Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 102: Quy tắc của sơn cốc**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 12:50:58 | Lượt xem: 8

**CHƯƠNG 102: QUY TẮC CỦA SƠN CỐC**

Ánh hoàng hôn vàng vọt như mật ong rót xuống Linh Vân cốc, nhuộm thắm những tảng đá rêu phong và mấy bụi cỏ dại ven đường. Trên một phiến gỗ mục đặt ngay lối vào con đường mòn dẫn vào cốc, có mấy dòng chữ xiêu vẹo, trông như trẻ con mới học viết, nhưng nếu nhìn kỹ, mỗi nét bút lại tựa như rồng bay phượng múa, ẩn chứa một loại thiên uy khiến người ta không dám nhìn thẳng.

"Nhất: Cấm phi hành.
Nhị: Cấm ồn ào.
Tam: Muốn vào cốc, phải biết trồng rau."

Dưới chân tấm biển gỗ ấy, ba vị lão giả mặc trường bào gấm vóc, khí thế toàn thân hùng hậu như đại dương bao la, lúc này lại đang đổ mồ hôi hột, sắc mặt trắng bệch, không một ai dám tiến thêm dù chỉ nửa bước.

Đây là ba vị Thái thượng trưởng lão của Hư Không Kiếm Phái – một tông môn ẩn thế hùng mạnh bậc nhất Đông Hoang. Người dẫn đầu là Kiếm Trần Tử, một vị cường giả đã chạm đến ngưỡng cửa của Trường Sinh Bí Cảnh tầng thứ năm, bình thường chỉ cần một cái liếc mắt cũng đủ khiến sơn hà rung chuyển. Vậy mà lúc này, nhìn vào ba quy tắc "bình dân" kia, lão lại run rẩy như nhìn thấy tử thần.

"Kiếm Trần huynh… chúng ta thật sự phải… đi bộ vào sao?" Một lão giả khác tên là Minh Đạo nhịn không được truyền âm, giọng nói đầy sự kinh hãi.

Kiếm Trần Tử không đáp, lão đang nhìn trân trân vào dòng chữ "Cấm phi hành". Ngay khoảnh khắc lão có ý định nhấc chân bay qua khe suối nhỏ trước mặt, lão cảm nhận được một luồng áp lực vô hình, nặng nề như cả vạn ngọn linh sơn đè nặng lên vai. Luồng áp lực đó không phải là pháp trận, mà giống như một loại "Quy tắc" của thiên địa. Ở trong sơn cốc này, bay lượn là một loại tội ác chống lại trời đất.

Lão tin chắc rằng, nếu mình dám nhón gót bay lên dù chỉ một tấc, ngay lập tức sẽ bị phiến không gian này nghiền nát thành bụi phấn.

"Đi bộ? Ngươi còn muốn đi bộ sao?" Kiếm Trần Tử cay đắng thì thầm. "Nhìn con chó đen kia xem."

Cách đó không xa, Lão Hắc – con chó đen gầy gò của Lâm Thần – đang nằm sấp dưới gốc cây đại thụ, ngáp một cái dài thườn thượt. Ánh mắt nó lim dim, thi thoảng lại dùng hàm răng bén nhọn gãi gãi cái tai. Nhưng trong mắt ba vị Đại Thánh này, hơi thở của con chó kia còn kinh khủng hơn cả một vị Ma Chủ Thái Cổ. Mỗi cái ngáp của nó dường như đều hút cạn linh khí của cả một phương trời đất.

Lão Hắc liếc nhìn ba lão già, trong lòng thầm nghĩ: *Lại thêm mấy con sâu kiến đến quấy rầy chủ nhân nghỉ trưa. Nếu không vì chủ nhân thích náo nhiệt, ta đã một ngụm nuốt chửng cả ba rồi.*

Nó hừ một tiếng nhỏ trong mũi.

"Ầm!"

Trong tai ba vị lão giả, tiếng hừ đó chẳng khác nào thiên lôi nổ vang trong thức hải. Minh Đạo lão tổ lảo đảo, suýt chút nữa là quỳ sụp xuống.

