Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành Thánh
Chương 4: Đại sư tỷ tàn phế đến ở nhờ**

Cập nhật lúc: 2026-05-22 23:21:58 | Lượt xem: 13

**Chương 4: Đại sư tỷ tàn phế đến ở nhờ**

Sáng sớm, sương mù trên Linh Điền Phong vẫn còn bảng lảng như những dải lụa mỏng vắt ngang lưng chừng núi. Tiếng chim lảnh lót vang lên giữa những tán cây đại thụ, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách từ khe suối nhỏ phía sau viên linh điền.

Diệp Trường An ngáp dài một cái, tay cầm chiếc cuốc rỉ sét, đôi dép rơm vẫn còn dính vài cọng cỏ khô bước ra khỏi mái hiên tranh. Hắn vươn vai, khớp xương kêu lên rắc rắc đầy thỏa mãn. Đối với một "kẻ lười" chuyên nghiệp như hắn, việc phải dậy sớm thực chất là một loại cực hình, nhưng vì mấy luống củ cải "Băng Tinh" đang ở kỳ nảy mầm nhạy cảm, hắn không thể không chú ý.

"Nhị Hắc, dậy đi. Đừng có nằm đó giả chết nữa, ra trông chừng cái hàng rào phía Đông cho ta."

Hắn đưa chân đá nhẹ vào cái mông tròn ủng của con chó đen đang nằm cuộn tròn dưới gốc cây tùng già. Nhị Hắc lười biếng hé một con mắt ra, gừ nhẹ một tiếng trong cổ họng đầy vẻ bất mãn, nhưng nhìn thấy ánh mắt "ôn hòa" của chủ nhân đang liếc nhìn về phía cái nồi gang trong bếp, nó lập tức bật dậy như lò xo, cái đuôi ngoáy tít, lạch bạch chạy ra phía hàng rào.

Diệp Trường An gật đầu hài lòng. Hắn cúi xuống, bắt đầu tỉ mẩn xới lớp đất tơi xốp xung quanh mầm xanh. Mỗi nhát cuốc của hắn trông có vẻ tùy ý, thô kệch, nhưng nếu một vị đại lão kiếm đạo nào ở đây, chắc chắn sẽ kinh hãi đến rụng rời tay chân. Đường đi của chiếc cuốc kia không hề có một chút kẽ hở, khí kình thu nạp vào bên trong một cách hoàn hảo, tựa như đang phác họa lại quy luật vận hành của trời đất.

Ngay lúc Diệp Trường An đang đắm mình trong công việc làm nông "thanh tịnh", từ phía chân trời, một vài luồng độn quang phá vỡ không gian yên tĩnh, lao thẳng về phía Linh Điền Phong.

Diệp Trường An dừng tay, nhíu mày lầm bầm: "Phiền phức lại đến rồi. Sớm thế này mà đã có kẻ đến xin ăn sao?"

Dẫn đầu luồng độn quang là Chưởng môn Thanh Vân Môn – Vân Thái Nhất. Theo sau ông là ba vị trưởng lão khác, sắc mặt ai nấy đều vô cùng nghiêm trọng. Điều đáng chú ý nhất là trên một tấm linh thạch bay lơ lửng, có một nữ tử đang nằm bất động, áo bào trắng loang lổ vết máu, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

Đó chính là "Băng Sơn Kiếm Tiên" Liễu Nhược Băng, niềm tự hào của cả tông môn.

Chỉ một tháng trước, cô còn là thiên tài tỏa sáng nhất, một mình một kiếm đánh lui mười đại ma đầu ở Huyết Sát Cốc. Nhưng giờ đây, nhìn cô chẳng khác gì một nhành liễu khô héo trước gió, khí tức mong manh đến mức dường như có thể tan biến bất cứ lúc nào.

Vừa đáp xuống mặt đất, Vân Thái Nhất không thèm giữ phong thái Chưởng môn, vội vã đi tới chỗ Diệp Trường An đang đứng ngơ ngác:

"Trường An đồ nhi! Có chuyện đại sự rồi!"

