Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành Thánh
Chương 60: Ta hình như thọ ngang trời đất?**

Cập nhật lúc: 2026-05-24 14:39:54 | Lượt xem: 9

**CHƯƠNG 60: TA HÌNH NHƯ THỌ NGANG TRỜI ĐẤT?**

Ánh sương mai tinh khôi còn đọng trên những ngọn cỏ hình lưỡi kiếm, rặng mây tía lững lờ trôi ngang sườn núi Linh Điền Phong. Không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng một con sâu đất đang cặm cụi đào bới dưới lớp bùn đen tơi xốp.

Diệp Trường An ngáp dài một tiếng, vươn vai bước ra khỏi căn lều tranh rách nát. Hắn mặc bộ đồ vải thô màu xám, hai ống quần xắn cao, đôi dép rơm mòn vẹt đế lẹp xẹp trên nền đất. Nhìn từ xa, hắn chẳng khác nào một gã tá điền thấp kém nhất trong tông môn, người mà ngay cả đệ tử ngoại môn cũng chẳng buồn liếc mắt nhìn tới.

"Lại một ngày nữa bắt đầu. Tu tiên thật là mệt mỏi, chi bằng nhổ nốt mấy gốc cỏ dại này rồi đi ngủ nướng."

Hắn lẩm bẩm, tay cầm một cái liềm rỉ sét lốm đốm dấu vết thời gian. Nếu có đại lão nào ở Thượng Giới nhìn thấy cái liềm này, chắc chắn họ sẽ phun ra một ngụm máu già vì kinh hãi. Thứ sắt vụn đó tỏa ra một luồng khí tức huyền hoặc, dường như có thể dễ dàng cắt đứt cả nhân quả, chém rách thái không. Nhưng trong mắt Diệp Trường An, nó đơn giản là cái công cụ tốt nhất để… cắt rau muống và nhổ cỏ gấu.

Bên cạnh hắn, Nhị Hắc – con chó đen gầy gò với bộ lông lởm chởm – đang nằm sấp trên một tảng đá, cái đuôi thỉnh thoảng vẫy một cái đầy uể oải. Đôi mắt nó lim dim, ra vẻ một con chó giữ nhà lười biếng, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy hơi thở của nó hòa quyện với linh khí của cả ngọn núi.

Diệp Trường An đi đến góc ruộng linh điền thứ nhất. Ở đó, một mầm cây màu tím nhạt, xung quanh tỏa ra chín vòng hào quang mờ ảo đang khẽ đung đưa. Đó là "Cửu Phẩm Trường Sinh Diệp" – loại thần dược mà cả giới tu tiên có thể đánh nhau đến long trời lở đất để tranh giành một mảnh lá, vì nó có thể tăng thêm nghìn năm thọ nguyên.

"Keng! Phát hiện 'Trường Sinh Diệp' đã chín muồi. Ký chủ có muốn thu hoạch không?"

Âm thanh hệ thống khô khốc vang lên trong đầu Diệp Trường An. Hắn gật đầu, đưa cái liềm rỉ sét nhẹ nhàng khứa một nhát vào cuống lá. Một mùi hương thanh khiết, ngọt ngào tràn ngập cả khoang mũi, khiến toàn bộ lỗ chân lông trên người hắn như được mở rộng, tham lam hấp thụ linh khí đậm đặc.

【Chúc mừng ký chủ thu hoạch thành công Cửu Phẩm Trường Sinh Diệp. Độ thuần thục nông phu +1000.】
【Nhận được phần thưởng đặc biệt: Một lần tẩy lễ Thọ Nguyên từ Thần Nông Đại Đạo.】

"Tẩy lễ?" Diệp Trường An ngẩn người.

