Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 14: Trồng rau thoát nghèo
CHƯƠNG 14: TRỒNG RAU THOÁT NGHÈO
Bình minh tại Vực Thẳm Cấm Địa không bao giờ có mặt trời.
Thứ duy nhất báo hiệu một ngày mới bắt đầu là sự chuyển màu của những đám mây sương mù dày đặc, từ sắc tím đen u uất sang một màu đỏ bầm như máu loãng. Gió rít qua những khe đá vỡ nát, mang theo tiếng gào thét của những tàn hồn cổ xưa chưa thể siêu thoát. Đây là vùng đất chết, nơi quy tắc thiên đạo bị bóp méo đến mức nghẹt thở, nơi ngay cả một hơi thở cũng có thể khiến phế quản của một tu sĩ Trúc Cơ bị ăn mòn.
Thế nhưng, ngay giữa trung tâm của sự hủy diệt ấy, một tiếng “cạch” khô khốc vang lên.
Diệp Phi đẩy cánh cửa gỗ của tiệm tạp hóa, bước ra hiên nhà với một chiếc ngáp dài đến tận mang tai. Anh mặc một chiếc áo lụa mỏng, đôi dép lê kéo lê trên nền đá sạch bóng, trên tay cầm một chiếc bình tưới nước bằng nhựa màu xanh lá cây – thứ trông lạc quẻ hoàn toàn với khung cảnh tận thế xung quanh.
“Hệ thống, ngươi chắc chắn là phải tưới nước vào giờ này chứ? Ngủ thêm năm phút nữa thì cây chết được chắc?” Diệp Phi làu bàu trong đầu, đôi mắt lờ đờ đầy tơ máu vì thiếu ngủ.
[Ting! Nhiệm vụ hằng ngày: Chăm sóc ‘Khu vườn Sinh Mệnh’. Nếu vật nuôi hoặc cây trồng bị khô héo, điểm tích lũy của ký chủ sẽ bị trừ gấp đôi. Nhắc nhở: Lao động là vinh quang!]
“Vinh quang cái đầu ngươi.” Diệp Phi hừ lạnh một tiếng, nhưng đôi tay vẫn thuần thục xách bình nước đi về phía mảnh vườn nhỏ sau tiệm.
Khu vườn này diện tích không quá năm mươi mét vuông, được bao bọc bởi một hàng rào gỗ thấp lè tè. Nhìn từ xa, nó chẳng khác gì vườn rau của một lão nông dưới hạ giới. Nhưng nếu có một vị Đại thừa kỳ cao thủ nào ở đây, có lẽ họ sẽ lập tức quỳ xuống mà khóc rống lên vì kinh ngạc.
Tưới nước cho rau không phải là nước giếng thường, mà là “Tịnh Hóa Thần Thủy” được Diệp Phi chiết xuất từ hệ thống, mỗi giọt đều có thể cải tử hoàn sinh, giúp tu sĩ rũ bỏ mọi tâm ma.
Và những thứ đang lớn lên dưới sự chăm sóc của anh mới thực sự là nỗi kinh hoàng.
Diệp Phi đi đến luống rau đầu tiên, nơi những cây hành lá đang vươn cao. Chúng không có màu xanh bình thường mà trong suốt như pha lấp lánh, bên trong mỗi thân hành là những tia sét nhỏ xíu màu bạc chạy luân chuyển không ngừng. Mỗi lần gió thổi qua, những cây hành này lại phát ra tiếng sấm nổ đì đùng trầm thấp.
Đây là “Lôi Minh Thông” – một loại “hành lá” mà nếu đem ra ngoài, chỉ cần một mảnh nhỏ cũng đủ để những kiếm tu tu luyện Lôi hệ tranh giành đến đầu rơi máu chảy. Nhưng ở đây, nó chỉ là gia vị cho bát mì tôm buổi tối của Diệp Phi.
“Linh Nhi, dậy đi làm việc thôi tiểu gia hỏa!” Diệp Phi vỗ vỗ vào một đóa hoa lớn màu trắng ở góc vườn.
Cánh hoa khẽ rung rinh, một cô bé tí hon chỉ bằng lòng bàn tay, đôi cánh mỏng manh như cánh bướm tỏa ra ánh huỳnh quang nhẹ nhàng chui ra. Linh Nhi dụi đôi mắt to tròn, giọng nói lanh lảnh như tiếng chuông bạc:
“Chủ nhân, người lại dậy muộn! Hôm qua quả Cà Chua Hỏa Diễm kia thiếu chút nữa đã tự thiêu rụi cả luống Cải Xanh rồi đấy!”
