Thiên Đạo Luân HồiChương 9
Nguy hiểm cận kề, một cảm giác đe dọa vô hình nhưng rõ ràng đè nặng lên tâm trí Diệp Trần kể từ sau chuyến đi bí cảnh đổ nát. Lời cảnh báo nghiêm trọng từ Thanh Huyền Lão Quái về “Thiên Đạo Chi Tử” và những thế lực tà ác cổ xưa đã gieo vào lòng cậu thiếu niên một sự cấp bách chưa từng có. Không còn là Diệp Trần vô ưu vô lo của Vân Tịch Thôn ngày nào, cậu giờ đây hiểu rằng mạng sống của mình không chỉ thuộc về riêng cậu, mà còn gắn liền với một vận mệnh to lớn, bí ẩn. Mỗi ngày trôi qua, Diệp Trần đều dốc toàn lực vào tu luyện, không ngừng hấp thu linh khí, nghiền ngẫm những công pháp cổ xưa mà Lão Quái truyền thụ. Cậu biết, chỉ có sức mạnh mới là tấm khiên vững chắc nhất.
Trong Thanh Vân Tông, cuộc sống của một đệ tử ngoại môn vốn đã đầy rẫy cạnh tranh và áp lực. Nhưng Diệp Trần lại cô lập mình khỏi những ồn ào ấy, tìm đến những nơi vắng vẻ nhất, những hang động sâu trong núi, hay những đỉnh núi quanh năm mây phủ, để chìm đắm trong tu luyện. Cậu vận dụng mọi tài nguyên có được, từ những viên linh thạch nhỏ bé được ban phát cho đệ tử ngoại môn, cho đến những loại linh thảo thô sơ kiếm được trong các chuyến đi săn linh thú cấp thấp. Mỗi giọt linh khí, mỗi chút tinh hoa đều được cậu tận dụng triệt để, biến thành sức mạnh nội tại.
Miếng ngọc bội cổ xưa, vật gia truyền từ cha mẹ, giờ đây không còn là một vật trang sức vô tri. Nó là nguồn cội của mọi biến đổi, là chìa khóa mở ra tiềm năng ẩn giấu trong Diệp Trần. Cậu cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ giữa huyết mạch mình và miếng ngọc, đặc biệt là khi cậu cố gắng thúc đẩy giới hạn của bản thân. Một đêm nọ, sau khi đã đạt đến đỉnh điểm của sự bế tắc trong việc đột phá cảnh giới Trúc Cơ kỳ trung cấp, Diệp Trần quyết định liều lĩnh. Cậu đã nghe Lão Quái Vật nhắc nhở về sự nguy hiểm khi cố gắng “dung hợp” sâu hơn với ngọc bội mà không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng, nhưng cảm giác bị theo dõi, bị đe dọa đã thôi thúc cậu phải hành động.
Diệp Trần ngồi xếp bằng trong một hang động đá vôi ẩm ướt, sâu hun hút trong lòng núi, nơi linh khí tương đối nồng đậm nhưng lại hiếm khi có người lui tới. Cậu siết chặt miếng ngọc bội trong lòng bàn tay. Miếng ngọc vẫn giữ nguyên vẻ xám xịt, cũ kỹ, nhưng Diệp Trần có thể cảm nhận một dòng năng lượng cổ xưa, mênh mông như biển cả đang cuộn trào bên trong nó. Cậu nhắm mắt lại, dồn ý chí vào việc kết nối với ngọc bội, không chỉ là hấp thu linh khí từ nó, mà là cố gắng đồng bộ hóa, hòa làm một. Một luồng nhiệt nóng bỏng bỗng trào dâng từ lòng bàn tay, nhanh chóng lan khắp cơ thể, xuyên qua từng kinh mạch, đánh thức từng tế bào. Cảm giác đó không còn là sự ấm áp dễ chịu như những lần trước, mà là một cơn đau xé ruột xé gan, như thể cơ thể cậu đang bị thiêu đốt từ bên trong, rồi lại bị xé toạc ra để tái tạo.
Những đoạn ký ức vỡ vụn lại ùa về, rõ ràng hơn bao giờ hết. Lần này, không chỉ là hình ảnh vị thần uy nghiêm, mà còn là vô số cảnh tượng về một thế giới xa lạ, những trận chiến kinh thiên động địa, những sinh linh khổng lồ ngự trị trên tinh không, và một lời nguyền rủa vang vọng khắp các vì sao. Cậu thấy mình, nhưng không phải là thiếu niên Diệp Trần yếu ớt này, mà là một tồn tại siêu việt, đứng giữa hư không, đôi mắt thâm thúy chứa đựng luân hồi vạn kiếp. Cảm giác mất mát, phản bội, và một nỗi cô đơn tột cùng xâm chiếm tâm trí cậu, khiến linh hồn cậu rung động mãnh liệt. Đây không phải là ký ức của Diệp Trần, mà là ký ức của “Thiên Đạo Chi Tử”, của một kiếp trước nào đó, đang cố gắng thức tỉnh.
Cơn đau đớn và những hình ảnh dồn dập khiến Diệp Trần phải nghiến răng chịu đựng. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, ướt đẫm y phục. Nhưng cậu không từ bỏ. Bên trong, linh lực của cậu đang cuộn trào, va đập vào những rào cản cảnh giới như sóng dữ xô bờ. Miếng ngọc bội, dưới áp lực của Diệp Trần, bỗng nhiên không còn màu xám xịt nữa. Nó bắt đầu phát ra ánh sáng vàng nhạt, rồi dần chuyển sang màu xanh ngọc bích trong suốt, rồi lại trở về màu xám, lặp đi lặp lại như một nhịp thở của sự sống cổ xưa. Mỗi lần nó biến đổi màu sắc, một làn sóng năng lượng tinh khiết, mạnh mẽ lại tuôn trào vào cơ thể Diệp Trần, đẩy linh lực của cậu lên một tầm cao mới.
