Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành Thánh
Chương 38: Ta không đi, ta còn phải tưới nước**

Cập nhật lúc: 2026-05-24 14:23:23 | Lượt xem: 8

Sương sớm trên Linh Điền Phong chưa kịp tan, những hạt nước bé xíu đọng trên kẽ lá xanh mướt, long lanh như những viên trân châu được thiên nhiên khéo léo đính lên. Trong bầu không khí tĩnh mịch ấy, Diệp Trường An đã dậy từ sớm.

Hắn mặc một chiếc áo vải thô đã sờn vai, chân đi đôi dép rơm không biết đã vá lại bao nhiêu lần, bên hông lủng lẳng một cái gáo gỗ sứt mẻ. Bộ dạng này nếu đặt ở ngoài phố chợ, người ta hẳn sẽ bố thí cho hắn vài đồng bạc lẻ. Nhưng ở Linh Điền Phong này, hắn là chủ nhân duy nhất của mười mẫu linh điền – nơi mà đám đệ tử Thanh Vân Môn đồn đại rằng ngay cả một ngọn cỏ cũng chứa đựng kiếm ý kinh thiên.

“Nhị Hắc, đừng có vểnh đuôi lên thế, tư thế đó không đúng. Ngươi phải ngồi xổm xuống, giữ hơi thở nhịp nhàng theo gió. Ngươi là chó canh vườn hay là linh thú cấp cao hả?”

Diệp Trường An gõ nhẹ vào đầu con chó đen gầy gò đang ngáp ngắn ngáp dài bên cạnh. Nhị Hắc – con hắc kỳ lân viễn cổ từng một thời khiến tiên ma run rẩy – lúc này chỉ dám ư ử một tiếng, rồi ngoan ngoãn thu chân, tư thế tiêu chuẩn không khác gì một pho tượng đá canh cổng. Trong lòng Nhị Hắc khóc không ra nước mắt: *Chủ nhân à, ta là kỳ lân, không phải là tượng đá! Tại sao ta phải học cách thở theo nhịp của một đám củ cải này chứ?*

Diệp Trường An không quan tâm đến suy nghĩ nội tâm của con chó. Hắn cầm gáo nước, múc một gáo từ cái chum cũ kỹ phía sau sân. Nước trong chum nhìn thì bình thường, nhưng nếu một vị cường giả Đại Thừa kỳ ở đây, hẳn sẽ kinh hoàng nhận ra đó là Linh Dịch Hóa Khí thuần túy đến mức không có một chút tạp chất nào.

“Hôm nay nắng có vẻ gắt, đám cải thảo này tính khí thất thường, không cho tụi nó uống đủ nước là chiều nay lại héo rũ ra cho xem.”

Vừa lúc hắn định dội gáo nước đầu tiên xuống gốc cây, từ trên không trung bỗng vang lên những tiếng rít xé gió.

*Vù! Vù! Vù!*

Mấy đạo độn quang rực rỡ hạ xuống ngay trước hàng rào gỗ mục của Linh Điền Phong. Dẫn đầu là một vị lão giả mặc đạo bào trắng tinh, tóc râu bạc phơ, trên người toát ra khí chất tiên phong đạo cốt. Phía sau lão là vài vị trưởng lão khác, ai nấy đều mặt mày nghiêm nghị, oai phong lẫm liệt. Người này không phải ai khác, chính là Chưởng môn Thanh Vân Môn – Vân Thái Nhất.

“Trường An! Có tin vui đây!” Vân Thái Nhất chưa kịp chạm đất đã cất tiếng gọi lớn, giọng nói chứa đựng tu vi thâm hậu, khiến chim chóc trong rừng bay tán loạn.

Diệp Trường An vẫn lầm lũi cúi đầu, cẩn thận tưới nước cho từng gốc rau, chỉ đáp lại một câu nhàn nhạt: “Chưởng môn, ngài đừng gọi to thế, đám sâu hại nó nghe thấy lại trốn kỹ dưới đất, ta khó bắt lắm.”

