Ta Ở Tiên Môn Làm Ruộng Chờ Thành ThánhChương 95: Hệ thống nhiệm vụ: Phủ xanh sa mạc**
**CHƯƠNG 95: HỆ THỐNG NHIỆM VỤ: PHỦ XANH SA MẠC**
Nắng sớm tại Linh Điền Phong luôn mang theo một mùi hương rất đặc trưng: mùi đất ẩm sau cơn mưa bóng mây, mùi cỏ dại ngái ngái và hương thơm thanh khiết thoát tục của luống "Cải Thảo Linh Khí" đang độ mọng nước.
Diệp Trường An vươn vai một cái, xương cốt kêu "rắc rắc" đầy thỏa mãn. Hắn đẩy cánh cửa gỗ ọp ẹp, liếc nhìn ra sân. Ở góc vườn, Nhị Hắc – con chó đen gầy gò mà thực chất là Hắc Kỳ Lân viễn cổ – đang dùng chân sau gãi tai, mắt nhắm mắt mở nhìn chủ nhân. Cách đó không xa, Cố Thiên Tà – thiếu chủ Ma giáo oai phong một thời – đang hì hục cầm chổi tre quét lá rụng với vẻ mặt vô cùng thành khẩn, thỉnh thoảng lại lén nhìn trộm luống mía cạnh hàng rào với vẻ thèm thuồng.
Cuộc sống “nằm muối cá” của Diệp Trường An vốn dĩ đang rất ổn định. Hắn chỉ muốn mỗi ngày dậy sớm cuốc đất, trưa ăn khoai nướng, tối ngủ với chú chó ngáo của mình, rồi lẳng lặng đợi ngày thành Thánh. Thế nhưng, đời không như là mơ.
“Đing! Nhiệm vụ hệ thống mới được kích hoạt!”
Một âm thanh máy móc vang lên trong đầu Diệp Trường An, khiến cái ngáp của hắn nghẹn lại giữa chừng.
[Nhiệm Vụ: Hóa Cát Thành Xuân.
Mục tiêu: Phủ xanh khu vực Vô Vọng Sa Hải.
Số lượng: Trồng thành công 10.000 gốc “Trấn Sa Tiên Liễu”.
Thời hạn: 30 ngày.
Phần thưởng: 100.000 năm tu vi, một nắm “Thái Sơ Thần Thổ”, mở khóa kỹ năng: “Nhất Niệm Hoa Khai”.
Hình phạt nếu thất bại: Hệ thống sẽ tự động chuyển đổi toàn bộ Linh Điền Phong thành bãi chăn thả vịt.]
Sắc mặt Diệp Trường An cứng đờ. Toàn bộ Linh Điền Phong biến thành bãi vịt? Nghĩ đến cảnh hàng vạn con vịt kêu "cạp cạp" suốt ngày đêm, dẫm nát luống cải quý báu của mình, hắn rùng mình một cái.
"Hệ thống, ngươi có lầm không?" Diệp Trường An lẩm bẩm. "Vô Vọng Sa Hải là cái chỗ quỷ quái nào chứ? Ta nghe nói đó là cấm địa của Tây Vực, nơi linh khí khô cạn, bão cát gầm rú suốt vạn năm, ngay cả một con kiến cũng không sống nổi. Ngươi bảo một nông phu như ta đi trồng cây ở đó?"
Hệ thống vẫn im lìm, chỉ có cái bảng nhiệm vụ phát sáng màu xanh lét như đang trêu ngươi.
Diệp Trường An thở dài thườn thượt. Hắn dắt cái liềm rỉ sét bên hông, chân đi đôi dép rơm mòn vẹt, lạch bạch bước ra giữa sân.
"Sư phụ! Sư phụ ơi!"
Từ trong căn nhà tranh phía sau, Tiêu Dao Tử đầu bù tóc rối, tay cầm vò rượu, loạng choạng bước ra: "Gì đó? Trường An à? Ngươi lại đào được củ cải nghìn năm hay định hầm xương con Nhị Hắc đấy?"
"Nhị Hắc nghe vậy liền nhe răng, sủa 'gâu' một tiếng đầy đe dọa."
"Đệ tử phải đi xa một chuyến." Diệp Trường An mặt mày ủ dột nói. "Hệ thống… à không, thiên mệnh nhắc nhở, phương Tây có đại hạn, đệ tử cần đi cứu vớt chúng sinh."