Diệp Trường An vác cuốc lên vai, vẻ mặt không chút gợn sóng, chậm rãi hỏi: "Chưởng môn đại nhân, sáng sớm ông đem người đến đây là định bón phân cho ruộng lúa của ta sao? Hay là… ông định trưng thu luôn ngọn núi này làm nghĩa địa?"

Một vị trưởng lão đi sau, Hình Thiết Diện, tức đến đỏ mặt tía tai, quát lớn: "Diệp Trường An! Ngươi nói năng kiểu gì đấy? Đây là Đại sư tỷ của ngươi! Cô ấy vì tông môn mà kinh mạch đứt đoạn, tu vi gần như mất sạch, tâm thần tổn thương nặng nề. Chưởng môn và chúng ta bàn bạc hồi lâu, quyết định đưa cô ấy đến Linh Điền Phong để… để dưỡng già."

Diệp Trường An trợn tròn mắt, chỉ tay vào mũi mình: "Dưỡng già? Các ông nghĩ ta là viện dưỡng lão à? Linh Điền Phong này nghèo rớt mùng tơi, chỉ có rau củ và đất cát, đại sư tỷ cao quý như vậy, đưa tới đây chẳng phải là chịu khổ sao?"

Thực tâm Diệp Trường An đang khóc không ra nước mắt. Hắn thích sự yên tĩnh. Hắn muốn ở một mình để âm thầm làm ruộng thành thánh. Tự dưng có thêm một "đại mỹ nhân tàn phế" ở bên cạnh, khác gì đặt một quả bom nổ chậm? Phiền phức chết mất!

Vân Thái Nhất thở dài một hơi, ánh mắt nhìn về phía Liễu Nhược Băng đầy vẻ đau xót: "Trường An, ta biết con thích thanh tịnh. Nhưng hiện tại các phong khác đều có nhiều đệ tử, tranh quyền đoạt lợi, sát khí quá nặng không tốt cho việc phục hồi của Nhược Băng. Chỉ có Linh Điền Phong của con là tĩnh lặng nhất, không ai dòm ngó. Con… coi như giúp ta, giúp tông môn chăm sóc cô ấy một thời gian."

Vân Thái Nhất vừa nói vừa lén lút liếc nhìn vườn rau xanh mướt của Diệp Trường An. Lão là ai chứ? Lão là chưởng môn! Lão đã sớm nghi ngờ bát canh củ cải lần trước lão uống trộm của Tiêu Dao Tử (sư phụ Trường An) có vấn đề. Loại sinh cơ mạnh mẽ đó, chỉ có ở nơi này mới giúp Liễu Nhược Băng có cơ hội sống sót.

Diệp Trường An vẫn định từ chối, thì đột nhiên, trong đầu hắn vang lên âm thanh cơ khí quen thuộc của hệ thống:

【 Đinh! Kích hoạt nhiệm vụ đặc biệt: "Hộ Hoa Sứ Giả". 】
【 Yêu cầu: Tiếp nhận và chăm sóc Liễu Nhược Băng tại Linh Điền Phong. 】
【 Phần thưởng: Mỗi ngày Liễu Nhược Băng hồi phục 1% thương thế, ký chủ nhận được "Linh Điền Cộng Hưởng" tăng 500 điểm tu vi, nhận thêm hạt giống "Thiên Long Quả". 】

"Thiên Long Quả?" Tim Diệp Trường An giật nảy một cái. Đó là loại thần quả có thể đúc lại cốt cách, đối với việc trồng trọt của hắn là một món hời lớn.

Sắc mặt hắn lập tức thay đổi, từ cau có sang nghiêm trang lạ thường. Hắn hắng giọng, buông cuốc xuống, đi tới bên cạnh Liễu Nhược Băng, quan sát một chút rồi thở dài một hơi đầy vẻ "từ bi hỉ xả":

"Thôi được rồi. Thấy chưởng môn nói có lý, hơn nữa đại sư tỷ cũng là người của Thanh Vân Môn, Diệp Trường An ta tuy lười biếng nhưng cũng có một tấm lòng lương thiện. Cứ để cô ấy lại đây, nhưng ta nói trước, ta không biết phục dịch tiểu thư đâu đấy. Đến đây thì phải theo quy tắc của Linh Điền Phong: cơm canh thanh đạm, tự làm tự ăn."

