Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 100: Kẹo mút vị \”Hỗn Độn\”
Chương 100: Kẹo mút vị “Hỗn Độn”
“Cạch.”
Chiếc tách trà bằng gốm thô chạm nhẹ xuống mặt bàn gỗ đã mòn vẹt, phát ra một âm thanh khô khốc giữa không gian đang đặc quánh lại vì áp lực. Bên ngoài cửa kính của tiệm tạp hóa, bầu trời của Vực Thẳm Cấm Địa vốn dĩ chỉ có một màu đen kịt trường cửu, giờ đây lại bị xé toạc bởi những tia chớp màu tím sậm, cuồn cuộn như những con giao long đang phẫn nộ.
Đó không phải là thiên lôi thông thường. Đó là Tiêu Diệt Chi Lôi, là ý chí thuần túy của Thiên Đạo muốn xóa sổ một “dị số” không nên tồn tại.
Thế nhưng, bên trong tiệm, không khí lại yên tĩnh đến kỳ lạ. Mùi trà nhài thoang thoảng quyện với mùi giấy mới và chút hương vị ngọt lịm từ quầy bánh kẹo tạo thành một thế giới hoàn toàn tách biệt.
Diệp Phi ngồi dựa lưng vào chiếc ghế bập bênh, đôi mắt lờ đờ như thể cơn buồn ngủ đang là kẻ thù lớn nhất của anh lúc này, chứ không phải cái thực thể kinh khủng đang đứng trước mặt.
Đó là một đứa trẻ. Hoặc ít nhất, nó có hình hài của một đứa trẻ khoảng bảy, tám tuổi, mặc một chiếc trường bào màu trắng tinh khôi không chút bụi trần. Gương mặt nó trắng bệch, không có lấy một sợi lông mày, và đáng sợ nhất là đôi mắt — nó không có con ngươi, chỉ có hai hố sâu chứa đựng hàng vạn tinh hà đang xoay vần, sụp đổ rồi lại tái sinh.
Thiên Đạo Ý Chí.
Nó đứng đó, đôi bàn chân nhỏ bé không chạm đất, nhìn chằm chằm vào Diệp Phi. Mỗi hơi thở của nó khiến không gian xung quanh tiệm tạp hóa rạn nứt như những mẩu gương vỡ, nhưng hễ những vết nứt đó chạm vào phạm vi ba thước quanh Diệp Phi, chúng lập tức bị một sức mạnh vô hình “ủi” phẳng.
“Ngươi… là… virus…”
Giọng nói của nó không vang lên bằng âm thanh, mà dội thẳng vào linh hồn. Nó khô khốc, vô cảm, giống như tiếng đá cọ vào nhau từ thuở khai thiên lập địa.
Liễu Y Y đứng sau quầy thu ngân, đôi bàn tay trắng muốt siết chặt lấy vạt áo sườn xám, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo. Cô là Thánh nữ, cô đã từng đối mặt với những lão quái vật nghìn năm, nhưng trước mặt cái bóng dáng nhỏ bé kia, cô cảm thấy mình chẳng khác nào một hạt bụi trước cơn bão vũ trụ.
Vượng Tài, con chó đen nhỏ bình thường vẫn hay sủa bậy, lúc này lại nằm bẹp dưới chân Diệp Phi, đuôi cụp lại, đôi mắt rực lửa ma long của nó chỉ còn lại sự run rẩy thuần túy.
Diệp Phi ngáp dài một cái, lấy tay gãi gãi mái tóc rối bù, rồi chậm rãi cầm chiếc quạt nan lên phẩy phẩy.
“Khách hàng nhỏ tuổi, vào tiệm của ta thì đừng nói chuyện đạo lý hay virus gì cả. Ở đây chỉ nói chuyện mua bán.” Diệp Phi uể oải chỉ tay về phía bảng quy tắc treo trên tường. “Điều một: Chủ tiệm luôn đúng. Điều hai: Nếu thấy chủ tiệm sai, xem lại điều một. Ngươi muốn mua gì?”
Thiên Đạo Ý Chí nghiêng đầu. Trong nhận thức của nó, mọi thứ trong thế giới này đều là những dãy quy luật. Cửa tiệm này là một mảng đen ngòm không thể phân tích, một lỗi sai trong bản thiết kế của nó.
“Xóa sổ… Cân bằng… Ngươi phải chết.”
Đứa trẻ đưa tay ra. Ngón tay nhỏ nhắn chỉ về phía Diệp Phi. Ngay lập tức, một luồng áp lực vạn quân, mang theo sức mạnh của thời gian và không gian, đổ ập xuống. Toàn bộ Vực Thẳm Cấm Địa bên ngoài như bị nén lại thành một điểm cực nhỏ.
Diệp Phi không nhúc nhích. Anh chỉ thở dài: “Phiền phức thật. Y Y, mang cho khách một cây kẹo mút ‘Hỗn Độn’.”