Tiêu Dao Tử trợn mắt, chén rượu suýt rơi khỏi tay: "Cái gì? Ngươi muốn xuống núi? Ngươi – kẻ lười đến mức lá rụng trước cửa cũng chờ gió thổi đi – mà lại muốn đi làm việc nghĩa?"
Đúng lúc này, một luồng kiếm ý lạnh lẽo như băng tuyết từ trên trời giáng xuống. Liễu Nhược Băng mặc bộ y phục trắng muốt, phi kiếm lấp lánh đáp xuống sân. Nàng nghe thấy lời Diệp Trường An, đôi mắt băng lãnh bỗng chốc gợn sóng, tràn đầy sự xúc động:
"Diệp sư đệ… hóa ra tâm hoài thiên hạ của huynh đã đạt đến cảnh giới này. Vô Vọng Sa Hải là vùng đất bị nguyền rủa, vạn năm qua chưa ai dám bén mảng. Huynh muốn đi đến đó để khai phá, chính là hành động cứu rỗi chúng sinh đại nghĩa. Nhược Băng nguyện đi cùng huynh để hộ đạo!"
"Không, không cần đâu sư tỷ!" Diệp Trường An xua tay như giã tỏi. "Cô đi theo thì ai trông vườn cải cho ta? Vả lại, ta chỉ đi… trồng mấy cái cây, xong việc là về ngay. Cô mà đi, kẻ thù kéo đến Linh Điền Phong thì hỏng bét."
Hắn thực chất là sợ Liễu Nhược Băng đi theo sẽ thấy cảnh hắn cầm cuốc đập bay mấy con yêu quái ở sa mạc, lúc đó giải thích rất mệt.
—
Vô Vọng Sa Hải nằm ở cực Tây của Thanh Lam Giới. Nơi này là một biển cát vàng mênh mông không thấy điểm dừng. Gió nóng rít gào như tiếng gào thét của tử thần, hút cạn từng giọt nước trong cơ thể bất cứ ai bước vào.
Một thanh niên trông như nông dân nghèo, dắt theo một con chó đen gầy gò, chậm rãi bước đi trên cát lún. Diệp Trường An một tay cầm quạt nan phe phẩy, một tay xách cái túi rơm đựng cây giống, mặt mũi đầy vẻ ngán ngẩm.
"Nhị Hắc, ngươi nói xem, hệ thống này có phải bị chập mạch không? Giữa trưa nắng thế này, ở nhà ăn dưa hấu có phải sướng không?"
Nhị Hắc thè lưỡi, "hừ" một tiếng khinh bỉ. Nó là Hắc Kỳ Lân viễn cổ, vốn dĩ không sợ nóng, nhưng phải giả bộ làm chó bình thường khiến nó thấy rất mất mặt.
Đột nhiên, phía sau một cồn cát lớn, một đám người rách rưới, da dẻ đen nhẻm lao ra. Bọn họ cầm giáo mác gỉ sét, mắt đỏ ngầu vì đói khát và kiệt sức. Đây là tộc người Sa Di – những cư dân khốn khổ bám trụ lại vùng ven biển cát này.
"Đứng lại! Đưa nước và lương thực ra đây!" Một gã thủ lĩnh hét lên, giọng khản đặc.
Diệp Trường An nhìn đám người này, thở dài: "Nước thì ta có, nhưng lương thực chỉ toàn là hạt giống cây thôi. Các ngươi muốn ăn hạt giống à?"
Gã thủ lĩnh nhìn vào cái túi của Diệp Trường An, thấy toàn là mấy cây mầm khẳng khiu, gã cười thảm thiết: "Đồ điên! Ở đây trồng cây? Ngươi có biết đây là vùng đất chết không?"
"Đất chết hay không là do người trồng." Diệp Trường An nhàn nhạt nói.
Hắn không thèm để ý đến đám người kia, đi đến giữa một lòng chảo khô cạn. Diệp Trường An rút cái cuốc rỉ sét dắt bên hông ra.
"Uỵch!"
Hắn cuốc xuống nhát đầu tiên.
Chỉ là một nhát cuốc bình thường, nhưng trong mắt những cao thủ ẩn thế đang bí mật quan sát vùng đất này, mặt đất dường như rung chuyển. Một luồng sóng linh lực thuần khiết nhất từ lưỡi cuốc lan tỏa, xuyên thủng lớp cát nóng bỏng, chạm sâu vào mạch ngầm cổ đại đã bị vùi lấp vạn năm.