Hắn chỉ thấy một luồng ánh sáng xanh mướt từ trong không gian hư vô đổ ập xuống đỉnh đầu mình. Cảm giác không đau đớn, trái lại vô cùng ấm áp, như thể hắn đang được ngâm mình trong một hồ nước ấm vào mùa đông. Trong thức hải của hắn, một bảng thuộc tính mờ ảo bắt đầu hiện ra:

Tên: Diệp Trường An.
Tu vi bề ngoài: Luyện Khí tầng 3 (Vững chắc như thạch bàn).
Tu vi thực tế: Chuẩn Thánh (Sắp đột phá, nhưng chủ nhân vẫn nghĩ mình là gà mờ).
Nghề nghiệp: Nông phu sơ cấp.
Thọ nguyên: …

Diệp Trường An nhìn vào dòng chữ cuối cùng. Theo lẽ thường, một tu sĩ Luyện Khí tầng 3 chỉ có khoảng một trăm hai mươi năm tuổi thọ. Khi hắn bắt đầu làm ruộng mười năm trước, con số đó là chín mươi tám năm. Thế nhưng hiện tại, con số thọ nguyên không ngừng nhảy vọt.

Một ngàn năm… mười ngàn năm… mười vạn năm…

Màu xanh của con số ngày càng đậm, tốc độ nhảy nhanh đến mức chóng mặt, cuối cùng "phựt" một tiếng, toàn bộ các chữ số biến mất, thay vào đó là một ký tự nằm ngang vô cùng bá đạo:

【∞】

Diệp Trường An đứng ngây người mất năm phút đồng hồ. Hắn dụi mắt, rồi lại dụi mắt lần nữa.

"Hệ thống, cái dấu vô cực này… nghĩa là sao? Lỗi hiển thị à?"

【Keng! Trả lời ký chủ: Không phải lỗi. Nhờ việc gieo trồng và thu hoạch chín chín tám mươi mốt loại linh thực thọ nguyên cao cấp, ký chủ đã chính thức thoát khỏi sự ràng buộc của Thiên Đạo Luân Hồi. Giờ đây, thọ nguyên của ký chủ đã cùng trời đất đồng thọ, bất tử bất diệt.】

Hắn chết lặng.

Ở cái thế giới tu tiên này, người ta tu luyện cực khổ, tranh đoạt tài nguyên, chém giết lẫn nhau chẳng phải là vì hai chữ "Trường Sinh" sao? Có những đại lão nghịch thiên cải mệnh, bế quan mấy vạn năm cũng chỉ mong sống thêm được một thế. Vậy mà hắn, chỉ bằng việc ở trên ngọn núi này trồng củ cải, bón phân cho khoai tây, bây giờ đã thọ ngang trời đất?

"Ta… bất tử rồi?" Diệp Trường An lẩm bẩm, cảm giác không có chút hào hứng nào của kẻ vừa nắm giữ cả thế gian, mà là một sự bàng hoàng khó tả.

Nhị Hắc bên cạnh bỗng sủa một tiếng "Gâu!", rồi chạy lại cọ cọ vào chân hắn, ánh mắt nó lộ ra vẻ khinh bỉ: "Cái thằng cha này, bất tử thì có gì lạ? Ở cạnh ông chủ mấy năm nay, đến một con rận trên người ta cũng sắp thọ ngang rùa già rồi." Dĩ nhiên, đây là suy nghĩ của nó, Diệp Trường An không nghe thấy được.

Hắn thở phài một cái, ném cái liềm sang một bên, ngồi bệt xuống bờ ruộng.

"Bất tử cũng tốt. Ít ra sau này không cần phải lo lắng về việc chưa kịp hái quả thì đã chết già. Nhưng mà… thọ lâu như vậy, sau này rảnh quá biết làm gì?"

Một ý nghĩ vừa nảy ra, Diệp Trường An lập tức lắc đầu tự tát vào mặt mình một cái: "Phi phi! Nghĩ bậy cái gì? Thọ lâu thì càng phải lười, càng phải giữ mình. Thiên hạ ngoài kia đánh nhau chết đi sống lại, mình cứ ở đây trồng rau cho nó lành. Sống thọ chính là chiến thắng lớn nhất!"

