Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa
Chương 10: Danh tiếng bắt đầu lan truyền

Cập nhật lúc: 2026-05-24 17:20:49 | Lượt xem: 9

Ánh nắng nhợt nhạt của buổi sớm tại Vực Thẳm Cấm Địa không bao giờ chạm được đến mặt đất, nó luôn bị chặn lại bởi lớp sương mù xám xịt, đậm đặc mùi tử khí. Thế nhưng, tại mảnh sân nhỏ trước Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi, không gian lại mang một sắc thái hoàn toàn khác biệt.

Ánh đèn neon của tấm biển hiệu “Mở cửa 24/7” vẫn nhấp nháy đều đặn, hắt lên mặt đất những vệt sáng xanh đỏ lạ mắt. Diệp Phi ngáp một cái dài đến tận mang tai, đôi mắt lờ đờ nhìn Lâm Thanh và hai đệ tử Thanh Vân Tông đang đứng ngẩn ngơ ở cửa tiệm.

“Nghỉ ngơi xong rồi thì đi đi. Tiệm không bao ăn bữa sáng đâu.” Diệp Phi uể oải xua tay, tay kia vẫn cầm chiếc quạt nan khẽ phẩy phẩy.

Lâm Thanh giật mình, vội vàng chắp tay hành lễ, động tác vô cùng cung kính, thậm chí có phần sùng bái thái quá: “Tiền bối… không, Tiệm trưởng! Đại ân đại đức của ngài, Lâm Thanh xin khắc cốt ghi tâm. Đây là túi trữ vật chứa toàn bộ linh thạch và mấy gốc huyết sâm ta tìm được, xin được trả phí lánh nạn và tiền bát mì.”

Diệp Phi liếc mắt qua cái túi, “Giám định nhãn” trong đầu lập tức nhảy số: *[Túi rác chứa: 500 linh thạch hạ phẩm, 2 gốc huyết sâm 300 năm tuổi (chất lượng kém), 1 miếng đồng nát. Tổng giá trị: 12 điểm hệ thống].*

Diệp Phi thở dài, trong lòng thầm mắng hệ thống bóc lột, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình thản: “Tạm đủ. Lần sau đến nhớ mang theo món gì có giá trị hơn chút. Ta không thu đồng nát mãi được đâu.”

“Vâng, vâng! Chắc chắn lần sau vãn bối sẽ mang đến lễ vật xứng đáng hơn!” Lâm Thanh toát mồ hôi hột. Một bát mì giúp hắn đột phá Nguyên Anh trung kỳ, chữa lành toàn bộ kinh mạch mà vị Tiệm trưởng này chỉ coi là “thu gom đồng nát”? Tu vi của vị này rốt cuộc đã đến cảnh giới nào?

Sau khi tiễn nhóm Lâm Thanh ra khỏi “Lĩnh vực tuyệt đối”, Diệp Phi quay vào trong, thấy Liễu Y Y đang dùng một chiếc khăn lau sạch bóng mặt quầy thủy tinh. Nàng mặc bộ sườn xám cách tân màu xanh nhạt, mái tóc đen búi cao, trên ngực đeo bảng tên “Nhân viên xuất sắc”.

“Y Y, sau này nếu có khách đến mà ta đang ngủ, cứ bảo họ xem bảng giá treo trên tường. Ai định mặc cả thì bảo Vượng Tài ra tiếp khách.”

“Dạ, chủ thượng.” Liễu Y Y dịu dàng đáp, ánh mắt nhìn Diệp Phi tràn đầy sự ngưỡng mộ.

Nàng vốn là Thánh nữ bị truy sát đến cùng đường mạn lộ, vốn nghĩ rằng bước chân vào Vực Thẳm là để tự sát. Ai ngờ lại gặp được vị kỳ nhân này. Ở đây, nàng không chỉ được an toàn, mà ngay cả món “Kem ốc quế” Diệp Phi đưa cho nàng hôm qua cũng chứa đựng hàn băng tinh túy, giúp Cửu Âm huyết mạch vốn đang cắn trả cơ thể nàng bỗng trở nên thuần phục vô cùng.

Trong mắt nàng, Diệp Phi không phải là chủ tiệm, mà là một vị Chân Thần đang hạ phàm trải nghiệm hồng trần.

Ba ngày sau.

Tại Trấn Ma Thành – tòa thành trì kiên cố nhất nằm ở rìa ngoại vi Vực Thẳm Cấm Địa. Đây là nơi tập trung của hàng ngàn tu sĩ, từ hạng tán tu liều mạng tìm vận may đến các đệ tử đại tông môn đi rèn luyện.

Bầu không khí trong một tửu quán sầm uất bỗng chốc lặng ngắt khi Lâm Thanh cùng hai sư đệ bước vào.

