Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành ThánhChương 85: Trường An ra mặt giải quyết**
**CHƯƠNG 85: TRƯỜNG AN RA MẶT GIẢI QUYẾT**
Mặt trời lên cao ba sào, ánh nắng rạng rỡ xuyên qua lớp sương mờ của Thanh Vân Môn, nhảy múa trên mái tranh đơn sơ của Linh Điền Phong.
Diệp Trường An chậm rãi đẩy cánh cửa gỗ khép hờ, vươn vai một cái thật dài, khớp xương kêu lên "răng rắc" đầy sảng khoái. Hắn liếc nhìn ra sân, thấy con chó đen Nhị Hắc đang nằm phủ phục dưới gốc cây đại thụ, một chân gác lên khúc xương rồng trắng hếu, cái đuôi thi thoảng lại vẫy một cái đuổi ruồi, trông lười biếng không khác gì chủ nhân của nó.
“Nhị Hắc, mày lại lén ăn vụng linh quả của tao phải không? Sao nhìn mặt mày hôm nay hớn hở thế?”
Diệp Trường An lầm bầm một câu, rồi chân đi dép rơm, lững thững bước về phía hàng rào. Hắn vừa xuất hiện, bầu không khí yên tĩnh của đỉnh núi bỗng chốc trở nên đông đặc.
Ở bên ngoài hàng rào gỗ chỉ cao đến thắt lưng, một đám lão già râu tóc bạc phơ, vốn là những đại lão Hóa Thần đứng đầu các tông môn lớn, đang ngồi xếp bằng dưới đất. Nhìn từ xa, bọn họ chẳng khác nào một bầy chim sẻ đang chờ được cho ăn, người nào người nấy nhìn chằm chằm vào bên trong với ánh mắt khao khát.
Vân Thái Nhất, Chưởng môn Thanh Vân Môn, đang đứng chắn ngay lối vào duy nhất với vẻ mặt đắc ý, hai tay chắp sau lưng, hằm hằm nhìn mấy lão già kia như nhìn kẻ trộm.
“Các vị, ta đã nói rồi, Trường An sư điệt đang bận bế quan… ờ, nghiên cứu đại đạo, không rảnh tiếp khách!” Vân Thái Nhất hùng hồn nói, dù trong lòng lão biết rõ Trường An có lẽ vừa mới ngủ dậy.
“Bớt xàm ngôn đi Vân lão quái!” Một lão già mặc đạo bào xanh lá cây, tay cầm phất trần – chính là Thanh Hà Đạo Nhân của Càn Khôn Đạo Tông – quát lớn: “Chúng ta đều cảm nhận được khí tức của Ngộ Đạo Trà tỏa ra từ đây tối qua. Ngươi định một mình nuốt trọn sao? Thiên đạo không dung!”
“Đúng vậy! Chúng ta chỉ xin được chiêm ngưỡng dung nhan của vị ẩn thế cao nhân kia một lần, thuận tiện xin một chén nước rửa bát… à không, một chén trà nhạt thôi cũng mãn nguyện rồi!” Một vị lão tổ khác phụ họa theo.
Diệp Trường An nghe thấy tiếng ồn ào, cau mày nhìn ra. Hắn thực sự không hiểu nổi những người này. Tu tiên chẳng lẽ không phải là ngồi thiền, bế quan mấy trăm năm sao? Sao mấy lão này suốt ngày thích tụ tập ở cửa nhà hắn thế này? Phiền phức quá!
Nhưng điều khiến hắn khó chịu hơn cả không phải là đám người kia, mà là ngọn núi phía đối diện – Ngọa Hổ Phong.
Đó vốn là một ngọn núi phụ thuộc Linh Điền Phong, nhưng vì mấy năm qua hắn lười chăm sóc nên cỏ dại đã mọc cao quá đầu người. Đặc biệt là loại "Hắc Sát Thảo", một loại cỏ dai dẳng có khả năng hút linh khí từ không khí rồi phát ra mùi hôi khó chịu. Gió sáng nay thổi ngược chiều, mùi cỏ thối cứ thế bay thẳng vào mũi hắn.
Diệp Trường An nhăn mũi, lẩm bẩm: “Thối quá… Cái đống cỏ kia mà không dọn, sớm muộn gì ruộng cải của mình cũng bị ám mùi mất.”
