Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 175: Lâm Thần trở thành Lão Tổ của vạn vật.**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 14:00:10 | Lượt xem: 8

Trên bầu trời vốn là ranh giới mong manh giữa phàm trần và tiên cảnh, giờ đây chỉ còn là một mảnh hỗn độn rực rỡ. Tiên khí nồng đậm như lụa trắng đổ xuống từ những vết nứt không gian, hòa quyện với linh khí khô cằn của nhân gian, tạo thành một loại sức mạnh nguyên thủy mà vạn năm qua chưa ai từng thấy.

Ở trung tâm của sự chấn động ấy, Lâm Thần vẫn đang đứng ngây người, hai tay siết chặt cán cuốc gỗ đã mòn vẹt. Tim anh đập loạn nhịp như trống trận. Anh thề có trời đất chứng giám, anh chỉ định mở rộng mảnh vườn cải ra sau vách núi một chút vì dạo này rau cải xanh mướt quá, ăn không hết thì phí, mà để hẹp quá thì cây không lớn nổi. Ai mà ngờ, chỉ mới dùng sức một cái, vách núi vốn là "cửa ngõ giới vực" lại mỏng manh như một tờ giấy thấm nước, "xoẹt" một tiếng liền rách toang.

Trước mắt anh lúc này là Lăng Tiêu Tiên Đế – vị chủ tể danh chấn tiên giới, người mà chỉ cần một ý niệm là có thể nghiền nát một tinh cầu. Nhưng lúc này, vị Tiên Đế ấy lại đang run lẩy bẩy, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, không dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào "vị tiền bối" trước mặt.

Trong mắt Lăng Tiêu Tiên Đế, cái cuốc gỗ trên tay Lâm Thần không phải là vật phàm. Mỗi lần nó vung lên, các quy luật thời gian và không gian đều bị bẻ cong. Những thớ gỗ trên cán cuốc chính là những sợi "Thái Sơ Chi Đạo" được bện lại. Và quan trọng nhất là khí tức tỏa ra từ người thanh niên trước mặt – nó không phải là sự áp bức, mà là một sự tĩnh lặng đến rợn người, giống như mặt biển lặng trước cơn bão hủy thiên diệt địa.

"Trường Sinh Lão Tổ… ngài vừa cứu lấy Tiên Giới." Lăng Tiêu Tiên Đế khàn giọng nói, âm thanh chứa đầy sự thành kính tuyệt đối.

Lâm Thần đại não trống rỗng, thầm nghĩ: *"Cứu? Ta cứu ai cơ? Ta chỉ vừa mới cuốc đổ cái tường nhà người ta thôi mà? Hắn gọi mình là Lão Tổ? Nhìn mặt hắn già gấp đôi mình cơ mà!"*

Tuy nhiên, với kinh nghiệm mười vạn năm sống sót nhờ cái vẻ ngoài "cao nhân", Lâm Thần vẫn cố giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể. Anh hơi nheo mắt, nhìn sâu vào đám mây tiên nhân đang phủ phục bên dưới, giọng nói mang theo sự mệt mỏi giả tạo (thực chất là mệt mỏi thật vì vừa phải cuốc đất):

— Chỉ là một chút việc mọn, không cần đại kinh tiểu quái như thế. Các ngươi tụ tập ở đây làm gì? Ảnh hưởng đến việc trồng trọt của ta.

Câu nói "trồng trọt" vừa thốt ra, cả vạn tiên nhân đều đồng loạt rùng mình.

"Trồng trọt sao?" – Một vị tiên nhân già nua, râu tóc trắng xóa phía sau Tiên Đế thầm thào – "Đại đạo chí giản! Lão Tổ đây là lấy thiên địa làm vườn, lấy quy luật làm hạt giống, lấy vạn vật làm cây trái… Ngài ấy đang uốn nắn lại trật tự của vũ trụ mà lại khiêm tốn gọi đó là trồng trọt!"

Thẩm Nhược Băng đứng cạnh Lâm Thần, đôi mắt phượng tràn đầy sùng bái. Cô tiến lên một bước, thanh trường kiếm trên tay phát ra tiếng ngân thanh thúy, lạnh lùng nói với đám người Tiên Giới:

— Sư phụ ta thích thanh tịnh. Các người kéo đến ồn ào như vậy, chẳng lẽ muốn nếm thử mùi vị của 'cuốc' hay sao?

