Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành ThánhChương 9: Trưởng lão Hình Phạt tìm phiền phức**
Sương sớm trên Linh Điền Phong bao giờ cũng mang theo một vị ngọt thanh khiết, khác hẳn với sự khô khốc, nồng nặc mùi linh khí hỗn tạp ở những ngọn núi khác trong Thanh Vân Môn.
Diệp Trường An thức dậy khi mặt trời còn chưa kịp ló dạng sau rặng mây phía Đông. Hắn vươn vai một cái, xương cốt kêu lên răng rắc đầy thỏa mãn. Đôi dép rơm mòn vẹt được xỏ vào chân, chiếc liềm rỉ sét quen thuộc dắt bên hông, hắn lững thững bước ra khỏi gian nhà tranh, vẫy vẫy tay với con chó đen đang nằm cuộn tròn dưới gốc cây đào già.
“Nhị Hắc, dậy đi, theo ta ra đồng bắt sâu.”
Con chó đen nghe gọi, lười biếng hé một con mắt ra nhìn, sau đó ngáp một cái dài đến tận mang tai, cái đuôi gõ xuống đất “bạch bạch” hai tiếng coi như đáp lời, rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp. Diệp Trường An lắc đầu cười khổ, đúng là nuôi chó giống chủ, một con kỳ lân viễn cổ bị hắn nuôi thành con lợn đen chỉ biết ăn và ngủ.
Phía xa, Liễu Nhược Băng đang cầm chiếc rựa, đứng giữa đám cỏ dại mọc lởm chởm bên rìa ruộng lúa. Nàng không dùng linh lực, cũng không triển khai kiếm chiêu hoa mỹ, chỉ đơn giản là vung tay, từng ngọn cỏ rụng xuống theo một quỹ đạo vô cùng tự nhiên.
“Đại sư tỷ, sớm thế này đã lao động rồi à? Muội nên nghỉ ngơi nhiều một chút, kinh mạch vừa mới hồi phục, đừng quá gắng sức.” Diệp Trường An đứng bên bờ ruộng hô lên.
Liễu Nhược Băng dừng tay, mồ hôi lấm tấm trên trán, nàng nhìn hắn bằng ánh mắt phức tạp: “Trường An sư huynh, muội đang cảm nhận ‘đao ý’ trong lúc dọn cỏ. Những điều huynh dạy thực sự quá thâm thúy, mỗi lần vung rựa, muội lại thấy mình như chạm vào một tầng thứ mới của thiên địa.”
Diệp Trường An ngẩn người. Hắn chỉ tiện miệng bảo nàng dọn cỏ cho sạch ruộng để trồng thêm mấy luống gừng, sao qua tai nàng lại biến thành ‘đao ý’ với ‘thâm thúy’ rồi? Hắn thầm nghĩ, thiên tài đúng là có trí tưởng tượng phong phú quá mức cần thiết.
“Ờ… muội thấy vui là được. Nhưng nhớ đừng dẫm vào mấy khóm tỏi ta mới trồng đấy.”
Hắn vừa mới cúi xuống định nhổ mấy cây cỏ lồng vực cứng đầu thì bỗng nhiên, một luồng áp lực cực mạnh từ trên cao dội xuống. Không khí bỗng trở nên căng thẳng, tiếng chim hót im bặt, ngay cả mây trắng cũng bị xé toạc ra một đường dài.
Từ phía chân trời, một đạo độn quang màu xám tro lao tới với tốc độ kinh người. Chỉ chớp mắt, một lão già mặc đạo bào màu xám đậm, khuôn mặt vuông chữ điền, lông mày xếch ngược đầy vẻ nghiêm nghị đã hạ cánh xuống đầu thôn Linh Điền Phong.
Người vừa đến chính là Trưởng lão Hình Phạt của Thanh Vân Môn – Hình Thiết Diện. Lão nổi danh là người công minh chính trực, nhưng cũng cứng nhắc và cổ hủ đến mức cực đoan. Trong mắt lão, tu hành là việc trọng đại nhất nhân sinh, kẻ nào không nỗ lực đều là rác rưởi của tông môn.
