Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa
Chương 195: Diệp Phi nhận ra mình đã tích đủ điểm để về Trái Đất.

Cập nhật lúc: 2026-05-24 19:23:44 | Lượt xem: 7

CHƯƠNG 195: CỬA VỀ ĐÃ MỞ, NHƯNG LÒNG CÓ LẶNG?

Vực Thẳm Cấm Địa hôm nay vẫn vậy. Gió rít gào qua những khe đá đen kịt, mang theo mùi của sự thối rữa và oán niệm từ những kỷ nguyên đã mất. Bầu trời không có mặt trời, chỉ có những quầng sáng lờ mờ đỏ quạch như máu loãng của các quy tắc thiên đạo đang bị nghiền nát.

Nhưng, bên trong hàng rào gỗ của tiệm tạp hóa, một thực tại khác hoàn toàn đang tồn tại.

Diệp Phi nằm dài trên chiếc ghế tựa bằng trúc, chiếc quạt nan trên tay đập nhẹ theo nhịp điệu của một bản nhạc Lofi phát ra từ chiếc đài radio cũ kỹ trên quầy. Khói từ tách trà phổ nhĩ bốc lên, quyện với mùi hương dịu nhẹ của mấy gốc linh thảo sau vườn. Phía sau quầy, Liễu Y Y đang dùng một chiếc khăn lụa trắng, tỉ mỉ lau chùi từng bao thuốc lá “Linh Hồn” và những lon nước ngọt “Tịnh Hóa”. Động tác của cô nhẹ nhàng, ánh mắt thỉnh thoảng lướt qua bóng dáng chủ tiệm, đầy vẻ sùng bái và yên bình.

Vượng Tài, con chó đen nhỏ gầy gò, đang nằm phục dưới chân ghế Diệp Phi. Hai cái tai nó vểnh lên, thi thoảng cái mũi lại chun chun lại khi ngửi thấy mùi xúc xích bò đang chín dần trong lò vi sóng hệ thống. Không ai có thể ngờ, sinh vật đang ngoáy đuôi cầu xin thức ăn này từng là Ma Long Diệt Thế khiến chư thiên vạn giới run rẩy.

“Y Y này, cô làm ở đây được bao lâu rồi?” Diệp Phi đột ngột lên tiếng, đôi mắt lờ đờ vẫn không mở ra.

Liễu Y Y hơi khựng lại, rồi mỉm cười dịu dàng: “Thưa Tiệm trưởng, đã hai năm, ba tháng, bảy ngày kể từ khi ngài cứu tôi khỏi đám sương mù kia.”

“Hai năm rồi cơ à…” Diệp Phi lẩm bẩm. “Nhanh thật.”

Trong thâm tâm, anh khẽ gọi một tiếng: “Hệ thống, mở giao diện tích điểm.”

*“Đing! Yêu cầu được chấp nhận.”*

Một màn hình thực tế ảo xanh mướt, chỉ mình Diệp Phi thấy, hiện ra trước mắt. Những dòng chữ nhảy múa liên tục:

– Doanh thu mì tôm hôm nay: 500 năm thọ nguyên.
– Lợi nhuận bán nước khoáng: 300 năm thọ nguyên.
– Phí bảo kê khu vực ngoại vi: 1000 viên linh thạch cực phẩm.
– Tổng điểm tích lũy: 10.000.000.000 / 10.000.000.000.

Bàn tay đang cầm quạt của Diệp Phi khựng lại. Tim anh, cái nơi vốn đã nguội lạnh sau hàng ngàn lần búng tay biến Tiên Đế thành tro bụi, đột nhiên đập nhanh một nhịp.

Mười tỷ điểm. Con số mà anh tưởng chừng như chỉ là một trò đùa độc ác của hệ thống khi anh mới xuyên không tới đây. Lúc đó, anh chỉ là một thanh niên thất nghiệp, đang cầm ổ bánh mì thịt đứng dưới chân cầu thang máy, chợt một tia sáng lóe lên và anh thấy mình đứng giữa một vùng đất chết, đối mặt với những con quái vật to bằng tòa nhà.

