Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 83: Giải phong ấn các Lão quái vật**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 12:35:00 | Lượt xem: 8

**Chương 83: Giải phong ấn các Lão quái vật**

Bắc Minh vạn năm vốn là một vùng bình nguyên trắng xóa, bị bao phủ bởi lớp băng huyền thiết cứng hơn cả tinh kim. Nơi đây, thời gian như ngưng đọng, linh khí bị đông cứng, là mồ chôn của vô số cường giả muốn tìm kiếm bí mật của sự trường sinh bằng cách tự phong ấn chính mình.

Thế nhưng, sau một cú "trượt tuyết" đầy ngẫu hứng của Lâm Thần, cả vùng đất này đã thay đổi hoàn toàn.

Sức nóng từ "Tuế Nguyệt Đạo Uẩn" tỏa ra từ mỗi dấu vết ván trượt của anh không phải là cái nóng của hỏa diễm thông thường, mà là hơi ấm của thời gian luân chuyển, của mùa xuân vĩnh hằng. Lớp băng được coi là "không thể lay chuyển" ấy bắt đầu nứt toác. Tiếng nổ *ầm ầm* vang lên liên hồi như tiếng sấm rền từ lòng đất, lan rộng hàng vạn dặm.

– Nóng… nóng quá…

Lâm Thần ngồi trong xe ngựa, vừa quạt lấy quạt để bằng chiếc quạt nan rách, vừa lầm bẩm oán trách. Anh không hề hay biết, chiếc quạt nan đó vốn là cánh của một con Yêu Đế Thái Cổ được hệ thống biến hóa thành, mỗi cái phẩy quạt đều thổi đi một dải mây đen, khiến ánh mặt trời chiếu xuống Bắc Minh càng thêm rực rỡ.

Lúc này, Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo đứng bên ngoài xe ngựa, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt run rẩy nhìn về phía những kẽ nứt sâu hun hút trên mặt đất.

– Sư tỷ… tỷ có cảm nhận được không? – Lục Tiểu Bảo nuốt nước miếng, đôi chân mập mạp không tự chủ được mà run bần bật. – Những luồng khí tức kia… dường như từ thời đại trước vừa thức tỉnh.

Thẩm Nhược Băng không trả lời, nàng nắm chặt thanh kiếm (cây chổi) trong tay, ánh mắt tràn đầy vẻ kính sợ nhìn vào bóng dáng sư phụ đang thong thả ngồi trong xe. Nàng thầm nghĩ: *Sư phụ nói muốn đi trượt tuyết, thực ra là muốn dùng phương thức này để giải cứu những vị tiền bối bị kẹt trong luân hồi sao? Lòng trắc ẩn của ngài thật khiến người ta cảm phục.*

"Rắc! Rắc! Bùm!"

Một cột băng khổng lồ đột ngột nổ tung. Từ bên trong, một bóng người gầy gò, tóc dài chạm đất, da dẻ khô khốc như vỏ cây cổ thụ từ từ bước ra. Mỗi bước đi của hắn khiến không gian xung quanh vặn vẹo.

Hắn là "Cửu U Lão Quỷ", người từng xưng bá Bắc Minh hai mươi vạn năm trước, vì thọ nguyên cạn kiệt mà phải chọn cách tự phong ấn trong Băng Tâm vạn năm để chờ đợi một cơ hội mong manh. Hắn vốn tưởng mình sẽ mục nát trong cái lạnh này, nhưng một luồng sinh cơ mãnh liệt, nồng đậm đến mức không thể tưởng tượng nổi đã len lỏi vào, đánh tan lớp băng bảo vệ và hồi sinh huyết mạch của hắn.

Chưa dừng lại ở đó.

Bên trái, một vị đại năng khác mang theo lôi điện toàn thân phá băng đi ra.
Bên phải, một nữ tử mặc cung trang cổ xưa, mắt xanh biếc như ngọc, thở ra một hơi khiến vạn vật quanh nàng bỗng chốc sinh sôi.