Vừa đáp xuống đất, Hình Thiết Diện đã cau mày, đưa tay phẩy phẩy mùi phân bón hữu cơ đang bay phảng phất trong không khí. Lão nhìn xuống đống bùn đất dính trên ống quần thô của Diệp Trường An, trong mắt lóe lên sự khinh miệt không che giấu.
“Diệp Trường An! Ngươi có biết tội của mình chưa?” Tiếng quát của Hình Thiết Diện như sấm nổ giữa trời quang, khiến mấy con chim sẻ đang đậu trên hàng rào giật mình bay tán loạn.
Diệp Trường An lùi lại một bước, tay vẫn cầm cây cỏ dại nửa chừng, ngơ ngác hỏi: “Ơ, Trưởng lão, sáng sớm ngài đã ghé thăm Linh Điền Phong, không biết có chuyện gì trọng đại mà lại hỏi tội đệ tử ạ? Đệ tử mấy hôm nay vẫn chăm chỉ làm ruộng, có làm phiền đến ai đâu?”
“Hừ! Còn dám nói là làm ruộng!” Hình Thiết Diện bước tới một bước, áp lực uy áp của Nguyên Anh kỳ bùng phát khiến mặt đất xung quanh lão nứt nẻ. “Ngươi nhập môn mười năm, tài nguyên tông môn cấp phát không thiếu một xu, vậy mà tu vi vẫn dừng lại ở Luyện Khí tầng 3! Ngươi không lo bế quan tu tập, không lo rèn luyện thần thông, ngày ngày chỉ biết vùi đầu vào đống bùn đất này, làm ô uế danh tiếng của Thanh Vân Môn!”
Liễu Nhược Băng thấy tình hình không ổn, vội vàng tiến tới hành lễ: “Hình trưởng lão, xin bớt giận. Trường An sư huynh là vì chăm lo lương thực cho Linh Điền Phong nên mới…”
“Ngươi im đi!” Hình Thiết Diện cắt ngang lời nàng, ánh mắt lão nhìn nàng có chút kinh ngạc nhưng nhanh chóng trở lại vẻ lạnh lùng. “Nhược Băng, ngươi là thiên tài kiếm đạo, sao có thể đi cùng hạng người sa đọa này? Ngươi bị thương phải dưỡng thương, chứ không phải là đến đây để cầm rựa phát cỏ như một kẻ nông dân tầm thường!”
Diệp Trường An gãi gãi đầu, vẻ mặt rất thành khẩn: “Trưởng lão, ngài nói thế cũng không đúng. Ăn uống là việc đại sự của nhân sinh. Các vị tiên nhân dù có thoát tục thì thi thoảng vẫn phải nếm chút tiên quả, uống chút trà ngon đấy thôi? Đệ tử trồng trọt ở đây chính là để cung cấp vật tư cho tông môn mà.”
“Vật tư?” Hình Thiết Diện cười lạnh, chỉ vào luống cải thảo trước mặt. “Cái này gọi là vật tư? Một đám rau củ phàm trần này có thể giúp được gì cho các đệ tử tranh tài, có thể giúp tông môn đứng vững giữa giới tu chân khốc liệt này không? Ngươi chính là con sâu làm rầu nồi canh, là vết nhơ của Thanh Vân Môn! Hôm nay ta tới đây chính là để thực hiện quy định của môn phái: Kẻ nào tu vi trì trệ quá lâu mà không có đóng góp đặc biệt, sẽ bị phế truất thân phận đệ tử nội môn, trục xuất xuống núi!”
Diệp Trường An nghe thấy hai từ “trục xuất”, tim đập nhanh hơn một chút, nhưng không phải vì sợ, mà là vì… phấn khích. Hắn thầm nghĩ: *Ôi chu choa, có chuyện tốt thế này sao? Xuống núi tự do tự tại, tìm một mảnh đất màu mỡ hơn để lập trang trại, không phải nơm nớp lo sợ bị cuốn vào mớ tranh đấu tông môn này, đây chẳng phải là giấc mơ bấy lâu của mình sao?*
Hắn vừa định gật đầu đồng ý rụp một cái, rồi giả vờ than khóc mấy tiếng để ra đi cho đúng kịch bản, thì đột nhiên một tiếng hừ nhẹ vang lên từ hướng ngôi nhà gỗ.