Hệ thống khi ấy đã nói: *“Tích đủ mười tỷ điểm bằng cách bán hàng, ký chủ có thể mở cánh cổng thời không trở về tọa độ ban đầu.”*

Hệ thống tiếp tục phát ra âm thanh máy móc, nhưng lần này dường như có một chút gì đó khác lạ, giống như sự thở phào của một người thợ đã hoàn thành công trình:

*“Thông báo: Điều kiện tiên quyết đã hoàn tất. Ký chủ Diệp Phi đã tích lũy đủ mười tỷ điểm hệ thống. Quyền lợi ‘Trở về quê hương’ đã được mở khóa. Lưu ý: Cổng dịch chuyển chỉ tồn tại trong vòng 24 giờ kể từ khi kích hoạt. Sau khi rời đi, mọi dấu vết của ký chủ tại thế giới này sẽ được xóa bỏ khỏi ký ức của chúng sinh để bảo đảm cân bằng quy tắc.”*

Xóa bỏ… ký ức?

Diệp Phi ngồi bật dậy trên chiếc ghế trúc. Tiếng kẽo kẹt vang lên giữa không gian yên tĩnh của tiệm tạp hóa khiến Liễu Y Y giật mình, lo lắng nhìn qua: “Tiệm trưởng, ngài không khỏe sao?”

Diệp Phi không trả lời ngay. Anh nhìn vào đôi mắt trong vắt của cô gái đã từng định tự sát vì uất hận, giờ đây lại đang sống một cuộc đời giản đơn với tư cách là nhân viên tiệm. Anh nhìn xuống Vượng Tài, con rồng đen ngốc nghếch đang nhìn anh bằng ánh mắt trông chờ.

Trong tâm trí anh hiện về những hình ảnh của Trái Đất. Tiếng còi xe kẹt cứng trong giờ cao điểm ở ngã tư phố, vị của món lẩu vỉa hè đầy khói, tiếng càm ràm của bà chủ nhà trọ, hay đơn giản là một buổi chiều lười biếng xem một bộ phim rẻ tiền trên máy tính cũ. Đó là thế giới mà anh thuộc về. Một thế giới không có chém giết, không có thọ nguyên, không có những vị thần coi sinh linh như cỏ rác.

Anh đã mong chờ ngày này biết bao nhiêu? Từng giây, từng phút khi bán đi bát mì tôm giá 50 năm tuổi thọ, anh đều nghĩ về căn phòng nhỏ 15 mét vuông của mình.

Nhưng sao lúc này, khi cánh cổng sắp mở ra, lòng anh lại trĩu nặng như mang theo cả nghìn tòa linh sơn?

“Tiệm trưởng Phi!” Một giọng nói ồm ồm vang lên từ phía cửa tiệm.

Lão Kiếm Quỷ Độc Cô Vong bước vào. Một tay cụt, một tay cầm thanh kiếm gỉ sét, nhưng khí thế quanh lão như một cơn bão vừa được thu liễm lại. Lão tiến đến quầy, không nói một lời, đặt lên bàn một viên linh hạch lấp lánh sắc màu, đây là của một đầu Yêu Hoàng cấp cao.

“Cho lão một vò rượu nếp. Loại mạnh nhất.” Lão Kiếm Quỷ khàn khàn nói, rồi nhìn sang Diệp Phi. “Hôm nay mắt Tiệm trưởng có vẻ không lờ đờ như mọi khi. Có chuyện gì vui chăng?”

Diệp Phi nhếch môi, thu lại màn hình hệ thống: “Vui à? Có lẽ thế. Lão Kiếm, nếu ngày mai cái tiệm này biến mất, lão sẽ làm gì?”

Độc Cô Vong đang cầm chén rượu vừa được Y Y rót ra, động tác đột nhiên cứng đờ. Lão nhấp một ngụm, rượu cay xè xộc thẳng vào cuống họng, làm tan biến cái lạnh buốt của tâm ma lâu năm.

