Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 80: Mảnh vỡ Tiên lộ? Chỉ là đá mài dao**
**CHƯƠNG 80: MẢNH VỠ TIÊN LỘ? CHỈ LÀ ĐÁ MÀI DAO**
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng rặng núi phía xa.
Trong sơn cốc yên tĩnh, tiếng chim chóc kêu râm ran bỗng chốc im bặt khi một bóng người gầy gò, khoác trên mình bộ y phục bằng vải thô, đầu đội nón lá, thong dong bước qua cửa gỗ. Đi bên cạnh người đó là một con chó đen gầy nhom, đuôi vẫy rối rít, thỉnh thoảng lại sủa "gâu gâu" vài tiếng phá tan không khí tĩnh mịch.
Lâm Thần thở phào một hơi, đặt cái giỏ mây đầy nấm xuống cạnh gốc liễu già trước sân. Anh lấy tay quệt mồ hôi trên trán, gương mặt vẫn còn lộ vẻ kinh hãi chưa tan:
"Khiếp thật, dạo này người tu hành ở bên ngoài bị làm sao ấy? Cứ thấy người là quỳ, lại còn lẩm bẩm cái gì mà 'Vạn cổ đệ nhất nhân', 'Trường Sinh Lão Tổ'. May mà mình chạy nhanh, không thì lại bị cuốn vào mấy chuyện thị phi của đám đại năng đó thì chết dở."
Nghĩ đến cảnh tượng ở Thiên Sơn lúc sáng, Lâm Thần vẫn còn thấy tim đập thình thịch. Anh chỉ là một phàm nhân bị hệ thống "lừa" xuyên không đến đây đã hơn mười vạn năm. Hệ thống chẳng dạy anh pháp thuật hô phong hoán vũ, chỉ bắt anh trồng rau, nuôi cá, bửa củi, làm thơ.
Lâm Thần vẫn luôn tin rằng, mình chỉ là một người phàm có tuổi thọ hơi dài một chút nhờ vào lối sống lành mạnh. Anh sợ nhất là gặp phải đám tu sĩ đánh đánh giết giết ngoài kia. Một cái liếc mắt của họ chắc cũng đủ làm anh hồn phi phách tán rồi.
"Sư phụ, người đã về!"
Một giọng nói thanh lãnh nhưng ẩn chứa sự sùng bái tột độ vang lên. Thẩm Nhược Băng – người mà Lâm Thần vẫn gọi là "cô bé quét sân" – từ trong hiên nhà bước ra. Phía sau cô là tên béo Lục Tiểu Bảo, miệng còn đang nhai dở một miếng khoai lang nướng, vội vàng nuốt chửng rồi hành lễ.
"Chào… chào sư phụ!"
Lâm Thần xua tay, bộ dạng uể oải: "Được rồi, được rồi. Hai đứa vào chuẩn bị bếp đi. Hôm nay ta hái được khá nhiều nấm quý trên núi, tối nay làm lẩu nấm ăn cho ấm bụng."
Lúc này, ánh mắt của Thẩm Nhược Băng bỗng khựng lại. Cô nhìn chằm chằm vào cái giỏ mây của Lâm Thần. Giữa những cây nấm hương rừng mập mạp, có một vật thể lạ lùng đang nằm chỏng chơ.
Đó là một mảnh đá cỡ bàn tay, màu đen nhám như than, nhưng ẩn sâu bên trong lớp vỏ sần sùi ấy lại lấp lánh những sợi tơ vàng mảnh như tơ nhện. Nó không phát ra hào quang rực rỡ, nhưng sự tồn tại của nó dường như khiến không gian xung quanh hơi vặn vẹo, linh khí trong vòng mười trượng quanh sơn cốc đột ngột trở nên đặc quánh, tinh khiết đến mức nghẹt thở.
*Thái… Thái Sơ Chi Tinh?!* – Trái tim Thẩm Nhược Băng suýt chút nữa nhảy ra khỏi lồng ngực.
Đó chính là mảnh vỡ Tiên lộ trong truyền thuyết! Thứ mà hàng nghìn cường giả cấp Đại Thánh đã đổ máu tại Thiên Sơn để tranh giành, thứ được cho là ẩn chứa bí mật về sự bất tử và khởi đầu của vũ trụ. Vậy mà bây giờ… nó đang bị sư phụ dùng để đè lên mấy cây nấm để chúng khỏi bị gió thổi bay?
Lục Tiểu Bảo cũng há hốc mồm, chiếc đùi gà cầm trên tay rơi cái "bộp" xuống đất. Với đôi mắt tinh tường của một kẻ nghiên cứu trận pháp, hắn nhìn thấy vô vàn các đạo tắc đang xoay vần xung quanh mảnh đá kia. Mỗi tia đạo tắc ấy nếu lọt ra ngoài, đủ để chẻ đôi một vương triều.
