Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành Thánh
Chương 48: Xếp hàng mua rau**

Cập nhật lúc: 2026-05-24 14:30:41 | Lượt xem: 8

Ánh nắng ban mai của ngày hôm sau chưa kịp xuyên qua màn sương mù bao phủ Thanh Vân Môn thì sự yên tĩnh vốn có của tông môn hạng ba này đã bị xé toạc bởi những luồng độn quang mạnh mẽ.

Trên bầu trời, đủ loại pháp bảo từ hạc giấy, phi kiếm, đến những tòa lầu các bay đồ sộ tranh nhau chen lấn, tạo nên một cảnh tượng tắc nghẽn giao thông đường không hiếm thấy trong vòng trăm năm qua. Những hơi thở mạnh mẽ, thâm trầm vốn chỉ xuất hiện trong những cuộc đại chiến chính tà, giờ đây lại đang tranh chấp nhau… chỉ để đáp xuống chân núi Linh Điền Phong.

– Lão độc vật! Ngươi chạy nhanh như vậy làm gì? Có phải định cướp vị trí đứng đầu của ta không? – Một lão giả râu tóc bạc phơ, chân đạp đại kiếm, lớn tiếng mắng chửi lão già bên cạnh đang cưỡi trên một con rết khổng lồ.

– Hừ! Kiếm lão quỷ, ngươi nói lời này không biết ngượng mồm sao? Rau muống Trường Sinh của Diệp đại nhân chỉ có bấy nhiêu, chậm một bước là mất phần. Ta hôm nay không mang theo độc, ta mang theo mười rương linh thạch cực phẩm, xem ai nhiều tiền hơn ai! – Vạn Độc Môn Chủ cưỡi rết, hừ lạnh một tiếng, tốc độ không giảm mà còn tăng thêm.

Cảnh tượng này diễn ra khắp nơi. Nếu một tu sĩ bình thường nhìn thấy, chắc chắn sẽ kinh hãi đến mức rớt rụng hàm răng. Những người này, bất kỳ ai ra ngoài cũng là bá chủ một phương, là đại lão Nguyên Anh đỉnh cấp mà vạn người kính ngưỡng. Nhưng giờ đây, bọn họ giống như những bà nội trợ ngoài chợ, mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào cái rào tre cũ kỹ của Linh Điền Phong.

Tại chân núi, Trưởng lão Hình Phạt – Hình Thiết Diện vốn là người sắt đá, chấp pháp nghiêm minh nhất Thanh Vân Môn, lúc này đang mồ hôi nhễ nhại. Ông nhìn hàng dài những vị tiền bối mà tu vi ai nấy đều sâu không lường được đang xếp hàng ngay ngắn từ chân núi kéo dài lên đến tận sườn núi, miệng lẩm bẩm không thôi.

– Xin các vị đại tiền bối tuân thủ quy tắc! Diệp sư điệt… à không, Diệp đại nhân có dặn, ai dẫm lên cỏ linh điền sẽ bị tịch thu quyền mua rau! Nhắc lại, ai dẫm lên một ngọn cỏ dại của núi này, lập tức cút xéo!

Vừa dứt lời, một vị cường giả Nguyên Anh tầng chín vốn đang định lén dùng thần thức dò xét đỉnh núi, lập tức rụt cổ lại, thu liễm hơi thở còn nhanh hơn cả rùa rút đầu. Ở đây ai mà chả biết, "con chó" đen gầy gò nằm canh cổng trên kia có thể một hơi thổi bay cả một đội quân Ma giáo. Đừng nói là Nguyên Anh, nghe đồn ngay cả Chuẩn Đế hạ phàm cũng bị cái cuốc của chủ nhân ngọn núi này vỗ cho một phát "bay màu".

Trong lúc bên dưới đang náo loạn, "nhân vật chính" của mọi sự chú ý – Diệp Trường An – vừa mới ngáp một cái dài thượt, đẩy cửa lều cỏ bước ra ngoài.

Hắn vẫn mặc bộ đồ vải thô màu xám, đôi dép rơm mòn vẹt, mái tóc buộc hờ hững bằng một cọng rơm. Nhìn thấy khung cảnh dưới chân núi đen nghịt đầu người, Diệp Trường An đờ người ra, dụi dụi mắt:

– Nhị Hắc, tối qua ta nằm mơ thấy tông môn bị vây công à? Sao bên dưới đông thế?