Lão trầm ngâm hồi lâu rồi cười lớn: “Biến mất? Khắp thiên hạ này, nơi nào có thể sụp đổ chứ cái tiệm của ngài thì không thể. Nếu nó thực sự biến mất… lão chắc sẽ lại xách kiếm đi lang thang, rồi chết ở một xó xỉnh nào đó trong Vực Thẳm này thôi. Không có rượu của ngài, tâm ma của lão sẽ lại thức dậy. Không có cái tiệm này, Vực Thẳm chỉ là mồ chôn, không còn là nhà nữa.”

“Nhà…” Diệp Phi nhai đi nhai lại từ đó trong miệng.

Anh đứng dậy, đi dạo một vòng quanh tiệm. Những cái kệ gỗ thơm mùi tinh dầu, những hũ kẹo đủ màu sắc, chiếc chổi lông gà treo trên vách – thứ mà anh từng dùng để đánh bay một vị Chuẩn Đế khi hắn định cướp hàng. Phía sau vườn, Linh Nhi – cô bé tộc Linh Dược – đang líu lo hát trong lúc tưới nước cho đám rau xanh vốn là những đóa Tiên Hoa vạn năm.

Tất cả bọn họ… sẽ quên anh?

Hệ thống sẽ xóa bỏ mọi dấu vết. Liễu Y Y sẽ lại là nàng Thánh nữ bị diệt môn, bơ vơ giữa Vực Thẳm mà tự sát. Độc Cô Vong sẽ bị tâm ma hành hạ đến chết. Vượng Tài sẽ trở lại là một Ma Long cuồng loạn, sớm muộn gì cũng bị Thiên Đạo diệt sát. Linh Nhi sẽ bị các luyện đan sư bắt được và ném vào lò luyện…

Diệp Phi đứng trước tấm gương “Chiếu Yêu” đặt ở lối vào. Trong gương không phải là một vị Tiệm trưởng quyền năng vô địch, mà là một thanh niên với đôi mắt sâu thẳm, ẩn chứa sự cô độc của hai thế giới.

“Hệ thống, nếu tôi trở về, tôi có thể mang họ theo không?”

*“Thông báo: Không thể. Tọa độ Trái Đất là vùng không gian cấp thấp, không chịu nổi sự tồn tại của bất kỳ sinh vật nào có linh lực vượt mức cơ bản. Nếu mang họ theo, linh hải của họ sẽ bùng nổ, phá hủy cả hành tinh đó ngay lập tức.”*

Câu trả lời tàn khốc của hệ thống như gạt bỏ chút hy vọng cuối cùng.

Đêm hôm đó, Diệp Phi không ngủ. Anh ngồi trên mái nhà tiệm tạp hóa, nhìn ra xa tít tắp, nơi sương mù Vực Thẳm đang cuộn xoáy.

Vượng Tài leo lên mái nhà bằng cách nào đó, nó lặng lẽ ngồi bên cạnh anh, đặt cái đầu nhỏ lên đùi anh, phát ra tiếng rên hừ hừ nhỏ xíu.

“Mày cảm nhận được rồi đúng không?” Diệp Phi xoa đầu nó. “Mày là Ma Long mà, quy luật thời không dao động mạnh như vậy, làm sao qua mắt được mày.”

Vượng Tài liếm lòng bàn tay Diệp Phi. Nó không có vẻ gì là sợ hãi hay muốn ngăn cản. Nó chỉ đang thực hiện nhiệm vụ cuối cùng của một thú cưng: ở bên chủ nhân.

Diệp Phi lấy trong túi ra một điếu thuốc lá, châm lửa. Khói thuốc nhàn nhạt hòa vào màn đêm đen kịt.