Nghĩ thông suốt rồi, tâm trạng hắn lại trở nên thư thái lạ thường. Hắn đứng dậy, nhìn vào mớ Trường Sinh Diệp vừa hái được, tiện tay ném cho Nhị Hắc một chiếc lá: "Ăn đi, đừng có mà chỉ biết ngủ, canh vườn cho cẩn thận."

Nếu có ai đó nhìn thấy cảnh này, chắc chắn họ sẽ ngất xỉu tại chỗ. Một chiếc lá có thể khiến tông môn hạng nhất phá sản để mua, giờ đây lại bị ném đi cho một con chó đen ăn như thức ăn thừa. Nhị Hắc ngáp một cái, ngoạm lấy chiếc lá, nhai lạo xạo như nhai lá chè xanh, rồi lại nằm vật ra ngủ tiếp.

"Trường An! Trường An đồ đệ ơi! Cơm chín chưa?"

Một giọng nói lè nhè, mang theo nồng nặc mùi rượu vang lên từ phía sườn núi. Một lão già gầy gò, râu tóc rối bù như ổ quạ, trên người khoác cái áo đạo bào rách tả tơi đang khật khưỡng đi tới. Đó chính là Tiêu Dao Tử – sư phụ của hắn, vị trưởng lão "vô năng" nhất Thanh Vân Môn.

Theo sau lão là một thiếu nữ tuyệt mỹ với y phục trắng như tuyết, thanh lãnh như băng giá đêm trăng. Mỗi bước chân cô đi qua, cỏ cây xung quanh dường như đều rủ xuống kính sợ. Liễu Nhược Băng – đại sư tỷ của hắn, thiên tài kiếm đạo vạn năm có một, nay lại đang… xách một giỏ rau dại mới hái được.

"Trường An, hôm nay có món gì mới không?" Tiêu Dao Tử vừa đến gần đã hít hà mũi, ánh mắt dán chặt vào bếp lò bằng đất sét sau lưng Diệp Trường An.

"Vẫn là mấy món dân dã thôi sư phụ. Hôm nay thu hoạch được ít cải thảo mới, thêm bát cháo trắng củ cải nhé?" Diệp Trường An cười đáp, phong thái vô cùng điềm đạm.

Liễu Nhược Băng nhìn thấy Diệp Trường An, đôi mắt băng lạnh thường ngày bỗng thoáng qua một tia dao động. Cô nhận ra hôm nay trông sư đệ có chút khác biệt. Khác biệt ở chỗ nào cô không nói rõ được, chỉ thấy mỗi cử động của hắn dường như đều mang theo một loại "đạo" vô hình, cực kỳ tự nhiên, khiến lòng người thư thái.

"Sư đệ, tu vi của đệ… vẫn là Luyện Khí tầng 3 sao?" Cô khẽ hỏi.

Diệp Trường An gãi đầu, cười hì hì: "Đúng vậy sư tỷ, tư chất em kém cỏi, mười năm rồi vẫn không nhúc nhích. Chắc là đời này chỉ hợp làm ruộng thôi."

Liễu Nhược Băng im lặng không nói, trong lòng lại thầm thở dài: "Nếu Luyện Khí tầng 3 mà có thể khiến ta cảm thấy áp lực như đối mặt với kiếm ý của tổ sư, vậy thiên hạ này chắc chẳng ai biết tu tiên là gì nữa."

Cô biết Diệp Trường An thích đóng kịch làm "người phàm", nên cũng không vạch trần. Cô lặng lẽ đi đến bên giếng nước, bắt đầu rửa rau. Một vị đại sư tỷ mà cả giới tu tiên tôn sùng là "Băng Sơn Kiếm Tiên", giờ đây lại đang làm những việc vặt vãnh này một cách thành thục đến lạ lùng.

Bếp lửa bắt đầu rực hồng. Diệp Trường An xắn tay áo, bắt đầu trổ tài.

Hắn không dùng lò luyện đan cao cấp, cũng chẳng dùng chân hỏa để nấu nướng. Hắn dùng củi khô nhặt trên núi, dùng cái nồi gang to bản đen kịt. Thế nhưng, khi những lát củ cải được thái ra, chúng lấp lánh như ngọc thạch. Khi gạo linh cốc được đổ vào nồi, tiếng nước sôi ùng ục nghe như nhạc điệu của đại đạo.