Hắn liếc nhìn chiếc cuốc rỉ sét đặt bên vách nhà, định bụng ra tay, nhưng rồi lại thôi.
“Mệt lắm, quét dọn cả ngọn núi đó chắc mất cả ngày, còn đâu thời gian nằm muối cá.”
Bỗng nhiên, một ý tưởng lóe lên trong đầu Diệp Trường An. Hắn nheo mắt nhìn đám "cao thủ" đang chực chờ bên ngoài, rồi lại nhìn đống cỏ thối.
Hắn chậm rãi tiến lại gần hàng rào. Ngay lập tức, hàng chục đạo nhãn thần sắc lẹm, mang theo uy áp kinh người đồng loạt tập trung lên người hắn. Nhưng đối với một người đã đạt đến cảnh giới "Chuẩn Thánh" (dù hắn nghĩ mình vẫn chỉ là Luyện Khí tầng 3 do hệ thống che mắt), chút áp lực đó chẳng khác nào gió thổi mây bay.
Vân Thái Nhất thấy Trường An ra mặt, lập tức cung kính lùi sang một bên, khom người nói: “Trường An sư điệt, con xem, đám người này cứ bám lấy không buông…”
Diệp Trường An phẩy phẩy tay, vẻ mặt đầy sự "bi thiết" và "trầm tư", giống như đang gánh vác vận mệnh của cả thế gian:
“Chưởng môn sư bá, ta hiểu tấm lòng cầu đạo của các vị tiền bối. Thế nhưng, tâm không tịnh thì trà không vị. Nhìn xem ngọn núi Ngọa Hổ kia kìa…”
Hắn đưa ngón tay gầy guộc chỉ về phía ngọn núi ngập tràn cỏ dại xám xịt:
“Cỏ dại mọc lan tràn chính là hình ảnh thu nhỏ của tạp niệm trong lòng người tu hành. Ta muốn nấu trà tiếp khách, nhưng mùi hôi của tạp niệm kia đã làm ô nhiễm linh khí nơi này.”
Đám lão tổ Hóa Thần giật mình, vểnh tai lên nghe. Trong mắt họ, mỗi câu nói của Diệp Trường An lúc này đều mang theo Thiên địa chí lý.
*“Cỏ dại là tạp niệm? Chẳng lẽ đây là một lời chỉ điểm về tâm cảnh?”* Thanh Hà Đạo Nhân thầm nghĩ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
Diệp Trường An cao giọng nói tiếp, giọng điệu vô cùng thản nhiên nhưng lại khiến người ta không thể khước từ:
“Ai nhổ sạch đám cỏ dại ở ngọn núi bên cạnh kia, mà không dùng tới một tia linh lực, chỉ bằng sức lao động chân tay và lòng kiên nhẫn… người đó sẽ được ta mời một chén trà.”
Tĩnh lặng. Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy đỉnh núi.
Vân Thái Nhất trợn mắt nhìn Trường An. *Trời ạ, con định dùng đám Hóa Thần cao thủ này làm lao động miễn phí sao? Hơn nữa còn không cho dùng linh lực?*
Thanh Hà Đạo Nhân và đám lão tổ nhìn nhau, rồi lại nhìn ngọn núi Ngọa Hổ Phong to lớn kia. Nếu dùng thần thông, chỉ cần một chiêu "Hỏa Long Xuất Hải", đám cỏ kia sẽ thành tro bụi trong nháy mắt. Nhưng vị "đại lão" này lại yêu cầu nhổ bằng tay?
*“Đúng rồi! Đây chắc chắn là thử thách về ‘Dĩ Phàm Nhập Đạo’!”* Một lão tổ bỗng hét lên trong lòng. *“Tẩy tận chì hoa, phản phác quy chân! Cao nhân đang thử xem lòng cầu đạo của chúng ta có kiên định hay không!”*
“Ta làm!”
Thanh Hà Đạo Nhân là người phản ứng nhanh nhất. Lão gạt phăng phất trần, tốc thẳng tà áo bào lụa quý giá lên ngang hông, không nói hai lời, lao thẳng về phía Ngọa Hổ Phong như một tia chớp, nhưng vừa tới chân núi, lão lập tức thu hồi tu vi, bắt đầu dùng đôi bàn tay vốn chỉ để kết ấn… mà túm lấy một nắm cỏ.