Phía dưới nhà, Liễu Y Y dường như cũng nhận thấy sự khác lạ. Cô không đi ngủ mà đứng ở sân sau, ngẩng đầu nhìn bóng dáng anh trên mái nhà, đôi bàn tay cô đan chặt vào nhau, gương mặt trắng bệch dưới ánh đèn dầu. Cô cảm giác được, người đàn ông mà cô coi là cả bầu trời kia, sắp đi đến một nơi xa xăm mà cô không bao giờ chạm tới được.

*“Đing! Thời gian bắt đầu đếm ngược. 10… 9… 8…”*

Cổng không gian hiện ra giữa không trung, ngay phía trước mặt Diệp Phi. Nó là một vòng xoáy bạc thuần khiết, từ bên trong tỏa ra mùi vị của bê tông, của bụi bặm đô thị, của một thế giới ồn ào nhưng vô cùng chân thực. Anh thấy thấp thoáng hình ảnh của căn phòng trọ nhỏ, chiếc gối hơi cũ, và cả cái laptop vẫn đang để ở chế độ ngủ.

Chỉ cần một bước chân thôi.

Anh sẽ thoát khỏi nơi quỷ quái này. Anh sẽ không còn phải đối phó với những kẻ phản diện cuồng vọng, không còn phải lo Thiên Đạo giáng kiếp xuống đầu, không còn phải cô đơn đóng vai một cao nhân bí ẩn.

*“5… 4… 3…”*

“Tiệm trưởng!” Liễu Y Y đột ngột hét lên từ phía dưới. Cô không thể nhịn được nữa, nước mắt lăn dài trên má. “Ngài… ngài phải đi rồi sao?”

Tiếng hét của cô xé toạc không gian yên tĩnh. Độc Cô Vong đang nằm trên cây liễu gần đó cũng ngồi dậy, thanh kiếm gỉ rít lên một tiếng đau thương. Linh Nhi từ trong nụ hoa chui ra, ngơ ngác nhìn quầng sáng bạc kia.

Diệp Phi nhìn vào vòng xoáy thời không, rồi lại nhìn xuống những con người đang đứng đó.

Thế giới kia là “nhà”.
Nhưng thế giới này… ai nói nó không phải “nhà” của anh?

Trái Đất có cha mẹ anh, có bạn bè anh không? Cha mẹ anh đã qua đời từ sớm trong một vụ tai nạn. Bạn bè anh… cũng chỉ là những người xã giao, sẵn sàng quên anh sau vài cuộc nhậu. Ở nơi đó, anh chỉ là một tế bào li ti trong một xã hội hối hả, có cũng được, không có cũng chẳng ai hay.

Còn ở đây…

“Hệ thống,” Diệp Phi tắt đi điếu thuốc, mỉm cười một cách lười biếng như cũ. “Bỏ qua lệnh dịch chuyển. Toàn bộ mười tỷ điểm, đổi thành một gói dịch vụ nâng cấp toàn diện cho Tiệm Tạp Hóa.”

*“Cảnh báo! Đây là cơ hội duy nhất. Nếu hủy bỏ, ký chủ sẽ vĩnh viễn không thể trở về Trái Đất nữa. Ký chủ chắc chắn chứ?”*

“Chắc chắn. Ta ghét kẹt xe, và ta nhận ra… ta cũng ghét cái cảm giác nhìn thuộc hạ của mình bị người ta ức hiếp sau khi ta đi.”

Vòng xoáy bạc đột nhiên khựng lại, rồi vỡ vụn ra thành hàng tỷ đốm sáng nhỏ li ti. Những đốm sáng đó không biến mất mà trút xuống như một cơn mưa kim cương, thấm vào từng viên gạch, từng mảnh gỗ của tiệm tạp hóa.

