Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành ThánhChương 6: Ta chỉ muốn trồng thêm ít khoai tây**
**Chương 6: Ta chỉ muốn trồng thêm ít khoai tây**
Nắng sớm ở Thanh Vân Môn luôn mang theo một chút hơi lạnh đặc trưng của núi rừng đại ngàn, lẩn khuất trong những làn sương mỏng manh như dải lụa tiên nhân vắt ngang sườn núi. Linh Điền Phong, sau cái đêm "chấn động" bởi một bát cháo hành và màn rút lui đầy vội vã của Chưởng môn Vân Thái Nhất, bỗng trở nên tĩnh lặng một cách lạ kỳ.
Diệp Trường An thức dậy khi con gà rừng vừa cất tiếng gáy thứ nhất. Hắn ngáp một cái dài, vươn vai rồi đẩy cửa phòng bước ra. Cảm giác đau lưng mỏi gối của một người vừa trải qua mười năm Luyện Khí tầng ba vẫn còn đó, chí ít là trong suy nghĩ của hắn. Hắn lẩm bẩm:
"Tu tiên thật là hại thân. Nếu không vì cái mạng nhỏ này, ai muốn mỗi ngày đều thức khuya dậy sớm?"
Hắn không hề nhận ra, khi hắn vươn vai, những luồng đạo vận quanh thân hắn khẽ rung động, khiến toàn bộ linh khí trong vòng mười dặm quanh Linh Điền Phong như được gột rửa, trở nên tinh thuần đến mức phát ra những tiếng kêu ríu rít như chim non tìm mẹ.
Bên cạnh đống củi khô, Liễu Nhược Băng đã đứng đó từ bao giờ. Nàng vẫn mặc bộ bạch y phiêu dật, nhưng thanh trường kiếm – món bảo bối nàng vốn nâng niu như mạng sống – lúc này lại được cắm tùy tiện dưới chân. Trên tay nàng, kỳ lạ thay, là một chiếc gàu múc nước gỗ đã cũ kỹ.
"Diệp tiền bối, ngài tỉnh rồi."
Giọng nói của nàng không còn cái lạnh lẽo thấu xương như những ngày đầu, thay vào đó là một sự tôn kính pha lẫn chút e thẹn khó lòng nhận thấy.
Diệp Trường An giật nảy mình, đưa tay xoa xoa gáy:
"Đại sư tỷ, cô đừng gọi tôi là tiền bối. Tôi đã nói rồi, tôi chỉ là một đệ tử làm ruộng bình thường thôi. Gọi 'tiền bối' nghe cứ như tôi là ông già tám mươi tuổi sắp xuống lỗ ấy."
Hắn liếc nhìn chiếc gàu nước trên tay nàng, thở dài:
"Cô lại định giúp tôi tưới rau à? Đừng, đại sư tỷ, đôi bàn tay của cô là để cầm kiếm chém yêu trừ ma, không phải để cầm gàu đi múc phân… khụ, múc nước tưới cây đâu."
Liễu Nhược Băng lắc đầu, ánh mắt kiên định lạ thường:
"Kiếm đạo của Nhược Băng đã gặp bình cảnh suốt mười năm. Đêm qua, nhờ một bát cháo của ngài mà ta nhận ra rằng, vạn pháp quy tông, bình dị nhất mới chính là chân lý. Điền đạo của tiền bối chính là kiếm đạo của Nhược Băng."
Diệp Trường An câm nín. Hắn biết, khi một thiên tài tu tiên đã bắt đầu "não bổ" (tưởng tượng quá đà), thì dù hắn có giải thích bằng mười cái miệng cũng chẳng ăn thua. Hắn khoát tay, quay người bước về phía mảnh ruộng phía sau nhà:
"Tùy cô vậy. Nhưng nói trước, đừng làm hỏng luống cải ta mới gieo."
Hôm nay, tâm trí của Diệp Trường An không nằm ở những lời ca tụng hay sự sùng bái của Liễu Nhược Băng. Trong tâm trí hắn, âm thanh cơ khí quen thuộc của hệ thống vừa vang lên một thông báo nhiệm vụ mới.
