Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 66: Thần khí rỉ sét**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 12:20:51 | Lượt xem: 8

**CHƯƠNG 66: THẦN KHÍ RỈ SÉT**

Màn đêm buông xuống trên dãy núi Thương Loan, mang theo cái lạnh thấu xương đặc trưng của vùng cao nguyên Trung Châu. Gió rít qua những khe đá, phát ra âm thanh tựa như tiếng vạn quỷ gào khóc.

Trong một hang đá tự nhiên kín gió, Lâm Thần đang ngồi xổm trên mặt đất, gương mặt tuấn tú tràn đầy vẻ sầu khổ. Hắn nhìn chằm chằm vào đống củi khô lộn xộn trước mặt, thỉnh thoảng lại thở dài một tiếng thở vắn than dài.

"Lục Tiểu Bảo, ngươi nói xem… tại sao cuộc đời ta lại khổ thế này?"

Lục Tiểu Bảo, lúc này đang bận rộn trải đống rơm khô làm chỗ ngủ, nghe thấy sư phụ gọi liền vội vàng chạy lại, mặt nịnh hót: "Sư phụ, người nói gì vậy? Người là bậc đại năng ẩn thế, chỉ một cái phất tay đã dập tắt được dã tâm của Đại Hạ hoàng triều, ngay cả công chúa Linh Nhi cũng thề sống chết theo người. Đây là phúc phần mà vạn năm khó tìm, sao lại gọi là khổ?"

Lâm Thần nghe xong, suýt chút nữa thì tức đến thổ huyết. Hắn nghiến răng nghiến lợi, cầm một cành củi gõ mạnh lên đầu tên béo:

"Ngươi thì biết cái gì! Phò mã cái gì? Đó là cái hố lửa! Ngươi có biết hoàng cung là nơi nào không? Là nơi ăn thịt người không nhả xương! Ta chỉ là một phàm nhân muốn sống thọ thêm mấy năm, đi làm phò mã chẳng khác nào đem mạng mình ra đùa giỡn với đao kiếm? Ta trốn ra đây là để bảo mạng, ngươi lại cứ bô bô cái miệng làm thiên hạ tưởng ta là cao nhân phương nào. Ngươi nhìn xem, bây giờ chúng ta phải ngủ hang đá, ăn gió nằm sương, đều tại cái miệng của ngươi hết!"

Lục Tiểu Bảo xoa xoa chỗ đầu bị gõ, trong lòng lại thầm nghĩ: *"Sư phụ lại bắt đầu diễn trò phàm nhân rồi. Người tu hành đến cảnh giới này, đúng là đã đạt tới tâm thái 'nhìn thấu hồng trần, quay về bản nguyên'. Người sợ làm phò mã chắc chắn là vì sợ nhân quả hồng trần làm vướng bận con đường Trường Sinh!"*

Lâm Thần không rảnh để ý đến những suy nghĩ "não bổ" của đệ tử. Hắn xoa xoa đôi bàn tay đang lạnh cóng. Tuy có hệ thống giúp hắn sống lâu, nhưng cảm giác lạnh và đói của phàm nhân thì hắn vẫn phải chịu đủ.

"Lão Hắc, đừng có giả chết nữa, đi tìm chút gì đó về nhóm lửa xem!" Lâm Thần đá nhẹ vào mông con chó đen đang nằm cuộn tròn một góc.

Lão Hắc lười biếng mở một con mắt, nhìn Lâm Thần với vẻ khinh bỉ tột cùng, sau đó hừ lạnh một tiếng trong mũi, đứng dậy đi ra cửa hang. Thực chất, trong lòng con "Thôn Phệ Thần Thú" này đang gào thét: *"Chủ nhân, người muốn nhóm lửa thì chỉ cần thổi một hơi là có thể thiêu rụi cả dải thiên hà này, tại sao cứ phải hành hạ một con thú thượng cổ như ta đi nhặt rác hả?"*

Nửa nén nhang sau, Lão Hắc lững thững quay lại. Nó không mang theo củi khô, mà trong miệng lại ngậm một vật gì đó dài dài, bám đầy bùn đất và rỉ sét, trông giống như một thanh sắt cũ mục bị vứt bỏ từ lâu.

