Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 40: Hàng giả và hàng thật
**CHƯƠNG 40: HÀNG GIẢ VÀ HÀNG THẬT**
Vực Thẳm Cấm Địa từ bao đời nay vốn là một vùng đất của cái chết, nơi sương mù xám xịt bao phủ quanh năm, và hơi thở của những Ma Thần thượng cổ tàn lụi len lỏi trong từng kẽ đá. Thế nhưng, kể từ khi Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi mọc lên, quy luật của nơi này dường như đã bị một bàn tay vô hình bóp méo.
Sáng sớm, khi những tia nắng hiếm hoi cố gắng xuyên qua tầng mây mờ đục để đậu xuống hiên nhà gỗ, một mùi hương kỳ lạ – thứ mùi hương vừa nồng nàn của thịt bò, vừa cay nồng của gia vị nhân tạo, lại xen lẫn chút gì đó… “hóa học” mà lại thanh tao vô ngần – bắt đầu lan tỏa. Đó là mùi của mì tôm “Vạn Cổ Quy Nhất”.
Diệp Phi ngồi trên chiếc ghế mây ở trước cửa tiệm, tạp dề xám tro buộc lỏng lẻo ngang hông, đôi mắt lờ đờ nhìn con chó đen nhỏ Vượng Tài đang cố đuổi theo đuôi mình. Anh ngáp một cái dài, tay cầm tách trà bốc khói nghi ngút, miệng lẩm bẩm:
“Y Y, hôm nay có vẻ yên tĩnh quá nhỉ? Không biết lão Độc Cô đã tỉnh rượu chưa?”
Từ trong tiệm, Liễu Y Y bước ra, đôi sườn xám cách tân ôm sát lấy thân hình mảnh mai, tôn lên vẻ đẹp thanh thoát như tiên tử hạ phàm nhưng lại mang theo chút khí chất chuyên nghiệp của một nữ thu ngân sừng sỏ. Cô đặt một cuộn sổ nợ lên bàn gỗ, nhẹ nhàng thưa:
“Tiệm trưởng, hôm nay vắng khách là có nguyên nhân. Nghe nói ở khu vực ngoại vi Tầng Sương Mù, gần đây xuất hiện một ‘Huyết Ma Thương Quán’. Họ cũng bán những thứ trông rất giống vật phẩm của chúng ta, nhưng giá chỉ bằng một phần mười linh thạch, thậm chí không đòi thọ nguyên.”
Diệp Phi khựng lại, đôi mắt híp lại một chút, ánh lên vẻ ngạc nhiên hiếm thấy: “Ồ? Bán phá giá à? Ngay trên địa bàn của ta?”
Cửa tiệm vốn đang yên bình, bỗng nhiên có tiếng bước chân dồn dập và tiếng thở dốc đầy đau đớn vang lên. Một nhóm tu sĩ khoảng năm người, quần áo rách rưới, máu tươi đầm đìa, dìu nhau lao vào phạm vi “Lĩnh vực tuyệt đối” của cửa tiệm.
Dẫn đầu là một lão giả râu tóc bạc phơ, vốn là một Trưởng lão của Thanh Vân Tông, nhưng lúc này sắc mặt lão xám xịt như tro tàn, ngực có một vết thương đen kịt đang tỏa ra hắc khí. Lão quỳ thụp xuống trước mặt Diệp Phi, giọng run rẩy:
“Diệp… Diệp chủ tiệm! Cứu… cứu mạng!”
Diệp Phi không vội vàng đứng dậy, anh nhấp một ngụm trà, dùng Giám Định Nhãn liếc qua.
[Tình trạng: Trúng độc Ma Sát cấp độ 4, kinh mạch bị ăn mòn do sử dụng vật phẩm rác phẩm cấp thấp.]
Lão giả kia run rẩy lôi ra một vỏ chai nước khoáng trông rất giống chai nước “Tịnh Hóa Tâm Linh” của cửa tiệm, nhưng nhãn mác hơi mờ và nước bên trong có sắc xanh lét lờ mờ.