“Cái lão già này, trốn đâu cho thoát! Ta cũng làm!”
“Tránh ra, miếng đất này là của ta!”
Chỉ trong nháy mắt, một cảnh tượng kinh thiên động địa nhất lịch sử Thanh Lam Giới đã diễn ra. Hàng chục vị đại lão Hóa Thần, những người mà mỗi lần xuất thế đều làm rung chuyển một phương, lúc này lại giống như đám nông dân thực thụ, hùng hục lao vào nhổ cỏ.
Họ bò toài trên vách đá, họ cúi rạp người dưới những bụi cây gai góc.
“Này, ngươi phạm quy rồi! Ngươi vừa dùng chân nguyên để bứt rễ đúng không? Ta báo với cao nhân bây giờ!”
“Ngươi đừng ngậm máu phun người! Đó là do cơ bắp của lão phu tự nhiên rung động!”
Diệp Trường An đứng trên cao nhìn xuống, gãi gãi đầu, thầm nghĩ: *Đám người này tu luyện đến hỏng não rồi sao? Bảo nhổ cỏ là nhổ thật, còn tranh nhau như tranh bảo vật nữa chứ. Đúng là mấy lão già lập dị.*
Vân Thái Nhất đứng cạnh đó, khóe miệng giật giật không ngừng. Lão thấy Liễu Nhược Băng từ xa đi lại, tay ôm kiếm, đôi mắt lạnh lùng nhìn về phía Ngọa Hổ Phong, rồi lại nhìn Trường An với ánh mắt tràn đầy sùng bái.
“Sư đệ… thật sự thâm sâu khó lường.” Liễu Nhược Băng khẽ khàng nói. “Mượn tay cường giả trừ bỏ ngoại ma trong tâm, đồng thời thanh lọc linh mạch cho tông môn. Một mũi tên trúng hai đích.”
Diệp Trường An chỉ biết cười khổ: “Tỷ nghĩ nhiều quá rồi, sư tỷ. Ta chỉ thấy mùi nó thối quá thôi.”
Nhưng không ai tin hắn cả.
Thời gian dần trôi, cái nắng buổi trưa thiêu đốt không làm giảm đi sự nhiệt huyết của các "nông dân Hóa Thần". Bọn họ nhổ đến mức hai tay rướm máu (vì không dùng linh lực bảo hộ), mặt mũi lấm lem bùn đất, nhưng ánh mắt ai nấy đều sáng rực.
Kỳ lạ thay, khi bọn họ thực sự bỏ xuống tu vi, dùng đôi tay phàm trần để tiếp xúc với bùn đất, họ lại cảm nhận được một luồng hơi thở tự nhiên mà trước đây họ đã bỏ lỡ khi quá mải mê theo đuổi sức mạnh thần thông. Mỗi cộng cỏ dứt ra khỏi đất, dường như cũng là một sợi dây trói buộc trong tâm linh họ bị cắt đứt.
Thanh Hà Đạo Nhân bỗng dừng tay, nhìn nắm cỏ Hắc Sát trong tay, bật khóc nức nở: “Hóa ra… đây chính là Đạo! Ta tu hành ba ngàn năm, cưỡi gió đạp mây, cứ tưởng mình đã hiểu thấu trời đất, ai ngờ lại không bằng một nắm cỏ dại dưới chân!”
Lời này truyền ra, đám lão tổ khác cũng đồng loạt chấn động. Khí tức của bọn họ bắt đầu có sự biến đổi vi diệu. Sự sắc sảo, kiêu ngạo của Hóa Thần cao thủ dần tan biến, thay vào đó là một sự điềm tĩnh, mộc mạc kỳ lạ.
Diệp Trường An thấy vậy, giật mình: *Gì vậy? Nhổ cỏ cũng có thể khóc sao? Đám người này đúng là điên thật rồi!*
Chỉ trong vòng hai canh giờ, toàn bộ Ngọa Hổ Phong đã sạch bóng cỏ dại. Nhìn từ xa, ngọn núi trơ trụi nhưng lại toát lên một vẻ thanh thoát đến lạ kỳ.
Đám cao thủ lóp ngóp bò về trước cổng Linh Điền Phong. Ai nấy quần áo tả tơi, mồ hôi nhễ nhại, tay chân xước xát, nhưng họ đều đồng loạt quỳ một gối xuống, cung kính đồng thanh:
“Chúng ta đã dọn sạch tạp niệm, thỉnh cao nhân ban trà!”