Con chó đen Nhị Hắc đang nằm phơi nắng, lười biếng vẩy cái đuôi, sủa một tiếng "Gâu" vô thưởng vô phạt. Thực tế, trong lòng nó đang khinh bỉ: *Công cái gì mà công, người ta là tới nộp tiền cho ông đấy, lão lười ạ.*

Liễu Nhược Băng lúc này cũng bước ra, tay cầm một chiếc khăn mặt, sắc mặt có chút phức tạp nhìn sư đệ của mình:

– Sư đệ… chuyện dưa chuột và rau muống hôm qua đệ bán ở chợ trấn… giờ cả thiên hạ đều biết rồi. Những người kia… họ đều là đại lão của các đại tông môn lân cận đến cầu mua rau.

Diệp Trường An nghe xong, không những không vui mà còn cau mày, gãi đầu bứt tai:

– Gì cơ? Ta đã cố tình bán đắt để bọn họ khỏi mua rồi mà! Một cọng rau muống mười viên linh thạch là giá cắt cổ rồi, bộ bọn họ điên hết rồi sao? Linh thạch nhiều quá không có chỗ tiêu à?

Hắn thở dài một tiếng đầy phiền muộn. Tu tiên là phải khiêm tốn, phải lặng lẽ. Bây giờ đông người thế này, làm sao hắn có thể yên tĩnh nằm muối cá được nữa?

– Nhị Hắc! Ra dựng cái bảng cho ta! – Diệp Trường An bực dọc lấy một miếng gỗ cũ, tiện tay dùng chiếc liềm rỉ sét khắc lên mấy chữ rồng bay phượng múa, chứa đựng một thứ kiếm ý mộc mạc nhưng khiến người ta nhìn vào là thấy run rẩy linh hồn.

Trên bảng viết:

*1. Mỗi người chỉ được mua tối đa một bó rau cải HOẶC hai quả cà chua.*
*2. Không mặc cả, không dùng quan hệ.*
*3. Ai gây ồn ào làm rau sợ không lớn nổi, đánh gãy chân.*
*4. Thanh toán bằng linh thạch cực phẩm hoặc linh dược nghìn năm.*

Nhị Hắc ngậm cái bảng, chạy vèo một cái xuống cổng núi, cắm phập xuống đất.

Nhìn thấy tấm bảng, đám đông bên dưới im bặt trong chốc lát, sau đó bùng nổ một trận xôn xao nhỏ nhưng cực kỳ kiềm chế.

– Một bó rau cải? Trời ơi, ít quá! Ta cần ít nhất mười bó để bồi dưỡng đám tiểu tử ở tông môn! – Một vị lão tổ than vãn.

– Ít còn hơn không! Ngươi xem chữ trên tấm bảng kia đi… Chậc chậc, đó không phải là chữ, đó là Đạo! Chỉ cần nhìn chằm chằm vào chữ "Cải", ta cảm thấy bình cảnh Nguyên Anh của mình đã bắt đầu lỏng lẻo! – Một vị kiếm tu kinh hô, lập tức khoanh chân ngồi xuống trước tấm bảng để… ngộ đạo.

Thấy vậy, những người khác cũng không chịu thua kém, vừa xếp hàng vừa tranh thủ trừng mắt nhìn cái bảng hiệu gỗ, khiến khung cảnh vốn là chợ rau bỗng chốc biến thành một pháp hội luận đạo cực kỳ trang nghiêm và quỷ dị.

Khoảng nửa canh giờ sau, Diệp Trường An vác một cái giỏ mây lớn đi xuống. Theo sau là Liễu Nhược Băng cầm một cuốn sổ da và một cây bút để ghi chép. Chưởng môn Vân Thái Nhất cũng có mặt, nhưng thay vì uy nghiêm của một tông chủ, ông lại đang cầm một cái chổi, lăng xăng quét dọn lối đi cho Diệp Trường An với vẻ mặt vô cùng vinh dự.

– Đại nhân! Ngài đã đến! – Vạn Độc Môn Chủ vốn tính tình kiêu ngạo, lúc này lại khúm núm chào hỏi.

Diệp Trường An lờ mờ nhìn lão:

– Ngươi là ai? Có mua rau không? Không mua thì nhường cho người sau, đừng đứng cản đường gió thổi vào vườn.

Vạn Độc Môn Chủ mặt không đổi sắc, tươi cười hớn hở:

– Mua! Mua chứ! Ta muốn một bó rau cải xanh này!