Vân Thái Nhất sững lại, nụ cười trên môi hơi cứng lại. Lão và mấy vị trưởng lão đi cùng liếc nhìn nhau, ai nấy đều lộ vẻ bất đắc dĩ. Trong cái tông môn này, cũng chỉ có mỗi Diệp Trường An là dám dùng thái độ như đang nói chuyện với một ông lão hàng xóm để đối đáp với Chưởng môn nhân.

“Khụ… Trường An à, chuyện bắt sâu để sau đi.” Vân Thái Nhất bước vào sân, đôi mắt lão khẽ lướt qua vườn rau, tim lão bỗng đập nhanh một nhịp khi thấy một cây cải bắp đang tỏa ra linh quang mờ ảo. Lão nén cơn thèm thuồng (đã ba tháng lão chưa được ăn món canh cải của Trường An rồi), giọng nói trở nên trang trọng: “Ba ngày nữa là đến ‘Thiên Long Hội’ mười năm một lần. Đây là đại hội tập hợp tất cả thiên tài và đại lão của cửu đại tông môn. Ta đã quyết định, lần này sẽ để ngươi đại diện Linh Điền Phong, tham gia đội ngũ tinh anh của tông môn đến dự hội.”

Trưởng lão Hình Phạt đứng bên cạnh cũng vuốt râu tiếp lời: “Đúng vậy Trường An. Với thực lực ẩn giấu của ngươi, lần này chắc chắn sẽ khiến Thanh Vân Môn ta vang danh thiên hạ. Đây là cơ hội để ngươi ra ngoài mở mang tầm mắt, không cần phải hằng ngày quanh quẩn với đất cát này nữa.”

Diệp Trường An cuối cùng cũng ngừng tay. Hắn đứng thẳng người, lấy vạt áo lau mồ hôi trên trán, ánh mắt nhìn Chưởng môn với vẻ vô cùng khó hiểu: “Thiên Long Hội? Ở đâu cơ?”

“Tại Thánh Thiên Thành, cách đây khoảng ba vạn dặm. Chúng ta sẽ dùng chiến thuyền bay đến đó.” Vân Thái Nhất hào hứng nói.

Diệp Trường An im lặng một lúc, rồi đột nhiên lắc đầu một cách dứt khoát.

“Không đi.”

Cả khu vườn rơi vào tĩnh lặng. Nhị Hắc bên cạnh khẽ híp mắt, thầm nghĩ: *Lại nữa rồi, chủ nhân lại bắt đầu cái bài ‘ta là tiểu lâu la’ rồi.*

Vân Thái Nhất trợn mắt: “Tại sao? Đây là vinh dự lớn nhất của đệ tử tông môn đấy!”

Diệp Trường An chỉ tay vào mười mẫu đất đang xanh mướt trước mặt, giọng nói bình thản nhưng chứa đựng sự kiên định không thể lay chuyển: “Ba ngày tới là giai đoạn ‘vào đường’ của đám khoai tây cửu phẩm này. Nếu ta đi, ai sẽ canh chừng sâu bướm? Nhị Hắc nó chỉ biết đuổi kẻ trộm, chứ không biết nhổ cỏ dại. Sư phụ Tiêu Dao Tử thì thôi bỏ đi, lão ấy mà tỉnh rượu được quá hai canh giờ để trông ruộng cho ta thì chắc trời sập mất rồi.”

Hắn nói tiếp, vẻ mặt như thể đang đối mặt với một vấn đề sống còn của nhân loại: “Huống hồ, ba ngày sau theo lịch nông của ta là thời điểm ‘Đại hạn ẩn tàng’. Khí trời khô hanh, nếu không tưới nước vào giờ Ngọ mỗi ngày, đám Linh Mễ kia sẽ bị sượng. Các ngài có biết một hạt gạo bị sượng sẽ làm hỏng cả bát cơm ngon thế nào không? Ta không thể để công sức nửa năm qua đổ sông đổ biển được.”

