Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa
Chương 192: Huyết Ma Lão Tổ nghỉ hưu và viết hồi ký \”Tôi đã quét rác như thế nào\”.

Cập nhật lúc: 2026-05-24 19:21:41 | Lượt xem: 7

**CHƯƠNG 192: HUYẾT MA LÃO TỔ NGHỈ HƯU VÀ HỒI KÝ “TÔI ĐÃ QUÉT RÁC NHƯ THẾ NÀO”**

Sương mù trong Vực Thẳm Cấm Địa vào buổi sớm bao giờ cũng có một màu đỏ sẫm như máu đặc, cái thứ ma sát quánh lại ấy đủ để ăn mòn linh khí của một vị Nguyên Anh tu sĩ chỉ trong vài hơi thở. Thế nhưng, tại mảnh vườn phía sau Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi, màn sương ấy khi chạm vào hàng rào gỗ đơn sơ liền bị một lực lượng vô hình thanh lọc, trở nên dịu nhẹ như khói trà, quẩn quanh bên những luống rau xanh mướt.

“Loẹt xoẹt… loẹt xoẹt…”

Tiếng chổi tre quét trên nền đá xanh vang lên đều đặn, nhịp nhàng như hơi thở của đại địa. Người đang cầm chổi là một lão già có mái tóc đỏ rực như lửa, gương mặt tràn đầy nếp nhăn nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một tia thâm trầm, tang thương. Nếu là mười năm trước, chỉ cần lão xuất hiện, cả vùng Nam vực này sẽ phải rung chuyển, hàng ngàn tu sĩ sẽ quỳ rạp gọi hai tiếng “Lão Tổ”. Nhưng hiện tại, trên ngực trái của bộ đồ vải thô màu xám tro lão đang mặc, có đính một cái bảng gỗ nhỏ khắc dòng chữ: *“Thực tập sinh vệ sinh – Huyết Hải”*.

Huyết Ma Lão Tổ — kẻ từng dùng máu của vạn người để luyện công, kẻ từng coi chúng sinh là kiến cỏ — lúc này đang vô cùng nghiêm túc… quét một đống lá đào rụng.

Lão khẽ vận chuyển một tia cực nhỏ của Huyết Hải Ma Công. Cánh tay lão rung nhẹ, một cơn lốc xoáy màu hồng nhạt hình thành ngay đầu chổi, quấn lấy từng hạt bụi, từng mẩu cỏ vụn, khiến cho mặt đất không còn lấy một tết dơ. Kỹ thuật này, nếu để giới ma tu nhìn thấy, chắc chắn sẽ thổ huyết mà chết vì uất ức. Ai lại dùng thần thông nghịch thiên để đi thu gom rác thải bao giờ?

“Xong.” Huyết Ma Lão Tổ thở phào một hơi, đưa tay lau mồ hôi trên trán.

Lão nhìn thành quả của mình, một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ dâng lên trong lòng. Trước đây, lão chỉ thấy thỏa mãn khi nhìn thấy một tòa thành trì bị san phẳng. Bây giờ, nhìn thấy mảnh vườn sạch sẽ không tì vết, tâm cảnh của lão trái lại càng thêm thông suốt, bình lặng đến lạ thường.

Lão đi đến dưới gốc cây đào cổ thụ — nơi Vượng Tài đang nằm ngủ khì khì, tiếng ngáy nghe như sấm rền — rồi nhẹ nhàng ngồi xuống một tảng đá. Lão rút từ trong ngực áo ra một cuốn sổ tay bìa da đen, trên đó có dòng chữ vàng lấp lánh do chính hệ thống của Diệp Phi cung cấp: **“TÔI ĐÃ QUÉT RÁC NHƯ THẾ NÀO: Bí quyết sinh tồn cấp Thần” – Tác giả: Huyết Hải.**

Đây là cuốn hồi ký lão đã viết ròng rã suốt ba tháng qua, kể từ ngày lão chính thức “nghỉ hưu” khỏi giới ma đầu để gia nhập đội ngũ phu phen của tiệm.