Liễu Y Y sững sờ, giọng lắp bắp: “Chủ… chủ tiệm… cái đó… cái đó giá mười vạn năm công đức của một phương thế giới mà?”
“Ghi nợ cho nó. Nó là Thiên Đạo, tiền vốn chẳng thiếu, chỉ thiếu não thôi.” Diệp Phi phẩy tay.
Liễu Y Y không dám chần chừ, cô run rẩy đi về phía kệ hàng cao nhất. Trên đó có một chiếc hộp thủy tinh tỏa ra luồng sáng mờ ảo, bên trong là một cây kẹo mút với những vòng xoáy màu sắc kỳ dị — đen, trắng, vàng, đỏ quyện vào nhau như thể đang chuyển động liên tục.
Khi cây kẹo được đặt lên bàn, một tiếng “ầm” vang lên tận sâu trong tâm thức của tất cả sinh linh trong Thương Mang Đại Lục. Cây kẹo đó không được làm bằng đường. Nó được kết tinh từ “Hỗn Độn Sơ Khai” — thứ vật chất tồn tại trước khi Thiên Đạo ra đời.
Đứa trẻ đang đưa tay định thi triển đòn diệt thế bỗng khựng lại. Đôi mắt tinh hà của nó rung động dữ dội. Nó ngửi thấy một mùi hương… vị của cội nguồn.
“Cái này… là gì?” Đứa trẻ máy móc hỏi.
“Hàng cao cấp nhất của tiệm ta đấy. Kẹo mút vị Hỗn Độn. Ăn vào một miếng, quên hết muộn phiền, ngay cả cha sinh mẹ đẻ còn chẳng nhớ, nói gì đến việc đi xóa sổ cái này cái nọ.” Diệp Phi nhếch mép cười, một nụ cười đầy vẻ thực dụng của một con buôn. “Ngươi là Thiên Đạo, suốt ngày phải cân bằng thế giới, tính toán nhân quả, chắc mệt lắm nhỉ? Ngồi xuống, nếm thử đi, coi như ta khuyến mãi cho khách VIP đầu tiên từ cấp bậc Ý Chí.”
Đứa trẻ nhìn cây kẹo, rồi lại nhìn Diệp Phi. Ý thức của nó vốn chỉ là những thuật toán lạnh lẽo, nhưng “vị giác” của Hỗn Độn là thứ mà bất kỳ sự tồn tại nào cũng không thể kháng cự.
Nó chậm rãi đưa tay lên, cầm lấy cây kẹo mút.
Ngay khi lớp vỏ bọc vô hình được bóc ra, một luồng ánh sáng dịu nhẹ lan tỏa khắp tiệm tạp hóa. Những tia chớp tím sậm ngoài kia ngay lập tức tan biến, mây đen nhường chỗ cho một bầu trời trong vắt, sao đêm rạng rỡ lạ thường.
Đứa trẻ đưa cây kẹo vào miệng.
Cả thế giới như ngừng quay.
Liễu Y Y nín thở. Vượng Tài hé mắt nhìn. Diệp Phi thì bắt đầu lôi bình nước nóng ra định pha thêm một ấm trà mới.
Trên gương mặt vô cảm của đứa trẻ, một cảm xúc chưa từng có xuất hiện: Sự bàng hoàng.
Vị ngọt của sự sống sơ khai, vị đắng của sự diệt vong, vị cay của sự tái sinh và vị chua chát của dòng thời gian vô tận… tất cả bùng nổ trong cái thực thể gọi là Thiên Đạo kia. Những “thuật toán” diệt thế trong đầu nó bắt đầu bị rối loạn. Quy luật xóa sổ tiệm tạp hóa bị một luồng sức mạnh hỗn mang tràn tới, bôi đen rồi ghi đè lên bằng một cảm xúc cực kỳ… trần thế.
*Ngon quá.*
Cái ý nghĩ đó vừa hiện lên, toàn bộ thiên địa linh khí của đại lục dường như cũng trở nên ngọt ngào hơn.
Đứa trẻ ngậm cây kẹo mút, đôi mắt tinh hà dần mất đi vẻ hung hiểm, thay vào đó là sự mông lung, ngây ngô. Nó nhìn xung quanh tiệm tạp hóa, thấy kệ sách, thấy quầy mì tôm, thấy Liễu Y Y xinh đẹp và con chó đen đang run rẩy.
“Ta… đang làm gì ở đây?” Nó hỏi, giọng nói lúc này đã mang chút thanh âm của một đứa trẻ thực thụ, không còn âm u như trước.
Diệp Phi rót một tách trà, đẩy về phía trước: “Ngươi đến đây để mua kẹo. Ngươi vừa trả tiền bằng mười vạn năm công đức của phương này thế giới rồi. Hiện tại ngươi là khách hàng của ta, không phải kẻ thực thi pháp luật.”