【 Đinh! Nhiệm vụ hàng ngày: Khai hoang thêm một mẫu đất. 】
【 Yêu cầu: Trồng thêm 'Khoai Tây Trường Sinh'. 】
【 Phần thưởng: Một chút kinh nghiệm nông phu và 10 năm tu vi (vẫn như cũ, hệ thống sẽ giúp ký chủ che giấu để duy trì trạng thái 'an toàn'). 】
Diệp Trường An lẩm bẩm: "Lại là tu vi… Ta cần cái đó làm gì? Thà thưởng cho ta mấy con giống gà hay ít hạt giống hoa hướng dương để cắn cho vui có phải tốt không?"
Tuy nói vậy, hắn vẫn thành thục dắt chiếc liềm rỉ sét bên hông, tay vác cái cuốc trông chẳng khác gì phế liệu, lẹt quẹt đôi dép rơm đi ra khu đất trống phía sau hàng rào gỗ.
Tại đó, Nhị Hắc – con chó đen gầy nhom vốn là "Hắc Kỳ Lân" trấn thủ sơn môn trong truyền thuyết nhưng giờ đây chỉ thích gặm khoai lang nướng – đang nằm phơi bụng đón nắng. Thấy chủ nhân đi tới, nó chỉ lim dim mắt, đuôi ngoáy một cái như thể đang chào hỏi, rồi lại tiếp tục giấc ngủ đại sự của mình.
Diệp Trường An dùng mũi chân đá đá vào mông Nhị Hắc:
"Dậy, dậy! Sang bên kia nằm, chắn hết chỗ ta xới đất rồi. Con chó lười này, ngày nào cũng ăn không ngồi rồi, tối nay không có xương đâu đấy."
Nhị Hắc "ẳng" một tiếng ấm ức, lững thững đứng dậy, đi vài bước rồi lại nằm xuống đúng chỗ bóng râm của một gốc cổ thụ già. Ánh mắt nó lướt qua Liễu Nhược Băng đang đứng ngẩn ngơ, trong lòng thầm khinh bỉ: *"Lại thêm một đứa bị chủ nhân dùng rau củ lừa gạt. Kiếm đạo cái gì chứ? Nhìn lão đại cuốc đất kìa, đó mới gọi là Khai Thiên Đạo!"*
Diệp Trường An hít một hơi sâu, đôi tay cầm chắc cán cuốc. Đối với hắn, xới đất là một thú vui, cũng là cách để hắn cảm thấy mình thực sự tồn tại ở cái thế giới đầy rẫy chém giết này.
*Cạch!*
Nhát cuốc đầu tiên giáng xuống.
Trong mắt Diệp Trường An, đó chỉ là một động tác bình thường, xới lên một cục đất lẫn sỏi đá. Nhưng trong mắt Liễu Nhược Băng, đó lại là một cảnh tượng kinh tâm động phách.
Khi lưỡi cuốc chạm đất, nàng dường như nghe thấy một tiếng gầm nhỏ của mặt đất, nhưng ngay lập tức, toàn bộ sự phản kháng của thổ địa đều bị tiêu biến bởi một lực lượng vô cùng nhu hòa. Những quy tắc của trời đất như bị lưỡi cuốc đó thu hút, xoay tròn, rồi hòa tan vào từng thớ đất được lật lên.
"Đơn giản như vậy, thuần túy như vậy…" Liễu Nhược Băng lẩm bẩm, đồng tử thu nhỏ lại. "Mỗi một nhát cuốc của tiền bối đều mang theo hơi thở của Hỗn Độn. Hóa ra, vạn vật trên đời đều bắt đầu từ bụi cát, rồi trở về bụi cát. Kiếm chiêu của mình bấy lâu nay quá mức hào nhoáng, trái lại làm mất đi cái tâm bản nguyên."
Nàng say sưa quan sát, như thể đang đứng trước một bức họa vô giá của thiên đạo.
Diệp Trường An vừa cuốc đất vừa lẩm bẩm tính toán: "Khoai tây thì phải trồng sâu một chút, nếu không gặp mưa to sẽ bị lộ củ. Đất ở Linh Điền Phong này thực ra hơi nghèo dinh dưỡng, có lẽ chiều nay nên xin sư phụ ít linh thạch cấp thấp đem về… nghiền nát ra làm phân bón."