“Hình Thiết Diện, lão già mặt sắt nhà ông sáng ra đã chạy tới đây sủa bậy cái gì đấy? Làm hỏng giấc ngủ của lão phu rồi!”
Sư phụ Tiêu Dao Tử lững thững đi ra, tay cầm bình rượu, áo bào lếch thếch, tóc tai bù xù như một tổ chim. Lão ngáp dài một cái, mắt kèm nhèm nhìn Hình Thiết Diện.
“Tiêu Dao Tử!” Hình Thiết Diện nheo mắt. “Ngươi làm sư phụ kiểu gì vậy? Đồ đệ của ngươi lười biếng đến mức này, ngươi không những không dạy bảo mà còn bao che. Nhìn xem cái Linh Điền Phong này, ngoài rau với cỏ ra thì còn cái gì ra dáng một tiên môn không?”
Tiêu Dao Tử cười hắc hắc, nốc một ngụm rượu: “Rau cỏ thì làm sao? Rau của Trường An trồng ăn vào còn sướng hơn đan dược của Đan Phong đấy. Ông đừng có mà không biết hưởng thụ.”
“Nực cười!” Hình Thiết Diện không thèm tranh luận với lão tửu quỷ này nữa. Lão quay sang Diệp Trường An, giơ tay lên định vận dụng linh lực để đóng dấu trục xuất vào lệnh bài của hắn. “Bớt nói nhảm, quy định là quy định. Diệp Trường An, ngươi có gì bào chữa không?”
Diệp Trường An chớp chớp mắt, đang định nói “Dạ không, con xin đi ngay đây”, thì đột nhiên chân của Hình Thiết Diện tiến tới gần luống đất, lỡ đà giẫm nát một góc của khóm lá hẹ xanh mướt.
“Á… hẹ của ta!” Diệp Trường An thốt lên một tiếng đau lòng.
Hệ thống trong đầu hắn bỗng nhiên “ting” một tiếng:
[Cảnh báo: Linh thực quý hiếm ‘Hẹ Thanh Phong’ bị giẫm đạp, nồng độ linh khí thất thoát. Đề nghị chủ nhân nhắc nhở đối phương bồi thường, hoặc… dùng lý lẽ của nông phu để cảm hóa đối phương.]
Diệp Trường An thở dài, ánh mắt bỗng trở nên nghiêm túc một cách lạ lùng. Hắn không nhìn Hình Thiết Diện bằng vẻ lơ ngơ nữa, mà nhìn thẳng vào mắt lão.
“Hình trưởng lão, ngài nói tu vi là tất cả, nói đống rau này là rác rưởi. Vậy ngài có dám cá cược với đệ tử một chút không?”
Hình Thiết Diện khựng lại, có chút ngạc nhiên trước thái độ của hắn: “Cá cược cái gì?”
“Ngài chỉ cần nếm một cọng hẹ ngài vừa giẫm phải kia thôi.” Diệp Trường An cúi xuống, nhặt một lá hẹ còn xanh nhưng hơi dập lên, phủi bụi rồi đưa tới trước mặt lão. “Nếu sau khi nếm xong mà ngài vẫn cảm thấy đệ tử nên bị trục xuất, đệ tử sẽ tự nguyện phế bỏ tu vi, cởi áo ra đi, không phàn nàn nửa lời. Nhưng nếu ngài thay đổi ý định, thì ngài phải… xới giúp đệ tử ba mẫu đất phía Đông kia.”
Tiêu Dao Tử đang uống rượu suýt chút nữa phun sạch ra ngoài. Lão nhìn đồ đệ của mình như nhìn quái vật: *Thằng ranh này, mày định bảo Trưởng lão Hình Phạt đi cuốc đất? Gan hùm mật gấu à?*
Hình Thiết Diện nghe xong thì giận quá hóa cười: “Ngươi đúng là điên rồi. Một cọng cỏ này thì có tác dụng gì? Được, ta sẽ cho ngươi tâm phục khẩu phục!”
Lão giật lấy lá hẹ trong tay Diệp Trường An, ném thẳng vào miệng rồi nhai ngấu nghiến như thể muốn nghiền nát luôn cả cái lý sự cùn của tên đồ đệ lười biếng này.