“Lão hủ… vì ham rẻ, đã mua ‘Nước Thánh Trừ Ma’ ở hiệu buôn dưới núi với giá mười vạn linh thạch. Họ cam đoan hiệu quả y hệt nước của tiệm trưởng. Kết quả sau khi uống xong, không những tâm ma không tan, mà linh lực còn bạo tẩu, xém chút nữa khiến lão hủ nổ xác mà chết!”
Liễu Y Y bước tới, cầm lấy cái vỏ chai bằng hai ngón tay với vẻ ghê tởm, rồi nhìn sang Diệp Phi: “Chủ nhân, đây rõ ràng là nước lã pha với Ma Linh Thạch tán nhỏ. Một lũ lừa đảo!”
Diệp Phi chống cằm, uể oải nói: “Thì ta đã bảo rồi, tiền nào của nấy. Mì tôm nhà ta là mì tôm ‘Vạn Cổ’, nước nhà ta là nước ‘Tịnh Hóa’. Các ngươi mua đồ giả rồi chạy đến đây bắt đền à? Y Y, đuổi khách.”
“Tiệm trưởng! Xin người!” Lão giả dập đầu xuống đất bôm bốp. “Xin hãy chứng minh cho thế nhân thấy đâu là hàng thật. Hiện tại hàng vạn tu sĩ đang kéo tới hiệu buôn kia. Nếu không ngăn lại, toàn bộ giới tu chân sẽ bị chúng hủy hoại mất!”
Vừa lúc đó, một âm thanh khàn khàn đầy ngạo mạn từ ngoài ranh giới cấm địa vang dội vào:
“Diệp Phi! Ngươi nói ai là lừa đảo?”
Bầu trời bỗng chốc tối sầm lại. Một đám mây máu cuồn cuộn đổ xuống từ đỉnh núi phía xa. Đứng trên đó là một gã nam tử mặc huyết bào, đôi mắt đỏ ngầu, hơi thở nồng nặc mùi máu tanh. Đó chính là một đạo phân thân của Huyết Ma Lão Tổ – kẻ đang muốn bành trướng thế lực kinh doanh để thu gom huyết khí của tu sĩ.
Hắn hạ xuống cách cửa tiệm mười thước, tay cầm một vò rượu đỏ rực, cười gằn: “Mọi người nói tiệm của ngươi thần kỳ, nhưng lão tổ ta thấy ngươi chỉ là kẻ hù dọa người đời. Xem này, rượu ‘Huyết Sát Thần Tửu’ của ta, uống vào một ngụm có thể đột phá một đại cảnh giới, giá chỉ có vài ngàn linh thạch. Còn rượu của ngươi? Một vò đòi trăm năm thọ nguyên? Ngươi mới là tên lừa đảo hút máu tu sĩ!”
Diệp Phi lúc này mới lười biếng đứng dậy. Anh xỏ chân vào đôi dép tông lê bước ra hiên, tay vẫn cầm chiếc quạt nan rách.
“Huyết Ma, ngươi mở tiệm tạp hóa cạnh tranh với ta, ta không có ý kiến. Nhưng ngươi lấy nước cống rãnh đóng chai bán làm thuốc chữa bệnh thì hơi quá đáng rồi đấy.”
“Nước cống rãnh?” Huyết Ma Lão Tổ nổi trận lôi đình, phẩy tay một cái, hàng loạt tu sĩ đi theo hắn đồng loạt rút vũ khí ra. “Ngươi có giỏi thì mang đồ của ngươi ra đây so sánh! Nếu đồ của ngươi không hơn được của ta, hôm nay lão tổ sẽ san bằng cái tiệm gỗ mục nát này!”
Diệp Phi bật cười, nụ cười hiền lành nhưng lại khiến Vượng Tài đang nằm gần đó phải run rẩy đứng dậy, lùi vào góc tối.