"Cái gì đây?" Lâm Thần cau mày, đón lấy vật từ miệng con chó. "Ta bảo ngươi đi tìm củi, ngươi lại tha về một thanh sắt rỉ?"

Hắn cầm thanh sắt lên, phủi lớp bùn đất bên ngoài. Đó là một thanh kiếm dài chừng ba thước, không có bao, chuôi kiếm đã mất hết trang sức, chỉ còn trơ lại phần gỗ mục. Lưỡi kiếm đầy những vết sứt mẻ, rỉ sét dày đặc bám vào mặt thép đến nỗi không còn nhìn ra màu sắc ban đầu. Thậm chí, khi Lâm Thần cầm lên, một mảng rỉ lớn còn bong ra, rơi lả tả xuống đất.

"Chậc, đúng là đồ bỏ đi." Lâm Thần tặc lưỡi. "Chắc là món đồ chơi của đứa trẻ nào đó vứt lại, hoặc là kiếm của một tên lính đào ngũ nào đó từ thời nảo thời nao."

Thế nhưng, Lâm Thần lại không vứt nó đi ngay. Hắn thử gạt đống tro lạnh từ đêm trước ra, dùng mũi thanh kiếm rỉ ấy gẩy gẩy những viên than còn sót lại.

"Ơ, cũng tiện phết đấy chứ." Lâm Thần lẩm bẩm. "Cái này dùng để nhóm lửa và khơi tro thì đúng là cực phẩm. Lão Hắc, coi như ngươi cũng có chút ích lợi."

Trong khi đó, ở một góc hang, Lục Tiểu Bảo đã hoàn toàn chết lặng.

Khi thanh kiếm rỉ kia xuất hiện, linh giác của một Trận Pháp Quỷ Tài trong người gã đã điên cuồng báo động. Trong mắt Lục Tiểu Bảo, đó đâu phải là một thanh sắt vụn?

Mỗi mẩu rỉ sét bong ra, hắn dường như nghe thấy tiếng gào khóc của chư thiên thần phật. Mỗi vết sứt mẻ trên lưỡi kiếm, hắn lại nhìn thấy một vết nứt của không gian chưa kịp khép lại. Cái thứ khí息 sát phạt kinh thiên động địa ấy, dù đã bị che đậy bởi hàng triệu lớp phong ấn, vẫn khiến linh hồn Lục Tiểu Bảo run rẩy muốn tan biến.

*"Tru… Tru Tiên…"* Lục Tiểu Bảo nuốt một ngụm nước bọt khó khăn. *"Đây chẳng lẽ là thanh đệ nhất hung binh trong truyền thuyết thái cổ — Tru Tiên Kiếm? Thứ có thể chém đứt nhân quả, hủy diệt sáu đường luân hồi sao?"*

Gã nhìn sang sư phụ mình.

Lâm Thần lúc này đang thản nhiên cầm "Tru Tiên Kiếm" chọc vào đống lửa. Một tay hắn cầm kiếm khơi tro, tay kia vớ lấy cái đùi gà rừng (thực chất là một con Kim Sí Đại Bàng con xui xẻo bị Lão Hắc bắt được) rồi… dùng thanh kiếm rỉ sét kia xiên ngang qua để nướng.

*Xèo xèo…*

Dưới tác động của lửa thần và nhiệt độ, mỡ gà chảy xuống lưỡi kiếm rỉ, bốc lên những làn khói thơm phức.

Mắt Lục Tiểu Bảo suýt chút nữa lọt ra ngoài. Hắn cảm thấy thế giới quan của mình đã hoàn toàn đổ vỡ.

*"Sư phụ… người dùng Tru Tiên Kiếm để… làm xiên nướng thịt? Người có biết nếu một tia kiếm khí rò rỉ ra ngoài, cả vùng Trung Châu này sẽ biến thành tro bụi không?"*

Nhưng điều khiến Lục Tiểu Bảo kinh hãi nhất là thanh hung binh thái cổ kia, vốn dĩ hung hăng cuồng bạo, không ai có thể hàng phục, nay ở trong tay Lâm Thần lại ngoan ngoãn như một con cừu nhỏ. Những vết rỉ sét kia không phải là bụi bặm bình thường, đó là máu của thần ma thời đại cũ tích tụ lại thành sát khí. Vậy mà dưới tay Lâm Thần, những "vết rỉ" ấy bị hắn dùng vạt áo… chùi đi như lau một cái muỗng bẩn.