Vân Thái Nhất mừng rỡ: "Tốt, tốt! Cứ quyết định thế đi! Đây là một ít linh thạch và dược liệu cấp thấp, con giữ lấy…"

"Ấy, linh thạch thì ta nhận, dược liệu thì các người đem về đi. Chỗ ta toàn linh dược tươi sống, ba cái cỏ khô của các ông chỉ tổ làm hỏng đất nhà ta." Diệp Trường An xua tay như đuổi ruồi.

Nhóm trưởng lão đen mặt, nhưng vì việc đại sự nên cũng không thèm chấp nhặt với "tên phế vật" này. Sau khi dặn dò đủ thứ, cả bọn vội vàng rời đi như sợ Diệp Trường An đổi ý.

Lúc này, trên bãi cỏ trước túp lều tranh chỉ còn lại Diệp Trường An và nữ tử đang hôn mê trên linh thạch.

"Nhị Hắc! Lại đây phụ một tay."

Con chó đen Nhị Hắc lững thững chạy lại, liếc nhìn nữ tử một cái rồi hắt xì hơi một cái đầy khinh thường. Trong mắt nó, người phụ nữ này yếu đến mức chỉ cần nó ho một tiếng là bay màu.

"Thái độ gì đấy? Người ta là đại sư tỷ, sau này là… khách trọ của chúng ta đấy." Diệp Trường An lầm bầm, nhẹ nhàng bế Liễu Nhược Băng lên.

Khi chạm vào cơ thể cô, hắn mới cảm nhận được thương thế khủng khiếp đến nhường nào. Kinh mạch trong người cô tan nát như mạng nhện bị rách, khí lạnh buốt giá từ đan điền tỏa ra – đó là hậu quả của việc công pháp Băng hệ bị phản phệ.

Hắn bế cô vào gian phòng trống bên cạnh, đặt lên chiếc giường tre lót rơm khô thơm tho. Đây là phòng để chứa hạt giống của hắn, sạch sẽ vô cùng.

"Tính ra ngươi cũng may mắn, gặp được kẻ lười nhất thế giới nhưng lại là nông dân xịn nhất cái Thanh Lam Giới này."

Diệp Trường An đi ra phía sau nhà, múc một gáo nước từ cái chum gốm cũ kỹ. Nước này trông bình thường, nhưng nếu soi kỹ bằng thần nhãn, sẽ thấy bên trong ẩn chứa lân quang mờ ảo – đó là nước đã qua xử lý bởi "Hệ thống tưới tiêu thần cấp".

Hắn dùng muỗng nhỏ, nhẹ nhàng đổ từng chút nước vào môi Liễu Nhược Băng.

Làn nước vừa chạm vào môi cô, những tinh chất linh khí thanh thuần nhất lập tức len lỏi vào cổ họng, trung hòa luồng băng hàn tử khí đang tàn phá ngũ tạng lục phủ. Liễu Nhược Băng rên khẽ một tiếng, lông mi dài rung động, đôi môi dần có chút sắc hồng.

Làm xong việc đó, Diệp Trường An quăng gáo nước sang một bên, lầu bầu: "Phù… mệt quá. Một gáo nước này giá trị bằng cả một bình đan dược tứ phẩm chứ đùa đâu. Ngươi nợ ta một ân tình lớn đấy, đại sư tỷ."

Xong việc, hắn thản nhiên quay lại ruộng củ cải của mình.

Khoảng hai canh giờ sau, khi nắng bắt đầu lên cao, Liễu Nhược Băng từ từ tỉnh dậy.

Điều đầu tiên cô cảm thấy không phải là cơn đau đớn xé thịt như tưởng tượng, mà là một cảm giác ấm áp dễ chịu chảy dọc cột sống. Cô mơ màng nhìn lên trần nhà bằng tre và cỏ khô, ngửi thấy mùi đất ẩm, mùi cỏ dại và một mùi thơm rất lạ… giống như mùi của khoai nướng.

"Đây là… địa ngục sao? Địa ngục của kiếm sĩ là một trang trại à?" Cô thào thào, giọng khàn đặc.