“So sánh? Được thôi. Y Y, mang chai nước khoáng 2 linh thạch ra đây.”
Liễu Y Y nhanh nhẹn đi vào trong và trở ra với một chai nước nhựa trong suốt, trên nhãn có hình một ngọn núi tuyết bình thường đến mức không thể bình thường hơn.
“Đồ của ta không cần nói nhiều lời.” Diệp Phi ném chai nước cho lão giả Thanh Vân Tông đang quỳ dưới đất. “Uống đi.”
Lão giả run rẩy mở nắp. Ngay khi nắp chai vừa bật ra, một đạo linh khí tinh khiết đến mức mắt thường có thể nhìn thấy được hóa thành một làn khói trắng bay vút lên trời, tạo thành một tiểu thiên địa thu nhỏ quanh miệng chai. Mùi hương thanh khiết xua tan mọi tạp niệm, khiến cho Ma Sát của Huyết Ma Lão Tổ dạt ra xa hàng chục mét.
Lão giả không do dự, nốc cạn chai nước.
*Xì… xì…*
Từng đợt khói đen từ các lỗ chân lông của lão thoát ra ngoài. Vết thương trên ngực vốn đang thối rữa bỗng chốc khép lại bằng một tốc độ kinh hoàng, da thịt hồng hào mọc ra như chưa từng bị thương. Đáng kinh ngạc hơn, tu vi vốn đang kẹt ở Nguyên Anh sơ kỳ của lão bỗng nhiên dao động mãnh liệt, rồi nhảy vọt lên Trung kỳ, rồi Hậu kỳ trong sự sững sờ của tất cả mọi người.
“Đây… đây mới thực sự là tiên dịch!” Lão giả hét lên đầy phấn khích, nước mắt đầm đìa.
Huyết Ma Lão Tổ biến sắc, hắn quát lớn: “Chỉ là một loại thuốc hồi phục mà thôi! Để ta cho ngươi thấy rượu của ta mới là vô địch!”
Hắn ném vò rượu huyết sắc cho một tên thuộc hạ cấp thấp. Tên kia vừa uống vào, cơ bắp cuồn cuộn lên, linh lực tăng vọt nhưng đôi mắt bỗng trở nên điên cuồng, cơ thể phình to như quả bóng.
Diệp Phi nhếch mép: “Đó không phải là đột phá, đó là vắt kiệt tiềm năng sinh mệnh để tạo ra sức mạnh giả tạo. Một canh giờ sau, gã đó sẽ biến thành một bãi xác không hồn. Hàng của ngươi, chính là thuốc độc bọc đường.”
“Nói nhảm! Ngươi lấy gì chứng minh?” Huyết Ma Lão Tổ gầm lên.
Diệp Phi thở dài, lấy trong túi tạp dề ra một chiếc bật lửa bằng nhựa màu vàng giá vài đồng bạc, bật nhẹ một cái.
*Cạch.*
Một ngọn lửa nhỏ xíu, yếu ớt màu xanh hiện lên.
“Vượng Tài, làm việc.”
Con chó đen nhỏ lười biếng sủa lên một tiếng “Gâu!”. Trong chớp mắt, thực thể bé nhỏ ấy hóa thành một bóng đen khổng lồ, che lấp toàn bộ bầu trời phía trên Tiệm Tạp Hóa. Uy áp của Thái Cổ Ma Long đổ ập xuống khiến cho tất cả thuộc hạ của Huyết Ma Lão Tổ quỳ rạp xuống, cơ thể vỡ vụn dưới áp lực ngàn cân.
Huyết Ma Lão Tổ kinh hoàng: “Ma… Ma Long diệt thế? Tại sao nó lại là con chó của ngươi?”
Diệp Phi không trả lời, anh dùng ngọn lửa nhỏ trên chiếc bật lửa châm vào một que nhang rẻ tiền, rồi thổi nhẹ khói về phía Huyết Ma.