"Bùm!"
Một cột nước mát lạnh đột ngột phun lên từ lỗ cuốc, cao tới cả chục trượng, xóa tan cái nóng rẫy của sa mạc. Đám người Sa Di chết lặng, rồi bọn họ gào lên, lao vào dòng nước như những kẻ phát điên.
"Thần… Thần tiên giáng thế!"
Diệp Trường An không quan tâm đến sự kinh ngạc của họ. Hắn bắt đầu lấy ra một cây "Trấn Sa Tiên Liễu". Hắn lẩm bẩm: "Ngoan nào, ở đây nắng hơi gắt một chút, nhưng ta đã bón cho các ngươi 'Phân lân linh thú' (thực chất là phân của Nhị Hắc) rồi, phải lớn nhanh đấy nhé."
Cây liễu vừa chạm xuống hố, rễ cây lập tức vươn dài, bám chặt vào lòng đất. Chỉ trong vài nhịp thở, một mầm xanh bé nhỏ vươn cao, tán lá mở rộng, tỏa ra ánh sáng xanh mờ ảo. Ánh sáng này đi đến đâu, bão cát lập tức dịu đi đến đó.
"Đing! Trồng thành công 1 gốc. Tu vi +10 năm."
Diệp Trường An xoa tay: "Ồ, có vẻ cũng không khó lắm. Nhị Hắc, ra giúp một tay!"
Nhị Hắc sủa vang một tiếng, nó bắt đầu dùng móng vuốt bới đất với tốc độ kinh người. Diệp Trường An đi sau chỉ việc ném cây và lấp đất.
Tuy nhiên, sự xuất hiện của dòng nước và linh khí dồi dào giữa Vô Vọng Sa Hải giống như một miếng mồi thơm ngọt dụ dỗ lũ kiến.
Mặt đất bắt đầu rung chuyển dữ dội. Từ dưới lòng cát, một con bò cạp khổng lồ dài tới hai mươi trượng, toàn thân bọc một lớp vỏ giáp đen kịt lấp lánh như kim loại, đuôi độc chứa đầy chất lỏng màu tím ngắt trồi lên. Đây là Cửu U Sa Cáp, một con yêu thú tương đương với tu vi Nguyên Anh đỉnh phong, thống trị vùng sa mạc này từ lâu.
"Kè… kè…"
Nó rít lên những tiếng chói tai, đôi mắt nhỏ thó đầy vẻ tham lam nhìn chằm chằm vào dòng suối và những cây tiên liễu.
Đám người Sa Di sợ hãi đến mức không dám thở, ngã quỵ xuống cát.
"Tránh ra! Thần tiên nhân huynh, chạy mau!" Gã thủ lĩnh hét lên.
Diệp Trường An cau mày nhìn con bò cạp đang định dẫm lên cây liễu non hắn vừa trồng.
"Này, ngươi làm bụi bẩn hết cả quần áo của ta rồi." Diệp Trường An phủi bụi trên áo thô, giọng nói đầy vẻ khó chịu. "Mà quan trọng nhất là… ngươi vừa suýt nữa thì dẫm trúng cái cây ta tốn công trồng. Ngươi có biết bón phân cực lắm không?"
Con Cửu U Sa Cáp không thèm quan tâm đến lời nói của "con kiến" này, nó quất cái đuôi độc nhanh như chớp vào đầu Diệp Trường An.
"Vút!"
Cái đuôi độc chưa kịp chạm vào tóc Diệp Trường An thì hắn đã tiện tay giơ cái liềm rỉ sét lên… gãi lưng.
"Xoẹt!"
Một đạo hàn quang bình thường đến mức không thể bình thường hơn xẹt qua. Cái đuôi cứng như thần binh lợi khí của con bò cạp bỗng nhiên đứt lìa như một miếng đậu phụ bị cắt.
Con quái vật đau đớn rống lên, nhưng chưa kịp lùi lại, Diệp Trường An đã bước tới, tay cầm cán cuốc gõ nhẹ vào đầu nó như cách hắn vẫn thường đập nát mấy hòn đá cản đường ở Linh Điền Phong.
"Cộp."
Một tiếng động khô khốc vang lên. Cả vùng sa mạc bỗng chốc im bặt. Con Cửu U Sa Cáp khổng lồ không kịp kêu thêm tiếng nào, toàn thân nứt ra như gốm sứ bị va đập, sau đó tan biến thành một đống tro bụi mịn màng, trực tiếp biến thành… chất dinh dưỡng bón cho đất.