Mười người, trăm người, rồi hàng ngàn người…

Những "Lão quái vật" đã ẩn mình suốt mấy kỷ nguyên, nay đồng loạt chui ra từ lòng đất Bắc Minh. Khí tức của họ hòa quyện vào nhau, khiến bầu trời Bắc Minh xuất hiện vô số dị tượng: Long phượng vờn quanh, hoa sen vàng mọc giữa hư không.

Tuyết Vô Ngân, vị tông chủ trẻ tuổi của Bắc Minh Băng Cung, lúc này đã hoàn toàn ngây dại. Hắn nhìn thấy vị sư tổ khai môn của mình, người đã biến mất từ mười vạn năm trước, đang đứng đó, ngơ ngác nhìn trời xanh.

– Trời không diệt Bắc Minh ta! Thiên Đạo cuối cùng cũng mở lối sao? – Một lão già già nua hét lớn, giọng nói chứa đựng cả vạn năm u uất.

Tuy nhiên, khi sự phấn khích qua đi, ánh mắt của những lão quái vật này đồng loạt tập trung về phía chiếc xe ngựa nhỏ bé, đơn sơ đang đậu giữa thảm cỏ xanh mướt.

Trong mắt họ, chiếc xe ngựa kia không hề đơn giản. Xung quanh nó, thời gian dường như không chảy xuôi theo quy luật thông thường. Con ngựa kéo xe mang huyết mạch Chân Long, con chó đen nằm ở càng xe phát ra khí tức khiến những kẻ đạt tới cảnh giới Chân Tiên cũng phải kinh hãi.

Và quan trọng nhất là người đàn ông đang ngồi bên trong.

Hắn thoạt nhìn như một phàm nhân không có nửa điểm tu vi, nhưng mỗi hành động, từ việc phẩy quạt đến việc nhấc chén trà, đều hợp với Đạo. Mỗi nhịp thở của hắn như hô ứng với nhịp đập của cả thế giới này.

– Kẻ nào… đã phá vỡ cấm chế vạn năm của Bắc Minh? – Một vị cường giả mang tính khí nóng nảy, toàn thân bao phủ bởi hỏa diễm bước tới trước. Hắn vốn là "Viêm Ma Đại Đế", kẻ từng đối đầu với Bắc Minh Băng Cung năm xưa.

Viêm Ma Đại Đế tiến một bước, không gian dưới chân nứt toác. Hắn nhìn thấy Lâm Thần, ánh mắt lộ vẻ khinh miệt của một bậc vương giả:
– Chỉ là một phàm nhân? Ngươi là đệ tử của tông môn nào? Hay là quân cờ của ai đưa tới đây? Nói! Những thứ Đạo vận xung quanh ngươi từ đâu mà có?

Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo đồng loạt biến sắc, định xông lên nhưng lại bị một áp lực khủng bố ép chặt tại chỗ, không thể nhúc nhích.

Trong xe ngựa, Lâm Thần nghe thấy tiếng hét, lùng bùng lỗ tai. Anh đang bực mình vì cái thời tiết "nửa nóng nửa lạnh" kỳ quặc này, lại thấy một lão già mặt đỏ gay, ăn mặc như đóng kịch chạy đến mắng chửi mình, trong lòng không khỏi khó chịu.

– Này ông già, ông nói cái gì vậy? Tôi đi du lịch qua đây, nóng quá định nghỉ một lát, ông hét cái gì mà hét? Không thấy người ta đang nghỉ ngơi à? – Lâm Thần khó chịu đáp lại, rồi tiện tay cầm lấy chiếc bình tưới cây để ở góc xe, đổ chút nước ra tay cho mát.

Nhưng trong mắt của tất cả những lão quái vật xung quanh, hành động đó lại hoàn toàn khác.

Lâm Thần vừa dứt lời, một luồng Thiên Uy cực đại giáng xuống. Chiếc bình tưới cây tầm thường trong tay anh, khi nghiêng đi, bỗng chốc tỏa ra hào quang vạn trượng. Những giọt nước chảy ra không phải là nước lạnh, mà là "Tịnh Thế Cam Lộ" – thứ nước linh thiêng có thể rửa sạch mọi ma khí trên đời.