“Kia chẳng phải là Lâm Thanh của Thanh Vân Tông sao? Ba ngày trước nghe nói đoàn đội của hắn bị Ma Lôi Báo bao vây trong Vực Thẳm, ai cũng nghĩ hắn chết chắc rồi mà?” Một vị tu sĩ Kim Đan kỳ kinh ngạc thốt lên.

“Lạ thật, nhìn hắn không giống người vừa thoát chết chút nào. Sắc mặt hồng nhuận, khí tức mạnh mẽ… Chờ đã! Hắn đột phá rồi? Nguyên Anh trung kỳ?!”

Lâm Thanh không để ý đến những ánh mắt dò xét. Hắn ngồi xuống bàn, lấy ra một chiếc hộp nhựa nhỏ màu xanh lá cây – một thứ mà hắn gọi là “bảo vật hộ mệnh” vừa mua được từ tiệm tạp hóa. Đó chính là một hộp kẹo cao su vị bạc hà giá 10 linh thạch.

Hắn lấy một viên bỏ vào miệng, cảm giác mát lạnh tức thì xông thẳng lên đại não, linh đài vốn còn chút mệt mỏi sau chuyến đi dài lập tức thanh tỉnh đến cực hạn.

“Lâm sư huynh, huynh thực sự định kể cho các trưởng lão về… nơi đó sao?” Một đệ tử đi cùng khẽ hỏi, giọng run run vì hưng phấn xen lẫn sợ hãi.

Lâm Thanh gật đầu, trầm giọng nói: “Chuyện về Tiệm trưởng Phi không thể giấu mãi được. Với lại, nếu chúng ta giúp Tiệm trưởng quảng bá, biết đâu lần sau đến sẽ được giảm giá ‘Mì tôm Vạn Cổ’?”

Chỉ trong vòng một buổi chiều, một tin tức chấn động đã lan đi với tốc độ ánh sáng khắp Trấn Ma Thành: *Ở sâu trong Vực Thẳm Cấm Địa, ngay tại nơi nguy hiểm nhất, tồn tại một tiệm tạp hóa kỳ bí. Chủ tiệm là một vị cao nhân không thể đo lường, bán những món thần tiên có thể giúp người ta cải tử hoàn sinh, đột phá cảnh giới chỉ trong tích tắc.*

“Ngươi nói cái gì? Ăn một bát mì làm từ giấy đỏ mà có thể từ Nguyên Anh sơ kỳ nhảy vọt lên trung kỳ?”

Trong phủ đệ của mình, Trưởng lão Hình phạt của Thanh Vân Tông – một lão già khó tính tên là Triệu Thiết – đập bàn đứng bật dậy. Lão nhìn chằm chằm vào Lâm Thanh, ánh mắt đầy sự nghi ngờ: “Ngươi có biết mình đang nói gì không? Ngay cả đan dược ngũ phẩm ‘Phá Cảnh Đan’ cũng chưa chắc có hiệu lực thần kỳ đến thế!”

“Trưởng lão, đệ tử không dám nói dối! Huynh nhìn xem, đây là ‘Nước khoáng tinh khiết’ mà đệ tử đã dùng hết gia sản mới đổi thêm được một chai mang về.” Lâm Thanh run rẩy lấy ra một chai nước suối nhựa trong suốt, nhãn hiệu có chữ “Aquafina” mà chẳng ai hiểu nghĩa là gì.

Triệu Thiết cầm lấy chai nước, mở nắp ra. Một luồng khí thanh thuần thoát ra khiến lão già vốn đã kẹt ở cảnh giới Hóa Thần bấy lâu nay bỗng thấy tâm thần rung động. Lão nhấp một ngụm nhỏ.

*Oanh!*

Tâm ma bấy lâu nay quấy nhiễu lão trong mỗi lần bế quan, chỉ vì một ngụm nước này mà tan biến hoàn toàn như băng tuyết gặp nắng hè.

“Thần vật! Đây tuyệt đối là thần vật!” Triệu Thiết kinh hãi thất sắc, tay cầm chai nước nhựa mà như cầm một kiện Thiên cấp pháp bảo. “Tiệm đó ở đâu? Mau dẫn ta đi!”

Cùng lúc đó, tại những góc khuất tà ác của Trấn Ma Thành, những cặp mắt rình rập cũng bắt đầu hoạt động. Các mật thám của Ma đạo và những tán tu thâm hiểm đã nghe được câu chuyện. Đối với bọn chúng, một tiệm tạp hóa đầy báu vật nằm ở nơi không có quy luật chính đạo bảo vệ như Vực Thẳm chẳng khác nào một miếng thịt mỡ khổng lồ.

“Hắc hắc, một vị cao nhân ẩn cư? Có lẽ chỉ là một kẻ gặp được cơ duyên thái cổ rồi ra vẻ huyền bí thôi.” Một gã ma tu mặc áo choàng huyết sắc cười lạnh. “Thông báo cho Huyết Ma Lão Tổ, long mạch máu mà lão tìm kiếm bấy lâu nay, có lẽ nằm ngay dưới chân cái tiệm tạp hóa đó.”

