Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 171: Sông núi tái sinh, biển cả tràn đầy.**
Sương mù vốn dày đặc bao phủ sơn cốc bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho những tia nắng hoàng hôn ấm áp như mật ong chảy tràn trên từng phiến lá. Trong cái tĩnh lặng kỳ lạ ấy, Thẩm Nhược Băng vẫn đứng im như một pho tượng ngọc. Đôi mắt nàng không rời khỏi bức tranh trên bàn đá, nơi mực tàu vẫn còn chưa khô hẳn.
Nàng cảm nhận được, mỗi một nét vẽ của sư phụ không đơn thuần là mực, mà là những sợi tơ quy luật của thái cổ, dệt nên một bầu trời mới. Khi nãy, khi trời đất tối sầm, khi vạn vật như đang rên rỉ dưới gót chân của tử thần, sư phụ chỉ khẽ nhíu mày, vung bút một cái. Thế là xong. Một cái vung tay nhẹ tựa lông hồng ấy lại nặng nề hơn cả chín tầng trời đổ ập xuống.
“Nhị sư huynh, huynh có thấy… biển linh khí phía chân trời không?” Thẩm Nhược Băng khẽ run giọng hỏi.
Lục Tiểu Bảo lúc này đang há hốc mồm, đôi mắt tròn xoe của hắn thiếu điều rớt ra ngoài. Hắn nhìn về phía Đông, nơi vốn dĩ là một vùng đất chết vì linh mạch cạn kiệt suốt vạn năm qua. Lúc này, từng luồng khí tím (tử khí) từ hư không vỡ ra, đổ xuống như thác lũ. Tiếng gầm rú của những con rồng linh mạch được tái sinh vang vọng tận tầng mây xanh, nhưng khi chạm đến ranh giới sơn cốc, chúng bỗng trở nên dịu dàng như tiếng mèo kêu.
“Thấy… thấy chứ…” Lục Tiểu Bảo nuốt nước miếng cái ực. “Không chỉ là linh khí, mà là ‘Sinh mệnh bản nguyên’. Sư phụ… sư phụ thực sự đã đổ đầy lại cái bể thọ nguyên của cả thế giới này rồi. Một bát cơm, một bức tranh, một cái liếc mắt… Sư phụ rốt cuộc là tồn tại đến mức độ nào?”
Trong khi hai đệ tử đang chìm trong sự kinh hoàng và sùng bái đến tột độ, thì nhân vật chính của chúng ta – Lâm Thần, lại đang bận… tìm dép.
“Lạ thật, rõ ràng mình để chiếc dép rơm ở góc này mà?” Lâm Thần lầm bầm, khom lưng tìm kiếm dưới gầm bàn đá.
Sau khi vẽ xong bức tranh mà anh tự cho là “vẽ giải khuây để giải tỏa căng thẳng vì trời sập”, Lâm Thần cảm thấy tinh thần sảng khoái hơn hẳn. Anh hoàn toàn không nhận ra rằng, mỗi bước đi của mình lúc này đang dẫm lên những đóa sen vàng vô hình, mỗi hơi thở ra là tạo nên một vùng phúc địa bảo địa.
“A, đây rồi! Lão Hắc, ngươi lại tha dép của ta đi đâu thế?”
Lâm Thần trừng mắt nhìn con chó đen gầy gò đang nằm cuộn tròn dưới gốc cây liễu. Con chó đen vốn đang lim dim, nghe thấy tiếng chủ nhân liền vẫy đuôi rối rít, ánh mắt lộ vẻ vô tội. Nhưng nếu nhìn kỹ, dưới bụng nó chính là cái con mèo đen nhỏ xíu – thực chất là ý chí Thiên Đạo vừa bị đánh bại – đang run rẩy nép mình vào bộ lông rậm rạp của Lão Hắc để lánh nạn.
Thiên Đạo của cả một giới diện, giờ đây chỉ mong được làm đệ tử của một con chó đen trong sơn cốc này. Bởi vì nó biết, chỉ có ở bên cạnh Lão Hắc, nó mới không bị áp lực từ hơi thở của “tồn tại vĩ đại” kia làm cho tan biến.