"Sư phụ… cái này…" Lục Tiểu Bảo run rẩy chỉ vào mảnh đá.
Lâm Thần cúi xuống, nhặt mảnh Thái Sơ Chi Tinh lên, bĩu môi đáp: "À, cái này hả? Lúc nãy lên núi thấy nó nằm dưới chân một cái cây cổ thụ, trông mặt phẳng khá nhẵn, độ nhám cũng vừa phải. Ta thấy đá mài dao trong bếp hơi mòn rồi, tiện tay nhặt về dùng tạm. Đỡ phải đi mua, tiết kiệm được mấy đồng bạc."
"Mài… mài dao?"
Thẩm Nhược Băng cảm thấy tầm mắt mình tối sầm lại. Trời ạ! Mang mảnh vỡ của Đạo, tinh hoa của vạn cổ đi làm đá mài dao bếp? Chuyện này nếu truyền ra ngoài, chỉ sợ toàn bộ các vị tổ sư của các Thánh địa sẽ đồng loạt nhảy ra khỏi quan tài vì uất hận.
Nhưng Lâm Thần không để ý đến biểu cảm "trúng độc" của hai đệ tử. Anh thản nhiên cầm mảnh đá đi về phía sau sân, nơi có một chiếc chum nước lớn và một cái đôn gỗ để sẵn dao bếp cùng rìu bổ củi.
"Lão Hắc, đừng có lảng vảng quanh chân ta!"
Lâm Thần đá nhẹ mông con chó đen đang cố liếm lấy mảnh đá mài. Lão Hắc – Thôn Phệ Thần Thú thời Thái Cổ, kẻ từng nuốt chửng chín mặt trời – lúc này lại trưng ra bộ mặt tội nghiệp, cụp tai xuống, nhưng đôi mắt tham lam vẫn dán chặt vào mảnh Thái Sơ Chi Tinh. Nó hiểu rằng, nếu được liếm một miếng trên mảnh đá đó, nó có thể trực tiếp đột phá cảnh giới hiện tại.
*Kẹt… kẹt…*
Tiếng đá mài miết vào lưỡi thép vang lên.
Âm thanh ấy đối với Lâm Thần chỉ là một tiếng động thô ráp của công việc hằng ngày. Nhưng trong tai của Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo, mỗi tiếng "kẹt" đều như tiếng sấm nổ vang tận linh hồn.
Thẩm Nhược Băng bỗng thấy trời đất quay cuồng. Trước mắt cô không còn là sư phụ đang mài dao, mà là một vị Chí Tôn đang cầm búa rèn lại trật tự thế giới. Mỗi lần lưỡi dao miết qua mảnh đá, hàng vạn kiếm ý thuần túy từ trên trời rơi xuống như mưa rào. Những sợi tơ vàng trên Thái Sơ Chi Tinh bị lực tay của Lâm Thần ép vào trong lưỡi dao sắt rỉ, khiến thanh dao bếp vốn tầm thường bắt đầu tỏa ra một loại uy áp hủy diệt.
*Kẹt!*
Một tia lửa bắn ra từ lưỡi dao, rơi xuống mặt đất. Ngay lập tức, đất đá chỗ đó biến thành tinh thạch, những ngọn cỏ dại quanh đó bỗng chốc hóa linh, vươn cao thành tiên dược ngàn năm.
Lục Tiểu Bảo nhìn thấy rõ ràng nhất. Hắn thấy sư phụ đang dùng mảnh đá mài kia để vẽ lại một đại trận cấp Thần. Những nhát mài ngang dọc không hề vô ý, mà đang sắp xếp lại quy luật âm dương của cả khu vực này. Hắn vội vàng ngồi bệt xuống đất, vừa nhìn vừa lẩm bẩm, ấn quyết trong tay xoay chuyển liên tục, cảnh giới Trận Pháp vốn đang trì trệ bỗng chốc thăng tiến vùn vụt.
"Chậc, sắt vụn vẫn là sắt vụn, mài mãi mà vẫn chưa sáng lắm." Lâm Thần lầm bầm, tạt thêm một gáo nước vào mảnh đá.
Dưới gáo nước đó, Thái Sơ Chi Tinh rung lên bần bật. Nó vốn là linh vật của trời đất, có ý thức riêng, đầy kiêu ngạo. Lúc mới bị Lâm Thần nhặt về, nó còn định tỏa ra uy áp để phản kháng. Nhưng khi vừa chạm vào lòng bàn tay anh, nó liền cảm nhận được một nguồn sức mạnh cổ xưa, mênh mông như biển cả, bao la như hư không. Nguồn sức mạnh ấy chẳng thèm trấn áp nó, chỉ đơn giản là hiện hữu, khiến nó sợ hãi đến mức phải thu liễm tất cả thần quang, tự nguyện biến thành một viên đá bình thường để được anh "trọng dụng".