Hắn hoàn toàn không biết rằng, nếu các tông môn khác nghe thấy hắn định dùng "Linh thạch" quý giá để làm "Phân bón" cho khoai tây, chắc chắn họ sẽ hộc máu mà chết tại chỗ vì ghen tị.
"Tiền bối…" Liễu Nhược Băng tiến lại gần, giọng nói run rẩy. "Nhát cuốc vừa rồi… có phải ngài đang thực hiện 'Bình Định Sơn Hà'?"
Diệp Trường An dừng lại, đưa tay lau mồ hôi trên trán, nhìn nàng với ánh mắt kỳ quái:
"Bình cái gì mà bình? Ta chỉ đang cố nhổ cái rễ cây già này lên thôi. Nó bám sâu quá, làm mẻ hết cả lưỡi cuốc của ta rồi đây này."
Nói đoạn, hắn cúi xuống, thọc tay vào đống đất bẩn, nắm lấy một cái rễ cây đen sì sì, dùng lực kéo mạnh một cái.
*Rắc!*
Một đoạn rễ cây bị nhổ lên. Đối với Trường An, đó là rác thải. Nhưng khi Liễu Nhược Băng nhìn thấy vật đó, nàng suýt chút nữa ngã quỵ.
Đó đâu phải rễ cây thường? Đó là "Địa Long Tâm Rễ", một loại linh vật thượng hạng chỉ sinh trưởng ở những nơi có địa mạch cực mạnh, là dược liệu chính để luyện chế đan dược phá giải Nguyên Anh cảnh! Vậy mà trong tay Diệp Trường An, nó bị quăng sang một bên như một mẩu củi khô không hơn không kém.
"Rác rưởi thật nhiều." Diệp Trường An càu nhàu, lại tiếp tục vung cuốc.
Hắn càng làm, nhịp điệu càng nhanh. Từng mảng đất nâu đỏ được lật lên đều tăm tắp. Những viên sỏi ẩn sâu dưới lòng đất, vốn dĩ cứng rắn như kim cương, nhưng dưới lưỡi cuốc rỉ sét của hắn, chúng tan vụn thành cát bụi, cung cấp thêm khoáng chất cho mảnh ruộng.
Khoảng một canh giờ sau, một mẫu đất mới đã hoàn thành. Diệp Trường An thở hổn hển, chống cuốc nhìn thành quả của mình với vẻ mãn nguyện.
"Xong rồi. Giờ đến bước quan trọng nhất: Gieo giống."
Hắn lôi từ trong cái túi vải thô bên hông ra mấy củ khoai tây trông rất bình thường, trên mặt còn đầy bùn đất. Hắn dùng liềm cắt mỗi củ thành vài miếng, mỗi miếng có một cái mầm nhỏ đang nhú lên.
"Khoai tây à khoai tây, hãy lớn nhanh nhé. Sang năm mùa đông ta sẽ có món khoai tây chiên, khoai tây hầm, khoai tây nướng… Nghĩ thôi đã thấy thèm rồi."
Hắn nhẹ nhàng đặt từng miếng khoai xuống hố, sau đó phủ lên một lớp đất mỏng. Động tác của hắn dịu dàng như đang dỗ dành một đứa trẻ ngủ ngon.
Vào lúc đó, hệ thống vang lên:
【 Đinh! Gieo trồng thành công 'Khoai Tây Trường Sinh'. Đất canh tác nhận được thuộc tính: 'Bất hủ'. Cây trồng nhận được thuộc tính: 'Tăng thọ vạn năm'. 】
Một luồng sáng xanh biếc vô hình lan tỏa từ dưới lòng đất, lan ra khắp Linh Điền Phong. Liễu Nhược Băng cảm thấy hô hấp của mình trở nên thông thuận lạ thường, kinh mạch vốn đã bị tổn thương nay đang được một dòng năng lượng ôn nhu ấm áp chữa lành với tốc độ kinh người.
Nàng nhìn những mầm khoai tây vừa được vùi dưới đất, cảm nhận được một sức sống mãnh liệt chưa từng thấy.
"Tiền bối… ngài rốt cuộc là ai?" Nàng thì thầm trong gió.
Diệp Trường An không nghe thấy lời nàng. Hắn đang bận rộn lấy gàu nước từ tay nàng:
"Đưa gàu đây cho ta. Để ta đi múc ít nước ở suối Linh Tuyền đằng kia. Nước ở đó mát, khoai tây chắc sẽ thích."
