Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa
Chương 133: Sức mạnh thật sự của Tiệm trưởng

Cập nhật lúc: 2026-05-24 18:41:47 | Lượt xem: 6

Trong màn sương mù xám xịt của Vực Thẳm Cấm Địa, một sự im lặng chết chóc đang bao trùm, nhưng đó không phải là sự yên bình thường nhật. Không khí dường như bị đặc quánh lại, các quy tắc không gian bắt đầu rên rỉ dưới một áp lực khổng lồ từ phía bên trên tầng mây đen kịt.

Phía trước cửa tiệm tạp hóa, Lão Kiếm Quỷ Độc Cô Vong đang chống thanh kiếm gỉ sét xuống đất, hơi thở dồn dập. Một cánh tay còn lại của lão run rẩy, máu tươi từ vai thấm đẫm bộ quần áo rách rưới. Cạnh đó, Liễu Y Y sắc mặt trắng bệch, đôi mắt vốn xinh đẹp giờ tràn đầy vẻ kinh hoàng. Ngay cả Vượng Tài – con chó đen nhỏ vẫn thường hay vẫy đuôi xin xúc xích – giờ đây cũng đang nhe nanh, lông trên lưng dựng đứng, trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ trầm đục của một loài thú dữ cổ xưa đang bị dồn vào đường cùng.

Trên bầu trời, sương mù của Vực Thẳm bị một bàn tay vô hình xé toạc.

Không phải là mây tan, mà là cả bầu trời đang nứt ra. Từ trong kẽ nứt không gian đó, một thực thể khổng lồ bắt đầu lộ diện. Đó không phải là người, cũng chẳng phải là yêu. Đó là một đôi mắt to bằng cả một tòa thành trì, lấp lánh ánh kim loại lạnh lẽo, nhìn xuống phía dưới với sự vô tình tuyệt đối.

“Lỗi hệ thống… phát hiện mầm mống đảo lộn trật tự Thiên Đạo… thực thi xóa sổ.”

Giọng nói ấy không phát ra bằng âm thanh, mà là một loại dao động linh hồn khiến cho tất cả sinh linh trong vòng vạn dặm đều cảm thấy tim gan như muốn vỡ vụn. Đây là Thiên Hình Giả – thực thể chấp pháp mạnh nhất được tạo ra từ ý chí của Thiên Đạo để thanh trừng những thứ vượt ngoài tầm kiểm soát.

Kẻ địch lần này không phải là Huyết Ma Lão Tổ, cũng không phải là các tông chủ đại phái. Đó là hiện thân của Quy Tắc.

“Kiếm… Chém!” Độc Cô Vong gầm lên, dốc cạn thọ nguyên cuối cùng, hóa thân thành một đạo kiếm quang vạn trượng lao vút lên không trung. Thanh kiếm gỉ sét ấy vào giây phút này bùng phát ra ánh sáng rực rỡ hơn cả mặt trời, mang theo ý chí bất khuất của đệ nhất kiếm tu thiên hạ.

Tuy nhiên, Thiên Hình Giả chỉ khẽ chớp mắt. Một tia sét màu tím sẫm giáng xuống.

*Oàng!*

Kiếm quang tan vỡ trong tích tắc. Độc Cô Vong như một con diều đứt dây ngã sụp xuống mặt đất, thanh kiếm gãy làm đôi. Lão ho ra một ngụm máu lớn, ánh mắt đầy vẻ tuyệt vọng: “Chênh lệch… quá lớn… Đây chính là sức mạnh của trời sao?”

Liễu Y Y run rẩy quỳ xuống, huyết mạch Cửu Âm trong người nàng đang đóng băng lại vì sợ hãi. Nàng nhìn về phía cánh cửa gỗ vẫn đóng chặt của tiệm tạp hóa, lẩm bẩm trong nước mắt: “Tiệm trưởng… chạy đi…”

Thiên Hình Giả bắt đầu giơ lên một cánh tay cấu thành từ các tinh cầu thu nhỏ. Một đòn này giáng xuống, không chỉ tiệm tạp hóa, mà cả Vực Thẳm Cấm Địa, thậm chí là một phần mười của Thương Mang Đại Lục cũng sẽ bị xóa sổ khỏi bản đồ. Lực hút từ đòn tấn công khiến cho mặt đất bắt đầu rạn nứt, đá tảng bay lơ lửng, quỹ đạo của các hành tinh lân cận cũng bị kéo lệch về phía này.

Ngay vào lúc ngón tay của thực thể kia chuẩn bị hạ xuống, một tiếng động nhỏ vang lên.

*Cạch.*

Cánh cửa gỗ vốn luôn im lìm của tiệm tạp hóa nhẹ nhàng đẩy ra.

Một thanh niên mặc tạp dề xám, tay cầm một chiếc quạt nan, gương mặt đầy vẻ ngái ngủ bước ra. Diệp Phi cau mày, tay kia dụi dụi mắt, nhìn đống gạch đá đang bay loạn xạ và bầu trời đỏ quạch vì áp lực.