Lão mở một trang trắng, nhúng chiếc bút lông vào bình mực chứa linh dịch, rồi chậm rãi viết:

*“Ngày thứ 1095 tại Tiệm Tạp Hóa.
Ta bắt đầu nhận ra rằng, tu hành không phải là cướp đoạt trời đất, mà là hòa hợp với rác thải. Hôm nay, ta phát hiện ra rằng những chiếc lá đào rụng này chứa đựng tàn dư của quy tắc thời gian. Khi ta dùng chổi quét qua chúng, chính là đang gột rửa đi những tạp niệm trong linh hồn mình. Nếu chủ tiệm thấy ta viết điều này, chắc ngài ấy lại bảo ta ‘bớt lải nhải và đi tưới rau đi’. Nhưng ngài ấy không biết đâu, cảm giác của một kẻ từng đứng trên đỉnh cao tội lỗi, nay lại được tìm thấy chân lý trong đống phân bón, nó kỳ diệu đến nhường nào.”*

Lão dừng bút, nhìn vào chương trước đó có tiêu đề: **“Quy tắc sắt khi làm việc tại Tiệm”**.

Lão lẩm bẩm đọc lại như để khắc ghi vào tâm khảm:
*“Một: Tuyệt đối không được làm phiền chủ tiệm ngủ trưa. Nếu ngài ấy đang ngáp, hãy biến mất ngay lập tức.
Hai: Không bao giờ được tranh đồ ăn với con chó đen ở cửa. Đó không phải là chó, đó là tổ tông của các loại tổ tông. Một cái liếc mắt của nó đủ để khiến Huyết Hải của ta cạn khô trong tích tắc.
Ba: Liễu Y Y là nhân viên ưu tú nhất, nhưng cũng là kẻ cuồng chủ tiệm nhất. Đừng bao giờ chê bai cách ngài ấy pha trà trước mặt cô ta nếu không muốn bị ánh mắt Cửu Âm làm đông cứng linh hồn.
Bốn: Mì tôm là thánh vật. Ăn một bát, thăng tiến mười năm tu vi. Quét dọn một tháng, được thưởng một miếng xúc xích bò, đó là ân huệ lớn nhất thế gian.”*

Đang viết hăng say, một bóng người nhỏ bé đột ngột xuất hiện trên vai lão. Linh Nhi, tiểu yêu tinh thuộc tộc Linh Dược, đang nhìn chằm chằm vào cuốn sổ với vẻ tò mò.

“Lão già đỏ, ông lại viết cái thứ sến sú này à?” Linh Nhi cười khúc khích, đôi cánh trong suốt đập liên hồi phát ra những hạt sáng lấp lánh. “Tiệm trưởng mà đọc được chắc chắn sẽ cười rụng răng cho xem.”

Huyết Ma Lão Tổ vội vàng khép sổ lại, gương mặt già nua thoáng hiện lên vẻ lúng túng của một đứa trẻ bị bắt quả tang làm việc xấu: “Cái gì mà sến sú? Đây là di thư… à không, là truyền thừa! Ngươi thì biết gì, nhỏ bé như cái kẹo mút ấy.”

“Hứ! Tôi vừa giúp Tiệm trưởng trồng xong một vạt thảo dược hồi sinh đấy nhé.” Linh Nhi hất hàm, tay chỉ về phía khu vườn mới. “Bên kia có mấy cái lá úa kìa, ‘Thực tập sinh vệ sinh’ mau đi dọn đi!”

Huyết Ma Lão Tổ thở dài, cất cuốn sổ vào ngực áo, cầm lấy chiếc chổi tre với vẻ cam chịu nhưng ánh mắt lại lấp lánh ý cười. Lão lững thững đi về phía những lá úa, miệng lẩm bẩm: “Thảo dược hồi sinh mà để rụng lá bừa bãi thế này, đúng là phí phạm của trời…”

Đúng lúc này, ngoài cổng tiệm bỗng vang lên những tiếng xôn xao. Một đám người mặc hắc y, khí thế hung hãn, sát khí đằng đằng đang đứng trước hàng rào. Dẫn đầu là một nam tử trung niên, đôi mắt lẫm liệt, tay cầm một thanh đại đao nhuộm đỏ huyết quang.

“Lão Tổ! Chúng con đã tìm thấy người rồi!” Nam tử nọ hét lớn, giọng nói tràn đầy xúc động và phẫn uất. “Không ngờ lũ người trong tiệm tạp hóa này dám sỉ nhục người như vậy! Bắt Huyết Ma Lão Tổ vĩ đại của chúng ta đi quét rác? Chúng con sẽ san phẳng nơi này, cứu người về tái lập huy hoàng!”

