Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 97: Lâm Thần nổi giận**
Trong sơn cốc Trường Sinh, không khí vốn dĩ thanh bình hôm nay bỗng chốc trở nên ngột ngạt lạ thường.
Lâm Thần đứng bên cạnh lu nước, chiếc gáo gỗ cầm trên tay lơ lửng giữa không trung. Ánh mắt anh thất thần nhìn vào khoảnh vườn nhỏ phía trước. Ở đó, những cây rau cải mà anh vừa mới gieo xuống chưa đầy một tuần đang rũ xuống, lá chuyển sang màu vàng nhạt, héo úa như người sắp lâm chung.
“Không thể nào…” Lâm Thần lẩm bẩm, lòng đau như cắt.
Đối với Lâm Thần, những cây rau này không chỉ là thức ăn. Đây là nhiệm vụ sinh tồn mà cái "Hệ thống Sinh hoạt Đỉnh phong" chết tiệt kia vừa giao cho anh: *“Trồng thành công mười gốc Cải Thảo mọng nước”*. Phần thưởng chỉ là một lọ phân bón loại xoàng, nhưng nếu thất bại, anh luôn lo sợ hệ thống sẽ trừ thọ nguyên của mình — điều mà một kẻ nhát chết như anh tuyệt đối không thể chấp nhận.
Anh đã cẩn thận tưới nước mỗi sáng, đã bắt sâu, đã xới đất từng chút một. Vậy mà chỉ sau một đêm nắng gắt bất thường, công sức của anh bỗng chốc tan thành mây khói.
“Cái tiết trời quỷ quái gì thế này? Mới sáng sớm mà đã nóng như thiêu như đốt!” Lâm Thần lau mồ hôi trên trán, gương mặt bắt đầu đỏ gay vì tức giận.
Lúc này, ở góc sân, Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo đang quỳ rạp dưới đất, trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Trong mắt bọn họ, bối cảnh lúc này hoàn toàn khác hẳn với những gì Lâm Thần đang cảm nhận.
Trên bầu trời, vốn dĩ phải là mây trắng nắng hồng, nhưng lúc này lại hiện lên những vết nứt đen ngòm li ti. Đó là biểu hiện của "Thiên Nhân Ngũ Suy", một loại đại kiếp nạn triệu năm mới có một lần. Quy luật của trời đất đang khô héo, linh khí của cả giới diện đang bị rút cạn để chuẩn bị cho một cuộc đại thanh trừng của Thiên Đạo.
Cái gọi là “vườn rau héo úa” trong mắt Lâm Thần, thực chất chính là những gốc “Vô Cực Thiên Cải” – những linh dược đứng đầu thiên hạ mà chỉ cần một lá cũng đủ khiến một gã phế nhân đạt tới Cảnh giới Thần Thông. Chúng đang héo rũ vì Thiên Đạo đang cưỡng ép tước đoạt sinh mệnh lực của vạn vật.
“Sư phụ… dường như sắp nổi giận rồi.” Lục Tiểu Bảo run rẩy nói khẽ, giọng lạc hẳn đi. Hắn nhìn thấy luồng khí tức nhàn nhạt bao quanh Lâm Thần lúc này không còn là vẻ bình thản “Pháp phác quy chân” thường ngày nữa, mà là một sự uy nghiêm mang theo sát khí kinh thiên động địa.
Thẩm Nhược Băng nắm chặt chuôi chổi gỗ, đôi mắt xinh đẹp tràn đầy vẻ kinh hãi: “Thiên Đạo đang vô tình, muốn đoạn tuyệt đường sống của chúng sinh. Sư phụ dày công gieo trồng nhân quả tại đây, chính là muốn vá lại tiên lộ. Thế nhưng trời cao lại muốn tiêu diệt những linh chủng này… Đây là đang trực tiếp khiêu khích sư phụ!”
Lâm Thần lúc này không nghe thấy những lời “não bổ” của hai vị đệ tử. Anh nhìn cây rau cải héo nhất, rồi nhìn lên bầu trời chói chang vô tận. Một sự ấm ức tích tụ từ 100.000 năm bế quan bỗng chốc bùng phát.