Tiếng hô vang dội cả Thanh Vân Môn, khiến đám đệ tử ở chân núi tưởng có ngoại địch tấn công, nhao nhao rút kiếm ra khỏi vỏ.
Diệp Trường An gãi tai, thở dài một cái: “Được rồi, được rồi. Chờ một chút.”
Hắn xoay người vào bếp, lấy ra một cái ấm đất nung đã mòn vẹt cả góc. Hắn bốc một nắm lá chè khô vốn để ở góc sân (thực chất là loại lá mà Nhị Hắc thường dùng để lót ổ), thêm một gáo nước giếng vối, rồi đặt lên bếp lửa.
Nhìn bộ dạng thong dong của hắn, đám người bên ngoài càng thêm kính nể.
*“Nhìn kìa, ấm nước đó chắc chắn là một món linh bảo thượng cổ, bình thường không có gì lạ nhưng lại chứa đựng ý cảnh của Đất và Nước!”*
*“Cả nắm lá chè kia nữa, chỉ cần một mảnh thôi cũng đủ để ta đột phá cảnh giới hiện tại rồi!”*
Thực tế, Diệp Trường An chỉ đơn giản là nấu một ấm trà bình dân nhất mà thôi. Nhưng dưới sự buff của "Thần Cấp Nông Phu Hệ Thống", mỗi hành động của hắn đều hòa quyện hoàn hảo với Thiên Đạo.
Hơi nước bắt đầu bốc lên, một mùi hương thanh khiết, mộc mạc nhưng thấu tận tâm can dần lan tỏa. Nó không thơm lừng nức mũi như linh trà thượng hạng, nhưng khi hít vào, người ta cảm thấy như mình đang được nằm giữa cánh đồng cỏ bao la, dưới ánh nắng ấm áp của mùa xuân.
Diệp Trường An bưng một cái khay gỗ, trên đó là hàng chục chén sành sứt mẻ. Hắn đi ra hàng rào, đặt cái ấm lên bàn.
“Tự mình phục vụ đi.” Hắn uể oải nói.
Thanh Hà Đạo Nhân run rẩy cầm lấy ấm trà, rót vào chén của mình. Nước trà màu vàng nhạt, trong vắt như gương. Lão hớp một ngụm nhỏ, rồi cả người cứng đờ lại.
Một luồng linh lực thuần khiết nhất mà lão từng thấy bùng nổ trong đan điền, nhưng nó không hề bạo ngược, mà lại ôn hòa như nước chảy, thấm vào từng kinh mạch đã bị tổn thương trong quá trình nhổ cỏ vừa rồi. Không những thế, bức màn ngăn cách lão với cảnh giới Hóa Thần Đỉnh Phong vốn đã tồn tại tám trăm năm qua bỗng nhiên nứt ra một tiếng "rắc" nhỏ.
“Ta… ta đột phá rồi!” Một lão tổ khác hét lên, toàn thân tỏa ra hào quang rực rỡ, thiên địa linh khí điên cuồng tụ về phía hắn.
Tiếp đó là người thứ hai, người thứ ba…
Chỉ trong khoảnh khắc, Linh Điền Phong bỗng nhiên biến thành nơi tập trung của các trận độ kiếp nhỏ. Tiếng nổ oành oành liên tiếp, hào quang đủ màu sắc chiếu sáng cả một vùng trời.
Vân Thái Nhất há hốc mồm, nuốt một ngụm nước bọt: “Trường An… con cho họ uống cái gì vậy?”
Diệp Trường An chán nản đáp: “Chỉ là chè xanh trồng sau vườn thôi mà. Chắc là do họ mệt quá, uống nước vào nên hưng phấn một chút.”
Lúc này, một vị đại lão khác bỗng nhiên tiến lại gần Trường An, cúi đầu sát đất, khẩn thiết nói: “Tiền bối! Vườn của tiền bối còn thiếu người nhổ cỏ hay bón phân không? Vãn bối không cầu trà, chỉ cầu được ở lại nơi này học hỏi đạo làm nông!”
“Đúng vậy, tiền bối! Vãn bối có thể làm bù nhìn đuổi chim!”