"Tuân… tuân mệnh!" Kiếm Trần Tử vội vàng chắp tay hành lễ với… cái biển gỗ, sau đó rón rén cởi bỏ hài thêu, chân trần bước lên sỏi đá. Lão vừa đi vừa nín thở, không dám phát ra bất kỳ tiếng động nào. Đây là quy tắc thứ hai: Cấm ồn ào.

Ba vị cường giả trấn áp một phương, lúc này bước đi nhẹ nhàng hơn cả mèo, ngay cả nhịp tim cũng bị họ dùng bí pháp cưỡng ép chậm lại, sợ rằng tiếng tim đập quá mạnh sẽ xúc phạm đến vị đại tồn tại trong cốc.

Khi họ đi sâu vào bên trong, cảnh tượng trước mắt khiến họ một lần nữa hóa đá.

Giữa một mảnh vườn nhỏ, một thanh niên mặc áo vải thô, ống quần xắn cao tới gối, đang cặm cụi dùng cuốc xới đất. Trông anh ta chẳng có một tí dao động linh lực nào, hô hấp đều đặn, trên trán còn lấm tấm mồ hôi, hoàn toàn là dáng vẻ của một lão nông chân lấm tay bùn.

Nhưng… cái cuốc trong tay anh ta!

Mỗi lần lưỡi cuốc chạm xuống đất, hư không dường như run rẩy theo. Những đường rãnh anh ta tạo ra không phải là để gieo hạt, mà là đang trực tiếp vạch ra những đường vận hành của Đại Đạo. Linh khí quanh vườn rau nồng đậm tới mức hóa thành sương mù, thỉnh thoảng còn có hình ảnh Chân Long, Phượng Hoàng hư ảo vờn quanh các ngọn rau cải.

"Chủ nhân, có người đến."

Một giọng nói lạnh lùng vang lên. Thẩm Nhược Băng từ trong túp lều tranh bước ra, tay cầm một cây chổi lông gà. Ánh mắt nàng nhìn về phía ba vị lão giả sắc lẹm như kiếm phong, khiến họ có cảm giác cổ họng mình sắp bị cắt đứt.

Lâm Thần dừng tay cuốc, lấy vạt áo lau mồ hôi, ngẩng đầu nhìn lên. Thấy ba lão già đang đứng run rẩy như cầy sấy, anh thầm thở dài trong lòng: *Lại tới nữa rồi. Thế giới này thật nguy hiểm, đi đâu cũng gặp người già bị bệnh run tay chân. Chắc họ lại đến xin thuốc hoặc xin ăn đây mà.*

"Các vị lão nhân gia, tìm vãn bối có việc gì?" Lâm Thần cố gắng nở một nụ cười thân thiện nhất có thể. Anh vốn sợ chết, gặp người lạ, nhất là những kẻ trông có vẻ "có thân phận" như thế này, anh luôn tỏ ra vô cùng lịch sự để tránh rước họa vào thân.

Nhưng nụ cười đó trong mắt Kiếm Trần Tử lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.

*Hàng phục! Đây là sự hàng phục hoàn toàn!* Kiếm Trần Tử kinh hãi nghĩ. *Vị Lão Tổ này đã đạt đến cảnh giới Phản Phác Quy Chân đến mức này sao? Tiếng 'vãn bối' kia chẳng lẽ là đang thử thách đạo tâm của chúng ta?*

"Bái… bái kiến tiền bối!" Kiếm Trần Tử lắp bắp, định quỳ xuống hành lễ nhưng chợt nhớ ra quy tắc "Cấm ồn ào", lão lập tức im bặt, chỉ dám cúi người thật sâu, sâu đến mức đầu gần chạm đất.

Lâm Thần thấy họ không nói gì mà chỉ cúi đầu, càng thêm tin tưởng vào suy đoán của mình: họ chắc chắn là những người già cơ nhỡ, thậm chí có thể bị câm điếc.