Tiếng nứt vỡ vang lên trong cơ thể Diệp Trần, không phải là xương cốt bị gãy, mà là tiếng của những rào cản cảnh giới bị phá vỡ. Linh lực của cậu như thác lũ vỡ đê, ào ạt chảy qua các kinh mạch, mở rộng đan điền, tôi luyện gân cốt. Trúc Cơ kỳ sơ cấp, rồi trung cấp, rồi lại tiếp tục thăng tiến. Thậm chí, cậu cảm thấy mình đã chạm đến ngưỡng cửa của Trúc Cơ kỳ đỉnh phong, chỉ còn một bước nhỏ nữa là có thể đột phá lên một cảnh giới cao hơn nữa, Hóa Thần kỳ. Sự tăng tiến này nhanh đến mức đáng kinh ngạc, vượt xa mọi lý lẽ tu luyện thông thường.
Cùng lúc đó, một đoạn văn tự cổ xưa, không rõ nguồn gốc, bỗng nhiên hiện lên trong tâm trí Diệp Trần. Đó là một chiêu thức, một bộ pháp quyết chiến đấu, không phải do Lão Quái truyền thụ, mà như thể đã khắc sâu vào linh hồn cậu từ ngàn vạn năm trước. Tên của nó là “Thiên Đạo Luân Hồi Quyết”, một chiêu thức đơn giản nhưng lại ẩn chứa những huyền cơ vô tận về không gian và thời gian, về sự sinh diệt của vạn vật. Diệp Trần theo bản năng vận chuyển linh lực, một luồng khí tức cổ xưa, uy nghi và mạnh mẽ bùng phát từ cơ thể cậu. Cậu vung tay, một luồng kiếm khí vô hình xé toạc không khí, để lại dấu vết rung động nhẹ nhàng trong hang động. Đây là sức mạnh mà cậu chưa từng biết đến, một phần của Thiên Đạo Chi Tử đang thức tỉnh.
Sự đột phá này không chỉ mang lại cho Diệp Trần sức mạnh, mà còn phát ra một luồng khí tức vô cùng mạnh mẽ, đặc biệt. Nó không giống với linh lực của bất kỳ tu sĩ nào trong Thanh Vân Tông, mà là một sự kết hợp giữa linh khí thuần túy và một loại năng lượng cổ xưa, uẩn chứa dấu ấn của Thiên Đạo. Luồng khí tức này, tựa như một ngọn hải đăng trong màn đêm, đã thu hút sự chú ý của một kẻ thù đang rình rập. Từ sâu thẳm trong bóng tối, một đôi mắt lạnh lẽo đã dõi theo Diệp Trần từ lâu, giờ đây bỗng nhiên lóe lên một tia sát ý.
Đêm đó, khi Diệp Trần vừa mới hoàn thành đột phá, cơ thể vẫn còn chìm trong cảm giác kiệt sức nhưng cũng tràn đầy sức mạnh, một bóng đen vô hình lặng lẽ xâm nhập vào Thanh Vân Tông. Tông môn vốn có trận pháp phòng ngự, nhưng đối với kẻ này, dường như mọi thứ đều vô dụng. Hắn như một bóng ma lướt qua các dãy nhà, né tránh mọi ánh mắt và mọi cảm ứng của tu sĩ canh gác. Mục tiêu của hắn đã được định sẵn: Diệp Trần.
Diệp Trần đang ngồi trong căn phòng đơn sơ của mình tại khu vực đệ tử ngoại môn, cố gắng ổn định linh lực và nghiền ngẫm “Thiên Đạo Luân Hồi Quyết” vừa lĩnh ngộ. Bỗng nhiên, một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng cậu. Không phải là gió lạnh, mà là một luồng sát khí cực kỳ tinh khiết, không chút tạp niệm, tựa như một lưỡi dao vô hình đang kề vào cổ họng. Miếng ngọc bội trên cổ Diệp Trần bỗng nhiên tỏa ra một ánh sáng mờ nhạt, ấm áp, cảnh báo về nguy hiểm đang đến gần. Cậu không hề chậm trễ, lập tức bật dậy, linh lực trong cơ thể bùng nổ, chuẩn bị cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi.
Cánh cửa phòng Diệp Trần nhẹ nhàng mở ra, không một tiếng động. Một bóng người cao gầy, khoác áo choàng đen kịt, che kín cả khuôn mặt, đứng lặng lẽ trước ngưỡng cửa. Từ kẻ đó tỏa ra một khí tức âm hiểm, lạnh lẽo đến thấu xương, không giống với bất kỳ linh lực nào mà Diệp Trần từng cảm nhận. Hắn không nói một lời, chỉ có ánh mắt lạnh như băng lóe lên trong bóng tối, khóa chặt lấy Diệp Trần. Ngay lập tức, một luồng sát khí như thực thể, ngưng tụ thành một mũi tên đen kịt, không tiếng động, không chút dao động linh lực, lao thẳng về phía yết hầu của Diệp Trần. Đây là một đòn ám sát hoàn hảo, không cho đối thủ có bất kỳ cơ hội phản kháng nào. Kẻ địch đã ra tay.