Lâm Thần thở dài, đứng dậy phủi bụi trên áo. Anh nhìn về phía hai đứa đệ tử vẫn còn đang đứng đần thối ra ở đó, liền lên tiếng:
“Nhược Băng, Tiểu Bảo, hai đứa đứng đó làm gì? Trời sắp tối rồi, linh khí cái gì, sương mù cái gì chứ? Đó chẳng qua là hiện tượng khúc xạ ánh sáng sau khi mưa tan thôi. Cứ làm như chưa thấy bao giờ ấy.”
Nhược Băng và Tiểu Bảo nghe vậy, da đầu tê dại.
*Khúc xạ ánh sáng? Sư phụ, người có thấy cái gọi là ‘ánh sáng’ kia đang làm cho mười mấy vị Đại Thánh ở ngoài kia đột phá đến mức suýt nổ tung vì sung sướng không?*
Nhưng họ không dám cãi. Sư phụ luôn thích đóng vai một phàm nhân, đây chắc chắn là một loại tu hành đỉnh cao mang tên “Hóa Phàm”. Nếu họ vạch trần, chẳng phải là làm hỏng đại kế của người sao?
“Vâng, sư phụ dạy chí phải. Chỉ là cảnh hoàng hôn hôm nay… quá mức tráng lệ, khiến đồ nhi hơi thất thần.” Thẩm Nhược Băng cúi đầu, cố gắng thu liễm kiếm ý đang sôi sục trong người.
Chỉ vì nhìn bức tranh của Lâm Thần thêm vài giây, cảnh giới Kiếm Đạo của nàng đã từ “Vạn Vật Vi Kiếm” tiến hóa thành “Nhất Niệm Khai Thiên”. Nàng cảm giác chỉ cần mình muốn, một cái liếc mắt có thể chém đứt cả dòng sông thời gian. Nhưng ở trước mặt sư phụ, nàng vẫn thấy mình bé nhỏ như một hạt bụi.
Lâm Thần hài lòng gật đầu: “Đúng thế, sông núi có lúc héo úa, có lúc xanh tươi, đó là lẽ thường của tự nhiên. Các ngươi đừng vì chút biến đổi nhỏ này mà kinh ngạc. Quan trọng là tâm phải tĩnh. Tâm tĩnh thì dù biển có cạn, núi có mòn, trong lòng ta vẫn có một dòng suối trong.”
*Biển cạn núi mòn, lòng vẫn có suối trong?*
Lục Tiểu Bảo rùng mình, não bộ bắt đầu hoạt động với công suất cực đại. *Sư phụ đang dạy ta về ‘Vĩnh Hằng Tâm’. Đúng rồi! Thiên Nhân Ngũ Suy thực chất là thử thách về tâm cảnh. Nếu tâm ta vượt ra ngoài vạn vật, thì quy luật sinh tử không còn tác dụng nữa! Sư phụ đang truyền thụ bí quyết Trường Sinh thực sự cho chúng ta!*
“Đồ nhi đã hiểu! Tạ sư phụ chỉ điểm!” Lục Tiểu Bảo quỳ sụp xuống, dập đầu vang dội.
Lâm Thần ngẩn người, trong lòng thầm nghĩ: *Cái thằng béo này dạo này càng ngày càng kỳ lạ. Mình chỉ nói mấy câu triết lý trên mạng hồi trước đọc được, vậy mà nó làm như mình vừa ban cho nó mười vạn lượng vàng không bằng.*
“Được rồi, hiểu là tốt. Đi, Tiểu Bảo, đi cùng ta ra phía sau chuồng gà nhặt mấy quả trứng. Nhược Băng, con vào bếp nhóm lửa đi. Hôm nay trời quang mây tạnh, chúng ta làm bữa tối thật thịnh soạn.”
Lâm Thần xách cái giỏ tre, thong dong đi về phía sau viện.