Lá hẹ vừa chạm vào lưỡi, một vị cay nồng nhưng thanh mát tức khắc bùng nổ. Hình Thiết Diện định nhổ ra ngay lập tức, nhưng chỉ một giây sau, sắc mặt lão đại biến.
Một luồng linh lực thuần khiết đến mức không thể tin được, dạt dào như sóng thần, đột ngột cuộn trào trong thực quản của lão. Luồng linh lực này không giống linh thạch khô khốc hay đan dược đầy tạp chất, nó mang theo hơi thở của vạn vật, của sinh mệnh đang đâm chồi nảy lộc.
Kinh mạch của Hình Thiết Diện vốn có những vết rạn nhỏ do nhiều năm bế quan cường hành đột phá, cộng thêm hỏa khí nóng nảy tích tụ bấy lâu. Lúc này, dưới sự gột rửa của luồng linh khí từ lá hẹ, những vết rạn đó bắt đầu lành lại với tốc độ thần kỳ. Sự tắc nghẽn ở vùng đan điền bấy lâu nay bỗng nhiên rung động kịch liệt.
“Cái này… đây là cái gì?” Hình Thiết Diện lắp bắp, đôi mắt vốn lạnh lùng giờ đây trừng lớn như quả trứng gà.
Lão cảm nhận được đạo vận! Trong một cọng hẹ bình thường, lão lại cảm nhận được sự luân hồi của gió, sự vững chãi của đất, và cả sự mạnh mẽ của mầm xanh vươn lên từ nghịch cảnh.
Lão đứng đờ người ra giữa ruộng rau, linh khí trong cơ thể xoay chuyển cực nhanh. Bỗng nhiên, “Oanh” một tiếng, một tầng sương xám nhạt bị đẩy ra khỏi lỗ chân lông của lão.
Hình Thiết Diện – vị cường giả Nguyên Anh tầng 5 vốn đã kẹt lại cảnh giới này suốt ba mươi năm qua – thế mà lại đột phá lên Nguyên Anh tầng 6 chỉ nhờ một miếng lá hẹ dập!
Hiện trường bỗng chốc im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng Nhị Hắc đang ngáy khò khò.
Liễu Nhược Băng che miệng kinh ngạc, còn Tiêu Dao Tử thì đánh rơi luôn bình rượu quý xuống đất, lầm bầm: “Mẹ kiếp, Trường An… mày bón cái gì cho lá hẹ vậy? Sao lão phu ăn mấy năm nay chỉ thấy thơm mồm mà không thấy đột phá?”
Diệp Trường An thì vẫn giữ khuôn mặt bình thản, gãi gãi đầu: “Ờ… chắc tại Trưởng lão Hình Phạt đây cơ duyên đến thôi. Thế nào, Trưởng lão, hẹ ngon không ạ? Việc bồi thường… à nhầm, việc cá cược tính thế nào đây ạ?”
Hình Thiết Diện bấy giờ mới hoàn hồn. Cảm nhận được tu vi tăng tiến và tâm cảnh thanh thản lạ thường, lão nhìn Diệp Trường An bằng một con mắt hoàn toàn khác. Không còn khinh miệt, không còn coi thường, mà là một sự chấn động sâu sắc tận linh hồn.
Lão nhìn luống hẹ, rồi nhìn sang hàng bắp cải, nhìn xuống đất bùn dưới chân. Đâu phải đất thường? Đây rõ ràng là Linh Thổ đã được thuần hóa đến mức tối cao! Những cái lỗ nhỏ do côn trùng đục trên lá bắp cải, dường như cũng tuân theo một quy luật kiếm trận nào đó.
“Ta… ta đã nhìn lầm rồi…” Hình Thiết Diện thở dài một hơi thật dài, vẻ mặt mặt sắt giờ đây tràn đầy vẻ hổ thẹn. “Đại đạo chí giản, phản phác quy chân. Diệp Trường An, ngươi quả thật là kỳ tài ẩn dật của Thanh Vân Môn. Là lão phu thiển cận, không nhìn ra ngươi dùng việc làm ruộng để rèn luyện đạo tâm, lấy vạn vật làm thầy.”