Viêm Ma Đại Đế chưa kịp phản ứng, một giọt nước bắn vào ngực hắn.

"Xèo!"

Ngọn lửa hừng hực bao quanh hắn lập tức bị dập tắt như một ngọn nến trước gió bão. Cường giả danh trấn một thời, lúc này giống như bị ai đó tát một cú trời giáng, văng ngược ra xa hàng nghìn trượng, đâm sầm vào một tảng đá vỡ, nôn ra một ngụm máu đen đầy tạp chất.

Cả không gian im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập.

– Ta… hỏa diễm của ta… bị dập tắt chỉ bằng một giọt nước? – Viêm Ma Đại Đế bàng hoàng nhìn ngực mình, nơi ma khí thâm căn cố đế từ vạn năm trước đã bị tịnh hóa hoàn toàn.

Hắn đột nhiên nhận ra điều gì đó, sắc mặt từ đỏ chuyển sang tái nhợt, rồi từ tái nhợt chuyển sang kính sợ tuyệt đối. Hắn bò dậy, không hề có ý định trả thù, mà thay vào đó là quỳ rạp xuống đất, dập đầu lia lịa.

– Đa tạ tiền bối ra tay cứu giúp! Là vãn bối có mắt không thấy Thái Sơn, mạo phạm uy nghiêm của tiền bối! Tiền bối tịnh hóa ma hỏa cho vãn bối, ơn này ngang bằng tái sinh!

Hàng ngàn lão quái vật khác vốn còn đang có ý định dò xét, nay đều lạnh sống lưng.

Một giọt nước dập tắt Ma Đế? Đây là thủ đoạn gì?

– Trường Sinh… đây chính là vị Trường Sinh Lão Tổ trong lời đồn? – Một lão già tóc trắng run rẩy thốt lên. – Không, ngài ấy vượt xa khỏi chữ "Lão Tổ". Hành vi hóa giải băng giá, ban phát mùa xuân, lại tiện tay cứu người… ngài ấy chính là hiện thân của Thiên Đạo nhân từ!

Lâm Thần nhìn lão già vừa mắng mình nay lại quỳ xuống lạy lục, trong lòng càng thêm hoang mang:
– Ơ… này, ông không sao chứ? Chỉ là nước lọc thôi mà, có cần làm quá vậy không?

Lâm Thần thở dài, lắc đầu ngán ngẩm:
– Các người ở đây lâu chắc là bị đông lạnh đến hỏng não rồi. Thôi được rồi, nếu thấy nóng quá thì lại đây, tôi chia cho ít trà. Nhìn tội nghiệp thế kia…

Nói xong, Lâm Thần với tay lấy ấm trà vừa pha ban sáng, rót ra mấy chén gốm cũ kỹ.

Nhưng khi chén trà vừa rót ra, hương thơm bay xa vạn dặm. Trong mắt những lão quái vật, nước trà đó lấp lánh như tinh hà, ẩn chứa quy luật của trời đất.

Cửu U Lão Quỷ đứng gần nhất, được ban cho một chén. Hắn run rẩy cầm lấy, nhấp một ngụm. Chỉ trong tích tắc, thân thể khô khéo của hắn căng phồng lên, huyết khí dâng cao như rồng cuộn hổ ngồi, cảnh giới vốn dĩ đang lung lay vì hết thọ nguyên bỗng chốc vững như bàn thạch, thậm chí còn có dấu hiệu đột phá.

– Thiên… Thiên Diệp Tiên Trà? Một chén này tăng thêm vạn năm thọ nguyên? – Cửu U Lão Quỷ khóc ròng, nước mắt giàn giụa trên mặt. – Lão tổ tông! Ngài chính là cha sinh mẹ đẻ thứ hai của con!

Rào rào!