"Nhược Băng, lấy ba cái ghế ra đây. Tiện thể pha ấm trà hoa cúc mà ta mới phơi khô ấy, loại đó tốt cho người già, hạ hỏa rất tốt." Lâm Thần phân phó.

Thẩm Nhược Băng vâng lời, liếc nhìn ba người kia một cái đầy cảnh cáo rồi đi vào trong.

Ba vị cường giả nghe đến "trà hoa cúc", tim đập liên hồi. Họ đã nghe danh trà của Linh Vân cốc. Đó đâu phải là trà? Đó là Tiên dịch có thể rửa sạch tạp chất trong linh hồn, giúp tu sĩ trực tiếp cảm ngộ Thiên địa!

"Cảm ơn tiền bối đại ân!" Kiếm Trần Tử khẽ khàng nói, giọng run rẩy.

Lâm Thần xua tay, tiếp tục cầm cuốc: "Khoan đã trà nước. Quy tắc ở đây các vị biết rồi đấy. Ta không nuôi người không làm việc. Muốn ở lại đây nghỉ chân, phải biết trồng rau. Mảnh đất kia đang thiếu người xới, các vị… có làm được không?"

Anh chỉ tay về phía góc vườn, nơi đất đai cằn cỗi hơn một chút. Thật ra anh chỉ muốn thử lòng xem những người này có chịu khó không, nếu họ lười biếng thì tốt nhất là mời đi chỗ khác, tránh để Lão Hắc ngứa răng lại cắn họ thì phiền.

Kiếm Trần Tử, Minh Đạo và vị lão giả còn lại nhìn nhau. Trong mắt họ không phải là sự tức giận, mà là một sự cuồng nhiệt tột độ!

*Thử thách! Đây chính là thử thách mà hàng vạn tu sĩ hằng mơ ước!*

*Được tự tay xới đất trong khu vườn chứa đầy Đạo vận này, mỗi một lần hạ cuốc chẳng phải là đang trực tiếp giao lưu với quy luật của vũ trụ sao? Đây là cơ duyên lớn nhất từ thuở khai thiên lập địa đến nay!*

"Tiền bối cứ yên tâm! Chúng vãn bối… rất thạo việc đồng áng!" Kiếm Trần Tử nghẹn ngào nói, đôi mắt già nua đỏ hoe vì xúc động.

Thế là, cảnh tượng kỳ quái nhất trong lịch sử tu chân giới diễn ra. Ba vị cường giả cấp bậc Đại Thánh, những người chỉ cần một cái nhấc tay là có thể hủy diệt cả một tòa thành trì, lúc này lại cặm cụi cầm những cái cuốc cũ kỹ, mồ hôi nhễ nhại xới đất trồng rau cải.

Kiếm Trần Tử cầm cuốc, mỗi một lần cuốc xuống, lão cảm thấy rào cản cảnh giới của mình đang lung lay. *Trời đất ơi! Cái cuốc này là Tiên khí cực phẩm! Chỗ đất này chính là Hỗn Độn Thổ trong truyền thuyết! Ta… ta sắp đột phá rồi!*

Lâm Thần đứng bên cạnh, thấy ba lão già làm việc "năng nổ" như vậy, thỉnh thoảng còn run lên bần bật vì quá sức (trong mắt anh), anh thầm nghĩ: *Tội nghiệp thật, già rồi mà còn phải đi lao động chân tay kiếm miếng ăn. Nhìn họ xới đất kìa, mồ hôi chảy ròng ròng mà mặt mũi thì đỏ gay, chắc là mệt lắm đây. Lát nữa phải cho họ thêm mấy củ khoai lang mang về mới được.*

Anh bèn tiến lại gần, vỗ vai Kiếm Trần Tử một cái: "Lão nhân gia, làm từ từ thôi, đừng gắng sức quá. Tuổi thọ là quan trọng nhất, làm việc thì cũng phải biết giữ sức, sống thọ mới là chân lý."

"Bộp!"