Tiếng hệ thống vang lên lần nữa, nhưng lần này là một giọng thông báo huy hoàng:

*“Xác nhận lệnh: Hủy bỏ dịch chuyển. Tiêu tốn mười tỷ điểm. Nâng cấp Tiệm Tạp Hóa lên cấp độ tối cao: ‘Thiên Không Chi Thành’. Mở rộng phạm vi Lĩnh vực Tuyệt đối ra toàn bộ Vực Thẳm Cấm Địa. Từ nay về sau, tại vùng đất này, Tiệm trưởng là Quy Tắc, lời của ngài là Chân Lý!”*

Mặt đất rung chuyển dữ dội. Những tòa lầu gỗ mới bắt đầu mọc lên từ hư không, hàng rào cũ kỹ biến thành những bức tường thành trắng sứ dát vàng tinh xảo. Ánh đèn neon nhấp nháy chuyển sang sắc cam ấm áp và vĩnh cửu. Vực Thẳm sương mù vốn đầy rẫy tử khí, giờ đây bắt đầu có những dòng suối linh lực chảy tràn qua, biến nó thành một nơi tiên cảnh thực thụ.

Cơn mưa ánh sáng tắm gộp lên người Liễu Y Y, giúp huyết mạch của cô thăng hoa đến cực điểm. Độc Cô Vong thét lên một tiếng khi thanh kiếm gỉ trong tay lão biến hóa thành một thanh Thần Kiếm cấp Đế. Vượng Tài thì rống lên một tiếng trầm hùng, kích cỡ cơ thể tăng vọt, lân phiến đen lánh tỏa ra uy áp khủng bố.

Liễu Y Y quỳ rạp xuống sân, không phải vì áp lực, mà vì sự xúc động tột cùng. “Tiệm trưởng…”

Diệp Phi vẫn đứng trên mái nhà mới, chiếc tạp dề xám tro của anh vẫn thế, bộ đồ lụa đơn giản vẫn thế. Anh uể oải ngáp một cái thật dài, tay cầm chiếc quạt nan đập đập vào đùi.

“Y Y à, chuẩn bị nguyên liệu đi. Sáng mai chắc khách đến đông lắm đấy. Vực Thẳm này từ giờ sẽ trở nên rất náo nhiệt.”

Anh quay nhìn lại nơi vòng xoáy bạc từng xuất hiện. Một giọt lệ vô hình đọng lại nơi khóe mắt, rồi nhanh chóng bị làn gió của Vực Thẳm làm cho khô đi.

Lấy lại tâm thế thường ngày, Diệp Phi liếc nhìn giao diện hệ thống đang hiện lên vô số món hàng mới cực kỳ nghịch thiên mà trước đây anh không đủ điểm để chạm vào.

“Hừm, ‘Internet liên thông chư thiên vạn giới’? Cái này hay đấy, phải sắm một bộ để còn xem phim. ‘Lẩu Thái siêu cấp dành cho Ma thần’? Cái này chắc chắn lão Kiếm Quỷ sẽ thích.”

Đêm nay, Vực Thẳm Cấm Địa không còn tăm tối. Tiệm tạp hóa của Diệp Phi tỏa sáng rực rỡ, giống như một ngôi sao thực sự được sinh ra giữa bóng tối của hư không. Anh biết mình đã đưa ra một lựa chọn có thể coi là điên rồ nhất lịch sử, nhưng khi thấy nụ cười của Y Y và cái đuôi ngoáy tít mù của Vượng Tài, anh thấy mười tỷ điểm kia cũng chỉ là rác rưởi mà thôi.

Chủ tiệm Diệp Phi, từ hôm nay, không chỉ là chủ một tiệm tạp hóa nhỏ, mà chính thức trở thành Vương của Vực Thẳm.

“Về hay không về, cũng chỉ là một giấc mơ.” Anh tự nhủ, rồi nhẹ nhàng gieo mình xuống đất, hướng về phía chiếc giường êm ái của mình. “Chuyện của ngày mai, để ngày mai tính. Giờ phải ngủ một giấc cho bõ công suy nghĩ mấy cái chuyện thọ nguyên nhức đầu này đã.”

Cửa tiệm khép lại, chuông gió leng keng vang lên một nhịp điệu yên bình, mặc kệ thế giới bên ngoài đang sục sôi bởi những biến động chấn thiên động địa. Ở trung tâm của nơi đáng sợ nhất tu chân giới, sự bình yên vẫn đang mỉm cười.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8