Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 26: Chiếc quạt nan xua tan thiên kiếp
Vực Thẳm Cấm Địa chưa bao giờ là một nơi yên ả theo đúng nghĩa đen, nhưng sau khi Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi nâng cấp lên cấp độ mới, khu vực xung quanh tiệm dường như tách biệt hoàn toàn với sự hỗn loạn của thế giới bên ngoài. Một màng chắn vô hình bao phủ lấy mảnh vườn nhỏ, ngăn cách những cơn gió mang theo ma sát thối rữa và tiếng gào rú của các linh hồn lạc lối.
Buổi trưa hôm ấy, nắng không có, nhưng ánh đèn vàng từ những dây đèn LED hệ thống treo dọc hiên nhà lại tạo ra một cảm giác ấm áp đến lạ kỳ.
Diệp Phi nằm ngả ngốn trên chiếc ghế mây mới được đổi từ cửa hàng hệ thống. Chiếc ghế này có chức năng tự động massage kinh mạch, cực kỳ hợp với tính cách lười biếng của anh. Anh đắp một chiếc tạp dề lên mặt, hai tay khoanh trước ngực, hơi thở đều đặn.
Vượng Tài, con chó đen nhỏ vốn là Ma Long diệt thế, lúc này đang nằm phủ phục dưới chân ghế, mõm gối lên một khúc xương bò được tẩm linh khí cao cấp, thỉnh thoảng lại vẫy vẫy cái đuôi ngắn ngủn đuổi mấy con ruồi linh hồn vo ve quanh đó.
Liễu Y Y đang đứng ở quầy thu ngân, tỉ mỉ dùng khăn lụa lau chùi những chai nước khoáng “Tịnh Hóa Tâm Linh”. Cô thỉnh thoảng liếc nhìn Diệp Phi, ánh mắt tràn đầy sự sùng bái thầm lặng. Đối với cô, đây không chỉ là một tiệm tạp hóa, mà là một vùng đất tịnh thổ cuối cùng giữa nhân gian đổ nát này.
Mọi thứ đang diễn ra thật hoàn hảo cho một giấc ngủ trưa thoát tục.
Thế nhưng, quy luật của tu chân giới luôn là: nơi nào bình yên nhất, nơi đó chắc chắn sẽ có kẻ đến gây chuyện. Hoặc ít nhất, là kéo theo chuyện đến.
Đùng!
Một tiếng sấm kinh thiên động địa vang lên, dư chấn mạnh đến mức làm mấy hũ muối ăn trên kệ hàng khẽ rung lên bần bật.
Vượng Tài lập tức bật dậy, nhe răng nanh, một luồng long uy cực nhạt nhưng đầy sát khí lan tỏa ra xung quanh. Liễu Y Y cũng nhíu mày, nhìn ra phía cửa sổ.
Tầm nhìn của nàng xuyên qua màn sương mù dày đặc của Vực Thẳm, thấy ở phía chân trời xa xa, một luồng ánh sáng tím sẫm đang điên cuồng lao về phía này. Đó là một đạo遁 quang (độn quang) rách nát, lung lay như ngọn đèn trước gió. Phía sau đạo quang đó không phải là kẻ thù truy sát, mà là một vùng mây đen kịt, dày đặc đến mức dường như muốn ép nát không gian.
“Thiên kiếp?” Liễu Y Y khẽ thốt lên.
Trong vùng mây đen đó, những tia sét màu huyết sắc như những con mãng xà khổng lồ đang uốn lượn, thỉnh thoảng lại giáng xuống một đòn sấm sét nặng nề.
Kẻ đang chạy trốn là một lão già mặc đạo bào rách rưới, toàn thân nhuộm đầy máu đen. Lão là Vân Không Đạo Nhân, một vị tán tu ẩn thế đã kẹt ở cảnh giới Đại Thừa viên mãn suốt ba trăm năm. Hôm nay, lão đánh cược một lần cuối, cưỡng ép đột phá vào Độ Kiếp kỳ. Lão chọn chui vào Vực Thẳm Cấm Địa vì nghĩ rằng khí tức hỗn loạn ở đây có thể che giấu thiên cơ, làm suy yếu thiên kiếp.