Các vị trưởng lão nghe mà mặt mày đen lại. Người ta đi tranh đoạt thiên cơ, đi kiếm tìm bảo vật, còn hắn… hắn lo gạo bị sượng?

“Trường An! Ngươi có biết mình đang nói gì không?” Trưởng lão Hình Phạt mất kiên nhẫn, giọng cao lên vài tông: “Thanh danh tông môn và một vài củ khoai tây, bên nào nặng bên nào nhẹ?”

Diệp Trường An liếc nhìn vị trưởng lão này, thở dài một tiếng rồi nói: “Trưởng lão, ngài nói vậy là sai rồi. Danh tiếng là thứ hư ảo, ăn không được, uống không xong. Nhưng khoai tây của ta thì khác, nó có thể no bụng, có thể làm người ta cảm thấy hạnh phúc. Ngài hỏi bên nào nặng? Với ta, khoai tây không chỉ nặng hơn, mà nó còn… nhiều tinh bột hơn.”

Vân Thái Nhất thấy tình hình không ổn, vội vàng xua tay làm dịu bầu không khí: “Được rồi, được rồi. Nếu ngươi lo lắng về việc tưới nước, ta sẽ phái mười đệ tử ưu tú nhất của ngoại môn đến đây chăm sóc vườn rau cho ngươi, đảm bảo không thiếu một giọt nước nào, được chứ?”

Diệp Trường An bĩu môi: “Bọn họ? Bọn họ chỉ biết dùng ‘Linh Vũ Thuật’ (phép mưa linh khí). Cái thứ đó à? Nước mưa từ phép thuật chỉ có tính chứ không có hồn, tưới vào chỉ làm cây tốt mã mà không thơm ngon. Muốn tưới ra loại rau đạt chuẩn ‘Thánh’, phải dùng nước suối Cam Lộ, múc bằng gáo gỗ đào trăm năm, và quan trọng nhất là tưới bằng tâm!”

Nói đoạn, hắn lại cúi xuống, tỉ mẩn múc một gáo nước khác. “Ta không đi đâu. Các ngài tìm người khác đi. Linh Điền Phong này chỉ có mình ta là người nhàn rỗi, đi cũng chỉ làm vướng chân vướng tay thiên tài nhà người ta.”

Vân Thái Nhất nhìn cái lưng đang bận rộn của Diệp Trường An, trong lòng vừa tức vừa buồn cười. Lão biết tên đồ đệ này thực lực thâm sâu không lường được. Lần trước lão vô tình nếm thử một trái cà chua hắn trồng, kết quả là bình cảnh Trình tự của lão suốt trăm năm qua bỗng nhiên nứt vỡ một khe lớn. Lão chắc chắn Trường An đã chạm đến cảnh giới “Dĩ Điền Nhập Đạo”, mỗi hành động của hắn đều là đang diễn hóa quy luật tự nhiên.

“Trường An, coi như ta cầu xin ngươi được không?” Vân Thái Nhất hạ giọng, dùng chiêu bài tình cảm: “Lần này các tông môn khác đều có thiên tài xuất chúng, Thanh Vân Môn ta gần đây thế hệ trẻ hơi non kém, nếu không có một người như ngươi trấn giữ, ta sợ chúng ta sẽ bị bắt nạt mất mặt lắm.”

Diệp Trường An dừng tay, quay lại nhìn Chưởng môn với ánh mắt lạ lùng: “Chưởng môn, ngài đừng nói đùa. Trong môn còn có Đại sư tỷ Liễu Nhược Băng mà. Cô ấy một kiếm có thể chém đứt thác nước, lạnh lùng uy nghiêm, đi tới đâu người ta dạt tới đó. Có cô ấy đi là đủ rồi, cần gì một nông dân như ta?”

“Nhược Băng… nó cũng nói là sẽ đi.” Vân Thái Nhất thở dài: “Nhưng nó bảo nếu ngươi không đi, nó cũng chẳng tha thiết gì cái hội đó, nó thà ở lại đây phụ ngươi nhặt sâu còn có ích cho kiếm đạo của nó hơn.”