Lăng Tiêu Tiên Đế giật thót mình, vội vàng dập đầu thêm một cái nữa:

— Vãn bối không dám! Chỉ là Tiên Giới vạn năm nay linh khí khô kiệt, Tiên lộ đoạn tuyệt, chúng tiên lầm than. Hôm nay thấy Lão Tổ vung tay một cái liền nối lại tiền duyên, khai thông giới hạn, chúng vãn bối chỉ muốn đến dâng lên tấm lòng thành, xin được làm nô bộc bên cạnh ngài để chuộc lỗi xưa.

Lâm Thần nghe xong, mồ hôi lưng đã thấm đẫm vạt áo bố. *"Nô bộc? Một đám người biết bay, biết phun lửa, biết chém sao rụng lại đòi làm nô bộc cho mình? Mình lấy cơm đâu mà nuôi hết chỗ này?"*

Nhưng hệ thống lại đột ngột vang lên một thông báo lạnh lùng:
"Ting! Nhiệm vụ ẩn: 'Vạn Vật Quy Tông' hoàn thành. Ký chủ đã vô ý thu phục ý chí của Tiên Giới. Độ hảo cảm của vạn vật đạt mức SSS."
"Phần thưởng đặc biệt: Huyết mạch 'Vạn Vật Chi Tổ'. Từ nay trở đi, mỗi lời nói của ký chủ đối với chúng sinh là một loại gia trì hoặc trừng phạt thần thánh."

Lâm Thần thở dài trong lòng. Anh biết nếu cứ tiếp tục từ chối, đám người này chắc chắn sẽ "não bổ" ra đủ thứ âm mưu ghê gớm khác rồi quỳ ở đây đến khi anh chết già mất. Thôi thì… đành thuận theo tự nhiên vậy.

Anh đưa mắt nhìn quanh mảnh vườn vừa được nới rộng. Linh khí từ Tiên Giới ùa vào khiến những luống cải thảo của anh bắt đầu biến đổi. Lá cải từ màu xanh chuyển sang màu ngọc bích tỏa sáng, mỗi gân lá đều ẩn hiện phù văn. Ngay cả con chó đen Lão Hắc đang nằm gặm xương ở góc sân, giờ đây sau lưng cũng mọc ra một đôi cánh hư ảo, ánh mắt sắc lẹm như thần thú thái cổ.

— Thôi được rồi. — Lâm Thần chậm rãi lên tiếng, thanh âm mang theo một loại đạo vận kỳ lạ, khiến những vết thương cũ trên người hàng vạn tiên nhân đang quỳ dưới đất bỗng chốc khép lại, tu vi bình cảnh nới lỏng — Đã đến rồi thì đừng đứng đó làm cảnh nữa. Lục Tiểu Bảo!

Tên béo Lục Tiểu Bảo đang núp sau cánh cửa, nghe gọi tên liền nhảy cẫng lên, mặt mũi hớn hở:

— Có đệ tử! Sư phụ có chỉ thị gì ạ?

Lâm Thần đưa tay chỉ về phía Tiên Đế và quân đoàn của ông ta:

— Mang mấy bao hạt giống cải thảo cũ trong kho ra đây. Bảo bọn họ mang về tiên giới mà trồng. Ta không cần nô bộc, ta chỉ cần bọn họ biến Tiên Giới thành một nơi có thể xanh tốt như cái sơn cốc này là được. Nếu trồng không nên hồn, đừng bao giờ vác mặt tới đây nữa.

Lâm Thần nghĩ đơn giản là tặng ít rau để bọn họ đi cho lẹ, nhưng trong tai chúng tiên, đó chẳng khác nào một lời "thánh huấn" chí cao vô thượng.

"Hạt giống cải thảo?" – Lăng Tiêu Tiên Đế run rẩy nhận lấy cái bao vải bố thô sơ từ tay Lục Tiểu Bảo. Chỉ cần liếc qua, ông ta đã cảm thấy linh hồn mình như được gột rửa. Đây không phải cải thảo! Đây là mầm mống của Đại Đạo! Là linh căn sơ khai nhất của vũ trụ! Lão Tổ đây là muốn dùng "Tiên thảo" để tái cấu trúc lại toàn bộ Tiên Giới theo ý của ngài!