Cái vỗ vai nhẹ nhàng của Lâm Thần suýt chút nữa khiến Kiếm Trần Tử tan xương nát thịt. Lão cảm thấy một luồng tuế nguyệt chi lực khổng lồ tràn vào cơ thể, bổ sung lại phần thọ nguyên đã hao hụt suốt mấy ngàn năm tu luyện của mình. Chỉ một cái vỗ vai, lão cảm thấy mình có thể sống thêm ít nhất ba ngàn năm nữa!

"Sống thọ… mới là chân lý…" Kiếm Trần Tử lẩm bẩm lời của Lâm Thần, trong lòng chấn động như sóng thần. *Đúng rồi! Đây chính là lời dạy chí cao! Tu luyện vạn năm để làm gì nếu không phải là trường sinh? Lão Tổ đang chỉ điểm con đường chân chính cho ta!*

"Tiền bối dạy bảo rất phải! Vãn bối đã hiểu!" Kiếm Trần Tử dập đầu xuống đất, nước mắt tuôn rơi.

Lâm Thần sững sờ: *Ơ, mình chỉ bảo đừng có làm việc quá sức kẻo đột quỵ, sao lão này lại khóc lóc thảm thiết thế kia? Chẳng lẽ… mình nói chạm vào nỗi đau bị con cháu bạc đãi của lão sao?*

"Thôi thôi, đừng khóc nữa. Đi uống trà đi, Nhược Băng pha xong rồi đấy." Lâm Thần bối rối dìu lão già dậy.

Khi ba vị lão tổ run rẩy cầm chén trà hoa cúc lên, mùi hương thanh khiết xộc thẳng vào đại não, họ đồng loạt nhắm mắt lại. Trong thức hải của họ, một đóa hoa cúc khổng lồ vàng rực đang nở rộ, mỗi một cánh hoa đều khắc ghi một đoạn cổ kinh.

Kiếm Trần Tử cảm thấy kiếm ý của mình đang không ngừng thăng hoa, từ vạn kiếm quy nhất trở thành vạn vật đều có thể là kiếm. Minh Đạo lão tổ thì thấy các mạch lạc của trận pháp thiên địa đang hiện rõ mồn một như lòng bàn tay.

Ở phía bên kia, Lâm Thần cũng ngồi nhâm nhi chén trà, nhìn ba lão già ngồi im phăng phắc như pho tượng sau khi uống trà, anh thầm nghĩ: *Trà này mình phơi nắng hơi kỹ, chắc là hơi chát, nhìn họ uống xong mà đơ cả người ra thế kia. Lần sau phải bớt thời gian phơi nắng lại mới được.*

Anh bẻ một miếng bánh quy (thực chất là Linh Đan cửu phẩm do anh tự nặn), thong thả ăn: "Cuộc sống phàm nhân thế này thật tốt. Không cần đánh đánh giết giết, chỉ cần trồng rau, nuôi chó, thi thoảng có vài người hàng xóm đến thăm thế này là đủ rồi. Hệ thống nói ta là Lão Tổ gì đó, chắc chắn là nó đùa mình thôi."

Lão Hắc nằm dưới gốc cây, liếc nhìn chủ nhân, rồi lại liếc nhìn ba kẻ đang rơi vào trạng thái đốn ngộ sâu sắc kia, âm thầm thở dài: *Chủ nhân à, người mà là phàm nhân thì cả cái vũ trụ này chỉ là một hạt bụi mà thôi. Mà thôi, người thích diễn kịch thì ta cứ làm tròn vai con chó đen lười biếng vậy.*

Gió chiều thổi qua sơn cốc, mang theo mùi thơm của đất, của rau cải và của đại đạo vận vị. Ở một góc vườn, ba vị Đại Thánh vẫn đang đắm chìm trong sự hoan lạc của việc trồng rau, còn vị "phàm nhân" Lâm Thần thì đang bận suy nghĩ xem tối nay nên nấu món canh gì cho ngon miệng.

Thế gian ngoài kia dù có long trời lở đất, dù có vạn tộc tranh hùng, thì ở Linh Vân cốc này, quy tắc tối thượng vẫn chỉ là: "Biết trồng rau mới là đạo chính thống."

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8