Cô cố gắng ngồi dậy nhưng phát hiện mình không có lấy một chút sức lực. Toàn bộ linh lực tích lũy trăm năm nay đã biến mất sạch sành sanh, cơ thể cô giờ đây giống như một bình gốm rỗng tuếch bị rạn nứt.

"Cô tỉnh rồi à?"

Một giọng nói điềm đạm vang lên từ cửa sổ. Liễu Nhược Băng quay đầu nhìn sang, thấy một nam tử mặc áo vải thô đang ngồi vắt vẻo trên thành cửa sổ, tay cầm một củ khoai tây đã gọt vỏ, thản nhiên cắn một miếng "rắc rắc".

"Diệp Trường An?" Cô nhận ra hắn. Một tên đồ đệ "không có chí tiến thủ" nổi tiếng của Linh Điền Phong.

"Chứ cô nghĩ là ai? Tiên đế xuống đón cô chắc?" Diệp Trường An ném một quả linh quả đỏ mọng xuống giường. "Ăn đi, cái này có thể giúp cô không chết đói. Ở chỗ này, chúng ta không dùng đan dược, chỉ dùng đồ ăn."

Liễu Nhược Băng nhìn quả linh quả đỏ rực như máu, bên trên còn dính vài hạt sương. Với kiến thức của cô, đây có vẻ là một loại "Chu Quả" sơ cấp nào đó mà đệ tử ngoại môn hay dùng. Cô thở dài, cảm thấy xót xa cho thân phận mình bây giờ. Từng là thiên tài cao cao tại thượng, giờ đây đến một quả Chu Quả rẻ tiền cũng trở thành cứu mạng.

Cô đưa tay cầm lấy, khẽ cắn một miếng nhỏ.

Nhưng ngay khi nước quả chảy vào khoang miệng, con mắt của Liễu Nhược Băng đột nhiên co rụt lại.

Một luồng hỏa linh khí cực kỳ dịu êm bùng nổ, len lỏi vào kinh mạch tàn tạ của cô, như những bàn tay nhỏ nhắn đang tỉ mẩn nối lại từng sợi dây bị đứt. Không nóng cháy như hỏa diễm bình thường, nó dịu mát, đầy sức sống.

"Cái này… không phải Chu Quả!" Cô kinh ngạc kêu lên, định dùng thần thức kiểm tra, nhưng lại nhận ra thần thức mình cũng đã hỏng.

Diệp Trường An vẫn nhai khoai tây, gật gù: "Ừ, không phải Chu Quả thường. Ta gọi nó là 'Chu Quả không sâu', ta mới phun thuốc sâu loại sinh học cho nó hôm qua, yên tâm mà ăn."

Liễu Nhược Băng ngơ ngác. Cô chưa bao giờ nghe nói đến "thuốc sâu sinh học" hay cái gì tương tự. Cô chỉ biết rằng, sau khi ăn hết quả này, cơ thể cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn, những vết nứt trong linh hồn dường như đã được dán lại một lớp màng bảo vệ mỏng manh.

Cô nhìn bóng lưng Diệp Trường An dưới nắng. Hắn lại vác cuốc đi ra ruộng, vừa đi vừa hát một điệu dân ca quê mùa, con chó đen lẽo đẽo theo sau vẫy đuôi.

Mọi người nói hắn là kẻ lười biếng nhất Thanh Vân Môn. Mọi người nói hắn mười năm không thăng nổi một cấp Luyện Khí.

Nhưng lúc này, trong mắt Liễu Nhược Băng, bóng lưng của nam nhân ấy dường như hòa quyện hoàn toàn vào đất trời. Mỗi bước chân của hắn đều trùng khớp với mạch đập của ngọn núi.

"Linh Điền Phong này… rốt cuộc chứa đựng bí mật gì?"

Cô nhắm mắt lại, lần đầu tiên sau nhiều tháng đau đớn, cô cảm nhận được một chút yên bình thực sự. Không có tiếng gươm đao, không có những ánh mắt kỳ vọng hay mỉa mai, chỉ có tiếng gió thổi qua rặng tre và tiếng cuốc đất đều đặn.

Ngày thứ nhất của "đại sư tỷ tàn phế" tại Linh Điền Phong bắt đầu như thế.

