tạo ra một phản ứng hóa học mà ngay cả hệ thống cũng chưa lường hết được.
Các hạt giống Xương rồng Tiên đang bắt đầu nảy mầm với tốc độ chóng mặt. Những cái gai nhỏ xíu mọc lên không phải màu xanh, mà là màu đen óng ánh của sắt, đầu gai sắc nhọn đến mức không gian xung quanh chúng khẽ nứt vỡ ra.
…
Sáng hôm sau.
Tiếng chim hót rộn ràng đánh thức Diệp Trường An. Hắn vươn vai một cái, xương cốt kêu răng rắc. Cảm giác ngủ một giấc tự nhiên không cần thiền định quả thật là điều xa xỉ nhất của giới tu tiên.
“Áaaa! Cái gì thế này?!”
Một tiếng hét thất thanh vang lên từ phía vườn sau. Đó là giọng của Tiêu Dao Tử.
Trường An giật mình, xỏ đôi dép rơm rồi vội vã chạy ra. Liễu Nhược Băng cũng đã đứng đó, tay cầm trường kiếm nhưng vẻ mặt lại đầy hoang mang.
Trước mặt họ, luống đất ngày hôm qua giờ đã biến mất. Thay vào đó là một bức tường xương rồng cao quá đầu người, gai góc tủa ra như những thanh kiếm mini. Nhưng điều đáng nói là, những cây xương rồng này không đứng yên. Chúng… đang thở. Mỗi lần chúng hít vào, linh khí của cả Thanh Vân Môn dường như bị hút về phía Linh Điền Phong như một cái phễu khổng lồ.
Hơn thế nữa, treo lủng lẳng trên những thân xương rồng gai góc đó là mấy bóng người đang rên rỉ.
Đó là ba tên tu sĩ mặc đồ đen, bị những cái gai xương rồng xuyên qua quần áo, treo lơ lửng trên không trung như những con cá khô đang phơi nắng.
“Gâu! Gâu!” Nhị Hắc đứng dưới đất sủa đắc ý, thỉnh thoảng lại dùng chân trước khều khều cái mông của một tên đang bị treo thấp nhất.
“Sư phụ, chuyện gì vậy?” Trường An dụi mắt.
Tiêu Dao Tử run rẩy chỉ tay vào ba kẻ kia: “Trường An… bọn chúng… bọn chúng là người của Ảnh Sát Minh! Là đám sát thủ chuyên nghiệp hạng nhất đại lục. Đêm qua chắc chắn chúng định lẻn vào tông môn để làm gì đó, hoặc là nhắm vào Nhược Băng… nhưng…”
Lão nuốt nước miếng cái ực: “Nhưng chúng vừa đặt chân vào vườn của con thì đã bị… đống ‘phân bón hóa học’ này tóm gọn rồi.”
Một tên sát thủ râu xồm, vốn là cao thủ Trúc Cơ đỉnh phong, lúc này đang mếu máo: “Cái quái gì thế này? Ta vừa bước qua rào thì bị một ngọn cỏ cuốn chân, sau đó cái cây này vươn ra như quỷ dữ… Linh lực của ta bị nó hút sạch rồi! Cứu mạng! Đừng để con chó kia cắn mông ta nữa!”
Trường An nhìn cảnh tượng này, lại nhìn đống phân bón mình trộn tối qua, gãi gãi đầu:
“Chậc, mình đã bảo là phải trộn kỹ phân mà. Có lẽ do cho hơi nhiều mảnh kiếm rỉ nên chúng nó hơi… hăng máu. Sư phụ, ông xem mấy món rác này cũng có ích đấy chứ? Không chỉ làm đẹp cảnh quan, mà còn kiêm luôn cả hệ thống an ninh chống trộm.”