— Vãn bối tuân lệnh! Nhất định sẽ dốc hết tâm lực để phủ xanh Tiên Giới, không làm Lão Tổ thất vọng! — Tiên Đế trịnh trọng nhận lấy bao hạt giống bằng cả hai tay, như thể đang đón lấy một vương quốc.

Sau khi đám tiên nhân lần lượt rút lui với vẻ mặt đầy kích động và vui sướng, sơn cốc cuối cùng cũng lấy lại vẻ yên bình vốn có. Lâm Thần mệt mỏi ngồi bệt xuống một tảng đá, lau mồ hôi trên trán.

— Làm Lão Tổ mệt thật đấy. — Anh lẩm bẩm — Nhược Băng, đi pha cho ta ấm trà. Lão Hắc, đừng có sủa bậy nữa, mau đi trông coi đống phân bón vừa mới đổ xong kìa.

Lão Hắc – Thôn Phệ Thần Thú khiến cả Tiên Giới nghe tên phải mất mật – lúc này lại ngoan ngoãn vẫy đuôi, "Gâu" một tiếng thật lớn rồi chạy tót đi thực hiện nhiệm vụ canh phân bón.

Thẩm Nhược Băng bưng trà đến, khẽ quỳ bên cạnh sư phụ, nhẹ giọng nói:

— Sư phụ, người vất vả rồi. Ngàn vạn năm qua, Tiên – Nhân cách biệt, chiến tranh liên miên, tài nguyên cạn kiệt. Chỉ một cuốc của người đã xóa bỏ hận thù, mang lại sinh cơ cho muôn đời sau. Người đúng là tổ tông của vạn vật.

Lâm Thần uống một ngụm trà, nhìn trời đất đã đổi thay hoàn toàn bên ngoài vách núi, trong lòng chỉ muốn khóc:

— Nhược Băng… thật ra sư phụ chỉ muốn trồng cải thảo thôi. Sư phụ thật sự không muốn làm Lão Tổ chút nào.

Nhưng Nhược Băng chỉ mỉm cười, đôi mắt sáng rực sự hiểu biết sâu sắc:

— Sư phụ, đệ tử hiểu. Người lại đang nói về cảnh giới "Vô thường, vô ngã" phải không? Sư phụ cứ yên tâm, đệ tử và Tiểu Bảo sẽ canh giữ nơi này thật tốt, không để những kẻ "vật phàm" bên ngoài vào quấy nhiễu sự bình an của người.

Lâm Thần ngửa đầu nhìn trời xanh thẳm, thở dài một tiếng thật dài. Phía chân trời xa tít tắp, một rặng mây tím hiện ra như hình một rồng bay phượng múa, báo hiệu cho một kỷ nguyên mới – kỷ nguyên mà cả thế giới này đều nằm dưới quyền quản lý của một "phàm nhân" chỉ thích ăn rau cải.

Bỗng nhiên, hệ thống lại vang lên một thông báo cuối chương:
"Ting! Thiên Đạo Ý Chí vừa gửi một yêu cầu kết bạn. Ngài ấy muốn xin ý kiến của ngài về việc dời vị trí mặt trời để rau của ngài được tắm nắng tốt hơn. Ký chủ có đồng ý không?"

Lâm Thần buông tách trà, mắt trợn trừng:
— Cút! Đừng có phiền ta nữa!

Thế là, vào ngày hôm đó, khắp lục địa Đông Hoang và toàn bộ Tiên Giới, người ta chợt thấy mặt trời bỗng nhiên dịch chuyển một chút sang hướng Tây Bắc, tạo ra một góc chiếu nắng hoàn hảo nhất cho một góc nhỏ trong một sơn cốc vô danh. Chúng sinh đều quỳ lạy, hô vang danh hiệu Trường Sinh Lão Tổ, người đã chính thức trở thành thần linh thực thụ, chủ tể của vạn vật kể từ giây phút này.

Và ở đâu đó trong sơn cốc, vị chủ tể ấy đang cặm cụi ngồi… nhặt sâu cho đám cải thảo mới mọc.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8