Buổi chiều, Diệp Trường An lại bê vào một bát tô lớn. Bên trong là một ít cơm trắng trộn với vài sợi củ cải và một miếng đậu phụ.

"Cầm lấy." Hắn đặt bát lên bàn cạnh giường, thái độ cực kỳ hờ hững.

Liễu Nhược Băng nhìn bát cơm "đạm bạc" kia, khóe môi hơi mím lại: "Diệp sư đệ… ta bây giờ kinh mạch đều hỏng, dù ăn linh quả cũng không thể tu luyện lại ngay được. Cảm ơn đệ đã chăm sóc."

Diệp Trường An xua tay: "Nghĩ nhiều làm gì cho mệt não. Ăn no rồi ngủ, ngủ dậy rồi xem ta cuốc đất. Đó mới là tu tiên thực sự. Đừng có suốt ngày nghĩ đến mấy chuyện chém giết, hỏng hết người."

Hắn nói xong liền quay người đi ra ngoài, không quên dặn thêm: "Đừng có để thừa hạt cơm nào đấy, chỗ ta lãng phí đồ ăn là bị Nhị Hắc đuổi ra khỏi núi đấy."

Nhị Hắc ở ngoài cửa sổ gâu một tiếng như để hưởng ứng, rồi nó nhìn Liễu Nhược Băng với ánh mắt kiểu: "Cô nương, khôn hồn thì ăn sạch đi, bát cơm đó ta còn thèm nhỏ dãi đây này."

Liễu Nhược Băng bưng bát cơm lên. Cơm gạo trắng tinh khôi, từng hạt đều tăm tắp, lấp lánh như ngọc trai. Ngay khi thìa cơm đầu tiên vào miệng, đồng tử cô lại một lần nữa chấn động.

Đây không phải là cơm! Đây là linh dịch cô đặc được ép thành hình hạt gạo!

Trong bát cơm này chứa đựng một loại năng lượng thuần khiết nhất của đại địa. Nó không cần cô phải vận chuyển công pháp, tự nó thẩm thấu vào tứ chi bách cốt, nuôi dưỡng những phần tế bào đã chết.

Một bát cơm trắng bình thường qua tay tên "đồ đệ lười biếng" này lại có tác dụng vượt xa các loại linh đơn diệu dược vạn năm mà cô từng được nếm qua.

Liễu Nhược Băng từ chỗ nghi ngờ, sang kinh hãi, rồi cuối cùng là lặng lẽ ăn sạch sẽ không còn một hạt. Một giọt nước mắt không tự chủ được lăn xuống má.

Khi cả thế giới quay lưng lại với một kẻ tàn phế, khi ngay cả Chưởng môn cũng chỉ biết thở dài và đưa cô đến đây để "dưỡng già" – theo cách hiểu là để chết trong yên bình, thì lại có một người thản nhiên đưa cho cô bát cơm cứu mạng này.

"Diệp Trường An… huynh rốt cuộc là thánh nhân phương nào?"

Bên ngoài ruộng, Diệp Trường An đang vò đầu bứt tai: "Chết tiệt, bát cơm đó mình lỡ cho thêm vài giọt 'Dịch Mạch Thần Nông', không biết cô ấy ăn xong có phát hiện ra bí mật không nhỉ? Thôi kệ, chắc cô ấy nghĩ do cô ấy mệnh lớn thôi."

Hắn ngáp dài một cái, lại nằm xuống bãi cỏ dưới gốc cây, tận hưởng ánh hoàng hôn của Linh Điền Phong. Thành thánh làm cái gì cho mệt, làm một nông dân thảnh thơi chăm sóc đại mỹ nhân và nuôi chó không phải vui hơn sao?

Nhưng Diệp Trường An không hề hay biết, phía trên chín tầng mây, một luồng yêu khí cực kỳ mạnh mẽ đang âm thầm nhắm về hướng Thanh Vân Môn.

Bình yên của Linh Điền Phong, e rằng sẽ sớm bị phá vỡ. Mà vị "thánh nhân ẩn mình" này, sớm muộn gì cũng phải ra tay bắt sâu thôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8