Hàng ngàn cường giả Bắc Minh, những kẻ từng hô phong hoán vũ, từng coi chúng sinh là kiến cỏ, lúc này đều quỳ phục dưới chân xe ngựa, tiếng hô vang vọng trời xanh:

– Chúng vãn bối bái kiến Trường Sinh Lão Tổ! Đa tạ Lão Tổ giải phong ấn, ban thọ nguyên! Lão Tổ vĩnh hằng, thọ ngang thiên địa!

Lâm Thần cầm chén trà của mình, tay hơi run run. Anh nhìn cảnh tượng hàng ngàn lão già điên cuồng dập đầu, thầm nghĩ trong bụng:
– "Thôi xong rồi, chắc chắn là mình đã vô tình xông vào hội nghị của một tà giáo nào đó rồi. Lão Hắc ơi, Nhược Băng ơi, Tiểu Bảo ơi, chúng ta phải chuồn gấp thôi, hội này hình như bị thần kinh hết cả rồi!"

Nghĩ là làm, Lâm Thần buông rèm xe xuống, nói nhỏ với Lão Hắc:
– Lão Hắc, chạy mau! Đừng để bọn họ bắt lấy chúng ta!

Lão Hắc liếc nhìn đám "kiến cỏ" đang quỳ phía sau, khẽ khịt mũi một cái như biểu lộ sự khinh thường, rồi rùng mình phát ra một tiếng sủa ngắn. Con ngựa kéo xe hiểu ý, lập tức phi nước đại, hóa thành một luồng ánh sáng xanh biến mất về phía chân trời.

Phía sau, hàng ngàn lão quái vật vẫn không dám ngẩng đầu.

Mãi cho đến khi xe ngựa đã đi xa, hơi ấm của "mùa xuân" vẫn còn phảng phất, họ mới từ từ đứng dậy, ánh mắt nhìn theo hướng Lâm Thần rời đi với sự sùng bái điên cuồng.

– Lão Tổ không muốn để lại danh tính, rõ ràng là muốn nhắc nhở chúng ta: Tu hành là tại tâm, không được phô trương. – Một vị trưởng lão của Băng Cung cảm thán.

– Đúng vậy, ngài ấy cố tình giả làm phàm nhân để dạy chúng ta bài học về sự khiêm nhường. Chúng ta nhất định phải ghi nhớ tâm đức này! – Một người khác phụ họa.

Cùng lúc đó, tại trung tâm Bắc Minh, nơi từng là băng giá vĩnh cửu, một tấm bia đá cổ xưa đột ngột trồi lên từ lòng đất. Trên bia không có chữ, nhưng lại khắc một hình vẽ đơn giản: Một người đàn ông ngồi trên tấm ván, lướt đi giữa những đám mây.

Dưới hình vẽ đó, những lão quái vật đã cùng nhau khắc lên bốn chữ lớn, tỏa ra hào quang trấn áp cả một vùng:

**"TRƯỜNG SINH VĨNH CỨU"**

Câu chuyện về vị Lão Tổ đi trượt tuyết, dùng một giọt nước khuất phục Ma Đế, dùng một chén trà cứu vớt hàng ngàn linh hồn, kể từ đó đã trở thành huyền thoại rực rỡ nhất trong lịch sử triệu năm của Thương Mang Cổ Giới.

Còn về phần Lâm Thần, lúc này anh đang ngồi trong xe ngựa, vừa gặm một củ khoai nướng, vừa nhìn viên bi "Băng Long Châu" trong tay mà lẩm bẩm:
– May mà chạy kịp. Chỗ này đáng sợ quá, lần sau chắc chắn không đi trượt tuyết ở mấy nơi hẻo lánh thế này nữa. Mà viên đá này lạnh thật đấy, mùa hè mà để trong túi áo thì sướng phải biết…

Lão Hắc nghe vậy, khẽ đảo mắt, nằm bẹp xuống sàn xe ngủ tiếp. Chủ nhân của nó, dù đã sống vạn năm, vẫn cứ là "phàm nhân" vô địch nhất thế gian.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8