“Ta có thể làm trâu cày ruộng!”
Diệp Trường An mặt mày xám xịt. Hắn vốn dĩ chỉ muốn đuổi họ đi, ai ngờ bây giờ họ lại đòi ở lại "làm thuê"?
“Không thiếu! Không thiếu cái gì cả! Nhị Hắc, đuổi khách!”
Nghe lệnh chủ nhân, Nhị Hắc vốn đang giả bộ làm chó ngây thơ, bỗng nhiên đứng bật dậy. Nó không cần gầm thét, chỉ nhẹ nhàng nhe cái răng nanh trắng ởn ra, một luồng uy áp mang đậm hơi thở Hồng Hoang dội thẳng vào linh hồn của đám cao thủ.
Những vị vừa mới đột phá, vừa mới hung hăng, lập tức im bặt. Trong mắt họ, con chó đen kia lúc này đã biến thành một con quái vật cao vạn trượng, chân đạp cửu tuyền, đầu chạm thiên cung.
“Chạy mau!”
Chỉ trong vài giây, toàn bộ đám người biến mất không còn dấu vết, tốc độ nhanh đến mức chỉ còn để lại những vệt khói bụi trên con đường dẫn xuống núi.
Diệp Trường An nhìn khung cảnh yên tĩnh trở lại, thở phào nhẹ nhõm: “Cuối cùng cũng sạch nợ. Nhị Hắc, giỏi lắm, tối nay tao cho mày thêm một cục xương.”
Nhị Hắc vẫy đuôi, lè lưỡi ra liếm chân hắn, rồi lại nằm phịch xuống, tiếp tục sự nghiệp ngủ nướng vĩ đại của mình.
Vân Thái Nhất nhìn ngọn núi Ngọa Hổ Phong xanh mướt, trơ trụi nhưng sạch sẽ, rồi lại nhìn đống chén sành sứt mẻ còn dư trà, bèn nhanh tay bưng lấy cái ấm trà, uống một hơi cạn sạch cả bã.
“Trường An à…” Vân Thái Nhất lau miệng, mắt sáng quắc như đèn pha: “Con xem, ngọn núi Thiên Kiếm bên kia của ta cũng có khá nhiều cỏ dại, hay là…”
“Chưởng môn sư bá, người muốn ta thả chó hay là muốn tự mình lăn xuống núi?” Diệp Trường An lạnh lùng ngắt lời.
Vân Thái Nhất cười hì hì: “Ta đùa chút thôi, đùa chút thôi. Con bận đi, con bận đi!” Nói xong, lão cũng vội vàng chuồn mất, sợ chọc giận "vị thánh nhân" này thì mất luôn nguồn cung cấp trà quý.
Linh Điền Phong lại trở lại với vẻ yên bình thường nhật. Diệp Trường An kéo cái ghế nằm ra dưới bóng cây, lấy quyển sách che mặt, chuẩn bị đánh một giấc trưa dài.
Trong gió, thoang thoảng mùi đất ẩm và mùi của Ngộ Đạo Trà còn sót lại. Chẳng ai biết rằng, hành động "nhổ cỏ" buổi sáng hôm đó đã trở thành một giai thoại nổi tiếng nhất Thanh Lam Giới, được các đời sau ghi chép lại trong "Đại Đạo Chí Giản":
*“Muốn thành chân tiên, trước hết phải học nhổ cỏ.”*
Trong khi cả giới tu tiên bên ngoài đang sôi sục vì cuộc "cách mạng nông nghiệp" này, thì nhân vật chính – người vừa thay đổi nhận thức của hàng chục Hóa Thần đại lão – chỉ đang thầm nghĩ:
*Ngày mai, nhất định phải bảo sư phụ đi mua mấy hạt giống khoai tây. Trồng khoai tây có vẻ nhàn hơn trồng cải.*
Ở một góc vườn, cây "Kiếm Thảo" dường như cũng cảm nhận được sự lười biếng của chủ nhân, nó khẽ rung rinh những chiếc lá sắc lẹm của mình, âm thầm chém rách không gian xung quanh để đuổi một con sâu bướm vừa bay qua.
Cuộc sống điền viên chờ thành thánh của Diệp Trường An, cứ như vậy mà trôi qua trong tiếng ngáy khẽ khàng và hương vị nồng đượm của bùn đất.