"Tiểu Bảo, đứng ngây ra đó làm gì? Lại đây nướng cho chín." Lâm Thần đưa thanh kiếm đã xiên sẵn thịt cho đệ tử. "Thanh sắt này tuy xấu nhưng cứng cáp lắm, chịu được nhiệt độ cao. Đúng là rác thải đôi khi cũng có ích."

Lục Tiểu Bảo run rẩy tiến lại, hai tay đón lấy thanh kiếm như đón lấy vận mệnh của cả vũ trụ. Hắn cảm nhận được một luồng uy áp lạnh lẽo từ lưỡi kiếm truyền qua da thịt, nhưng kỳ lạ thay, cái uy áp ấy ngay khi chạm vào phạm vi bao quanh Lâm Thần liền lập tức biến mất, hóa thành một sự bình yên kỳ quái.

Hắn hiểu rồi.

Sư phụ dùng cách này để rèn luyện tâm tính cho hắn! Đây không phải là nướng thịt, đây là khảo nghiệm khả năng khống chế sát khí của hắn dưới áp lực của thần binh!

"Vâng… vâng, sư phụ. Đệ tử sẽ… nướng thật kỹ." Lục Tiểu Bảo mồ hôi nhễ nhại, dốc toàn bộ tu vi ra để giữ cho thanh kiếm không phát ra tiếng ngân rung động đất trời.

Giữa lúc đó, bên ngoài cửa hang đột nhiên vang lên những tiếng xé gió mạnh mẽ.

Ba luồng sáng vút qua bầu trời đêm rồi đột ngột hạ cánh xuống ngay trước hang đá. Ánh sáng tản đi, để lộ ba lão già mặc đạo bào màu xanh thẫm, lưng đeo kiếm dài, khí thế phi phàm, trên ngực áo thêu hình một thanh kiếm bạc lấp lánh.

"Thiên Kiếm Tông?" Lục Tiểu Bảo khẽ giật mình, thì thầm.

Thiên Kiếm Tông là tông môn đệ nhất về kiếm đạo ở Trung Châu, thực lực vượt xa Đại Hạ hoàng triều. Ba vị này, người dẫn đầu có râu dài đến ngực, ánh mắt sắc lẹm như kiếm mang, chính là Tam Trưởng lão của Thiên Kiếm Tông — Kiếm Vô Tâm, tu vi đã đạt đến Thần Thông Cảnh đỉnh phong.

"Lạ thật, rõ ràng ta cảm nhận được một luồng kiếm khí cực kỳ khủng khiếp phát ra từ đây, tại sao bây giờ lại biến mất?" Kiếm Vô Tâm nhíu mày, bước vào trong hang.

Vừa bước vào, ba vị trưởng lão lập tức nhìn thấy cảnh tượng bên trong: Một thanh niên trẻ tuổi (Lâm Thần) đang ngồi ngáp ngắn ngáp dài bên đống lửa, một tên béo (Lục Tiểu Bảo) đang mướt mải mồ hôi nướng thịt, và một con chó đen gầy gò đang gặm xương.

Nhưng ánh mắt của ba người họ ngay lập tức bị đóng đinh vào "cái xiên thịt" trên tay Lục Tiểu Bảo.

*Oanh!*

Trong tâm thức của Kiếm Vô Tâm, thanh sắt rỉ sét kia không còn là sắt vụn nữa. Nó giống như một vực thẳm đen ngòm đang há miệng chờ chực nuốt chửng cả linh hồn lão. Vạn kiếm trong tông môn bấy lâu nay tự dưng rúng động trong tâm thức lão, tất cả đều đang run rẩy, quỳ lạy về hướng hang đá này.

"Đó… đó là…" Một trưởng lão đi cùng lắp bắp, khuôn mặt tái mét. "Kiếm… kiếm tâm của ta… tại sao lại rạn nứt khi chỉ nhìn vào nó?"