Trở lại với tiệm tạp hóa.

Buổi trưa, không gian tĩnh mịch bị phá vỡ bởi tiếng chuông gió leng keng treo trước cửa.

*Leng keng.*

Vượng Tài vốn đang nằm ngủ dưới chân Diệp Phi bỗng dựng đứng hai tai lên, mắt lộ ra một tia hung quang nhỏ như sợi chỉ nhưng nhanh chóng biến mất.

Một lão già cụt tay, mặc bộ đồ xám rách nát, lưng đeo một thanh kiếm gỉ sét chậm rãi bước vào. Lão có mái tóc bạc trắng rối bù, đôi mắt đục ngầu như đã nhìn thấu mọi nỗi khổ đau trên đời. Mỗi bước chân của lão đều khiến sàn gỗ của tiệm phát ra tiếng kêu “cọt kẹt”, nhưng điều kỳ lạ là tử khí xung quanh lão dường như bị ngăn cách bởi một tầng kiếm ý vô hình.

Diệp Phi mở một mắt ra nhìn, rồi lại nhắm mắt lại: “Đến rồi à, Độc Cô Vong. Hôm nay định mua gì? Rượu trắng 100 năm thọ nguyên một vò, rượu nếp 50 năm. Miễn mặc cả.”

Lão già cụt tay, người được thiên hạ gọi là Lão Kiếm Quỷ – kiếm tu mạnh nhất một thời, khàn giọng cười: “Diệp小子 (thằng nhóc Diệp), hôm trước ta vừa mới giết ba con Yêu Vương ở tầng thứ năm vực thẳm lấy nội đan cho ngươi. Tính ra cũng đủ một vò rượu nếp chứ?”

“Giám định nhãn” của Diệp Phi liếc qua ba viên nội đan bốc hơi hắc ám trong túi lão già: *[Nội đan Yêu Vương biến dị: Năng lượng cực cao, có thể dùng làm lõi cho hệ thống tưới nước tự động. Định giá: 60 điểm].*

“Được rồi, hời cho lão đấy.” Diệp Phi lười biếng đứng dậy, đi vào trong kệ hàng phía sau. Anh lấy ra một chai rượu nếp màu trắng nhãn hiệu “Gò Đen”, đặt mạnh lên bàn. “Đây, uống ít thôi, không chết trong tiệm ta là ta không chôn đâu đấy.”

Lão Kiếm Quỷ run rẩy dùng cánh tay còn lại chộp lấy chai rượu, bật nắp rồi tu một hơi dài.

“Khà… rượu ngon! Rượu của ngươi… vẫn luôn khiến tâm ma của ta phải im lặng.” Lão già thở hắt ra một hơi kiếm khí làm nứt cả không khí bên ngoài cửa tiệm, nhưng khi chạm vào tường của tiệm thì kiếm khí lập tức tan biến như bọt biển.

Lão Kiếm Quỷ nhìn ra phía cửa, nơi sương mù đang cuồn cuộn, đột ngột nói: “Có vẻ như danh tiếng của ngươi lan đi hơi nhanh rồi. Đám ruồi nhặng bên ngoài Trấn Ma Thành đang kéo đến đấy. Có cần lão già này ra quét dọn cửa tiệm không?”

Diệp Phi nhếch mép, lại nằm vật xuống chiếc ghế mây quen thuộc, kéo tờ tạp chí che lên mặt:

“Không cần. Đám ruồi nhặng đó mang theo túi tiền là được. Ở đây, khách hàng là thượng đế… miễn là họ trả đủ tiền. Còn nếu muốn ăn quỵt hoặc làm loạn…”

Anh im lặng một chút, rồi giọng nói trở nên lạnh lẽo như băng giá nghìn năm:

“… thì vườn rau sau nhà ta đang thiếu chút phân bón cấp cao đấy.”

Bên ngoài, tiếng gầm thét của quái vật vực thẳm bỗng nhiên to hơn bao giờ hết, dường như cảm nhận được một cơn bão táp sắp giáng xuống ngôi nhà gỗ nhỏ bé này. Lời đồn đã bắt đầu, và tham vọng của con người cũng đã khởi động. Một tiệm tạp hóa nhỏ bé giữa tâm điểm của địa ngục, nay chính thức trở thành đích đến của cả giới tu chân.

Liễu Y Y nhìn chủ nhân của mình đang ngủ say, khẽ thở dài, rồi nàng đi ra treo thêm một tấm biển nhỏ ở cửa tiệm:

*”Lưu ý: Mọi hành vi dùng vũ lực sẽ dẫn đến việc tước đoạt toàn bộ tài sản và tu vi. Chúc quý khách mua sắm vui vẻ!”*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8