Diệp Phi gãi gãi đầu, cười trừ: “Thì ta đã bảo nó là ‘Hỏa Diễm’ rồi mà, nóng nảy là chuyện thường. Nào, hôm nay thu hoạch thôi. Hệ thống nói hàng trên kệ sắp hết rồi.”
Linh Nhi bay lượn vòng quanh những luống rau. Dưới bàn tay nhỏ bé của cô, những cây “rau” quý hiếm bắt đầu được thu hoạch một cách vô cùng nhẹ nhàng.
Nhìn vào giỏ hàng của Diệp Phi, người ta có thể thấy những quả cà chua đỏ rực như được điêu khắc từ hồng ngọc, tỏa ra nhiệt lượng khiến không gian xung quanh hơi vặn vẹo – đó là “Cửu Chuyển Hỏa Linh Gia”. Phía bên kia là những bắp cải tím lịm, lá xếp tầng tầng lớp lớp như những đoá sen báu, ẩn chứa đạo vận sâu sắc của thổ hệ.
“Trồng rau… thực sự là cách thoát nghèo nhanh nhất.” Diệp Phi lẩm bẩm khi nhìn thấy bảng điểm tích lũy của mình nhảy số sau mỗi vật phẩm được hệ thống định giá.
Đúng lúc này, từ phía cửa tiệm, một luồng kiếm ý lạnh lẽo đột ngột giáng xuống, nhưng khi vừa chạm vào ranh giới hàng rào gỗ, nó lập tức tan biến như bọt xà phòng, chẳng thể gây ra một gợn sóng nào.
“Tiệm trưởng Diệp, có đó không? Lão Độc Cô đến trả nợ rượu đây!”
Tiếng nói khàn khàn vang lên. Một lão già cụt tay, râu tóc bù xù, lưng đeo thanh kiếm gỉ sét bước vào khu vườn. Chính là Lão Kiếm Quỷ – Độc Cô Vong.
Lão vừa bước vào, bước chân đột ngột khựng lại. Đôi mắt già nua của lão trừng trừng nhìn vào luống “Lôi Minh Thông” dưới chân Diệp Phi. Kiếm ý trong người lão vốn đang cuồng bạo vì tâm ma bỗng chốc gặp được thiên địch, sợ hãi rụt sâu vào trong kinh mạch.
“Cái… cái này là…” Độc Cô Vong lắp bắp, chỉ tay vào luống hành lá. “Lôi… Lôi kiếp tinh hoa kết tinh thành thực vật? Tiệm trưởng Diệp, ngài dùng thứ này để làm gì?”
Diệp Phi thản nhiên vứt một cây hành vừa hái vào giỏ: “Làm gì à? Tối nay định làm món trứng tráng. Hành này hơi cay, nhưng khử mùi tanh của trứng yêu thú rất tốt. Sao, muốn làm một bát không?”
Độc Cô Vong cảm thấy thế giới quan của mình sụp đổ hoàn toàn. Lão là kiếm tu mạnh nhất thiên hạ, cả đời theo đuổi lôi đình kiếm đạo, nếu có được một cọng hành kia để cảm ngộ, có lẽ lão đã đột phá được cái tầng rào cản chết tiệt kia từ trăm năm trước. Vậy mà ở đây, người thanh niên này dùng nó để… tráng trứng?
“Ngài… ngài thực sự là phá gia chi tử bậc nhất mà lão phu từng gặp.” Độc Cô Vong cười khổ, trái tim đau thắt lại. “Lão phu dùng một vạn năm thọ nguyên để đổi một vò rượu, vậy mà chỗ hành này của ngài, e là bán cả cái đại lục này cũng không mua nổi một luống.”
Diệp Phi nhún vai: “Giá trị của món đồ nằm ở chỗ người dùng muốn gì ở nó. Với ông, nó là chí bảo. Với tôi, nó là đồ ăn kèm. Thế nào, tiền rượu hôm trước đủ chưa?”
Độc Cô Vong run rẩy lấy ra một túi trữ vật, bên trong là hàng trăm mảnh linh thạch tím ngắt – thứ linh thạch thượng phẩm hiếm thấy trên đời, cùng với vài gốc thảo dược trông khá cũ kỹ.
“Chỗ này có thể không đủ, nhưng lão phu vừa đi càn quét một hang ổ của quỷ thú ở tầng thứ tư, nhặt được vài thứ đồ cổ này…”
Diệp Phi liếc mắt qua, nhãn quan của anh lập tức hiện ra thông tin. Đồ cổ cái gì chứ, toàn là những mảnh vỡ của tiên khí từ thời thái cổ bị ô nhiễm. Với người khác là rác rưởi, nhưng với hệ thống của anh, đó là nguồn năng lượng béo bở để chuyển hóa thành hàng hóa mới.