Kiếm Vô Tâm dù sao cũng là cao thủ lão luyện, lão hít một hơi sâu, nén xuống sự kinh hãi tột độ trong lòng. Lão nhìn Lâm Thần, thấy hắn không có một chút dao động tu vi nào, trông hoàn toàn như một phàm nhân.

Thế nhưng, lão biết thừa ở đời không có chuyện trùng hợp. Có thể cầm một món chí bảo đáng sợ như vậy để nướng thịt, người thanh niên này nếu không phải kẻ điên thì chính là một tồn tại vượt ngoài tầm hiểu biết của lão.

Lão liếc nhìn con chó đen. Con chó chỉ lười biếng nhìn lão một cái, nhưng cái liếc mắt ấy khiến Kiếm Vô Tâm cảm thấy mình giống như một con kiến đang đứng trước một con cự long đang ngủ say.

"Vị đạo hữu này…" Kiếm Vô Tâm cung kính chắp tay, cúi đầu thật thấp. "Bọn ta là người của Thiên Kiếm Tông, đi ngang qua đây thấy có kiếm ý chấn động nên mạo muội ghé thăm. Không biết có làm phiền đến nhã hứng nướng thịt của các vị không?"

Lâm Thần nghe thấy có người vào, giật mình ngẩng đầu lên. Nhìn thấy ba lão già tiên phong đạo cốt, hắn lại thầm mắng trong lòng: *"Lại tới nữa! Lại là đám tu sĩ này! Cái thế giới này sao mà đi đâu cũng gặp bọn họ thế nhỉ?"*

Tuy sợ trong lòng, nhưng kinh nghiệm từ vụ việc Đại Hạ công chúa khiến hắn biết rằng, càng sợ thì bọn họ càng được nước làm tới. Hắn cần phải tỏ ra bất cần một chút.

"À, ba vị đạo nhân." Lâm Thần tùy tiện phất tay, giọng điệu chán nản. "Kiếm ý gì chứ? Ở đây chỉ có mấy tên phàm nhân đang chạy nạn thôi. Các ngươi nhìn lầm rồi, chắc là tiếng gió rít qua khe đá đó thôi."

Kiếm Vô Tâm nhìn xuống đống lửa. Tiếng gió rít? Ngài đùa bọn tôi chắc?

Lão đánh bạo nhìn vào thanh "Tru Tiên Kiếm" lúc này đang dính đầy mỡ gà, nhỏ giọng hỏi: "Xin hỏi… thanh kiếm trên tay đồ đệ của ngài là…"

Lâm Thần liếc nhìn thanh sắt rỉ, bĩu môi: "Cái này à? Là đồ bỏ đi thôi. Con chó nhà ta nhặt được dưới mương, ta thấy nó còn dùng được để cời tro với nướng thịt nên giữ lại. Rỉ sét hết cả rồi, ba vị trưởng lão nhìn trúng nó sao? Nếu các vị thích thì cứ lấy đi, dù sao nó cũng chẳng đáng một xu."

"Lấy… lấy đi?"

Ba vị trưởng lão Thiên Kiếm Tông đồng loạt lùi lại một bước, da đầu tê dại.

Tặng một thanh thần binh sát phạt đệ nhất thế gian như tặng một mẩu sắt vụn? Đây là sự khinh thường đến mức nào, hay là cảnh giới của vị tiền bối này đã đạt tới mức xem thần khí cũng như rác rưởi?

Lúc này, một vị trưởng lão trẻ tuổi nhất trong ba người, vốn có tính tình nóng nảy và cũng rất mê kiếm, đột nhiên nảy sinh ý định khảo nghiệm. Lão không tin một thanh kiếm rỉ sét lại mạnh đến mức ấy, lão cho rằng đây chỉ là một loại bí thuật che mắt.

"Nếu tiền bối đã nói vậy, vãn bối xin mạn phép chiêm ngưỡng một chút!"

Vừa nói, lão vừa đưa tay ra, định nắm lấy chuôi thanh kiếm rỉ đang nằm trên đống lửa.