“Hàng giả thì không thể chịu được ánh sáng của sự thật. Đốt cho ta!”
Khói hương lượn lờ bay đi, nhưng khi chạm vào đạo phân thân của Huyết Ma, nó bỗng hóa thành một biển lửa hư không trắng xóa. Thứ lửa này không đốt da thịt, mà đốt vào “quy tắc” giả dối mà Huyết Ma đang xây dựng. Những vò rượu, những chai nước thuốc lừa đảo của gã bỗng chốc tự bốc cháy, biến thành thứ bùn loãng tanh tưởi, tỏa mùi thối hoắc.
“Không! Cơ nghiệp của ta! Quy luật kinh doanh của ta!” Huyết Ma Lão Tổ hét lên đau đớn khi đạo phân thân bắt đầu tan biến.
“Quy luật kinh doanh ở đây chỉ có một.” Diệp Phi quay lưng bước về phía cửa tiệm, giọng nói nhàn nhạt truyền lại. “Chủ tiệm luôn đúng. Hàng của hệ thống cung cấp là độc nhất vô nhị. Kẻ nào dám dùng hàng giả nhái tên tiệm của ta, ta sẽ để kẻ đó vĩnh viễn không còn tư cách mua dù chỉ một cọng hành.”
Phân thân của Huyết Ma Lão Tổ nổ tung, hóa thành tro bụi.
Biển người đứng ngoài ranh giới lặng im phăng phắc. Họ nhìn vào chai nước nhựa bình thường trên tay lão giả Thanh Vân Tông, rồi nhìn vào những món hàng “cao cấp” rực rỡ nhưng thối rữa của Huyết Ma, cuối cùng cũng hiểu ra một chân lý.
Ở nơi Vực Thẳm Cấm Địa này, không có món quà nào từ trên trời rơi xuống với giá rẻ mạt. Cái giá để được “tiếp tục sống” tại Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi tuy cao, nhưng đó là sự sống thật sự, chứ không phải một ảo ảnh chết người.
Diệp Phi ngồi lại xuống ghế mây, mệt mỏi nhìn Liễu Y Y đang tất bật thu dọn linh thạch và ghi chép thọ nguyên của nhóm tu sĩ vừa được cứu.
“Tiệm trưởng, lần này chúng ta thu được không ít thọ nguyên và linh vật từ Thanh Vân Tông để trả ơn cứu mạng.” Liễu Y Y vui vẻ nói.
“Cất đi, cất đi hết đi.” Diệp Phi phẩy quạt, nhắm mắt lại. “Cái lão Huyết Ma kia chắc chắn sẽ còn quay lại với bản tôn. Phiền thật đấy… Ta chỉ muốn ngủ trưa một lát mà sao cứ có người thích so kè giá cả thế nhỉ?”
Vượng Tài lại thu nhỏ thành con chó đen nhỏ, gặm một khúc xương “Hệ thống” ngon lành bên cạnh chủ nhân. Ánh đèn neon của biển hiệu “TIỆM TẠP HÓA DIỆP PHI – MỞ CỬA 24/7” lại bắt đầu nhấp nháy, lấp lánh giữa màn sương đen, như một lời nhắc nhở lạnh lùng nhưng cũng đầy an tâm đối với bất cứ ai đang tuyệt vọng trong Vực Thẳm.
Trong không gian yên tĩnh của tiệm, chỉ còn tiếng tích tắc của đồng hồ treo tường và hơi thở đều đặn của Diệp Phi. Hàng giả có thể bắt chước hình dáng, nhưng không bao giờ bắt chước được cái linh hồn và sức mạnh tối thượng mà Hệ thống đã ban cho từng gói mì, từng cuộn giấy vệ sinh nơi đây.
Bởi vì, ở nơi tận cùng của thế giới này, sự thật chính là báu vật đắt giá nhất.