Bây giờ bị Lâm Thần chà xát dữ dội, Thái Sơ Chi Tinh chẳng những không dám oán hận, mà còn cố gắng vắt kiệt tất cả tinh hoa đạo vận của mình truyền vào thanh dao bếp kia, chỉ sợ nếu mình mài không bén, vị "đại lão" này sẽ ghét bỏ mà ném mình vào hố phân sau nhà thì khốn.
Một lúc sau, Lâm Thần nhấc thanh dao bếp lên, soi dưới ánh nắng hoàng hôn.
"Ồ, bén phết nhỉ? Viên đá này dùng tốt hơn đợt trước nhiều."
Anh cầm một tờ giấy cũ, khẽ đưa ngang qua lưỡi dao. Tờ giấy chưa chạm hẳn vào lưỡi dao đã bị một luồng khí lạnh lẽo vô hình chẻ đôi thành hai mảnh đều tăm tắp.
Thẩm Nhược Băng đứng cạnh đó, toàn thân run rẩy. Khí lạnh kia đâu phải là gió, đó chính là "Tuyệt Đối Kiếm Khí"! Chỉ cần sư phụ vung nhẹ thanh dao này, một vị Chân Tiên e rằng cũng bị trảm thành hai đoạn.
Chưa dừng lại ở đó, Lâm Thần nhìn sang chiếc rìu bổ củi đã rỉ sét nặng nề bên cạnh: "Tiện tay mài luôn cái rìu này vậy, mai còn phải vào rừng đốn thêm ít gỗ thông."
Nói rồi, anh lại tiếp tục hì hục mài.
Lục Tiểu Bảo nuốt nước bọt ừng ực. Hắn thấy mảnh Thái Sơ Chi Tinh bắt đầu mỏng đi thấy rõ. Trời xanh ơi! Tinh túy của Tiên lộ đang bị tiêu hao chỉ để rèn một cái rìu bổ củi! Cả Thương Mang Cổ Giới này chắc chỉ có sư phụ mới dám chơi ngông đến mức này.
Khi Lâm Thần kết thúc việc mài rìu, mảnh đá Thái Sơ Chi Tinh vốn dày cộp giờ chỉ còn là một miếng mỏng dính. Lâm Thần tặc lưỡi, có chút tiếc rẻ: "Mềm quá, mới mài tí đã mòn rồi. Đúng là đá nhặt ven đường không bền bằng đá mua ở chợ."
Nói đoạn, anh tùy tiện ném mảnh đá mỏng dính đó vào gốc cây liễu gần cửa: "Lão Hắc, trông cái này đi, đừng có tha đi mất, khi nào dao cùn ta lại mài tiếp."
Lão Hắc lao đến như một cơn gió, phủ phục bên dưới mảnh đá mỏng đó, đôi mắt tràn đầy sự trung thành tuyệt đối. Với nó, đây chính là "Bảo vật gia truyền" mà sư phụ ban cho.
"Nào, Nhược Băng, lấy dao này vào thái nấm đi. Nhớ thái mỏng một chút cho ngấm gia vị." Lâm Thần đưa thanh dao bếp vừa mài xong cho đại đệ tử.
Thẩm Nhược Băng nhận lấy thanh dao bằng cả hai tay, lòng bàn tay đẫm mồ hôi lạnh. Cầm thanh dao này, cô cảm giác như mình đang cầm cả một dải ngân hà. Cô rón rén đi vào bếp, mỗi bước đi đều cẩn thận hết mức, chỉ sợ lỡ tay làm rơi thanh dao xuống sàn nhà thì chắc cả cái sơn cốc này sẽ bị chẻ làm đôi mất.
Lâm Thần thấy đệ tử cầm dao có vẻ ngượng nghịu, liền lắc đầu thở dài: "Con bé này, tu luyện cái gì không biết mà cầm cái dao cũng không xong. Thôi, để ta vào mổ con cá, tối nay làm món cá kho nấm cho thay đổi khẩu vị."
Lâm Thần đi vào trong bếp, bắt đầu bận rộn với bữa tối.
Trong khi đó, ở bên ngoài sơn cốc, hàng vạn dặm không gian bỗng nhiên chấn động dữ dội. Những tu sĩ hùng mạnh nhất ở Đông Hoang đều đồng loạt ngẩng đầu nhìn về hướng sơn cốc ẩn cư của Lâm Thần.
