Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 149: Vượng Tài lấy lại hình dáng Ma Long hoàn chỉnh
**CHƯƠNG 149: HẮC NGUYỆT TRẦM LUÂN, CỬU TIÊU LONG NGÂM CHẤN CẤM ĐỊA**
Trong cõi mịt mù của Vực Thẳm Cấm Địa, bầu trời chưa bao giờ được coi là một khái niệm bình yên. Thế nhưng hôm nay, sắc xám tro thường nhật đã bị thay thế bằng một màu đỏ sậm đến nghẹt thở. Những dải mây máu cuộn xoáy như những con mãng xà khổng lồ đang quằn quại, và ẩn sâu trong tầng mây ấy, những tia lôi điện màu đen nhức mắt – tịch diệt ma lôi – đang điên cuồng nhảy múa.
Thiên Đạo Ý Chí đã thực sự nổi giận.
Sự hiện diện của Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi giống như một cái nhọt độc đâm sâu vào quy luật của thế giới này. Nó không chỉ bán ra những món đồ nghịch thiên cải mệnh, mà nó còn tồn tại như một vùng “ngoại pháp quan”, nơi mà ngay cả hơi thở của Thiên Đạo cũng bị chặn đứng ngoài cửa sổ. Hôm nay, Thiên Đạo quyết tâm dọn dẹp “lỗi hệ thống” này bằng một trận đại kiếp chưa từng có trong lịch sử Thương Mang Đại Lục.
Áp lực từ trên cao đè xuống khiến những ngọn núi đen sẫm xung quanh tiệm tạp hóa bắt đầu rạn nứt, đổ sụp thành bình địa. Không gian bị vặn xoắn đến mức âm thanh cũng bị triệt tiêu, tạo ra một sự im lặng rợn người trước cơn bão.
Bên trong tiệm tạp hóa, bầu không khí lại trái ngược đến mức phi lý.
Diệp Phi vẫn nằm ngả ngốn trên chiếc ghế xích đu làm từ mây linh thụ, trên mặt đắp một tờ báo cũ từ tuần trước. Tiếng rít gào của thiên kiếp ngoài kia đối với anh dường như chỉ là tiếng gió thổi qua khe cửa, chẳng bằng tiếng muỗi kêu bên tai.
“Y Y, ngoài kia lại có hội chọi trâu à? Sao mà ồn thế?” Diệp Phi lầu bầu dưới tờ báo, giọng ngái ngủ.
Liễu Y Y đang đứng bên quầy thu ngân, đôi tay trắng ngần bận rộn sắp xếp lại những hộp thuốc lá “Linh Hồn”. Nàng liếc nhìn qua cửa kính, nơi sấm sét đang bổ xuống như muốn xé rách không gian, khẽ nhíu đôi mày thanh tú:
“Thưa chủ tiệm, là Thiên Đạo muốn hạ sát thủ. Có vẻ như nó không chịu nổi việc ngài vừa nhập về lô ‘Máy chơi game cầm tay 4D’ khiến đám tu sĩ bỏ bê việc tu hành, suốt ngày xếp hàng quanh tiệm.”
Diệp Phi thở dài, lấy tờ báo khỏi mặt, đôi mắt lờ đờ hiện lên vẻ bực dọc: “Chỉ là một cái máy chơi game thôi mà, cũng đâu có làm hư đứa nhỏ nào. Muốn đánh nhau thì đi chỗ khác, làm phiền người ta nghỉ trưa là tội ác không thể tha thứ.”
Nói rồi, anh quay sang nhìn về phía góc cửa, nơi một con chó đen gầy gò, lông lá xơ xác đang nằm cuộn tròn, đầu gục lên hai chân trước, đuôi thi thoảng lại vẫy một cái đầy uể oải.
“Vượng Tài, đứng dậy làm việc đi. Sủa một tiếng cho thiên hạ biết nhà này có chó bảo vệ, đừng có để mấy cái thứ rác rưởi lôi điện kia rơi trúng vườn rau đằng sau của ta.”
Nghe thấy tiếng gọi, con chó đen nhỏ từ từ mở mắt. Đôi mắt nó ban đầu chỉ là một màu đen đục của chó già, nhưng trong chớp mắt, một tia sáng màu đỏ thẫm như dòng dung nham nguyên thủy lóe lên, thiêu cháy mọi sự bình thường trên lớp vỏ bọc.
Vượng Tài đứng dậy, vươn vai một cái thật dài, miệng ngáp ra một luồng khí lạnh có thể đóng băng cả tâm linh. Nó nhìn về phía Diệp Phi, cái đuôi vẫy vẫy nịnh nọt như muốn hỏi: *“Xong việc có được thưởng không?”*
Diệp Phi tiện tay ném ra một cây xúc xích bò bọc trong lớp vỏ bóng loáng của Hệ thống. Đó không phải là loại xúc xích thường, mà là “Xúc xích Gân Rồng Thượng Cổ” – món hàng cấp cao chỉ dùng để chiêu đãi nhân viên xuất sắc.