Diệp Trường An trợn mắt. Cái cô đại sư tỷ kia cũng bị lây cái tính lười biếng của mình từ bao giờ vậy? Chẳng lẽ bát cháo hành của hắn lại có tác dụng phụ làm người ta mất đi ý chí chiến đấu sao?

“Dù sao thì ta vẫn không đi.” Diệp Trường An quả quyết, cầm gáo nước hướng về phía gốc cải: “Ta còn phải tưới nước.”

Vừa dứt lời, gáo nước trong tay hắn vung ra. Một làn nước trong vắt, dưới ánh nắng sớm bỗng hiện ra ngũ sắc hào quang. Không khí xung quanh đột ngột thay đổi, một loại khí tức ôn hòa nhưng cực kỳ hùng vĩ lan tỏa khắp đỉnh núi.

Vân Thái Nhất và các trưởng lão sững sờ kinh hãi. Trong mắt họ, cái hành động vung gáo nước tầm thường kia bỗng biến thành một loại thần thông nghịch thiên. Nước không rơi theo quán tính, mà giống như những con giao long nhỏ xíu, chui luồn vào từng kẽ đất, ôm lấy bộ rễ của những cây rau với một sự nâng niu kỳ lạ.

Những cây rau héo úa gặp nước liền vươn mình, tán lá mở rộng, linh khí trong vòng mười dặm điên cuồng tụ lại, hình thành một cơn lốc nhỏ trên Linh Điền Phong nhưng lại không làm xao động đến một ngọn cỏ.

“Đây… đây là ‘Hóa Thân Vạn Vật’ trong truyền thuyết sao?” Một vị trưởng lão lẩm bẩm, chân tay run rẩy.

Hành động tưới nước của Diệp Trường An trông thì chậm nhưng thực tế cực kỳ nhanh. Chỉ trong nháy mắt, mười mẫu linh điền đều đã được tắm mát. Hắn đứng dậy, phủi bụi trên tay, thấy Chưởng môn và đám trưởng lão vẫn còn đứng ngẩn người ra đó như những pho tượng gỗ.

“Chưởng môn, ngài còn chuyện gì nữa không?” Diệp Trường An nhìn lên trời, lẩm bẩm: “Sắp đến giờ cơm rồi. Nếu các ngài muốn ở lại ăn cơm thì phải giúp ta bóc tỏi đấy nhé. Ta lười nhất là bóc tỏi.”

Vân Thái Nhất giật mình thoát khỏi trạng thái sững sờ. Lão nhìn Diệp Trường An, rồi nhìn vào vườn rau đang phát ra âm thanh rì rào như tiếng tụng kinh của đại đạo, trong lòng lão hiểu rằng, cưỡng ép tên nhóc này là chuyện không thể. Lão chỉ có thể thở dài một tiếng thật dài.

“Thôi được, nếu ngươi đã kiên quyết như thế… ta cũng không ép.” Vân Thái Nhất quay người định đi, nhưng bỗng dừng lại, lấy ra một chiếc túi gấm nhỏ: “Đây là ít hạt giống cổ mà ta tìm thấy ở một di tích cũ, vốn định tặng ngươi làm quà nếu ngươi đồng ý tham dự. Thôi thì coi như đây là quà thưởng vì ngươi đã chăm sóc Linh Điền Phong tốt như vậy.”

Hắn vừa định từ chối, nhưng khi nghe đến hai chữ “hạt giống cổ”, mắt Diệp Trường An bỗng sáng rực lên. Hắn vồ lấy cái túi gấm nhanh như chớp, mở ra xem, mùi hương cổ xưa và sinh mệnh lực nồng đậm tỏa ra khiến hắn không khỏi liếm môi.