Nhưng lão đã lầm. Thiên Đạo Ý Chí dường như cảm thấy bị sỉ nhục khi một kẻ hèn mọn dám mượn nơi dơ bẩn này để trốn tránh công lý, nên đã giáng xuống “Cửu Tiêu Diệt Thế Lôi” – loại thiên kiếp mà ngay cả Tiên nhân hạ giới cũng phải biến sắc.
“Cứu tôi… Ai cứu tôi với!” Vân Không Đạo Nhân gào lên trong tuyệt vọng.
Khi lão nhìn thấy ánh đèn vàng nhấp nháy từ biển hiệu “TIỆM TẠP HÓA DIỆP PHI”, đôi mắt mờ đục bỗng lóe lên một tia hy vọng cuối cùng. Lão không cần biết đó là nơi nào, lão chỉ biết đó là ánh sáng duy nhất trong bóng tối này.
Lão dồn hết chút linh lực tàn tạ, hóa thành một đường thẳng tắp, lao thẳng vào phạm vi của tiệm tạp hóa.
Rầm!
Vân Không Đạo Nhân ngã sấp mặt ngay trước hàng rào gỗ của mảnh vườn, bụi đất bay mù mịt.
Cùng lúc đó, mây đen cuồn cuộn trên trời cũng theo sát tới nơi. Chúng dường như không quan tâm bên dưới là cái gì, chỉ biết kẻ cần tiêu diệt đang ở đây. Cả bầu trời phía trên tiệm tạp hóa bị che khuất hoàn toàn. Sức ép từ thiên đạo nặng nề đến mức khiến không gian xung quanh bắt đầu xuất hiện những vết nứt đen ngòm.
“Làm ồn quá…”
Một giọng nói uể oải, mang theo sự bực bội cực độ phát ra từ bên trong tiệm.
Diệp Phi ngồi dậy trên ghế mây, chiếc tạp dề rơi xuống đùi. Anh dụi dụi đôi mắt lờ đờ, nhìn ra phía ngoài cửa.
“Tiệm trưởng, có người độ kiếp, kéo theo thiên kiếp đến làm phiền ngài.” Liễu Y Y cúi đầu báo cáo, giọng điệu mang theo sự bất bình thay cho chủ nhân.
Diệp Phi nhìn lão già đang nằm hấp hối ngoài kia, rồi ngước lên nhìn đám mây đen kịt đang tích tụ một đạo sét khổng lồ, chuẩn bị giáng thẳng xuống nóc nhà mình.
“Thiên kiếp thì cũng phải tuân thủ quy tắc chứ.” Diệp Phi lẩm bẩm, tay trái vươn ra phía sau, vớ lấy chiếc quạt nan rách nát thường dùng để quạt lò than phía sau vườn.
Chiếc quạt này trông chẳng khác gì đồ bỏ đi, cán tre sờn bóng, nan quạt gãy vài nan, mặt quạt lốm đốm những vết ố. Thế nhưng khi Diệp Phi cầm lấy nó, không khí trong tiệm bỗng nhiên tĩnh lặng đến mức đáng sợ.
Lúc này, đạo sét đầu tiên của đợt truy sát này cuối cùng cũng bùng nổ. Một cột sáng màu tím đen rộng tới mười mét trút xuống với tốc độ ánh sáng, mang theo ý chí hủy diệt hết thảy mọi thứ sinh linh dưới nó.
Vân Không Đạo Nhân nhắm mắt lại, tim ngừng đập: “Thôi xong rồi, ta chết thì thôi, còn kéo theo cửa tiệm kỳ lạ này chôn chung…”
Diệp Phi bước ra cửa tiệm, chân vẫn đi đôi dép tông bằng nhựa. Anh nhìn luồng lôi đình khổng lồ đang lao xuống đầu mình, vẻ mặt không chút gợn sóng, chỉ nhẹ nhàng nhấc chiếc quạt nan lên.
“Quạt này dùng để nhóm lò thì tốt, nhưng dùng để xua ruồi cũng không tệ.”
