Thiên Đạo Luân HồiChương 1
Mặt trời Vân Tịch Thôn lười biếng trôi qua đỉnh núi, nhuộm vàng những mái nhà tranh vách đất và con đường mòn nhỏ hẹp. Mùi đất ẩm quyện với hương cỏ dại thoang thoảng trong làn gió chiều, tạo nên một khung cảnh yên bình đến lạ. Nhưng đối với thiếu niên Diệp Trần, sự yên bình đó đôi khi lại là một gánh nặng. Mười sáu năm cuộc đời, cậu đã thấm nhuần cái gọi là “bình dị” của Vân Tịch Thôn, nơi mỗi đứa trẻ sinh ra đều được kỳ vọng sẽ thức tỉnh linh căn, bước chân vào con đường tu tiên đầy hứa hẹn.
Diệp Trần không có cái may mắn đó. Cậu là “phế vật” của Vân Tịch Thôn, một cái tên mà cậu đã nghe đến thuộc lòng từ khi còn là một đứa trẻ con. Không linh căn, không linh lực, không thể hấp thu dù chỉ một tia linh khí mỏng manh nhất của trời đất. Đối với một thế giới mà tu tiên là lẽ sống, là mục tiêu tối thượng, thì việc không có linh căn đồng nghĩa với việc bị tước đoạt mọi hy vọng, bị đẩy vào rìa xã hội, trở thành một cái bóng mờ nhạt. Cậu sống trong một căn nhà gỗ nhỏ tồi tàn, di sản duy nhất mà cha mẹ đã khuất để lại, dựa vào việc hái thuốc, săn bắt thú rừng nhỏ và thỉnh thoảng giúp đỡ những người già trong thôn để kiếm sống qua ngày.
Hôm nay, cũng như mọi ngày, Diệp Trần đang trên đường trở về sau khi hái được một ít nấm linh chi mọc dại trên sườn núi. Bước chân cậu chậm rãi, ánh mắt mệt mỏi nhưng vẫn ánh lên vẻ kiên cường khó tả. Trong tay cậu là một chiếc giỏ đan cũ kỹ, bên trong chứa đầy những loại dược liệu thông thường mà người trong thôn vẫn thường dùng để chữa bệnh vặt. Cậu không có được vẻ ngoài cường tráng như những thiếu niên cùng tuổi đã bắt đầu tu luyện, không có ánh sáng linh lực lấp lánh quanh thân, chỉ là một thân hình gầy gò, làn da rám nắng và đôi mắt sâu thẳm mang theo nỗi buồn không tên.
Vừa bước vào đầu thôn, một nhóm thiếu niên đã chắn ngang đường cậu. Chúng là con em của mấy gia đình có chút địa vị trong thôn, những kẻ đã sớm thức tỉnh linh căn và bắt đầu tu luyện sơ cấp. Dẫn đầu là Vương Hổ, một thiếu niên to con, khuôn mặt đầy vẻ ngạo mạn, trên người hắn tỏa ra một luồng linh lực mỏng manh nhưng đủ để áp đảo những người phàm tục. Hắn và đồng bọn thường xuyên lấy Diệp Trần làm trò tiêu khiển.
“Ôi chao, đây chẳng phải là Diệp Trần phế vật sao?” Vương Hổ cười khẩy, giọng điệu trêu chọc đầy ác ý. “Hôm nay lại đi hái được thứ gì quý giá à? Hay lại là mấy loại cỏ dại vô dụng?”
Diệp Trần dừng bước, ánh mắt lướt qua nhóm người. Cậu đã quá quen với những lời chế giễu này, đến mức chúng không còn gây ra nỗi đau đớn dữ dội như trước nữa, chỉ còn lại sự chai sạn và một chút mệt mỏi. Cậu chỉ muốn nhanh chóng về nhà, đặt giỏ thuốc xuống và nghỉ ngơi.
“Không có gì đáng để các ngươi quan tâm đâu,” Diệp Trần bình thản đáp, cố gắng lách qua.
Nhưng Vương Hổ không dễ dàng bỏ qua như vậy. Hắn giơ tay chặn lại, một luồng linh lực yếu ớt nhưng sắc bén bay ra, đẩy mạnh vào vai Diệp Trần. Cậu loạng choạng, suýt chút nữa thì ngã quỵ. Chiếc giỏ thuốc trên tay rơi xuống, những loại dược liệu quý giá lăn lóc trên mặt đất bụi bặm.
“Ngươi dám vô lễ với ta sao, Diệp Trần?” Vương Hổ cười lớn, lũ đồng bọn phía sau cũng hùa theo. “Một tên phế vật không có linh căn như ngươi thì lấy đâu ra tư cách nói chuyện với ta? Ta đây đã là Luyện Khí tầng một rồi đấy!”
Diệp Trần siết chặt nắm đấm, trong lòng dâng lên một ngọn lửa giận dữ. Nhưng cậu biết, cậu không thể làm gì được. Một tên phế vật như cậu, đối đầu với một người đã có linh lực, dù chỉ là Luyện Khí tầng một, cũng chỉ là tự chuốc lấy nhục nhã. Cậu cúi xuống, bắt đầu nhặt nhạnh lại những loại dược liệu.