Hắn gượng cười: “Không dám, không dám, Trưởng lão quá khen. Đệ tử thực sự chỉ thích trồng rau thôi.”
Hình Thiết Diện gật đầu tâm đắc: “Đúng, chính là cái tâm thái bất tranh với đời này! Người khác cầu đạo trong tranh đấu, ngươi cầu đạo trong tĩnh lặng. Lão phu tâm phục khẩu phục.”
Dứt lời, vị Trưởng lão Hình Phạt quyền uy ngút trời bỗng nhiên xắn tay áo đạo bào lên quá khuỷu tay, vạch ống quần cao lên tận gối. Lão tiến tới bên cạnh đống công cụ lao động, cầm lấy một cái cuốc rỉ sét đặt ở góc rào.
“Trưởng lão, ngài định làm gì thế?” Diệp Trường An giật mình.
“Lão phu quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy!” Hình Thiết Diện vác cuốc lên vai, khí thế còn oai hùng hơn cả lúc lão cầm giới đao đi trị tội phạm. “Ba mẫu đất phía Đông kia đúng không? Đưa ta đi, hôm nay ta không cuốc xong chỗ đất đó, ta thề không về Hình Phạt Đường!”
Nói rồi, lão hùng hục đi về phía cánh đồng. Mỗi phát cuốc bổ xuống đều mang theo lực đạo của Nguyên Anh cao thủ, khiến đất đá bắn tung tóe nhưng lại vô cùng đều đặn. Lão vừa làm vừa lẩm bẩm: “Cuốc đất… đúng rồi, động tác này chính là sự giao thoa giữa lực và mỹ, là sự tiếp xúc giữa linh hồn và đại địa… Ta ngộ rồi! Ta lại ngộ rồi!”
Diệp Trường An đứng ngơ ngác nhìn bóng lưng vị Trưởng lão bận rộn dưới nắng sớm. Hắn quay sang nhìn sư phụ: “Sư phụ, thế này… có ổn không ạ? Ngài ấy cuốc khỏe quá, nhỡ cuốc vào mạch linh suối của con thì sao?”
Tiêu Dao Tử cười khà khà, nhặt bình rượu lên lắc lắc thấy vẫn còn nước, liền nốc một ngụm: “Kệ lão già ấy đi. Có một Nguyên Anh cao thủ làm cuốc phu không tốn tiền, con còn chê cái gì? Đi, vào nhà nướng khoai đi, làm mấy củ cho sư phụ bồi bổ cái kinh hãi vừa rồi.”
Liễu Nhược Băng đứng cạnh đó, ánh mắt nàng lấp lánh nhìn Diệp Trường An, trong lòng càng thêm khẳng định: Trường An sư huynh chính là Thánh nhân hạ phàm! Đến cả vị Trưởng lão cứng đầu nhất tông môn mà huynh ấy cũng chỉ cần dùng một lá hẹ để thu phục.
Buổi sáng hôm đó ở Linh Điền Phong diễn ra một cảnh tượng kỳ quái chưa từng có trong lịch sử Thanh Vân Môn: Trưởng lão Hình Phạt nổi tiếng nghiêm khắc đang mồ hôi đầm đìa, vừa cuốc đất vừa cười ha hả như một gã nông phu thực thụ; trong khi đó, tên đệ tử “lười biếng” nhất môn phái đang thản nhiên ngồi dưới hiên nhà, vừa thổi khoai lang nướng vừa đút cho con chó đen đang ngáp ngắn ngáp dài.
“Nhị Hắc, nhìn xem, có người làm thay chúng ta rồi.” Diệp Trường An xoa đầu chó, thầm nghĩ: *Thế này cũng tốt, đỡ phải động tay động chân. Hệ thống ơi là hệ thống, ngươi quả thực rất biết cách tận dụng nguồn nhân lực chất lượng cao.*
Và thế là, chương trình “Trưởng lão xuống đồng” bắt đầu, mở ra một chương mới đầy sóng gió nhưng cũng cực kỳ hài hước tại ngọn núi trồng rau bí ẩn nhất Thanh Vân Môn.