"Sư đệ! Đừng!" Kiếm Vô Tâm hét lên ngăn cản, nhưng đã muộn.

Bàn tay của vị trưởng lão kia vừa mới chạm vào không gian cách lưỡi kiếm ba tấc, đột nhiên một tiếng "Coong" thanh thúy vang lên, không phải tiếng kim loại, mà là tiếng gãy vụn của các quy tắc không gian.

Một đạo kiếm khí mỏng như sợi tóc, nhạt đến mức gần như vô hình, từ một vết sứt trên lưỡi kiếm rò rỉ ra.

*Xoẹt!*

Không có vụ nổ nào, không có hào quang rực rỡ.

Chỉ thấy vạt áo của vị trưởng lão kia lập tức biến thành hư vô, cánh tay lão trong nháy mắt khô héo, mất sạch sinh mệnh lực. Ngay cả rặng núi phía sau hang đá, cách đó hàng chục dặm, đột nhiên bị một đường cắt vô hình chia đôi, nửa đỉnh núi lặng lẽ trượt xuống, vỡ vụn giữa trời đêm.

Vị trưởng lão kia hét lên một tiếng đau đớn, lùi lại, nhìn cánh tay đã mất hết cảm giác của mình mà run rẩy không thôi.

Lâm Thần nghe thấy tiếng hét, lại nhìn thấy cái hang đột nhiên thoáng đãng hơn (do vách đá bị cắt mất một mảng lớn), liền cau mày khó chịu:

"Lục Tiểu Bảo! Ngươi làm gì thế? Đã bảo là cái sắt này nó cũ rồi, dễ bắn lửa lắm, làm bỏng khách nhân bây giờ! Các ngươi thấy chưa, ta đã bảo nó là đồ rác rưởi mà, vừa bẩn vừa nguy hiểm. Ba vị nên đi chỗ khác chơi thì hơn."

Lâm Thần tiện tay giành lấy thanh "Tru Tiên Kiếm" từ tay đệ tử, cầm nó lên gõ mạnh xuống một hòn đá để… rũ bớt mỡ gà bám trên đó.

*Cạch! Cạch!*

Cái thanh kiếm mà Thiên Đạo đều phải run sợ, bị hắn đập xuống đá bùn như đập một cái cuốc. Kỳ quái là hòn đá bên dưới thanh kiếm, dù chỉ là đá thường, lại không hề nứt vỡ, bởi vì toàn bộ uy lực của thanh kiếm đã bị sự "phàm nhân" tuyệt đối của Lâm Thần trấn áp.

Trong mắt Kiếm Vô Tâm, cảnh tượng này còn đáng sợ hơn cả vạn đạo thiên lôi.

Tiền bối đang… đang đánh đập thanh kiếm đó? Người đang mắng nhiếc một thanh Tru Tiên Kiếm vì nó "làm bỏng khách nhân"?

*"Đây không phải là Lão Tổ bình thường… đây là một tồn tại đã khống chế hoàn toàn luân hồi, xem thần binh như nô bộc!"* Kiếm Vô Tâm thầm nghĩ, mồ hôi lạnh chảy dài xuống lưng.

Lão không chút do dự, liền quỳ sụp xuống đất, hai vị trưởng lão còn lại cũng vội vàng quỳ theo.

"Tiền bối bớt giận! Là chúng vãn bối mắt mù, không thấy Thái Sơn, mạo muội xúc phạm đến pháp bảo của người. Xin tiền bối đại từ đại bi, tha cho chúng vãn bối một con đường sống!"

Lâm Thần đờ người ra. Hắn lại nhìn thanh sắt rỉ trong tay, rồi nhìn ba vị "kiếm tiên" đang quỳ rạp. Hắn thầm than: *"Xong rồi, lại tới cái màn này. Mình nói thanh sắt rỉ này nguy hiểm vì nó dễ làm bỏng người, bọn họ lại tưởng mình đang đe dọa bọn họ? Đúng là tu tiên nhiều quá làm hỏng hết não bộ rồi!"*

Để tránh rắc rối thêm, Lâm Thần thở dài, vứt "Tru Tiên Kiếm" sang một bên chân giường rơm, cứ thế mà vứt chỏng chơ giữa bùn đất.