Hắn run rẩy nhận lấy bó rau cải còn dính chút bùn đất từ tay Diệp Trường An. Trong mắt hắn, đây không phải là rau cải, đây là bách độc bất xâm thánh dược! Nhìn xem lớp sương trắng phủ trên lá kìa, đó là tiên khí ngưng tụ thành lộ thủy đó!

– Một trăm viên linh thạch cực phẩm. – Diệp Trường An thản nhiên ra giá, thực tế trong lòng hắn đang run: "Giá này chắc là đủ để đuổi khách rồi chứ?"

Nào ngờ, Vạn Độc Môn Chủ không chút do dự quẳng ra một cái túi trữ vật:

– Một trăm viên? Quá rẻ! Quá rẻ! Diệp đại nhân thật là bồ tát sống, hạ phàm cứu độ chúng sinh! Ta đưa hai trăm viên, phần dư xin đại nhân cứ giữ lấy để mua phân bón!

Nói xong, lão ôm bó rau chạy biến như sợ Diệp Trường An đòi lại, để lại Diệp Trường An đứng đực mặt ra với cái túi linh thạch nặng trịch.

"Thế giới này hỏng rồi…" – Diệp Trường An thầm nghĩ – "Chắc chắn là linh khí suy kiệt làm não của mấy lão này cũng suy kiệt theo rồi."

Tiếp sau đó là Kiếm lão quỷ của Thiên Kiếm Tông. Lão này thông minh hơn, lão không nhìn rau, lão nhìn cái liềm rỉ dắt bên hông Diệp Trường An mà nuốt nước bọt ực một cái.

– Đại nhân… ta có thể mua… hai quả cà chua không?

Diệp Trường An đưa cho lão hai quả cà chua đỏ mọng, còn hơi ấm của nắng. Kiếm lão quỷ nhận lấy, cảm nhận được hỏa khí tinh thuần đến cực điểm ẩn chứa bên trong lớp vỏ mỏng manh, nước mắt suýt chút nữa trào ra. Có hai quả này, hỏa độc tích tụ do luyện kiếm ngàn năm của lão chắc chắn sẽ bị thanh trừ sạch sẽ!

Cứ như vậy, buổi bán rau diễn ra trong một không khí "hòa nhã" kỳ lạ. Một bên là vị nông dân Diệp Trường An vừa bán vừa thở dài vì linh thạch nhiều quá không biết để đâu cho hết, một bên là các đại lão tu tiên nhận rau mà tay run bần bật như trúng số độc đắc.

Giữa buổi, có một kẻ phá đám xuất hiện. Đó là một gã trung niên mặc cẩm y lộng lẫy, ngồi trên một tòa xa giá tám rồng kéo, đáp xuống giữa lối đi, uy áp Nguyên Anh hậu kỳ tỏa ra không chút kiêng dè.

– Ai là chủ ngọn núi này? Bổn tọa là Sứ giả của hoàng triều Đại Hạ! Hoàng đế nghe tin nơi đây có linh thực đặc thù, truyền lệnh cho ngươi nộp lên toàn bộ vườn rau mỗi tháng, đổi lại sẽ cho ngươi chức quan Linh Thực Sư trong cung! Mau ra tiếp chỉ!

Không gian xung quanh đột nhiên trở nên yên tĩnh một cách đáng sợ.

Đám đại lão đang xếp hàng đồng loạt quay lại nhìn gã sứ giả với ánh mắt giống như đang nhìn một cái xác chết. Thậm chí có người còn âm thầm lùi lại mấy bước, sợ máu văng vào người.

Diệp Trường An đang cúi đầu nhặt một cọng rau héo, nghe thấy tiếng ồn ào liền ngước lên, cau mày:

– Sứ giả? Hoàng triều? Các ngươi có xếp hàng không?

Gã sứ giả hừ lạnh:

– To gan! Trước mặt hoàng lệnh mà dám nói chuyện xếp hàng? Ngươi tưởng mình có chút thủ đoạn trồng trọt là có thể không coi ai ra gì…

Lời còn chưa dứt, Nhị Hắc vốn đang nằm ngáp đột nhiên đứng dậy. Nó chẳng cần gầm rú, chỉ nhẹ nhàng tiến đến gần tòa xa giá rồng kéo, rồi… nâng chân sau lên, tưới một bãi nước tiểu vào cái bánh xe dát vàng.

*Xì… xì…*

Chỗ nước tiểu của nó vừa chạm vào, tòa bảo khí cấp bậc Linh khí của gã sứ giả bỗng chốc bốc khói đen, rỉ sét và mục nát với tốc độ mắt thường có thể thấy được, rồi đổ sụp xuống như một đống phế thải. Tám con rồng kéo vốn hung tợn bỗng nhiên rên rỉ, đồng loạt quỳ rạp xuống đất, run rẩy không dám ngẩng đầu.