“Ăn đi rồi ra ngoài kia dọn dẹp. Đừng có để máu me vương vãi vào thềm nhà, Liễu Y Y vừa mới lau xong đấy.”
Vượng Tài nhảy lên ngoạm lấy cây xúc xích, nuốt chửng vào bụng. Ngay khoảnh khắc đó, một nguồn sức mạnh bùng nổ bên trong cơ thể nhỏ bé ấy. Nó lững thững bước ra khỏi cửa tiệm, mỗi bước chân đều in hằn lên mặt đất một vệt lửa đen.
Khi vừa bước ra khỏi phạm vi “Lĩnh vực tuyệt đối” của cửa tiệm, uy áp của Thiên Đạo lập tức giáng xuống như nghìn tòa thái sơn. Hàng vạn tia ma lôi đen kịt bổ thẳng vào đầu con chó nhỏ.
Nhưng, Vượng Tài không thèm tránh. Nó ngước nhìn lên bầu trời, đôi mắt đã hoàn toàn biến thành hai huyết hà rực cháy.
“GÀOOO…!!!”
Tiếng gầm đầu tiên không phải là tiếng chó sủa, mà là một tiếng long ngâm rung trời chuyển đất. Sóng âm hình thành một vòng tròn hữu hình, trực tiếp chấn nát tất cả các tia sét đang rơi xuống, thổi bay toàn bộ mây mù trong bán kính mười dặm.
Dưới sự chứng kiến kinh hoàng của những đại năng tu sĩ đang đứng quan sát từ xa, thân ảnh nhỏ bé của con chó đen bắt đầu phình to ra một cách điên cuồng. Da thịt nó nứt toác, lộ ra lớp vảy rồng màu đen huyền ảo, mỗi chiếc vảy đều lớn như một tấm khiên, lấp lánh ánh kim khí lạnh lẽo. Bốn chân nó biến thành những vuốt rồng sắc lẹm có thể xé nát hư không, và đôi cánh khổng lồ mọc ra từ lưng, che phủ cả mặt trời, mang theo hơi thở của kỷ nguyên diệt thế.
Trong chớp mắt, Vượng Tài đã lấy lại hình dáng thật sự của mình: Thái Cổ Diệt Thế Ma Long.
Con rồng khổng lồ dài hàng vạn trượng, thân hình uốn lượn xuyên qua những tầng mây, mỗi lần vỗ cánh là một cơn lốc hủy diệt quét qua bình địa. Uy áp của nó không hề kém cạnh so với Thiên Đạo Ý Chí, thậm chí còn mang theo một sự hung bạo và cổ xưa hơn nhiều.
Liễu Y Y đứng bên trong, nhìn qua cửa kính, dù đã biết Vượng Tài không tầm thường nhưng nàng vẫn không khỏi run rẩy. Nàng quay sang nhìn Diệp Phi, người đang ung dung nhấp một ngụm trà:
“Chủ tiệm, cứ để nó bộc phát toàn bộ sức mạnh thế này, Thương Mang Đại Lục liệu có sụp đổ không?”
Diệp Phi nhếch môi: “Nó mà làm sụp đổ thế giới, ta sẽ trừ lương của nó vào tiền xúc xích tháng sau. Yên tâm đi, nó biết chừng mực mà.”
Trên bầu trời, Thiên Đạo Ý Chí dường như cảm nhận được sự khiêu khích từ Ma Long. Mây đen tụ lại tạo thành một khuôn mặt khổng lồ, vô tình và lạnh lẽo. Một cánh tay làm từ thiên kiếp lôi điện từ trên cao giáng xuống, mang theo quy luật “Xóa sổ”, muốn đè bẹp sinh vật dám nghịch thiên này.
Ma Long – Vượng Tài mắt lộ vẻ khinh miệt. Nó không lùi mà tiến, thân hình khổng lồ lao thẳng lên chín tầng mây.
“Răng rắc!”
Không gian chung quanh Ma Long vỡ vụn như gương thủy tinh. Nó mở cái miệng đỏ lòm, một luồng “Long tức hủy diệt” màu đen đậm đặc phun ra, trực tiếp đối đầu với bàn tay Thiên Đạo.
Vụ va chạm tạo ra một quầng sáng rực rỡ khiến ngay cả những Tiên Đế đứng ngoài vạn dặm cũng phải nhắm mắt lại để tránh bị mù. Chấn động kinh hoàng ấy khiến toàn bộ Thương Mang Đại Lục rung chuyển ba hồi, nước biển dâng cao, núi rừng vạn vật đều quỳ mọp xuống trước hơi thở của kẻ thống trị tối cao.