Diệp Trường An lẩm bẩm: "Tốt, yêu thú sa mạc quả nhiên chứa nhiều khoáng chất, bón cho liễu là nhất."
Đám người Sa Di nhìn cảnh tượng đó, hàm dưới suýt rơi xuống cát. Một con đại yêu quái khuynh đảo cả một vùng, vậy mà bị vị nông phu kia "gõ" một cái là biến thành phân bón?
Mười ngày trôi qua.
Vô Vọng Sa Hải vốn dĩ chỉ có một màu vàng chết chóc, nay bỗng xuất hiện một dải xanh rì trải dài hàng trăm dặm. Hàng ngàn cây Trấn Sa Tiên Liễu vươn cao, tán lá đan xen vào nhau tạo thành một mê cung xanh mát, ngăn chặn hoàn toàn những trận bão cát tràn ra ngoài.
Diệp Trường An bây giờ đã trở thành "Đại Hiền Giả" trong mắt tộc người Sa Di. Bọn họ tự nguyện giúp hắn đào hố, bưng nước, dù mỗi lần định giúp, bọn họ lại thấy Diệp Trường An chỉ cần vung tay một cái là hàng trăm gốc cây tự động rơi vào hố một cách ngay ngắn.
"Huynh trưởng, uống chút nước đi." Một cô bé người Sa Di rụt rè mang đến cho Diệp Trường An một gáo nước suối trong vắt.
Diệp Trường An mỉm cười xoa đầu cô bé: "Cảm ơn nhé. Sắp xong rồi, trồng xong chỗ này là vùng đất của các ngươi sẽ không còn bão cát nữa, hoa màu cũng có thể mọc lên."
Hắn đứng dậy, nhìn bảng hệ thống.
[9.999/10.000]
Còn đúng một gốc cuối cùng. Diệp Trường An lấy ra gốc liễu to nhất, xanh nhất trong túi. Hắn đi đến đỉnh của cồn cát cao nhất – được coi là "long huyệt" của sa mạc.
Hắn cuốc xuống.
Lần này, trời đất bỗng nhiên biến đổi. Những đám mây đen kịt từ bốn phương tám hướng kéo đến, sấm sét nổ vang giữa bầu trời vốn dĩ chỉ có nắng nóng.
Phủ xanh cấm địa, thay đổi phong thủy thiên địa, hành động này đã chạm đến cấm kỵ của Thiên Đạo nơi đây. Một đạo lôi điện màu đỏ sẫm – Cửu Tiêu Thần Lôi – từ trên cao giáng xuống, mục tiêu chính là cây tiên liễu cuối cùng.
Diệp Trường An ngước nhìn lên, tặc lưỡi: "Đã bảo là đừng có làm hỏng cây của ta rồi mà. Trời thì trời chứ, sét đánh hỏng liễu của ta thì lấy gì trả nhiệm vụ?"
Hắn không tránh né, ngược lại còn tiến lên một bước. Diệp Trường An nhặt một cành liễu khô dưới đất, thuận tay quất một cái lên không trung.
"Cút đi!"
Một chiêu "Nhổ Cỏ Tận Gốc" vốn là chiêu hắn thường dùng để nhổ mấy cây cỏ dại cứng đầu ở bờ ruộng, giờ đây dưới sự gia trì của Chuẩn Thánh tu vi thực tế, cành liễu khô kia hóa thành một dải tiên quang chói mắt, trực tiếp chém đôi đạo thần lôi đỏ sẫm.
Không chỉ có vậy, dư chấn của nó còn lan tận vào mây xanh, đánh tan toàn bộ mây đen, trả lại bầu trời trong vắt.
Thiên Đạo như thể bị "vả mặt" đau đớn, run rẩy một lúc rồi cũng im bặt, không dám hắt xì hơi lấy một cái.
Cây liễu thứ mười nghìn được hạ xuống.
"Ầm!"
Toàn bộ Vô Vọng Sa Hải rung chuyển. Từ những mầm liễu, linh khí trào dâng như đại dương, hòa vào mạch đất. Trong phút chốc, cỏ xanh mọc lên san sát dưới chân những tán liễu, những bông hoa sa mạc đủ màu sắc nở rộ.
Hơi ẩm mát lạnh tràn ngập không gian. Nơi từng là vùng đất chết, giờ đây đẹp như một tiên cảnh chốn nhân gian.