Một lúc sau, mùi thơm ngào ngạt bắt đầu tỏa lan. Mùi thơm này không nồng nặc nhưng thấm sâu vào tận linh hồn. Tiêu Dao Tử chảy cả nước miếng, lão không kìm được cầm cái bình rượu rỗng tuếch của mình ra hứng hờ trong không khí, như thể muốn gom lấy cả mùi hương đó vào lòng.

"Thơm! Thật sự là quá thơm! Trường An à, vi sư cảm thấy chỉ cần hít mùi hương này, thọ nguyên của ta cũng tăng thêm được mấy năm rồi đấy!" Tiêu Dao Tử tấm tắc khen.

Diệp Trường An mỉm cười thầm nghĩ: "Thầy không chỉ hít đâu, chút nữa ăn xong bát cháo này, thọ nguyên của thầy ít nhất cũng tăng thêm nghìn năm. Con vừa mới bất tử, cũng không thể để sư phụ già chết sớm quá được, nếu không ai sẽ là người đi xin rượu cho con uống ké?"

Bữa cơm được bày ra trên cái bàn gỗ sứt sẹo. Một bát cháo trắng, một đĩa rau cải xào, một ít dưa muối. Đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn.

Thế nhưng, khi miếng cải đầu tiên chạm vào lưỡi, Tiêu Dao Tử bỗng nhiên khựng lại. Toàn thân lão run rẩy, một luồng năng lượng khổng lồ và tinh khiết từ dạ dày xông thẳng lên đỉnh đầu. Những tạp chất trong kinh mạch tích tụ hàng trăm năm nay nhanh chóng bị gột rửa sạch sẽ. Tóc của lão, vốn đã bạc trắng, nay dường như lấp lánh một tia sáng bạc đầy sức sống.

"Cái này… cái cải này…" Lão lắp bắp không thành lời.

"Cải nhà trồng thôi mà, sư phụ ăn nhiều một chút." Diệp Trường An thản nhiên múc thêm cho lão một bát.

Liễu Nhược Băng cũng khẽ nếm một thìa cháo. Đôi mắt đẹp của cô co rụt lại. Một kiếm ý vô thượng, mạnh mẽ và thuần túy hơn tất cả những gì cô từng được học, đang cuộn trào trong thức hải. Những vết thương ngầm trong kinh mạch khi cô luyện công quá độ hoàn toàn biến mất. Kiếm đạo của cô vốn đang bị kẹt ở "Cảnh giới Kiếm Tâm", nay lại có dấu hiệu đột phá sang "Kiếm Đạo Hóa Thần".

Cô nhìn Diệp Trường An đang ngồi húp cháo xì xụp bên cạnh, trong lòng dâng lên một sự kính phục vô bờ bến. Đây mới là đại lão thực thụ! Một bữa cơm bình thường mà lại chứa đựng thiên địa chí lý, có thể khiến người ta cải mệnh hoán cốt. So với những gì hắn làm, cái gọi là thiên tài hay linh đơn diệu dược ngoài kia thực sự là rác rưởi.

Sau bữa cơm, trời đã ngả bóng chiều tà. Tiêu Dao Tử vì ăn quá nhiều năng lượng nên đã lăn ra ngủ say sưa dưới gốc cây đại thụ, thỉnh thoảng còn nói mớ về việc mình đã thăng tiên.

Liễu Nhược Băng thì ngồi xếp bằng dưới gốc cây, lặng lẽ lĩnh hội kiếm ý từ bát cháo vừa nãy. Toàn thân cô phát ra ánh sáng mờ ảo, trông thần thánh vô cùng.

Diệp Trường An nằm trên ghế tre bên hiên nhà, một tay vuốt ve đầu Nhị Hắc, một tay phe phẩy cái quạt nan rách. Hắn nhìn lên bầu trời xa xăm, nơi những tia nắng cuối ngày đang lịm dần sau những ngọn núi nhấp nhô.