“Nhặt nhanh lên đi chứ, đồ vô dụng!” Một tên khác trong nhóm dùng chân đá nhẹ vào chiếc giỏ. “Hay là để bọn ta ‘giúp’ ngươi một tay?”
Diệp Trần không nói gì, ánh mắt cậu vẫn kiên định, không hề có ý định cầu xin. Cậu thà chịu đựng sự sỉ nhục này còn hơn là cúi đầu trước những kẻ bắt nạt. Trong lúc cúi xuống, ánh mắt cậu vô tình chạm vào miếng ngọc bội đang đeo trên cổ. Đó là một miếng ngọc bội hình tròn, màu xám xịt, trông cũ kỹ và chẳng có vẻ gì là quý giá. Nó không có bất kỳ họa tiết hoa văn tinh xảo nào, chỉ đơn giản là một khối đá được mài nhẵn, đeo bằng một sợi dây thừng đã sờn cũ. Đây là vật gia truyền duy nhất mà cha mẹ để lại cho Diệp Trần, một di vật vô giá đối với cậu, nhưng lại vô dụng trong mắt người khác. Diệp Trần luôn đeo nó, như một cách để giữ lại chút ký ức cuối cùng về cha mẹ mình.
Đúng lúc này, một tiếng gầm vang trời xé tan sự yên tĩnh của Vân Tịch Thôn. Mặt đất rung chuyển nhẹ, bụi đất bay lên mù mịt từ phía cuối thôn. Tiếng gầm đó không phải là tiếng của bất kỳ loài thú rừng nào mà Diệp Trần từng nghe. Nó mang theo một luồng khí tức hung bạo, man rợ, khiến cả không khí cũng trở nên nặng nề.
“Cái gì vậy?” Vương Hổ và đám bạn chợt biến sắc. Vẻ ngạo mạn trên mặt chúng biến mất, thay vào đó là sự sợ hãi. Dù đã có linh lực, nhưng chúng vẫn chỉ là những thiếu niên non nớt, chưa từng đối mặt với nguy hiểm thực sự.
Một bóng đen khổng lồ lao nhanh về phía thôn, thân hình to lớn như một con trâu mộng, toàn thân bao phủ bởi lông đen nhánh và đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí. Đó là một con Hắc Lang Vương, một linh thú cấp thấp nhưng đủ sức tàn phá một ngôi làng phàm tục như Vân Tịch Thôn. Nó đã bị thương, có lẽ do lạc vào lãnh địa của một linh thú mạnh hơn, và đang tìm kiếm con mồi dễ dàng để xả cơn giận và hồi phục.
Tiếng la hét, tiếng khóc than vang lên khắp thôn. Người dân chạy tán loạn, cố gắng tìm nơi ẩn nấp. Hắc Lang Vương lao vào một căn nhà, phá nát nó chỉ bằng một cú húc đầu, rồi vồ lấy một lão nhân đang cố gắng chạy trốn.
“Cứu… cứu ta!” Lão nhân kêu lên tuyệt vọng.
Vương Hổ và đám bạn đứng sững sờ, chân như đóng đinh xuống đất. Linh lực của chúng quá yếu ớt, không đủ để đối phó với một con Hắc Lang Vương đang điên cuồng. Chúng chỉ biết run rẩy.
Diệp Trần cũng sợ hãi, nhưng nhìn thấy cảnh tượng lão nhân sắp bị Hắc Lang Vương xé xác, một cảm giác gì đó bỗng trỗi dậy trong lòng cậu. Đó là sự phẫn nộ, sự bất lực, và một khao khát mãnh liệt muốn bảo vệ những người yếu đuối. Cậu không có linh lực, không có sức mạnh, nhưng cậu không thể đứng nhìn.
“Tránh ra!” Diệp Trần hét lớn, không biết sức mạnh từ đâu mà có. Cậu lao về phía Hắc Lang Vương, trong tay cầm một cành cây khô nhặt vội trên đất. Đó là một hành động điên rồ, tự sát.
Vương Hổ và đám bạn nhìn Diệp Trần với ánh mắt kinh ngạc, rồi lại chế nhạo. “Tên phế vật này điên rồi sao? Muốn chết à?”
Hắc Lang Vương quay đầu lại, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Diệp Trần. Đối với nó, Diệp Trần chỉ là một con kiến không đáng bận tâm. Nó gầm gừ, vung vuốt sắc nhọn về phía cậu. Cành cây khô trong tay Diệp Trần vỡ vụn ngay lập tức, cậu cảm thấy một luồng gió mạnh mẽ và một cơn đau nhói ở vai.