“Ồn ào thật đấy…” Diệp Phi lầm bầm, giọng nói của anh rất nhẹ, nhưng kỳ lạ thay, nó át đi cả tiếng sấm rền của Thiên Đạo. “Mới ngủ trưa được có mười phút mà hết đứa này đến đứa khác kéo đến đòi dỡ nhà. Bộ các người nghĩ linh thạch để sửa cửa dễ kiếm lắm sao?”

Thiên Hình Giả dường như cảm nhận được sự khiêu khích, đôi mắt khổng lồ khóa chặt vào Diệp Phi. Một luồng uy áp có thể ép nát cả một Tiên Đế trực diện dội xuống đầu anh.

Thế nhưng, Diệp Phi chỉ đứng đó. Một làn gió nhẹ thoảng qua làm tà áo anh rung rinh, nhưng cả người anh vẫn vững như bàn thạch. Thậm chí, anh còn lấy ra một miếng vải, tỉ mỉ lau một vết bụi trên cái biển tên “Tiệm trưởng Phi” gắn trước ngực.

“Thứ lỗi cho sự vô lễ của Thiên Đạo.” Diệp Phi ngước nhìn thực thể khổng lồ kia, đôi mắt lờ đờ đột nhiên lóe lên một tia sáng lạnh lẽo đến thấu xương. “Nhưng cái mặt của ngươi… làm ta thấy ngứa mắt quá.”

Diệp Phi bước lên một bước. Chỉ là một bước rất bình thường, không có hoa sen mọc dưới chân, không có tiên nhạc rền vang. Nhưng khi chân anh vừa chạm đất, tất cả đá tảng đang lơ lửng trên không trung đột ngột đứng khựng lại, rồi vỡ vụn thành cát bụi li ti.

Lĩnh vực tuyệt đối!

Trong phạm vi của Tiệm tạp hóa, quy tắc của Thiên Đạo không còn là luật pháp. Diệp Phi mới chính là luật pháp.

“Ngươi… là… ai?” Thiên Hình Giả lần đầu tiên phát ra một âm thanh mang sắc thái kinh ngạc. Nó cảm thấy các quy luật cấu thành nên bản thân mình đang bắt đầu rạn nứt trước sự hiện diện của người thanh niên kia.

Diệp Phi không trả lời. Anh thong thả gấp chiếc quạt nan lại, dắt vào sau thắt lưng. Anh hít một hơi thật sâu, rồi đột ngột đưa tay phải lên cao, bàn tay mở rộng.

“Hành tinh này vốn dĩ xoay hơi nhanh, khiến ta ngủ không được ngon giấc.” Diệp Phi nói nhỏ, gương mặt không chút biểu cảm. “Để ta điều chỉnh lại một chút.”

Anh không dùng pháp thuật. Anh không dùng thần thông.

Diệp Phi chỉ đơn giản là tung ra một cái tát. Một cái tát theo đúng nghĩa đen, nhắm thẳng vào không trung.

*Bốp!*

Một âm thanh khô khốc vang lên, âm vang không giống như tiếng đánh vào da thịt, mà giống như tiếng hai mảnh vũ trụ va chạm vào nhau.

Ngay khoảnh khắc lòng bàn tay của Diệp Phi chạm vào hư không, một luồng sóng xung kích không màu, không mùi, nhưng mang theo sức mạnh vật lý ở cấp độ quy luật bùng phát. Thiên Hình Giả – thực thể vốn coi vạn vật là kiến hôi – ngay lập tức bị tát văng ra khỏi tầng khí quyển. Đôi mắt khổng lồ của nó nứt toác, các tinh cầu cấu thành cánh tay nó nổ tung như những quả pháo thối.

Nhưng đó chưa phải là tất cả.

Dưới cái tát của Diệp Phi, cả đại lục Thương Mang rung chuyển dữ dội. Lực tác động đi xuyên qua lõi hành tinh, truyền thẳng vào quỹ đạo quay của thế giới.

Trên bầu trời, những ngôi sao vốn dĩ đang đứng yên bỗng chốc dời chỗ. Mặt trăng đang lặn đột nhiên bị đẩy ngược lại, mặt trời vốn đang đứng bóng bị lệch đi một góc chín mươi độ. Toàn bộ trật tự tinh tú của vũ trụ bao quanh hành tinh này trong nháy mắt bị đảo lộn hoàn toàn.

Cái tát đó đã cưỡng ép thay đổi góc nghiêng của trục hành tinh, làm lệch quỹ đạo của nó ra xa khỏi mặt trời hơn mười vạn dặm – đúng cái vị trí mà Diệp Phi cho là “thoáng mát và yên tĩnh nhất để ngủ trưa”.

Thiên Hình Giả biến mất. Không phải là chạy trốn, mà là bị cái tát đó trực tiếp xóa sổ sự tồn tại. Những mảnh vụn của Thiên Đạo rơi xuống như một cơn mưa ánh sáng bạc, thấm vào lòng đất Vực Thẳm.