Liễu Nhược Băng nhìn những cái gai xương rồng sắc lẹm, thầm nghĩ trong đầu: *Đây mà gọi là hệ thống an ninh sao? Đây rõ ràng là một bẫy tử thần dành cho bất kỳ ai có ý đồ xấu! Ngay cả ta cũng thấy ớn lạnh khi đứng gần chúng.*
Tiêu Dao Tử nhìn ba tên sát thủ đang khóc lóc, rồi lại nhìn Trường An đang thản nhiên cầm cái cuốc định đi tưới nước, lão thở dài:
“Thanh Vân Môn có con, đúng là… vừa là phúc, vừa là họa cho kẻ địch. Trường An, con định xử lý mấy tên này thế nào?”
Trường An nghĩ ngợi một hồi, rồi mắt sáng lên nhìn mấy tên sát thủ:
“Đừng giết, phí lắm. Bọn chúng dù sao cũng có chút tu vi, sức khỏe chắc chắn tốt hơn người thường. Trong vườn còn một mẫu ruộng phía Tây chưa khai khẩn, đất ở đó rắn quá. Để bọn chúng ra đó… nhổ cỏ, cày đất chuộc lỗi đi.”
Ba tên sát thủ Ảnh Sát Minh nghe thấy thế, mặt mũi xám ngoét. Tụi nó là sát thủ hạng nhất cơ mà! Là những kẻ đi trong bóng tối, lấy mạng người trong chớp mắt cơ mà! Giờ phải đi… đi nhổ cỏ?
“Không! Ta thà chết còn hơn làm nông dân!” Tên râu xồm gào lên.
Trường An liếc hắn một cái, rồi vỗ vỗ vào thân cây xương rồng bên cạnh. Những cái gai ngay lập tức áp sát vào cổ tên râu xồm, hút thêm một ngụm linh lực từ hắn.
“Ngoan nào, đi làm nông dân hay đi làm phân bón cho cây xương rồng này, các ngươi chọn cái nào?” Giọng Trường An nhẹ nhàng, đầy tính thuyết phục.
“Ta… ta chọn nhổ cỏ! Nhổ cỏ là đam mê của ta từ nhỏ!” Tên râu xồm ngay lập tức đổi giọng, nước mắt giàn giụa.
Tiêu Dao Tử đứng nhìn, khóe mắt giật giật. Lão bỗng thấy thương thay cho giới tu tiên bên ngoài kia. Có lẽ, những kẻ đang âm mưu tấn công Thanh Vân Môn ngoài kia nên cầu nguyện rằng họ không bao giờ đặt chân tới cái ngọn núi này. Bởi vì ở đây, nếu bạn không là bạn, bạn sẽ trở thành rác.
Và rác ở đây, sớm muộn gì cũng thành phân bón.
Buổi sáng rực rỡ ở Linh Điền Phong bắt đầu như thế. Diệp Trường An xách xô nước, phía sau là ba gã sát thủ mặc đồ đen lấm lem bùn đất, đang hì hục vác cuốc ra đồng dưới sự giám sát của một con chó đen ngáo ngơ và một vị đại sư tỷ cầm kiếm lăm lăm.
Một cảnh tượng… hết sức điềm đạm và chủng điền.
“Làm ruộng thực sự là một môn nghệ thuật mà.” Trường An lẩm bẩm, ném cho mỗi tên sát thủ một chiếc nón lá rách. “Nhớ nhổ cho sạch gốc, không sạch là trưa nay không có cơm khoai tây mà ăn đâu đấy!”
Hắn hài lòng gật đầu. Nhân lực có sẵn, phân bón miễn phí từ rác thải, cuộc sống hướng tới Thành Thánh của hắn hình như lại tiến thêm một bước vững chắc nữa rồi. Chỉ là… không biết cái luống xương rồng này bao giờ thì nở hoa? Nghe nói hoa của nó có thể làm thuốc chữa bệnh trĩ, có lẽ lần tới nên hái một ít gửi cho lão Trưởng lão Hình Phạt ở ngọn núi đối diện, nghe nói lão ta bị táo bón kinh niên do ngồi thiền quá nhiều.
“Làm việc thiện tích đức, thảo nào mình cảm thấy sắp đột phá Luyện Khí tầng 4 rồi.” Trường An mỉm cười tự mãn, không hề hay biết rằng trong mắt thế nhân, hắn đang điên rồ đến mức nào.