“Phải! San phẳng tiệm tạp hóa! Cứu lấy Lão Tổ!” Đám ma tu phía sau cũng đồng thanh hét vang, uy áp tỏa ra khiến mây đen trên bầu trời Vực Thẳm tụ lại.

Huyết Ma Lão Tổ đứng khựng lại. Lão nhìn đám đồ tôn đồ tử ngày xưa của mình, rồi nhìn lại chiếc chổi tre trong tay. Một thoáng im lặng bao trùm.

Bỗng nhiên, Vượng Tài đang nằm ngủ dưới gốc đào khẽ hé một con mắt. Chỉ là một hành động nhỏ, nhưng cả không gian như đông cứng lại. Áp lực kinh thiên động địa từ con chó đen khiến đám ma tu kia đồng loạt khuỵu gối, mặt cắt không còn giọt máu.

Huyết Ma Lão Tổ hoảng hốt. Lão không sợ đám đồ đệ bị giết, lão sợ chúng nó làm phiền giấc ngủ của Diệp Phi! Nếu Diệp Phi mà nổi giận, cái Vực Thẳm này sẽ bị quét sạch khỏi bản đồ mất.

Lão vội vàng nhảy phắt lên hàng rào, vung chiếc chổi tre chỉ vào mặt tên dẫn đầu, mắng xối xả:

“Cút! Thằng ranh con kia, ai là Lão Tổ của ngươi? Ngươi nhìn bảng tên ta không? Ta là nhân viên vệ sinh! Ngươi có biết cái hàng rào này ta vừa mới sơn xong không? Ngươi dẫm nát cỏ của ta rồi kia kìa!”

Đám ma tu ngơ ngác. Đại sư huynh dẫn đầu run rẩy nói: “Nhưng… Lão Tổ… người là Huyết Ma mà? Người từng nói thà chết không chịu nhục, sao giờ người lại đi bảo vệ cái tiệm tạp hóa hèn mọn này?”

Huyết Ma Lão Tổ hít một hơi thật sâu, khuôn mặt lão đột ngột trở nên nghiêm túc khác thường, một loại uy áp của kẻ nhìn thấu hồng trần lan tỏa:

“Ngươi thì biết cái gì? Ta trước đây là giết người, là tạo nghiệp. Bây giờ ta là dọn dẹp, là tích đức. Các ngươi nhìn thấy cái tiệm này nhỏ bé, nhưng thực chất nó là trung tâm của vũ trụ. Ở đây, ta được ăn mì tôm mỗi tuần, được ngủ mà không lo bị ám sát, được ngắm nhìn thảo dược vạn năm mọc như rau dại. Các ngươi gọi đó là nhục, ta gọi đó là nghỉ hưu cao cấp!”

Lão chỉ tay về phía khu vườn: “Các ngươi có thấy cái thảm cỏ xanh kia không? Mỗi ngọn cỏ ở đó đều đủ để đè bẹp cả cái Huyết Hải Tông của chúng ta. Còn không mau biến đi trước khi con chó kia thức hẳn? Nó mà cáu lên là các ngươi không có cơ hội đầu thai làm phân bón đâu!”

Đám ma tu nhìn con chó đen đang ngáp dài, rồi nhìn lại vị Lão Tổ oai phong lẫm liệt đang… cầm chổi đe dọa. Một cảm giác sụp đổ thần tượng hoàn toàn diễn ra trong tâm trí chúng.

“Lão Tổ… người thực sự điên rồi.” Tên đại đệ tử lẩm bẩm, mặt xám xịt, vội vã hô hào đồng bọn rút lui như bị ma đuổi.

Khi đám người đã chạy sạch, không gian trở lại yên tĩnh. Huyết Ma Lão Tổ vỗ vỗ ngực, khẽ lẩm bẩm: “Đúng là một lũ không biết hưởng thụ. Suýt chút nữa làm hỏng tiền thưởng tháng này của mình.”

“Lão già đỏ, làm tốt lắm.”

Một giọng nói uể oải vang lên từ phía cửa tiệm. Diệp Phi đang đứng đó, tay cầm một chiếc quạt nan, đôi mắt lờ đờ như thể vừa mới thức giấc từ một giấc mộng dài. Trên vai anh khoác một chiếc áo lụa mỏng, trông hoàn toàn không giống một vị chí cao vô thượng.