“Mua… kẹo?” Đứa trẻ nghiêng đầu, kẹo mút vẫn còn trong miệng khiến một bên má phồng lên. “Ta cảm thấy… ta hình như phải làm gì đó rất quan trọng… liên quan đến một cái virus…”
“Virus gì tầm này. Ăn kẹo xong thì về ngủ đi.” Diệp Phi xua tay như đuổi ruồi. “Lần sau nếu có buồn chán, cứ đến tiệm của ta. Có snack vị Sáng Thế, có nước ngọt vị Luân Hồi. Đảm bảo ngươi ăn vào sẽ thấy cái thế giới này đáng yêu hơn hẳn.”
Đứa trẻ đờ đẫn một lúc lâu. Bản thể của nó vốn là quy luật, nhưng cây kẹo mút vị Hỗn Độn kia đã “nhiễm độc” quy luật đó bằng những tạp niệm của sự sống. Thiên Đạo giờ đây không còn là một bộ máy khô khan nữa, nó đã bị Diệp Phi “nhân hóa” một phần.
“Vậy… ta đi.”
Đứa trẻ gật đầu, xoay người bước ra cửa. Bước chân nó bây giờ không còn làm rạn nứt không gian, mà mỗi dấu chân đều mọc lên những đóa sen trắng ảo ảnh rực rỡ.
Khi bóng dáng nhỏ bé ấy biến mất vào màn đêm của Vực Thẳm, áp lực khủng khiếp đè nặng lên cửa tiệm suốt mấy canh giờ qua mới hoàn toàn biến mất.
Liễu Y Y ngã ngồi xuống sàn, hơi thở dồn dập: “Chủ… Chủ tiệm… Anh vừa mới đánh lừa Thiên Đạo? Anh khiến nó quên đi lý do nó đến đây?”
Diệp Phi nhấp một ngụm trà, vẻ mặt vẫn lờ đờ như cũ: “Lừa lọc gì chứ? Thuận mua vừa bán cả. Nó có kẹo, ta có công đức. Có điều, cây kẹo đó tác dụng phụ hơi mạnh, chắc nó phải mất vài nghìn năm mới nhớ ra mình từng muốn diệt cái tiệm này.”
Nói rồi, anh vẫy tay một cái, một tấm thẻ vàng rực xuất hiện trong không trung, trên đó có con số “100,000” đang nhảy múa liên hồi. Đây là điểm công đức từ hệ thống — nguồn nhiên liệu chính để anh duy trì Lĩnh vực tuyệt đối.
“Chậc, đúng là khách hàng đại gia có khác. Một vụ này bằng ta bán mì tôm một trăm năm.”
Vượng Tài thấy nguy hiểm đã qua, lập tức nhảy dựng lên, đuôi ngoáy tít, chạy đến dụi đầu vào chân Diệp Phi như thể muốn xin công trạng.
“Biết rồi, lát nữa cho mày một cây xúc xích bò.” Diệp Phi đá nhẹ nó một cái, rồi liếc nhìn ra ngoài.
Lúc này, ở ngoại vi Vực Thẳm Cấm Địa, các tông môn tu sĩ đang phủ phục trên đất kinh hoàng. Họ thấy thiên kiếp biến mất, thấy linh khí đột nhiên trở nên ngọt lịm như mật mật, và thấy một luồng tiên quang dịu dàng tỏa ra từ tâm điểm của cấm địa — nơi được coi là mồ chôn của mọi sự sống.
Họ không biết rằng, tai họa diệt thế vừa mới được hóa giải chỉ bằng một cây kẹo mút vị Hỗn Độn có giá nợ công đức.
“Y Y này.” Diệp Phi bỗng gọi.
“Dạ, chủ tiệm?”
“Ngày mai bảo Lão Kiếm Quỷ dọn dẹp lại cái mảnh vườn sau nhà đi. Thiên Đạo vừa đi qua, nó để lại dư vị Hỗn Độn nhiều quá, mấy cây cải bắp chắc là sắp thành tinh cả rồi. Đừng để chúng nó chạy lung tung làm hỏng kệ hàng.”
Liễu Y Y cười khổ. Chỉ có chủ tiệm của cô mới coi việc cải bắp hóa tinh là một sự phiền phức. Cô khẽ gật đầu, đi tháo bảng “Nghỉ ngơi” ở cửa ra.
Bầu trời Vực Thẳm đã bình yên trở lại. Tiệm tạp hóa Diệp Phi vẫn đứng đó, neon lấp lánh giữa bóng tối vô tận.
Diệp Phi lại nằm xuống ghế bập bênh, kéo cái tạp dề che mặt, miệng lẩm bẩm: “Tiếp khách đại gia mệt thật… ngày mai nhất định phải ngủ bù…”
Giữa sự hỗn loạn và sụp đổ của một kỷ nguyên, ở nơi sâu thẳm nhất của thế giới, vẫn có một góc nhỏ luôn ấm áp mùi trà, và một chủ tiệm lười biếng sẵn sàng bán cả vận mệnh thế giới chỉ để đổi lấy sự yên bình cho giấc ngủ trưa của mình.