“Ôi chao, Chưởng môn thật là, có đồ tốt thế này sao không đưa sớm.” Thái độ của Diệp Trường An thay đổi nhanh hơn cả lật sách. Hắn cười hì hì: “Dù sao thì… hạt giống này gieo xuống cũng cần phân bón đặc biệt. Mà muốn có phân bón tốt, ta nghe nói ở khu vực phía Nam gần Thánh Thiên Thành có một loại linh thú tên là Tuyết Phượng hay đại tiện ra loại phân chứa hàn hỏa linh cực tốt…”

Vân Thái Nhất nheo mắt nhìn hắn: “Nghĩa là… ngươi đổi ý?”

Diệp Trường An gãi đầu, làm bộ như rất khó xử: “À thì… ta không phải là vì muốn đi xem hội hay khoe mẽ gì đâu nhé. Chủ yếu là vì mấy cái hạt giống tội nghiệp này thôi. Với lại, đại sư tỷ đã nói vậy, nếu ta không đi làm nàng ấy phật lòng, lỡ tay chém hỏng mấy cây cải thảo của ta thì tội lỗi lắm.”

Hắn liếc nhìn bầu trời, lại nhìn mười mẫu ruộng vừa mới tưới nước xong, tặc lưỡi: “Được rồi, ta đi. Nhưng ta nói trước, ta đi là để tìm phân bón và hạt giống, các ngài đừng có hòng bắt ta lên đài đánh đấm. Ta chỉ là một đệ tử Luyện Khí tầng 3 yếu đuối thôi, nhớ đấy!”

Trưởng lão Hình Phạt nghe đến câu “yếu đuối” thì suýt nữa cắn vào lưỡi mình. Yếu đuối? Yếu đuối mà vung tay một phát làm linh khí cả ngọn núi bùng nổ à? Yếu đuối mà nuôi một con kỳ lân thành con chó đen gầy để canh cửa à?

“Tốt! Tốt lắm!” Vân Thái Nhất cười rạng rỡ, sợ hắn đổi ý, lão liền lập tức ngự kiếm bay vút lên trời: “Ba ngày sau ta sẽ phái người đến đón ngươi. Nhớ mang theo cả mấy trái cà chua của ngươi nữa nhé, chúng ta sẽ cần đấy!”

Nhìn đám người Chưởng môn bay mất dạng, Diệp Trường An lại trở về với dáng vẻ lười biếng thường ngày. Hắn cầm cái túi hạt giống, ngồi xuống hiên nhà, lầm bầm: “Thiên Long Hội… nghe là thấy rắc rối rồi. Không biết ở đó người ta có bán củ cải trắng không nhỉ?”

Nhị Hắc tiến lại gần, dụi đầu vào chân hắn. Trường An xoa đầu nó, ánh mắt lướt qua cả một vùng Linh Điền Phong đang tràn trề sức sống. Hắn biết, lần đi này chắc chắn sẽ không yên bình như việc ở nhà tưới nước, nhưng cuộc đời mà, thỉnh thoảng cũng phải đổi khẩu vị, dắt “chó” đi dạo một chuyến cũng tốt.

“Nhị Hắc, chuẩn bị đi. Lần này ta cho ngươi ăn phân Tuyết Phượng… à không, là dẫn ngươi đi mở mang tầm mắt.”

Con chó đen khẽ rên rỉ, trong đầu nó chỉ đang nghĩ xem làm thế nào để lần tới chủ nhân không bắt nó tập ngồi thiền cạnh đống khoai tây nữa.

Bên dưới thung lũng, tiếng suối chảy róc rách hòa cùng tiếng chim hót, Linh Điền Phong vẫn xanh tươi và điềm đạm, giống như chính chủ nhân của nó – một kẻ chỉ muốn làm ruộng, nhưng số phận lại cứ ép hắn phải trở thành một vị Thánh nhân giữa chốn hồng trần.

“Nhưng mà… nhất định là phải tưới nước xong cái mẻ này đã.”

Tiếng nói của hắn tan vào gió sớm, cùng với một gáo nước cuối cùng được tưới xuống, mang theo hơi thở của cả một thế giới sắp sửa bị một “nông dân” khuấy động.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8