"Hệ thống, nói nghe xem, giờ ta đã bất tử rồi, thế giới này có ai có thể giết được ta không?"

【Keng! Dựa trên tính toán của hệ thống: Trừ khi toàn bộ vị diện này sụp đổ và tan biến vào hư không, nếu không, dù là Tiên Đế đỉnh phong đến đây cũng chỉ có thể đứng nhìn ký chủ… trồng rau mà thôi. Tuy nhiên, xin ký chủ chú ý, mặc dù bất tử nhưng nếu bị đánh bại sẽ rất mất mặt, xin hãy tiếp tục canh tác để nâng cao thực lực.】

Diệp Trường An cười khổ: "Mất mặt thì sao? Ta có cần mặt mũi đâu, ta cần sự bình yên cơ. Mà này, đôi giày thưởng nhiệm vụ đâu rồi?"

Một đôi giày bằng vải đen thường thấy, trông cực kỳ chắc chắn bỗng nhiên xuất hiện trên bàn.

【Keng! Nhận được: "Thiên Hành Hài" (Giày Đi Bộ Trên Thiên Đạo). Tính năng: Chạy trốn tuyệt đối. Khi mang đôi giày này, không ai trong cửu giới có thể bắt kịp ký chủ. Tốc độ tương đương với ý nghĩ của ký chủ tới đâu, thân thể tới đó.】

Diệp Trường An xỏ thử vào chân, cảm thấy cực kỳ êm ái. Hắn nhảy thử vài cái, cười đắc chí: "Được lắm! Thọ nguyên vô hạn, lại có thêm đôi giày chạy nhanh này, sau này ai dám làm phiền ta trồng rau, ta chỉ cần chạy là xong. Tu tiên đúng là một công việc đầy triển vọng."

Gió buổi chiều thổi về mát rượi, mang theo mùi của linh thực chín muồi từ vườn thuốc đằng sau. Diệp Trường An thiu thiu ngủ.

Ở một nơi nào đó ngoài kia, giới tu tiên có thể đang hỗn loạn vì một tòa bí cảnh sắp mở ra, hay những tông môn lớn đang chuẩn bị chiến tranh để giành lấy một viên tiên đan thọ nguyên. Những vị cường giả có lẽ đang lo âu vì cái chết đang cận kề.

Nhưng ở Linh Điền Phong này, vị "thánh nhân" duy nhất của nhân gian đang ngáy khò khò, thỉnh thoảng còn gãi mông một cái đầy tự nhiên.

Hắn dường như quên mất rằng, trong góc ruộng vừa thu hoạch ban nãy, chỉ vì hắn làm rớt một mẩu vụn của "Trường Sinh Diệp" xuống đất, mà chỉ trong chốc lát, đám cỏ dại xung quanh đã biến thành "Thập Vạn Niên Linh Thảo", bắt đầu thu hút linh khí cả một phương đổ về đây như thác đổ.

"Trường sinh à… hóa ra cũng chỉ giống như một mẫu ruộng mà thôi."

Trong giấc ngủ, Diệp Trường An khẽ lẩm bẩm. Hắn không hề biết rằng, chính cái khoảnh khắc hắn đạt đến trạng thái bất tử này, khí vận của toàn bộ Thanh Vân Môn đã âm thầm biến đổi, vọt thẳng lên trời cao, che lấp cả mặt trời mặt trăng, báo hiệu một thời đại mới của "Nông dân thánh đạo" bắt đầu.

Nhưng đối với Diệp Trường An, chuyện đó tính sau đi. Sáng mai còn phải tưới nước cho mấy cây ớt cay "Hỗn Độn" nữa, nếu không tụi nó héo mất thì phí lắm.

Nắng tàn, khói bếp vương vấn, cuộc đời bình lặng của kẻ thọ ngang trời đất cứ thế tiếp diễn một cách vô vị nhưng lại khiến cả tiên giới phải thèm khát đến phát điên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8