“Được rồi, tính cho ông xong nợ cũ.” Diệp Phi xua xua tay, rồi tiện tay nhặt một quả cà chua héo (thực ra là quá chín nên hỏa lực hơi rỉ ra) ném cho Độc Cô Vong. “Nè, cầm lấy mà ăn cho mát, thấy ông dạo này hỏa khí hơi vượng, chắc là lại bị tên Huyết Ma lão tổ kia chọc giận à?”
Độc Cô Vong quýnh quáng đón lấy quả “Cửu Chuyển Hỏa Linh Gia”. Khi tay lão chạm vào quả cà chua, một luồng hỏa tính tinh thuần tuyệt đối chạy thẳng vào cơ thể, thiêu rụi sạch sẽ những tạp chất và ma khí tích tụ lâu ngày. Lão rùng mình một cái, cảm giác như mình vừa mới trải qua một cuộc tẩy tủy đại kinh thiên địa.
“Đa… đa tạ Tiệm trưởng!” Lão run giọng nói.
Trong khi hai người đang nói chuyện, bỗng nhiên không gian phía trên Vực Thẳm Cấm Địa rung chuyển dữ dội.
Một đám mây đen cuồn cuộn từ phương xa lao đến, mang theo mùi máu tanh nồng nặc. Trên đám mây đó đứng hàng chục tu sĩ mặc áo bào huyết sắc, khí thế hung hãn vô cùng. Dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi, gương mặt kiêu ngạo, tay cầm một tòa tháp máu nhỏ xíu.
“Huyết Ma Tông hành sự! Kẻ nào dám chiếm giữ bảo địa linh khí tại trung tâm Vực Thẳm? Khôn hồn thì giao nộp toàn bộ bí bảo ra đây, nếu không ta sẽ dùng huyết hỏa thiêu trụi nơi này!”
Tiếng quát như sấm truyền khắp vạn dặm.
Lão Kiếm Quỷ khẽ nheo mắt, tay đặt lên chuôi kiếm gỉ sét: “Là đám đệ tử của Huyết Ma Lão Tổ. Xem ra mùi hương của khu vườn này đã thu hút bọn ruồi nhặng.”
Liễu Y Y từ trong tiệm bước ra, tà sườn xám xẻ cao đung đưa theo nhịp chân, đôi mắt lạnh lùng nhìn lên bầu trời: “Chủ nhân, để em giải quyết nhé? Bọn chúng làm ồn quá, sẽ khiến Linh Nhi sợ.”
Linh Nhi ngồi trên vai Diệp Phi, phồng má ra vẻ giận dữ, nhưng thực chất là đang bận gặm một mẩu vụn linh thạch.
Diệp Phi đứng dậy, phủi phủi tro bụi trên tạp dề, nhìn đám người trên trời như nhìn một lũ ngốc: “Y Y, đừng làm bẩn đất. Vượng Tài đâu? Bảo nó ra vẫy đuôi chào khách đi.”
Từ gầm quầy tạp hóa, một chú chó đen nhỏ gầy gò lững thững đi ra. Nó nhìn lên đám tu sĩ Huyết Ma Tông, lười biếng ngáp một cái, rồi bất thình lình há miệng hướng lên trời…
“Gâu!”
Một tiếng sủa không quá lớn, nhưng ngay khi âm thanh đó phát ra, không gian dường như bị một bàn tay vô hình bóp nát.
Đám mây huyết sắc lập tức tan biến. Những tu sĩ Hóa Thần kỳ vừa rồi còn oai phong lẫm liệt, bỗng chốc thấy pháp lực trong người bị đóng băng hoàn toàn. Tòa tháp máu trên tay tên cầm đầu nứt toác, hắn ta tái mặt, rơi tự do từ trên không xuống như một con chim bị trúng đạn.
“Bộp! Bộp! Bộp!”
Mười mấy tên ma tu rơi xuống bãi cát bụi bên ngoài hàng rào tiệm tạp hóa, nằm la liệt, miệng nôn ra máu, đôi mắt đầy vẻ kinh hoàng nhìn con chó đen đang ung dung liếm lông chân.
“Tiền phí vào cửa là mỗi người một vạn linh thạch hoặc mười năm thọ nguyên.” Diệp Phi chậm rãi bước tới ranh giới hàng rào, cầm chiếc quạt nan gõ nhẹ vào lòng bàn tay. “Bằng không, các ngươi sẽ trở thành phân bón cho luống cải tím kia. Ta thề là nó đang rất khát chất dinh dưỡng từ ma đạo đấy.”
Tên cầm đầu run rẩy nhìn về phía luống cải tím – nơi những chiếc lá đang khẽ vặn vẹo như muốn quấn lấy chân người, tỏa ra một thứ áp lực khiến linh hồn hắn muốn vỡ vụn.