Nói đoạn, anh chỉ đơn giản là phẩy chiếc quạt nan một cái về phía bầu trời.
Một hành động cực kỳ bình thường, giống như một ông lão đang xua đuổi những con ruồi vo ve quanh bát trà nóng đêm hè.
Vù…
Một luồng gió nhẹ thoảng qua. Không có tiếng gầm rú của pháp thuật, không có hào quang rực rỡ, cũng không có linh áp cuồn cuộn.
Nhưng ngay sát khoảnh khắc luồng gió đó chạm vào đạo lôi đình tím đen, một cảnh tượng kinh hoàng đã xảy ra. Đạo sét được mệnh danh là “Diệt Thế” kia bỗng nhiên giống như một dải lụa bị gió thổi bạt, trực tiếp gãy gập rồi tan biến vào hư không không để lại một dấu vết.
Chưa dừng lại ở đó, luồng gió từ chiếc quạt nan tiếp tục bay thẳng lên cao, chạm vào tầng mây đen nghìn nghịt phía trên.
Xoẹt!
Giống như một chiếc chổi khổng lồ quét qua lớp mạng nhện, tầng mây đen dày hàng vạn trượng bỗng chốc bị xé toạc một lỗ hổng khổng lồ. Ánh sáng của Vực Thẳm (dù u ám nhưng vẫn là ánh sáng) tràn xuống.
Luồng gió tiếp tục mở rộng, cuốn phăng tất cả các quy tắc sấm sét, tất cả uy áp thiên đạo đang bao trùm nơi đây. Chỉ trong vòng chưa đầy ba hơi thở, bầu trời phía trên Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi trong xanh trở lại một cách kỳ dị, sạch sẽ đến mức không còn một sợi khói đen nào sót lại.
Thiên kiếp bị phẩy một cái… liền tan tành mây khói.
Vân Không Đạo Nhân đang nằm chờ chết, bỗng thấy tiếng sấm im bặt. Lão mở mắt ra, miệng há hốc đến mức có thể nhét vừa một quả trứng ngỗng. Lão nhìn bầu trời quang đãng, rồi lại nhìn thanh niên đang cầm quạt nan đứng ở bậc cửa tiệm tạp hóa.
“Thiên… Thiên kiếp đâu rồi?” Lão lắp bắp, giọng run rẩy.
Ở trên tầng mây rất cao, nơi ý chí Thiên Đạo ngự trị, dường như có một tiếng “hừ” nhẹ vang lên, mang theo sự kinh hãi và một chút uất ức. Nhưng cuối cùng, nó không dám ngưng tụ lại mây đen một lần nữa mà vội vàng rút lui, biến mất không dấu vết, giống như gặp phải một kẻ mà nó tuyệt đối không thể dây vào.
Diệp Phi thu quạt lại, tạch một cái xếp nó lại (dù nó chẳng có nấc để xếp). Anh nhìn Vân Không Đạo Nhân, rồi lại nhìn cái hàng rào gỗ bị lão làm bẩn.
“Mua đồ thì vào, không mua thì biến. Đừng có đứng đây chắn cửa làm hỏng phong thủy.” Diệp Phi cau mày nói.
Vân Không Đạo Nhân lúc này mới bừng tỉnh, lão vội vàng bò dậy, quỳ rạp xuống đất, đầu va vào đá lạch cạch: “Tiền bối! Đại nhân! Thần tiên trên trời! Đa tạ cứu mạng! Đa tạ cứu mạng!”
Lão vừa khóc vừa cười. Lão cảm nhận được, dù thiên kiếp đã bị xua tan, nhưng tu vi trong người lão đang bắt đầu chuyển hóa. Lão thực sự đã bước vào Độ Kiếp kỳ mà không cần chịu khổ hạnh. Đây là loại ân huệ gì chứ? Đây là nghịch thiên cải mệnh!
Diệp Phi xua xua tay: “Bớt nịnh bợ đi. Ở đây không có thần tiên, chỉ có chủ tiệm thôi. Muốn tạ ơn thì vào trong xem có món nào vừa ý không, nhớ trả tiền sòng phẳng là được.”
