Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 92: Danh tiếng \”Vô địch\”**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 12:41:19 | Lượt xem: 8

Trong sơn cốc vô danh tại Đông Hoang, sương mù lảng bảng như dải lụa tiên giăng ngang triền núi. Chim chóc hót vang, vạn vật đâm chồi nảy lộc, một cảnh tượng yên bình đến cực điểm.

Thế nhưng, sâu bên trong sự bình yên ấy, Lâm Thần lại đang đổ mồ hôi hột.

Hắn đang cầm một chiếc rìu sắt rỉ sét, đối diện với một khúc gỗ già cỗi cứng như thép nguội. Đối với Lâm Thần, đây là "bài tập thể dục buổi sáng" mà Hệ thống bắt buộc phải làm để tích lũy điểm thọ nguyên. Hắn nghiến răng, dồn hết sức bình sinh, vung rìu bổ xuống một cái thật mạnh.

"Phập!"

Khúc gỗ chẻ đôi đều tăm tắp. Lâm Thần thở hổn hển, lau mồ hôi trên trán, lẩm bẩm tự giễu:

— "Yếu quá… Thật sự là yếu quá mà. Sống mười vạn năm rồi, ngay cả khúc gỗ cũng chẻ vất vả như thế này, nếu chẳng may có kẻ thù tìm đến cửa, ta chắc chắn sẽ là người đầu tiên làm mồi cho thú dữ."

Hắn đâu có biết, ngay lúc lưỡi rìu chạm vào khúc gỗ, một vệt rạn nứt không gian vô hình đã từ vị trí ấy lan tỏa ra hàng vạn dặm. Trong mắt những đại năng tu chân, đó không phải là chẻ củi, mà là "Chém đứt thiên địa nhân quả", một đòn thi triển đạo vận kinh hoàng có thể chẻ đôi cả một tinh cầu.

Bên ngoài sơn cốc, cách đó không xa, Lục Tiểu Bảo đang đứng canh cổng. Hắn chứng kiến cảnh tượng đó, hai chân run rẩy, lập tức quỳ sụp xuống, hướng vào phía trong sơn cốc mà dập đầu lia lịa.

— "Sư phụ… sư phụ lại đang diễn luyện Thiên địa chí lý rồi! Một rìu kia chém xuống, trực tiếp chặt đứt cả sợi dây vận mệnh của Ma tộc phương Bắc. Quả thực là thần thông quảng đại, không ai bì kịp!"

Thẩm Nhược Băng, đại đệ tử lạnh lùng như băng tuyết, cũng đang đứng cạnh đó. Đôi mắt nàng rực cháy sự sùng bái cuồng nhiệt. Nàng vừa mới dùng cây chổi quét lá đa quét sạch một luồng khí u ám vừa từ phía chân trời tràn tới. Đối với nàng, đó chỉ là hạt bụi, nhưng thực chất đó là Ma ảnh còn sót lại của Ma Diễm Lão Tổ đang định bò về cầu xin tha thứ.

— "Sư phụ cố tình tỏ ra yếu ớt, chính là để răn dạy chúng ta đạo lý 'Phản phác quy chân'. Nhị sư đệ, ngươi chớ có kêu la thảm thiết, làm phiền đến tâm cảnh phàm trần của sư phụ." — Nhược Băng lạnh giọng nhắc nhở.

Trong lúc đó, tại trung tâm Ngũ Vực — Trung Châu Thánh Địa, không khí đang vô cùng căng thẳng.

Cửu đại Thánh địa, lục đại Thần triều và vô số thế lực thái cổ đều tề tựu đông đủ tại Thần Hi Điện. Phía trên cao, bức màn nước đang tái hiện lại hình ảnh Ma Diễm Lão Tổ — kẻ vừa mới thống trị một thời đại tối tăm — lúc này đang quỳ trước một khe núi, khóc lóc thảm thiết đòi làm nô bộc cho một người trẻ tuổi (mà thực chất đã mười vạn tuổi) đang cầm… nước rửa chén tưới cây.