“Tiền bối… xin tha mạng! Chúng con có mắt không tròng…”
“Trả tiền, hoặc làm phân bón. Đừng nói nhảm, ta bận lắm.” Diệp Phi ngắt lời một cách phũ phàng.
Liễu Y Y rất hiểu ý, tiến lên phía trước với chiếc máy tính cầm tay chạy bằng linh lực, bắt đầu gõ “tạch tạch”: “Nào, xếp hàng theo thứ tự. Người thứ nhất, tên gì? Có bảo vật gì không?”
Độc Cô Vong đứng bên cạnh nhìn cảnh này, chỉ biết lắc đầu thán phục. Những đại ma đầu tung hoành ngang dọc bên ngoài, vào đây lại chẳng khác gì những con gà chờ bị vặt lông.
Sau khi lột sạch mọi thứ trên người đám ma tu, khiến chúng chỉ còn bộ nội y chạy trốn khỏi Vực Thẳm trong tủi nhục, Diệp Phi hài lòng nhìn vào đống bảo vật linh tinh mới thu được.
“Nhiệm vụ thu hoạch hôm nay xong rồi. Linh Nhi, cất giỏ vào kho.”
“Vâng ạ!” Cô bé tiểu yêu tinh vui vẻ bay vào trong.
Bên ngoài, màn sương mù của Vực Thẳm lại một lần nữa bao phủ, nhưng sự hiện diện của Tiệm Tạp Hóa và khu vườn kia dường như đã trở thành một biểu tượng bất khả xâm phạm.
Diệp Phi quay vào tiệm, bắc một nồi nước nhỏ lên bếp linh hỏa. Anh lấy ra một gói mì tôm có bao bì màu vàng bắt mắt mang tên “Vạn Cổ Quy Nhất”, sau đó thả vào đó vài lát Cà Chua Hỏa Diễm rực rỡ và những cọng Lôi Minh Thông lấp lánh tia sét.
Mùi thơm ngay lập tức bùng nổ, không chỉ đơn thuần là mùi đồ ăn, mà là mùi vị của thiên đạo tinh khiết, của quy luật sinh tồn sơ khai nhất. Mùi hương len lỏi ra ngoài, khiến những con quái vật ẩn nấp trong bóng tối của Vực Thẳm đều phải phủ phục xuống, không dám cử động.
Độc Cô Vong hít hà một hơi, thèm đến nhỏ dãi nhưng không dám mở miệng xin.
“Y Y, lấy cho lão Độc Cô một cái bát. Dù sao hôm nay lão cũng góp vui chút chuyện.” Diệp Phi nói vọng ra.
Liễu Y Y mỉm cười: “Vâng, chủ nhân.”
Lão Kiếm Quỷ cảm động đến mức nước mắt giàn dụa. Lão biết, bát mì này có khi còn giá trị hơn cả mười năm lão ngồi thiền khổ tu. Lão bưng bát mì bằng một tay, húp một ngụm nước dùng đậm đà hỏa tính, rồi gắp một cọng hành lá nổ lốp bốp trong miệng.
“Oanh!”
Trong đầu lão như có một tia sét xé toạc màn đêm. Những bế tắc của kiếm đạo hàng nghìn năm qua bỗng chốc trở nên sáng tỏ như gương. Kiếm ý của lão vốn gỉ sét, nay lại bắt đầu tỏa ra ánh sáng thần thánh.
Diệp Phi nhìn lão già đang bừng bừng khí thế đột phá, khẽ thở dài: “Ăn có bát mì thôi mà cũng ồn ào thế. Ăn xong thì ra ngoài mà đột phá nhé, đừng có làm hỏng sàn nhà vừa lau của ta.”
Vượng Tài dưới gầm quầy khẽ gầm gừ một tiếng phụ họa, rồi tiếp tục điềm nhiên nhai mẩu xúc xích bò mà Diệp Phi vừa ném xuống.
Cứ như vậy, giữa Vực Thẳm Cấm Địa đầy chết chóc và tuyệt vọng, Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi vẫn tỏa sáng với những triết lý kinh doanh kỳ quặc: Trồng rau để thoát nghèo, và dùng món mì tôm để bình định thiên hạ.
Một ngày mới ở trung tâm cấm địa, thực ra cũng bình dị đến lạ lùng. Chỉ là với Diệp Phi, cái nghèo thì khó thoát, nhưng đám khách hàng “rắc rối” thì dường như mới chỉ là bắt đầu.
Gió bên ngoài lại nổi lên, và sâu trong bóng tối tầng thứ năm, một thực thể mạnh mẽ hơn cả Huyết Ma Lão Tổ đã bắt đầu đánh hơi được mùi thơm của bát mì tôm “nghịch thiên” kia…