Họ thấy gì?
Một cột ánh sáng vàng ròng, xuyên thủng tầng mây, nối liền mặt đất với chín tầng trời. Trên bầu trời, hư ảnh của một vị tiên nhân đang cầm một thanh đại đao và một chiếc rìu thần, vung vẩy làm rách nát cả tinh không. Đó là dị tượng của "Thần Khí Xuất Thế".
"Phương hướng đó… chẳng lẽ là sơn cốc của Trường Sinh Lão Tổ?" Một vị Thái Thượng Trưởng Lão của Thánh địa run giọng hỏi.
"Khí thế này… chẳng lẽ Lão Tổ vừa mới chế tác ra hai món cực phẩm Tiên khí?" Người khác hãi hùng đáp lại.
"Không đúng! Khí thế này còn vượt xa cả Tiên khí… Lão Tổ đang vá lại Tiên lộ! Ngài đang dùng pháp lực tối thượng để tái lập lại quy tắc thế giới!"
Tin tức chấn động toàn bộ ngũ vực. Tất cả các Thánh chủ, Ma chủ vốn đang ẩn mình, lúc này đều điên cuồng xuất quan, dùng tốc độ nhanh nhất lao về phía sơn cốc. Họ không dám xông vào, chỉ dám quỳ ngoài cửa rừng, hy vọng được hít hà một chút dư vị đạo vận còn sót lại của "Quá trình vá trời" mà họ vừa nhìn thấy.
Còn ở trong sơn cốc, "vị đại lão đang vá trời" Lâm Thần lúc này đang bực mình vì khói bếp bay vào mắt.
"Khụ khụ… Nhược Băng, con thổi lửa kiểu gì vậy? Khói quá! Bảo này, đừng có đứng đó nhìn chằm chằm vào cái nồi nữa, ra vườn hái cho ta ít hành lá."
Lâm Thần cầm thanh dao vừa mài bén ngót, xoẹt một cái, đầu con cá rơi xuống cực kỳ chuẩn xác. Anh thầm nghĩ trong bụng: *Viên đá nhặt được đúng là không tệ, mổ cá sướng hơn hẳn.*
Anh đâu biết rằng, mỗi một nhát dao anh thái xuống cây nấm, là một lần anh đang dùng "Thái Sơ Đạo Quy" để gột rửa tạp chất trong nguyên liệu, biến bữa ăn tối nay trở thành một nồi "Thánh Dược Thập Toàn" mà nếu một kẻ sắp chết chỉ cần ngửi qua cũng có thể sống thêm nghìn năm tuổi thọ.
Trên cành liễu, con gà lông đỏ – thực chất là Phượng Hoàng Thần Đế – đang run rẩy co quắp lại một góc. Nó nhìn thấy mảnh đá mỏng dính dưới gốc cây, rồi nhìn thấy thanh dao trong tay Lâm Thần, thầm nhủ trong lòng: *Chủ nhân đúng là ác nhất thế giới. Thái Sơ Chi Tinh mà ngài cũng đem đi mài dao, nếu mình mà không đẻ trứng đều đặn, chắc có ngày ngài cũng đem mình ra mài dao mất thôi!*
Đêm ấy, trong sơn cốc nhỏ nồng đượm mùi hương của cá kho và nấm rừng.
Lâm Thần húp một ngụm canh nấm, hài lòng xoa bụng: "Ăn đồ tự tay mình làm vẫn là sướng nhất. Đúng là sống lâu cũng có cái lợi, được thưởng thức nhiều hương vị thanh đạm."
Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo ngồi đối diện, mỗi người chỉ mới húp một muỗng canh mà toàn thân đã tỏa ra hào quang rực rỡ, tu vi vốn đang ở cảnh giới Linh Đài trực tiếp đột phá, nhảy vọt qua Thần Thông Cảnh, hướng thẳng đến Trường Sinh Bí Cảnh mà tiến tới.
Họ nhìn vị sư phụ đang thản nhiên uống trà, trong lòng chỉ có một suy nghĩ duy nhất: *Lão Tổ, người rốt cuộc còn định giả làm phàm nhân đến bao giờ nữa đây?*
Dưới gốc liễu, Lão Hắc liếm liếm mảnh đá Thái Sơ mòn vẹt, đôi mắt chó ánh lên vẻ đắc ý. Nó cảm nhận được, sau đêm nay, mình có thể sẽ là con chó duy nhất trong lịch sử vạn giới có thể sủa chết một vị Chí Tôn.
Trời cao lặng lẽ, vầng trăng treo ngược trên đỉnh núi, soi bóng một vị Lão Tổ "phàm nhân" đang lẩm bẩm về việc ngày mai phải đi dọn lại cái chuồng gà.