"Đing! Nhiệm vụ hoàn thành! Chúc mừng ký chủ phủ xanh sa mạc thành công."
[Nhận phần thưởng: 100.000 năm tu vi (Đã tự động ẩn giấu vào đan điền).]
[Nhận: Thái Sơ Thần Thổ.]
[Mở khóa: Nhất Niệm Hoa Khai.]
Cơ thể Diệp Trường An phát ra những tiếng nổ nhỏ, nhưng vẻ mặt hắn vẫn bình thản như vừa húp xong một bát cháo củ cải. Hắn cảm thấy mình khỏe hơn một chút, thực lực hình như lại tăng lên… nhưng theo tính toán của hắn, chắc vẫn còn "kém xa" các vị đại năng thực thụ ở Thượng Giới.
"Xong việc rồi. Nhị Hắc, về thôi!"
Diệp Trường An vẫy tay chào đám người Sa Di đang quỳ lạy cảm tạ sau lưng, dắt chó ung dung bước đi.
—
Ngày Diệp Trường An trở lại Linh Điền Phong, cả Thanh Vân Môn chấn động.
Chưởng môn Vân Thái Nhất và các trưởng lão bay ra đón từ xa mười dặm. Tin tức về việc Vô Vọng Sa Hải biến thành một ốc đảo linh khí khổng lồ đã truyền về, và người làm điều đó chính là một tên đệ tử "Luyện Khí tầng 3" của môn phái bọn họ.
"Trường An! Ngươi… ngươi thật sự đã làm được?" Vân Thái Nhất nhìn Diệp Trường An vẫn mặc bộ quần áo thô rách ấy, giọng run run.
"Dạ, đệ tử chỉ là thấy chỗ đó khô quá, tiện tay trồng mấy cái cây lấy bóng mát thôi ạ." Diệp Trường An cười hì hì, gãi đầu vẻ thật thà. "Sư phụ đâu rồi? Đệ tử có mang về ít quả chà là sa mạc, hầm với gà là tuyệt vời nhất."
Tiêu Dao Tử từ trong đám đông lách ra, vừa cười vừa lau nước mắt: "Đồ đệ ngoan! Có quà là tốt rồi! Mau, mau về hầm gà, vi sư đã chuẩn bị sẵn rượu ngon!"
Liễu Nhược Băng đứng từ xa, nhìn bóng lưng gầy gò của Diệp Trường An. Nàng khẽ thì thầm: "Huynh ấy càng bình thản, chứng tỏ cảnh giới đã càng tiệm cận với Đạo. Nhất Niệm Hoa Khai… thảo nào dọc đường huynh ấy đi, những cây cỏ ven đường bỗng nhiên đều nở hoa rực rỡ."
Diệp Trường An đi qua một bụi cây héo úa gần cổng môn phái, hắn vô tình nghĩ thầm trong lòng: "Giá mà cây này nở hoa thì đẹp nhỉ."
Ngay lập tức, "Bùm" một tiếng, bụi cây khô kia bỗng nhiên nở ra những đóa mẫu đơn khổng lồ, hương thơm ngào ngạt lan tỏa cả mười dặm, khiến các vị trưởng lão đứng gần đó hít phải mà cảm thấy tu vi rục rịch thăng tiến.
"Ấy chết, lỗi kỹ năng!" Diệp Trường An giật mình, vội vàng rụt tay lại, lủi nhanh vào Linh Điền Phong.
Hôm đó, ở Linh Điền Phong khói bếp lại nghi ngút bay lên. Diệp Trường An nằm trên ghế tre, Nhị Hắc nằm dưới chân, Cố Thiên Tà vẫn chăm chỉ quét rác.
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận nắm "Thái Sơ Thần Thổ" vừa nhận được đang tỏa ra khí tức huyền ảo trong kho chứa của hệ thống.
"Trồng cây ở sa mạc mệt thật." Hắn lẩm bẩm. "Sắp tới chắc mình phải trồng mấy cây ngô lấy hạt nổ bắp ăn cho thư thái mới được. Thành Thánh gì đó… thôi thì cứ từ từ, ruộng còn nhiều việc lắm."
Vầng trăng treo cao trên đỉnh núi, soi bóng một vị nông phu kỳ lạ nhất lịch sử tiên môn, kẻ đang nắm giữ sức mạnh nghịch chuyển thiên địa nhưng lại chỉ trăn trở việc… mai nên nấu món gì cho ngon.