“Tiệm trưởng! Ngài thức rồi ạ?” Huyết Ma Lão Tổ vội vàng cúi chào, thái độ cung kính đến mức không thể cung kính hơn.

Diệp Phi ngáp một cái, vươn vai: “Ừ, ồn ào quá không ngủ được. Mấy đứa nhỏ đó là người quen của ông à?”

“Dạ không, dạ không! Chỉ là mấy kẻ qua đường không biết điều thôi ạ. Tôi đã đuổi đi rồi.” Lão Tổ cười cầu tài.

Diệp Phi gật đầu, liếc nhìn chiếc chổi trong tay lão: “Thái độ làm việc của ông dạo này rất tốt. Y Y có báo cáo lại. Thôi thì, hôm nay phá lệ, ông vào tiệm chọn một vò rượu nếp với một túi lạc rang đi. Coi như thưởng thêm cho công việc ‘nghỉ hưu’ vất vả của ông.”

Mắt Huyết Ma Lão Tổ sáng rực lên như đèn pha. Rượu nếp của tiệm! Đó là thứ rượu có thể khiến một vị Ma Đế cũng phải say mê đến quên lối về, còn túi lạc rang kia, nghe nói mỗi hạt đều là tinh túy của hỏa hệ nguyên tố.

“Cảm ơn Tiệm trưởng! Cảm ơn ngài đại từ đại bi!” Lão Tổ suýt nữa thì quỳ xuống lạy lục.

Diệp Phi xua xua tay, lững thững đi vào trong: “Lo mà dọn dẹp cho sạch. Chiều nay có một đoàn khách từ Tiên giới xuống đấy. Đừng để họ thấy rác mà cười vào mặt ta.”

“Rõ! Tôi xin hứa không để sót một hạt bụi!”

Huyết Ma Lão Tổ đứng thẳng người, cảm thấy dòng máu ma tu trong người mình như đang cuộn trào một loại năng lực mới. Lão vội vàng chạy vào lấy rượu và lạc, rồi tìm một góc vắng ngồi xuống, hăm hở mở cuốn hồi ký ra.

Lão viết thêm một dòng lớn bằng chữ đỏ rực:

*“Kết luận của chương 192: Đỉnh cao của sự nghiệp ma đạo không phải là thống trị thế giới, mà là làm sao để chủ tiệm khen một câu. Hôm nay, ta đã chính thức nhận được rượu nếp. Thế gian này, ai còn có thể hạnh phúc hơn một kẻ quét rác như ta?”*

Lão đặt bút xuống, bóc một hạt lạc cho vào miệng. Một luồng nhiệt lượng ấm áp lan tỏa khắp tứ chi bách hài, chữa lành những vết thương cũ từ ngàn năm trước. Lão nhấp một ngụm rượu, nhìn bầu trời Vực Thẳm bỗng nhiên thấy nó đẹp một cách lạ lùng.

Dưới gốc cây, Vượng Tài khẽ vẫy đuôi, Linh Nhi bay lượn trên những đóa hoa, còn Liễu Y Y đang bận rộn sắp xếp lại các quầy hàng trong tiệm. Một khung cảnh thanh bình giữa vùng đất chết chóc nhất nhân gian.

Huyết Ma Lão Tổ cười khà khà, tự rót cho mình thêm một chén rượu. Lão thầm nghĩ, có lẽ sau này khi cuốn hồi ký này hoàn thành, lão sẽ xin Diệp Phi cho in ra hàng vạn bản, bán cho lũ ma tu ngoài kia. Để chúng nó biết thế nào là “chân lý quét rác”.

Mà tiêu đề có lẽ nên đổi lại một chút cho nó kêu hơn. Ví dụ như: *“Từ Ma Đế đến Lao Công: Hành Trình Tìm Thấy Bản Ngã Tại Tiệm Tạp Hóa Vực Thẳm”*.

Phải, cái tên đó nghe có vẻ rất bán chạy. Lão cười đắc ý, rồi lại cầm chổi lên, bắt đầu một chu kỳ quét dọn mới với sự nhiệt huyết còn lớn hơn cả khi đi chinh phạt thế giới năm xưa. Với lão hiện tại, quét sạch một chiếc lá còn quan trọng hơn việc tiêu diệt một tông môn. Vì chiếc lá ấy, thuộc về Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8