Ma Long dùng đôi vuốt sắt bén của mình, bám chặt vào “khuôn mặt” của Thiên Đạo trên tầng mây, rồi điên cuồng cào xé. Từng miếng quy luật bị nó cắn xé như xé xác một con mồi thực thụ. Thiên Đạo Ý Chí gào thét trong đau đớn, tiếng sấm lúc này không còn là sự uy nghiêm, mà là sự rên rỉ của một kẻ bị hạ bệ.
Dưới đất, Diệp Phi hé mắt nhìn lên, khẽ lẩm bẩm: “Dùng lực quá rồi, cẩn thận kẻo rách trời, lại phải tốn tiền hệ thống để vá thì khổ.”
Có vẻ như nghe thấy lời của chủ nhân, Ma Long thu lại chút hung tính. Nó bất ngờ há miệng cực đại, tạo ra một hố đen hút lấy toàn bộ lôi kiếp đang cuồng loạn vào trong bụng.
Hút sạch! Một màn kinh thiên động địa.
Tất cả thiên kiếp tích tụ hàng nghìn năm của Thiên Đạo Ý Chí, bị Ma Long coi như một món tráng miệng bổ dưỡng, nuốt chửng không còn một mảnh.
Bầu trời Vực Thẳm bỗng chốc trở nên thanh tĩnh đến lạ thường. Mây máu tan biến, mây đen lùi xa, để lộ ra những vì tinh tú le lói và ánh trăng non yếu ớt. Thiên Đạo dường như đã sợ hãi, nó vội vàng thu hồi lại ý chí, lẩn trốn vào sâu trong kẽ hở của quy luật, không dám lộ diện thêm một giây nào nữa.
Con Ma Long khổng lồ lơ lửng giữa tầng không, nhìn xuống nhân thế với đôi mắt kiêu hùng. Nó gầm lên một tiếng cuối cùng, thông báo cho cả thế giới biết ai mới là kẻ thực sự làm chủ bầu trời này.
Nhưng ngay giây sau đó, thân ảnh vĩ đại ấy bắt đầu thu nhỏ lại nhanh chóng. Lớp vảy rồng biến mất, vuốt sắc co lại thành bàn chân chó mềm mại, và đôi cánh tàn biến vào không khí.
Cánh cửa tiệm tạp hóa mở ra, một con chó đen nhỏ gầy gò lững thững đi vào, đuôi vẫy rối rít. Nó chạy lại gần chân Diệp Phi, khẽ dụi đầu vào ống quần anh, miệng phát ra những tiếng “ẳng ẳng” đầy nũng nịu, hoàn toàn không thấy chút dáng vẻ của “Diệt Thế Ma Long” vừa xé rách thiên đạo vài phút trước.
Diệp Phi đóng tờ báo lại, vỗ nhẹ vào đầu Vượng Tài: “Khá lắm, làm tốt lắm. Cơ mà móng vuốt của ngươi vừa làm xước một miếng sơn ở mái hiên đấy nhé, tiền công hôm nay trừ vào đấy.”
Vượng Tài nghe thế liền ủ rũ cúi đầu, tai cụp xuống trông thảm hại vô cùng. Liễu Y Y bên cạnh chứng kiến cảnh này, chỉ biết cười khổ. Một vị thần thú cấp độ hủy diệt thế giới, lại bị một người thanh niên trẻ tuổi dắt mũi bằng mấy cái lý do trừ tiền nực cười.
“Nghỉ ngơi thôi, đêm nay có vẻ yên tĩnh rồi.” Diệp Phi vươn vai, đứng dậy đi về phía nhà kho. “Y Y, khóa cửa kỹ nhé. Đừng để khách nào vào làm phiền giờ nghỉ, tối nay ta muốn ngủ một giấc thật sâu.”
“Vâng, chủ nhân.” Liễu Y Y khẽ cúi đầu.
Tiệm tạp hóa giữa Vực Thẳm lại một lần nữa chìm vào tĩnh lặng. Ánh đèn neon vàng ấm áp vẫn nhấp nháy trên tấm bảng hiệu, lạc lõng nhưng đầy kiêu ngạo giữa màn sương đen của vùng cấm địa.
Ngoài xa, hàng ngàn tu sĩ vẫn còn quỳ rạp dưới đất, tâm hồn họ đã hoàn toàn bị đè nát bởi cảnh tượng vừa rồi. Họ hiểu rằng, từ nay về sau, tại mảnh đất Thương Mang này, không phải Thiên Đạo là lớn nhất, mà là bóng người nằm dưới mái hiên của cái tiệm tạp hóa kỳ lạ kia.
Màn đêm trôi qua, Vượng Tài nằm lại góc cũ, miệng vẫn còn phảng phất hương vị của thiên lôi tịch diệt, mơ về cây xúc xích tiếp theo.
Đời bảo vệ ở Vực Thẳm, thực ra cũng không tệ lắm.