Hắn bước đi với đôi chân vòng kiềng, miệng ngân nga một giai điệu lạ lẫm mà nàng chưa từng nghe qua. Liễu Nhược Băng đứng lại trên mảnh ruộng mới xới, nàng bỗng nhận ra dưới chân mình có một mảnh sỏi vụn vừa bị cuốc nát. Nàng cúi xuống nhặt lên, kinh hoàng phát hiện ra đó là một mẩu "Tinh Thần Thạch" – thứ vật liệu huyền thoại chỉ dùng để đúc tiên kiếm, vậy mà nó lại bị nhổ lên như cỏ dại ở đây.
"Tại Linh Điền Phong này, tất cả mọi thứ quý giá nhất thế gian, dường như chỉ là… tạp chất cản trở việc trồng trọt của ngài ấy."
Nàng hít một hơi sâu, nhìn về phía bóng lưng đang lẹt quẹt dép rơm của Diệp Trường An, trong lòng hạ quyết tâm. Nàng không trở về kiếm phong nữa. Nàng sẽ ở lại đây, dù chỉ là làm một người tưới rau cho hắn, nàng cũng bằng lòng. Bởi vì nàng biết, đây mới chính là con đường dẫn tới đỉnh cao thật sự của tu hành.
Đúng lúc đó, từ xa có tiếng la hét vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch của Linh Điền Phong.
"Diệp Trường An! Cái thằng nhóc phá gia chi tử kia! Ngươi lại lấy cái cuốc gia bảo của ta đi làm gì đấy hả?"
Lão già Tiêu Dao Tử, sư phụ của Trường An, tay cầm bầu rượu, chân nam đá chân chiêu chạy tới. Lão trông có vẻ tức giận, nhưng khi nhìn thấy mảnh ruộng mới và mùi thơm của khoai tây sắp mọc, bước chân lão bỗng khựng lại.
Lão đưa mũi hít hà, ánh mắt đột ngột lóe lên một tia sắc sảo rồi biến mất ngay lập tức.
"Hửm? Mùi vị này… không giống khoai tây thường nha."
Diệp Trường An quay đầu lại, nhún vai cười hì hì:
"Sư phụ, ngài tỉnh rượu rồi à? Con mới trồng ít khoai tây, sau này lớn lên sẽ nấu canh cho ngài nhắm rượu. Ngài đừng có mà càu nhàu cái cuốc nữa, nó rỉ hết rồi, ai thèm lấy chứ."
Tiêu Dao Tử lầm bầm vài câu, mắt liếc sang Liễu Nhược Băng đang đứng đó, rồi lại nhìn đống rễ cây bị quăng bên cạnh, khóe miệng lão khẽ giật giật.
"Cái thằng nhóc này… Thôi được, vì miếng khoai tây sau này, ta tha cho ngươi. Nhưng nhớ đấy, nếu nấu không ngon, ta sẽ bắt ngươi đi bế quan tu luyện một năm!"
Diệp Trường An mặt héo như lá cải: "Một năm bế quan? Thà ngài giết con đi còn hơn. Con đi xách nước đây!"
Lão Tiêu Dao Tử nhìn đồ đệ chạy đi, rồi nhìn Liễu Nhược Băng, thở dài:
"Nha đầu, ngươi cũng thấy rồi đấy. Thằng nhóc này nó 'ngu' lắm, trong mắt nó chỉ có ruộng vườn thôi. Ngươi ở lại đây thì cũng được, nhưng đừng có mang mấy cái thói quen đánh đánh giết giết của Kiếm Phong sang đây nhé. Ở đây, rau cải mới là đại đạo, nhớ kỹ chưa?"
Liễu Nhược Băng cúi người hành lễ: "Nhược Băng đã hiểu, cảm ơn trưởng lão chỉ điểm."
Dưới ánh nắng rạng rỡ, Linh Điền Phong lại tiếp tục một ngày "bình thường". Nhưng dưới lớp đất nâu kia, những mầm khoai tây "Trường Sinh" đang âm thầm bén rễ, và số phận của toàn bộ giới tu tiên dường như cũng bắt đầu thay đổi theo từng nhịp cuốc của kẻ lười biếng nhất Thanh Vân Môn.