Diệp Trường An lắc đầu:

– Nhị Hắc, không được bậy bạ. Hư xe người ta rồi kìa.

Sau đó, hắn nhìn gã sứ giả đang chết lặng, hờ hững nói:

– Ta không làm quan, ta chỉ là nông dân. Ngươi chắn đường người ta xếp hàng rồi, cút đi cho rảnh nợ.

– Ngươi… ngươi dám… – Gã sứ giả định ra tay, nhưng ngay lập tức, hơn ba mươi luồng khí tức Nguyên Anh từ dòng người đang xếp hàng đồng loạt khóa chặt lấy gã.

– Tên ngu xuẩn kia! Cút ngay lập tức trước khi lão phu dỡ xương ngươi ra bón phân cho đại nhân! – Vạn Độc Môn Chủ gầm lên.

– Dám làm phiền Diệp đại nhân bán rau? Ngươi muốn Đại Hạ hoàng triều diệt quốc có phải không? – Kiếm lão quỷ cũng tuốt kiếm, sát ý đằng sát khí.

Gã sứ giả tái mét mặt mày, nhận ra mình vừa đắc tội với một "tổ ong vò vẽ" khủng khiếp nhất giới tu tiên, lập tức lăn long lóc bỏ chạy, ngay cả tòa xe nát cũng không dám mang theo.

Diệp Trường An phủi bụi trên tay, quay sang nói với Liễu Nhược Băng:

– Sư tỷ, đếm xem hôm nay thu được bao nhiêu rồi?

Liễu Nhược Băng nhìn vào cái túi trữ vật to tướng đã đầy ắp, giọng nói run rẩy:

– Đệ… đệ đã thu được hơn hai mươi vạn linh thạch cực phẩm, mười ba gốc thảo dược vạn năm, và… một cái ghế ngồi làm bằng vàng ròng của một lão tổ vừa để lại để đổi lấy quả bí ngô…

Diệp Trường An tặc lưỡi:

– Nhiều quá, đúng là phiền phức. Linh thạch này cứng ngắc, nằm không êm, tối về đệ đổ xuống gầm giường kê chân giường cho chắc vậy. À, nhớ dành ra mấy củ cải thối cho lão sư phụ nữa, dạo này lão cứ lầm bầm là đồ đệ bất hiếu không cho lão ăn đồ ngon.

Cả một đám đại lão đang đứng gần đó nghe thấy câu "đổ linh thạch cực phẩm xuống gầm giường kê chân" và "củ cải thối cho sư phụ" thì tim gan như muốn nổ tung. Đại đạo a, xin hãy giáng sấm sét xuống đánh chết tên "phá gia chi tử" này đi! Bọn họ tranh giành đến đổ máu vì một viên linh thạch cực phẩm, vậy mà hắn đem đi kê giường!

Trời dần ngả về chiều, số lượng rau trong giỏ cũng hết sạch. Những người mua được thì hân hoan như nhặt được thánh vật, kẻ không mua được thì ủ rũ nhưng không dám oán thán nửa lời, chỉ hẹn sáng mai sẽ đến từ sớm hơn.

Khi bóng dáng cuối cùng rời khỏi Linh Điền Phong, Diệp Trường An uể oải vươn vai, vác giỏ không trở về lều cỏ.

– Làm nông dân sao mà mệt thế này… Chắc ngày mai phải tăng giá lên nghìn viên linh thạch một bó rau quá, hy vọng lần này họ sẽ thấy đắt mà bỏ cuộc.

Hắn vừa đi vừa lẩm bẩm, không hề nhận ra rằng, cái ý định "tăng giá để đuổi khách" của hắn, vào sáng mai, sẽ biến thành "Rau của Diệp đại nhân lại tăng giá trị, chắc chắn là chứa đựng linh khí nồng đậm hơn trước, nhất định phải cướp bằng được!".

Bóng tối dần bao trùm lấy ngọn núi nhỏ. Trong căn lều cỏ đơn sơ, vị "Chuẩn Thánh" của thiên hạ đang bận rộn… đun một nồi cháo củ cải, tiếng lửa tí tách hòa cùng tiếng ngáy của con chó đen bên hiên, tạo nên một bản nhạc điền viên êm ả, tách biệt hoàn toàn với sự rung chuyển mà hắn vừa gây ra cho cả giới tu tiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8