Tại khu vực “chuồng gà”, mấy con chim sặc sỡ mà Lâm Thần gọi là gà thực chất đang nằm phủ phục trên đất. Chúng là những con Phượng Hoàng kiêu ngạo nhất cửu thiên, nhưng lúc này đứa nào đứa nấy đều cố gắng rướn cổ lên để… đẻ trứng. Bởi vì chúng biết, hôm nay sư phụ có hứng thú ăn trứng, ai đẻ được quả trứng chứa nhiều linh túy nhất sẽ được sư phụ khen một câu. Một lời khen của sư phụ, đáng giá hơn cả vạn năm khổ tu!
Lâm Thần cúi xuống, nhặt mấy quả trứng to bằng nắm tay, lẩm bẩm: “Lạ thật, trứng gà dạo này cứ phát ra ánh sáng vàng kim, chắc là cho tụi nó ăn nhiều ngô quá chăng?”
Bên ngoài sơn cốc, cách đó hàng vạn dặm.
Ở Đông Hoang, một vị lão tổ của một cổ giáo lớn, người vốn dĩ đã nằm trong quan tài chờ chết, thọ nguyên chỉ còn tính bằng phút, bỗng nhiên bật nắp quan tài đứng dậy. Lão nhìn làn da đang căng tràn sức sống, nhìn mái tóc trắng hóa thành đen nhánh, cảm nhận sức mạnh dồi dào chưa từng có, liền bật khóc nức nở.
“Biển thọ nguyên… tràn đầy rồi! Có đại năng ra tay tái tạo lại càn khôn! Phương hướng kia… là sơn cốc ẩn cư của Trường Sinh Lão Tổ!”
Không chỉ mình lão, mà khắp Ngũ Đại Vực, hàng triệu tu sĩ đang chìm trong tuyệt vọng bỗng thấy sông núi quanh mình sống dậy. Những dòng sông khô cạn bỗng chốc đầy ắp nước thần, những ngọn núi trơ trụi bỗng mọc đầy tiên thảo.
Cả thế giới này, chỉ vì một bức tranh của một người thanh niên đang đi nhặt trứng gà, mà được “sửa chữa” hoàn toàn.
Lâm Thần trở vào bếp, thấy Thẩm Nhược Băng đang nhóm lửa bằng những thanh củi mà anh tiện tay chẻ hồi sáng (thực chất là gỗ Thiên Kiếp đã qua tôi luyện). Anh mỉm cười, bắt đầu đập trứng vào bát.
“Sống thọ cũng tốt, nhưng ăn ngon vẫn là quan trọng nhất, các con thấy ta nói đúng không?” Lâm Thần vừa đánh trứng vừa hỏi.
Thẩm Nhược Băng nhìn bát trứng gà đang tỏa ra đạo vận hóa thành hình rồng phượng bay múa, khẽ cúi đầu, giọng đầy tôn kính:
“Sư phụ nói gì cũng đúng ạ.”
Ngoài hiên, con chó đen Lão Hắc lườm con mèo Thiên Đạo một cái, như muốn bảo: *Nhìn thấy chưa? Chủ nhân của ta chỉ cần vài quả trứng gà là định đoạt được vận mệnh thế gian. Ngươi bớt run rẩy đi, kẻo sư phụ thấy ngứa mắt lại vẽ thêm một bức tranh biến ngươi thành cá kho bây giờ.*
Con mèo Thiên Đạo co rúm lại, vội vàng cọ cọ đầu vào chân Lão Hắc, hoàn toàn thần phục.
Đêm đó, trong sơn cốc nhỏ, khói bếp bay lên nghi ngút, hòa vào linh khí của vạn giới, tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ lùng. Không ai biết rằng, vị Lão Tổ tối cao đang ngồi đó, tay cầm bát cơm, lòng vẫn canh cánh một nỗi lo:
“Mai phải bảo Tiểu Bảo xới lại luống cải, trứng gà nhiều quá ăn không hết cũng phí…”
Sông núi đã tái sinh, biển cả đã đầy nước. Và cuộc sống của “phàm nhân” Lâm Thần, dường như vẫn cứ tiếp tục một cách… hiểu lầm như thế.