Cậu ngã xuống đất, nhưng vẫn cố gắng bò dậy, chắn trước lão nhân. Hắc Lang Vương dường như bị kích thích bởi sự ương ngạnh của Diệp Trần, nó gầm lên một tiếng nữa, chuẩn bị tung ra đòn kết liễu.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Diệp Trần cảm thấy một luồng nhiệt nóng bỏng đột ngột bùng phát từ cổ mình. Miếng ngọc bội xám xịt, tưởng chừng vô dụng, bỗng nhiên rung lên bần bật, rồi phát ra một ánh sáng màu xám nhạt, yếu ớt nhưng lại mang theo một khí tức cổ xưa, thâm trầm đến lạ. Luồng nhiệt đó không chỉ dừng lại ở cổ, mà nhanh chóng lan tỏa khắp cơ thể Diệp Trần, như một dòng dung nham nóng chảy.
Cậu cảm thấy toàn thân như bị thiêu đốt, một cơn đau đớn khủng khiếp ập đến, nhưng đồng thời, một sức mạnh kỳ lạ cũng đang dâng trào trong huyết quản. Ánh sáng từ miếng ngọc bội càng lúc càng mạnh, bao phủ lấy Diệp Trần, tạo thành một lớp màn bảo vệ mỏng manh. Hắc Lang Vương, đang chuẩn bị tấn công, bỗng nhiên khựng lại. Đôi mắt đỏ ngầu của nó lộ vẻ hoảng sợ. Nó cảm nhận được một luồng uy áp cổ xưa, mạnh mẽ, không thuộc về thế giới này, đang tỏa ra từ thiếu niên gầy gò trước mặt.
Diệp Trần không biết chuyện gì đang xảy ra. Cậu chỉ cảm thấy một cảm giác quen thuộc đến lạ, như thể luồng sức mạnh này đã từng thuộc về cậu từ rất lâu rồi. Cậu gồng mình đứng dậy, ánh mắt đã không còn vẻ sợ hãi hay mệt mỏi, mà thay vào đó là sự kiên định đến mức đáng sợ. Miếng ngọc bội trên cổ cậu bỗng nhiên phát sáng rực rỡ hơn nữa, ánh sáng màu xám nhạt giờ đây đã chuyển sang màu trắng bạc, chiếu rọi cả một góc tối tăm của Vân Tịch Thôn.
Hắc Lang Vương gầm lên một tiếng yếu ớt, không còn vẻ hung hãn như trước. Nó lùi lại vài bước, rồi quay đầu bỏ chạy, biến mất vào màn đêm đang buông xuống. Sự xuất hiện bất ngờ của nó cũng như sự rút lui đột ngột của nó đều khiến mọi người kinh ngạc.
Lúc này, Diệp Trần vẫn đứng đó, toàn thân bao phủ bởi ánh sáng bạc mờ ảo từ miếng ngọc bội. Cơn đau đớn và cảm giác quen thuộc kia vẫn còn vương vấn, nhưng cậu lại cảm thấy một sự kiệt sức cực độ đang ập đến. Ánh sáng bạc dần dần thu lại, miếng ngọc bội trở lại vẻ xám xịt ban đầu, nằm yên vị trên cổ cậu. Diệp Trần cảm thấy đầu óc quay cuồng, mọi thứ xung quanh mờ đi, rồi cậu ngã quỵ xuống đất, hoàn toàn bất tỉnh.
Người dân trong thôn từ từ bò ra khỏi nơi ẩn nấp, nhìn Diệp Trần đang nằm bất động với ánh mắt phức tạp. Có sự sợ hãi, có sự kinh ngạc, và cả sự hoài nghi. Một tên phế vật không linh căn như Diệp Trần, lại có thể khiến một con Hắc Lang Vương phải bỏ chạy? Điều đó thật không thể tin nổi.
Vương Hổ và đám bạn đứng từ xa, chứng kiến toàn bộ sự việc. Khuôn mặt chúng tái mét, không còn một chút kiêu ngạo nào. Chúng nhìn miếng ngọc bội trên cổ Diệp Trần, trong lòng dấy lên một cảm giác bất an khó tả. Miếng ngọc bội cổ xưa, vật gia truyền của Diệp Trần, dường như không hề đơn giản như vẻ ngoài của nó.
Đêm đó, Diệp Trần được người dân thôn đưa về nhà. Cậu nằm bất động trên giường, nhưng miếng ngọc bội trên cổ cậu, dù đã trở lại vẻ ngoài xám xịt vô tri, lại âm thầm tỏa ra một luồng ấm áp, khe khẽ len lỏi vào cơ thể cậu, như đang an ủi, như đang chữa lành. Câu chuyện về Diệp Trần phế vật khiến Hắc Lang Vương bỏ chạy nhanh chóng lan truyền khắp Vân Tịch Thôn, trở thành một chủ đề bàn tán sôi nổi, mang theo cả sự kinh ngạc và những lời đồn đoán không ngừng. Không ai biết rằng, một cánh cửa mới đã từ từ hé mở trước mắt thiếu niên phế vật Diệp Trần, một cánh cửa dẫn đến những bí mật cổ xưa, vượt xa những gì Vân Tịch Thôn nhỏ bé này có thể tưởng tượng.