Vân Không Đạo Nhân gật đầu như tế sao, lúng túng rút từ trong nhẫn không gian ra một túi linh thạch lớn, cung kính dâng lên.
Liễu Y Y bước ra, lạnh lùng nói: “Phí lánh nạn một vạn linh thạch cấp cao. Phí làm ồn giấc ngủ của chủ tiệm cộng thêm hai vạn. Ông có ý kiến gì không?”
“Không không! Hoàn toàn hợp lý!” Vân Không Đạo Nhân dù xót xa tài sản tích cóp cả đời, nhưng nhìn thấy chiếc quạt nan đang dắt sau lưng Diệp Phi, lão cảm thấy ba vạn linh thạch vẫn còn quá rẻ. Một cái phẩy tay xua tan thiên kiếp, cái giá đó chẳng lẽ không đáng sao?
Vào đến trong tiệm, lão đạo nhân càng sững sờ hơn khi thấy những món đồ “tầm thường” trên kệ hàng.
Mì tôm “Vạn Cổ Quy Nhất”? Giấy vệ sinh linh văn?
Lão nhìn thấy một chai nước suối có nhãn hiệu đơn giản, ghi là “Nước khoáng tinh khiết”, nhưng linh khí bên trong đậm đặc đến mức hóa thành sương mù luân chuyển.
“Lấy cho lão một vò rượu mạnh nhất đi.” Vân Không Đạo Nhân run rẩy nói. Lão cần một thứ gì đó để trấn định tinh thần vừa mới bị đập nát bởi cái quạt nan kia.
Diệp Phi lười biếng ngồi lại vào ghế mây, ra hiệu cho Liễu Y Y phục vụ khách.
Vượng Tài lúc này đi đến cạnh Vân Không Đạo Nhân, ngửi ngửi ống quần lão một cái rồi hừ mũi, lộ ra ánh mắt khinh bỉ của một vị Long vương đối với một tên tán tu nghèo nàn. Vân Không Đạo Nhân chỉ thấy một luồng sát khí kinh khủng từ con chó đen nhỏ khiến tim lão suýt nữa ngừng đập lần hai, lập tức thu người lại, ngoan ngoãn như một đứa trẻ.
Diệp Phi lại bắt đầu thiu thiu ngủ. Trong giấc mơ màng, anh nghe thấy tiếng hệ thống vang lên trong đầu:
*[Đinh! Ký chủ xua tan thiên kiếp cấp bậc Diệt Thế, bảo vệ thành công sự yên tĩnh của tiệm tạp hóa. Nhận được 10.000 điểm tích lũy và một lần nâng cấp cho chiếc Quạt nan – vật phẩm hiện đã trở thành: ‘Càn Khôn Hỗn Độn Phiến’.]*
“Nâng cấp thì nâng cấp, chỉ cần mát là được.” Diệp Phi lầm bầm, lật người, tiếp tục giấc ngủ trưa đang dang dở.
Bên ngoài, Vực Thẳm Cấm Địa lại trở về vẻ tĩnh mịch xám xịt vốn có. Tuy nhiên, ở các tông môn lớn ngoài kia, những cường giả đang quan sát thiên tượng đều đồng loạt phun trào máu tươi.
Họ thấy gì? Họ thấy thiên kiếp của một kẻ độ kiếp bỗng dưng bị một bàn tay vô hình (trong mắt họ là vậy) bóp nát.
“Trời đổi rồi… Vực Thẳm Cấm Địa thực sự đã xuất hiện một vị cấm kỵ tồn tại!”
Một vị lão tổ của một đại môn phái lầm bầm, đôi mắt đầy sợ hãi nhìn về hướng rãnh nứt của thế giới.
Trong khi đó, ở “Tâm Vực”, tại mảnh vườn nhỏ giữa vực thẳm, tiếng ngáy của Diệp Phi vẫn đều đặn vang lên, bên cạnh một lão đạo nhân đang vừa uống rượu vừa khóc, và một con chó đen đang gặm xương.
Bình yên, thực ra đôi khi chỉ cần một chiếc quạt nan là đủ.