— "Cường đại! Quá mức cường đại!" — Một vị Thái thượng trưởng lão của Thái Dương Thánh Địa, râu tóc bạc phơ, giọng run rẩy — "Cái gọi là nước thần thông kia, mỗi một giọt đều chứa đựng sinh mệnh bản nguyên cực tinh khiết. Ma Diễm Lão Tổ là cự đầu Ma giới, Ma hỏa bất diệt, vậy mà chỉ bị một chén nước kia dội lên đầu là lập tức tiêu tan sạch sành sanh. Vị Trường Sinh Lão Tổ này… thực lực rốt cuộc đã tới cảnh giới nào?"

— "Cảnh giới?" — Một vị Chuẩn Đế già nua của Vạn Kiếm Tông thở dài, ánh mắt tràn đầy sợ hãi — "Dùng mắt thường của chúng ta mà nhìn Lão Tổ, chẳng khác nào kiến hôi nhìn lên bầu trời. Người thì thấy người phàm, ta thì thấy quy luật vận hành của cả vũ trụ đang nằm gọn trong bàn tay Ngài ấy. Chức danh 'Đệ nhất nhân Ngũ Vực' này, ngoài Ngài ra, ai dám nhận?"

— "Truyền lệnh xuống!" — Thánh Chủ Trung Châu lên tiếng, thanh âm âm vang như chuông đồng — "Lập tức chuẩn bị những vật phẩm quý giá nhất, dâng lên Trường Sinh Lão Tổ tại Đông Hoang sơn cốc. Tuyệt đối không được tỏ ra ngạo mạn. Nhớ kỹ, vị tiền bối này thích đóng vai phàm nhân, nếu ai lỡ miệng làm lộ thân phận của Ngài, kẻ đó chính là tội nhân của cả nhân loại!"

Cùng lúc đó tại Đông Hoang sơn cốc, Lâm Thần vừa xong bài tập chẻ củi thì bỗng thấy hắt hơi một cái thật mạnh.

— "Chậc, chắc chắn là lại có kẻ nào đang nguyền rủa ta đây." — Hắn lo lắng nghĩ thầm — "Gần đây danh tiếng của mình có vẻ hơi lạ. Ma Diễm Lão Tổ là cái tên nào mình còn chẳng rõ, bỗng dưng lại có người đồn mình đánh bại hắn bằng một bát nước? Hoang đường! Bát nước đó mình dùng để rửa bát cơ mà! Đám người tu hành này đầu óc chắc có vấn đề cả rồi."

Lâm Thần đi ra cổng cốc, định tìm Lão Hắc để mắng cho một trận vì tội dám ị bậy trong vườn dược liệu quý (thực ra là bãi cỏ dại đối với Lâm Thần). Thế nhưng khi vừa mở cổng, hắn bỗng chết lặng tại chỗ.

Trước mắt hắn không phải là lối mòn quen thuộc, mà là một biển người dày đặc.

Hàng vạn cường giả đủ mọi lứa tuổi, từ những vị lão tổ tuổi đời ngàn năm đến những thiên tài trẻ tuổi ngạo kiều, tất cả đều đang… quỳ. Từ đỉnh núi này kéo dài sang núi khác, ánh hào quang của các loại bảo vật dâng lên rực rỡ cả một vùng trời.

— "Kính chào Trường Sinh Lão Tổ xuất quan!"

Tiếng hô vang dội rung trời lở đất, làm mấy con chim trên cành cây cạnh Lâm Thần giật mình bay tán loạn.

Lâm Thần sợ đến mức run cả chân, chiếc rìu sắt trong tay suýt chút nữa rơi xuống đất. Hắn thầm nghĩ: *"Xong rồi! Hàng vạn người kéo đến tìm mình, chắc chắn là để tính sổ vụ mình lỡ tay đổ nước rửa chén làm hỏng phong cảnh của bọn họ. Làm sao đây? Mình chỉ là một người phàm thọ hơn mười vạn năm chút thôi, đấu thế nào lại với đám đông này?"*

Thế là, vì quá sợ hãi, Lâm Thần bèn lấy hết dũng khí, cố gắng nở một nụ cười khổ, xua tay lia lịa:

— "Các vị… các vị đi nhầm chỗ rồi. Ta không phải Lão Tổ gì cả. Ta chỉ là một kẻ phàm nhân sống ẩn dật, hằng ngày trồng rau bửa củi để sống qua ngày thôi. Thật đấy, ta yếu lắm, một con gà ta cũng không đuổi kịp, các vị tha cho ta đi!"