Cả thế giới chìm vào một sự im lặng tuyệt đối.

Lão Kiếm Quỷ Độc Cô Vong trợn trừng mắt, cái mồm há hốc ra có thể nhét vừa một quả trứng. Lão đã từng thấy những đại năng dùng kiếm khí cắt đôi sông núi, thấy Tiên Nhân dùng một bàn tay che lấp bầu trời. Nhưng lão chưa bao giờ thấy ai dùng một cái tát để… tát lệch cả một hành tinh.

“Cái này… cái này gọi là gì?” Độc Cô Vong lắp bắp hỏi.

Diệp Phi thu tay về, thản nhiên xoa xoa lòng bàn tay hơi hồng lên một chút vì phản chấn. Anh nhìn lên bầu trời hiện giờ đã trở nên trong vắt, không còn khói bụi, không còn mây đen, chỉ có những vì sao đang lấp lánh ở những vị trí mới lạ lẫm.

“Gọi là dịch vụ dọn dẹp vệ sinh thôi.” Diệp Phi ngáp dài một cái. “Tên kia bụi quá, quét đi cho sạch chỗ.”

Vượng Tài nhìn chủ nhân, đuôi ngoáy liên hồi, cái đầu to lớn của nó (trong trạng thái hóa thân thấp thoáng) rúc vào chân Diệp Phi như muốn nịnh bọt. Nó hiểu rằng, trong tay Diệp Phi, sự sống và cái chết của một hành tinh chỉ nằm ở tâm trạng anh ta có tốt hay không.

Liễu Y Y lúc này mới hoàn hồn, nàng vội vã chạy lại gần, giọng nói vẫn còn run: “Tiệm trưởng… anh… anh có sao không? Anh vừa mới tát… tát cả Thiên Đạo đấy ạ?”

Diệp Phi quay đầu lại nhìn cô nhân viên nhỏ, ánh mắt dịu đi đôi chút. “Y Y, đừng có nhìn ta như thế. Thiên Đạo thì sao chứ? Nó làm phiền ta ngủ, lại còn định làm hỏng mái che cửa tiệm ta vừa mới thuê người lợp lại tháng trước. Không đánh nó một trận thì nó lại tưởng ta kinh doanh không đóng thuế à?”

Anh lấy từ trong túi tạp dề ra một gói hạt dưa, bóc một hạt cắn cái “tách”, rồi thản nhiên bước vào trong nhà.

“Được rồi, thế giới lệch một tí cũng không chết được ai đâu, chẳng qua là ngày mai trời sẽ lạnh hơn một chút thôi. Y Y, vào trong soạn lại kệ hàng đi, sắp tới chắc sẽ có nhiều kẻ đến đây ‘hỏi thăm’ lắm đấy. Độc Cô Vong, nếu lão không chết được thì vào tiệm uống vò rượu, ta tính rẻ cho, 50 năm thọ nguyên thôi. Coi như tiền mừng lão còn sống.”

Dứt lời, Diệp Phi bước qua ngưỡng cửa. Ánh đèn neon của tiệm tạp hóa lại nhấp nháy: “Mở cửa 24/7”.

Phía bên ngoài, thế giới đang náo loạn. Các vị Tiên Đế ở phương xa đang hốt hoảng tính toán lại lịch pháp vì thời gian ngày đêm đã bị thay đổi. Các đại tông môn nhìn lên bầu trời đầy những vì sao mới mà run sợ không thôi. Họ nhận ra rằng, ở trung tâm cái nơi bị gọi là “vực thẳm” kia, đang tồn tại một thực thể mà ngay cả vũ trụ này cũng không chứa nổi.

Nhưng ở trong tiệm tạp hóa nhỏ bé ấy, chỉ có tiếng sột soạt của trang báo, tiếng nước trà sôi sùng sục và tiếng càu nhàu của Diệp Phi về việc hôm nay hệ thống không giao đúng loại mì tôm hảo hạng.

“Sức mạnh thật sự à?” Diệp Phi vừa nhấp một ngụm trà, vừa tự hỏi bản thân khi nhìn vào lòng bàn tay.

Với anh, sức mạnh không phải là để thống trị thế giới, cũng không phải để trở thành thần thánh. Sức mạnh… đơn giản chỉ là để có đủ tĩnh lặng mà thưởng thức một chén trà mật ong giữa vùng đất chết chóc này thôi.

“Y Y, lấy thêm mật ong cho ta. Trà hơi đắng.”

“Dạ, có ngay ạ!”

Tiếng chuông gió lại leng keng reo vang, trong trẻo và thanh bình, hoàn toàn tương phản với cái sự kiện kinh thiên động địa vừa xảy ra chỉ cách đây vài phút. Tại Vực Thẳm Cấm Địa, trật tự mới đã được thiết lập. Một trật tự mà ngay cả ý chí của trời đất cũng phải khom lưng cúi đầu trước một tiệm tạp hóa gỗ đơn sơ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8