Sống 100.000 năm, anh đã chịu đựng cái hệ thống dở hơi này, chịu đựng sự cô đơn, chịu đựng sự sợ hãi chết chóc. Anh chỉ muốn một cuộc sống bình lặng, mỗi ngày trồng rau, nuôi cá. Thế mà ngay cả ý nguyện nhỏ nhoi ấy cũng bị một trận hạn hán phá hỏng!
“Mẹ kiếp cái ông trời này!”
Lâm Thần cuối cùng cũng bùng nổ. Anh ném mạnh chiếc gáo gỗ xuống đất. Tiếng rắc vang lên, gáo gỗ vỡ tan. Anh đứng bật dậy, một tay chống nạnh, một tay chỉ thẳng lên trời cao mà mắng:
“Ngươi có để cho người ta sống không hả? Ngươi tưởng ngươi là ai? Muốn nắng là nắng, muốn hạn là hạn sao? Ta vất vả lắm mới gieo được vài hạt giống, ngươi cứ thế mà thiêu trụi hết của ta?”
Trong mắt của Lâm Thần, đây chỉ là một người phàm đang mắng mỏ thời tiết cho bõ tức. Nhưng trong mắt của Thẩm Nhược Băng, Lục Tiểu Bảo và toàn bộ cường giả của Thương Mang Cổ Giới, một màn kinh khủng nhất lịch sử đã diễn ra.
Khi Lâm Thần ném chiếc gáo gỗ, chiếc gáo ấy không hề vỡ bình thường. Nó vỡ ra thành mười vạn tám ngàn mảnh nhỏ, mỗi mảnh bay vút lên không trung, biến thành mười vạn tám ngàn đạo bùa chú khắc sâu vào hư không, trực tiếp trấn áp những vết nứt của Thiên Nhân Ngũ Suy.
Và khi tiếng mắng của Lâm Thần cất lên: *“Ngươi có để cho người ta sống không hả?”*
Âm thanh đó không còn là tiếng nói của phàm nhân. Nó hóa thành một dải lôi âm màu vàng kim khổng lồ, xuyên qua chín tầng mây, đánh thẳng vào trung tâm của Thiên Đạo Ý Chí. Tiếng mắng ấy chứa đựng một loại quy luật tối cao, một loại cưỡng ép phải thuận theo.
“Ngươi tưởng ngươi là ai?”
Lâm Thần mắng câu thứ hai. Bầu trời vốn đang nắng gắt vạn dặm bỗng chốc tối sầm lại. Đại Nhật trên cao vốn là biểu tượng sức mạnh của Thái Dương Thánh Địa, lúc này đột nhiên lu mờ như ngọn đèn sắp cạn dầu. Các cường giả đang bế quan trong khắp năm đại vực đồng loạt hộc máu, bọn họ cảm thấy “Mệnh cách” của mình đang run rẩy dưới sự uy nghiêm của một vị chí cao vô thượng.
“Cho ta… MƯA!” Lâm Thần quát lên một tiếng chót, uất ức đến mức giậm chân một cái.
“ẦM!!!”
Đất dưới chân sơn cốc không hề nứt nẻ, mà thay vào đó là một luồng linh khí dày đặc tựa như thực chất từ long mạch vạn năm dưới lòng đất phun trào lên. Bầu trời vốn không một gợn mây bỗng chốc mây đen kéo đến nghịt trời, lôi điện tím sẫm cuồn cuộn như những con rồng điên đang phủ phục dưới chân chủ nhân.
“Rào rào rào!!!”
Một trận mưa lớn chưa từng có trút xuống. Nhưng đây không phải là nước mưa thông thường. Từng giọt mưa lấp lánh ánh sáng lân tinh, mang theo nồng độ linh khí tinh thuần nhất, chính là "Cam Lộ Thế Gian" mà trong truyền thuyết chỉ khi có Thánh nhân ra đời mới xuất hiện.