Lời vừa dứt, cả vạn dặm không gian bỗng rơi vào im lặng đến đáng sợ.

Đám cường giả bên dưới nhìn nhau, ánh mắt lộ vẻ kinh hãi tột cùng. Trong thâm tâm họ lúc này đang nảy sinh những ý nghĩ chấn động:

— *"Lão Tổ nói Ngài ấy là phàm nhân? Ngài ấy đang thử thách tâm tính của chúng ta sao?"*
— *"Yếu đến mức không đuổi kịp một con gà? Trời ơi, con gà trong sân Ngài chính là Phượng Hoàng Thần Đế tái thế, ngay cả Chân Tiên cũng không đuổi kịp nó, Lão Tổ nói vậy nghĩa là thực lực của Ngài ấy đã vượt qua cả phạm trù của Tiên giới rồi!"*
— *"Khiêm tốn! Đây chính là đẳng cấp tối thượng của sự khiêm tốn!"*

Vị Thánh Chủ Trung Châu run rẩy tiến lên, đầu cúi sát đất:

— "Tiền bối quá lời rồi! Ngài là chân lý, là đạo nguồn, là đệ nhất nhân của Ngũ Vực chúng ta. Chúng con mang theo tâm thành kính nhất đến cầu kiến, xin Ngài thu nhận những lễ vật mọn này."

Lâm Thần nhìn một đống "lễ vật mọn" — nào là Long tủy, nào là Bất tử thảo, nào là gạch bằng vàng ròng chứa đạo vận — mà lòng đau như cắt. Hắn cứ ngỡ đây là phí phạt vì lỗi làm loạn Ma hỏa gì đó mà bọn họ đồn thổi.

Hắn thở dài, buông xuôi:

— "Thôi được rồi… các ngươi để đồ ở đó đi rồi về đi. Đừng đến đây làm phiền cuộc sống phàm nhân của ta nữa. Ta thật sự chỉ muốn sống yên ổn thôi mà, danh tiếng cái gì chứ, ta chẳng cần."

Trong tai các vị đại năng, câu nói này của Lâm Thần lại biến thành: *"Thế giới này quá nhỏ bé, danh lợi Ngũ Vực đối với ta chỉ như mây khói, các ngươi đừng mang mấy thứ rác rưởi này đến làm bẩn tầm mắt của ta."*

— "Tuân lệnh Lão Tổ! Chúng con xin lui bước, không dám làm phiền tâm thanh tịnh của Ngài!"

Đoàn người kéo nhau đi nhanh như một cơn gió, sợ rằng ở lâu thêm một chút sẽ làm vị chí tôn này nổi giận.

Khi cổng cốc đóng lại, Lâm Thần ngồi bệt xuống đất, mồ hôi đầm đìa:

— "Hệ thống ơi là hệ thống, ta đã bảo sống thọ quá cũng không tốt mà. Mấy kẻ này điên thật rồi, họ tặng ta một đống củi khô (Long cốt) và rau dại (Linh dược vạn năm) để làm gì không biết? Thôi thì đem ra bón cho mấy củ cà rốt vậy, mong là mùa sau chúng sẽ to hơn một chút."

Lúc này, Lão Hắc đứng cạnh đó lén nhìn đống Long cốt, nuốt nước miếng ực một cái, nghĩ thầm: *"Chủ nhân dùng xương của Thần Long làm phân bón… Thế giới này quả nhiên chỉ có Ngài mới bá đạo đến mức ấy."*

Và thế là, chỉ sau một buổi sáng, danh hiệu "Vô địch" của Trường Sinh Lão Tổ chính thức khắc sâu vào huyết mạch của mọi sinh linh Ngũ Vực. Trong khi đó, "Đệ nhất nhân" Lâm Thần đang lọ mọ vác cuốc ra vườn, vừa cuốc vừa lo sợ ngày mai sẽ có thêm một vạn người nữa đến bắt hắn… đóng tiền phạt vì tội sống lâu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8