"Được rồi, được rồi, ta không trách các ngươi. Đêm hôm rồi, ai về nhà nấy đi. Đừng có đứng đây nhìn thanh sắt này nữa, nó cũng chẳng có gì hay đâu."

Kiếm Vô Tâm thấy Lâm Thần không truy cứu, như được đại xá, liên tục dập đầu: "Đa tạ tiền bối! Đa tạ tiền bối khai ân! Chúng vãn bối cút ngay, cút ngay đây ạ!"

Nói đoạn, ba vị trưởng lão Thiên Kiếm Tông dùng tốc độ nhanh nhất cuộc đời, chạy khỏi hang đá như thể đằng sau có ma đuổi.

Chỉ sau khi đã chạy cách xa hang đá trăm dặm, bọn họ mới dừng lại, ai nấy đều thở hổn hển, gương mặt cắt không còn giọt máu.

"Đại… Đại trưởng lão…" Vị trưởng lão bị héo tay thều thào. "Vị tiền bối đó… rốt cuộc là ai? Thanh kiếm đó… đúng là thứ đó phải không?"

Kiếm Vô Tâm lau mồ hôi, giọng run rẩy: "Đệ nhất hung binh — Tru Tiên Kiếm! Không sai vào đâu được. Nhưng kinh khủng nhất không phải là kiếm, mà là người. Ngươi có thấy người cầm thanh kiếm đó bằng tay không như cầm một cái que củi không? Ngươi có thấy người tùy tiện vứt nó vào vũng bùn không? Đó là khinh thường, đó là sự tự tin tuyệt đối!"

Lão nhìn về phía hang đá, trong mắt tràn đầy sự sùng kính và sợ hãi: "Trung Châu sắp đại loạn rồi. Những lão quái vật trong cấm khu sắp thức tỉnh vì Thiên Nhân Ngũ Suy, nhưng có vị Trường Sinh Lão Tổ này ở đây, e rằng tất cả chỉ là trò đùa của người mà thôi. Mau về báo cáo Tông chủ, tuyệt đối, tuyệt đối không được đắc tội với vị phàm nhân ở trong hang đó!"

Trong khi đó, ở hang đá, Lâm Thần sau khi ăn xong miếng thịt gà nướng nhạt nhẽo, cuộn tròn trong chăn rơm, liếc nhìn thanh sắt rỉ nằm dưới đất.

"Cái đồ rỉ sét này cũng phiền thật đấy." Hắn lầm bầm. "Mai phải tìm chỗ nào sâu sâu mà vứt nó đi, không kẻo lại có mấy ông lão điên rồ vào quỳ lạy. Mệt cả người."

Dưới bóng tối lập lòe của đống lửa sắp tàn, thanh Tru Tiên Kiếm dường như khẽ ngân lên một tiếng nhẹ nhàng, như đang đáp lại lời mắng mỏ của Lâm Thần. Nếu ai đó nhìn kỹ, sẽ thấy lớp rỉ sét bám trên đó dường như đang dần dần tan chảy, ẩn hiện dưới lớp vảy rỉ kia là một chữ "Tru" đỏ rực như máu, đang run rẩy đầy sùng bái dưới chân vị "phàm nhân" đang ngáy khò khò.

Lão Hắc liếc nhìn thanh kiếm một cái, rồi hừ lạnh, đầu gối lên chân Lâm Thần đi vào giấc ngủ. Với nó, dù là Tru Tiên hay Diệt Thần, chẳng qua cũng chỉ là đồ chơi để chủ nhân nướng thịt mà thôi.

Và như thế, thanh thần khí mà cả tu tiên giới khao khát, lúc này đang làm nhiệm vụ quan trọng nhất của nó: Giữ cho đôi bàn chân của Lâm Thần khỏi bị chạm vào nền đất đá lạnh lẽo lúc nửa đêm.

Đêm dài tĩnh lặng, nhưng truyền thuyết về "Trường Sinh Lão Tổ cầm sắt vụn chém đứt núi thần" đã bắt đầu lan xa theo những luồng gió lạnh của vùng Trung Châu._

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8