Lâm Thần đứng trong mưa, tuy quần áo đã ướt sũng nhưng anh lại thấy hả hê vô cùng. Anh thấy những cây rau cải héo úa của mình dưới làn mưa này bỗng chốc rung rinh, những chiếc lá vàng nhanh chóng chuyển sang màu xanh ngọc bích, thậm chí còn to lên một cách bất thường.
“Hừ, phải để ta mắng cho mới chịu ra mưa sao? Đúng là cái đồ trời hành!” Lâm Thần hậm hực lau nước mưa trên mặt, xoay người đi vào trong nhà định thay đồ, không quên để lại một câu: “Nhược Băng, Tiểu Bảo, hai đứa đứng đó làm gì? Vào nhà kẻo cảm lạnh bây giờ!”
Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo nhìn nhau, hai đôi mắt tràn đầy sự sùng bái và kính sợ đến cực hạn.
Trong lúc Lâm Thần vào nhà thay áo, họ nhìn thấy trên bầu trời, một con mắt khổng lồ do mây đen kết thành đang dần tan đi. Con mắt ấy vốn là biểu tượng cho sự trừng phạt của Thiên Đạo, nhưng vừa rồi, dưới tiếng mắng của sư phụ, con mắt ấy lại hiện lên vẻ… sợ hãi?
Đúng thế, Thiên Đạo thế mà lại biết sợ! Nó không chỉ mưa theo ý sư phụ, mà còn phải đem toàn bộ thọ nguyên đã tước đoạt được từ vạn vật trước đó đem trả lại tất cả.
Ở bên ngoài sơn cốc, hàng ngàn vị đại năng từ các Thánh địa đã kéo đến từ lúc nào. Họ chứng kiến cảnh tượng "Mắng trời cầu mưa" này, tất cả đều đồng loạt quỳ xuống, dập đầu vang dội.
“Trường Sinh Lão Tổ… ngài ấy không chỉ là trường sinh… ngài ấy chính là người viết lại quy luật của cả thế giới này!” một vị Đại Thánh của Thái Dương Thánh Địa thốt lên trong nghẹn ngào. Hắn vừa cảm thấy thọ nguyên sắp cạn kiệt của mình bỗng chốc tăng thêm ba ngàn năm nhờ trận mưa vừa rồi.
Bên trong căn nhà gỗ, Lâm Thần vừa thay xong bộ áo dài vải thô, vẫn còn lẩm bẩm một mình: “May mà mưa kịp lúc, không thì mấy gốc cải đó tiêu đời rồi. Đám đệ tử này cũng thật là, thấy trời mưa lớn vậy mà không biết chạy vào, cứ đứng đực ra đó như người mất hồn. Chắc tại mình mắng to quá làm chúng nó sợ? Lần sau phải chú ý kiềm chế lại, mình chỉ là một phàm nhân, nóng tính quá cũng không tốt cho sức khỏe…”
Anh hoàn toàn không hay biết rằng, chỉ một cái giậm chân và ba câu mắng của anh lúc nãy, đã trực tiếp xóa sổ cuộc đại kiếp "Thiên Nhân Ngũ Suy" của cả một kỷ nguyên.
Lâm Thần bước ra cửa, nhìn những cây rau cải đã tươi tốt trở lại, lòng vui như mở hội. Anh gọi to:
“Lão Hắc! Đồ chó lười này, đừng có núp dưới gầm giường nữa! Mau ra đây, trời mát rồi, đi câu cho ta vài con cá. Tối nay chúng ta ăn mừng vì… rau cải thoát chết!”
Lão Hắc từ gầm giường chui ra, đôi mắt của con chó đen này đầy vẻ bất lực. Nó thầm nghĩ: *“Chủ nhân à, ngài vừa mới cứu cả cái thế giới này đấy, ngài có biết không? Cá trong ao của ngài… toàn là đám Chân Long đã bị ngài mắng đến mức không dám ngóc đầu lên kìa…”*
Thế nhưng, dưới cái nhìn "hiền từ" của Lâm Thần, Lão Hắc chỉ dám vẫy vẫy đuôi, lủi thủi xách cần câu gỗ chạy ra ao. Một kỷ nguyên mới đã bắt đầu, chỉ vì một cơn giận của một kẻ “phàm nhân” thích trồng rau.