Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 43: Lão Tổ bị giật điện tê tái
Trong bóng tối vĩnh hằng của Vực Thẳm Cấm Địa, thời gian dường như là một khái niệm xa xỉ. Sương mù máu loãng ra rồi lại đặc lại, bao trùm lên những xác chết khổng lồ của các vị thần thời cổ đại. Thế nhưng, ngay giữa trung tâm của sự hủy diệt ấy, một tia sáng màu vàng nhạt vẫn bền bỉ tỏa ra, ấm áp và lạc lõng như một hạt ngọc nằm trong vũng bùn.
Tiệm tạp hóa Diệp Phi đứng đó, tĩnh lặng như tờ.
Phía sau tấm cửa kính bóng loáng, Diệp Phi đang cuộn tròn trên chiếc ghế tựa bọc da (một món hàng xa xỉ từ hệ thống), trên mặt đắp một tờ báo cũ, tiếng ngáy nhỏ nhẹ đều đặn vang lên. Trong tiệm, một chiếc đài radio kiểu cổ đang phát những bản nhạc không lời du dương, giúp át đi tiếng gào thét của oan hồn bên ngoài.
Tuy nhiên, sự bình yên này không dành cho tất cả mọi người.
Bên ngoài hàng rào gỗ thấp lè tè của cửa tiệm, Huyết Ma Lão Tổ – kẻ từng gieo rắc nỗi kinh hoàng cho nửa phía Nam giới tu chân – đang cầm một chiếc chổi tre già, lạch cạch quét dọn những mẩu xương vụn do lũ quái vật để lại. Thân là một đại lão tu vi Hóa Thần đỉnh phong, nửa bước chạm tới Luyện Hư, nay lại phải làm phu phen quét rác, lòng lão đau như cắt, nước mắt chảy ngược vào trong.
“Sỉ nhục! Đây chính là sỉ nhục lớn nhất lịch sử ma đạo!”
Huyết Ma Lão Tổ lẩm bẩm, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào cái biển hiệu neon nhấp nháy chữ “OPEN”. Lão hận không thể một chiêu san phẳng cái tiệm này, nhưng vết sẹo do chổi lông gà của Diệp Phi để lại trên mông vẫn còn âm ỉ đau.
Ánh mắt lão tổ chợt chuyển dời xuống phía dưới, nơi Diệp Phi vừa cho dựng thêm một lớp hàng rào mới vào ban chiều. Đó là những sợi dây kẽm màu xám bạc, có những chiếc gai sắc nhọn bao quanh mảnh vườn nhỏ của tiệm. Một đầu của sợi dây được nối vào một cái hộp sắt sơn xanh, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng “o o” đầy bí hiểm.
“Hừ, tưởng dùng vài sợi sắt gỉ mà có thể ngăn được lão phu sao?” Huyết Ma Lão Tổ nheo mắt.
Lão là cao thủ hàng đầu về huyết sát trận pháp, nhìn qua đã thấy những sợi dây kia chẳng hề có linh lực dao động, cũng không có phù văn phòng ngự của tu chân giới. Đối với lão, nó giống như món đồ chơi của mấy đứa trẻ trần gian dùng để ngăn trộm vào vườn táo.
Lão liếc nhìn vào trong tiệm. Liễu Y Y – con bé thánh nữ của Thiên Linh Tông đang ngủ say trên bàn thu ngân. Con chó đen Vượng Tài thì đang cuộn tròn bên hiên, nhìn qua chẳng khác gì một con chó ghẻ ngoài chợ.
“Thời cơ đã đến!”
Huyết Ma Lão Tổ ném cây chổi sang một bên. Tâm tư lão chuyển động nhanh như chớp. Chỉ cần lão đột nhập được vào vườn sau, lấy được mấy củ khoai tây “Tiên Thiên” mà Diệp Phi đang trồng, lão sẽ có đủ linh khí để khôi phục lại tu vi bị trấn áp, thậm chí có thể thoát khỏi sự khống chế của “hợp đồng nô lệ” mà hệ thống của Diệp Phi đã bắt lão ký.
Lão nhún người, sử dụng “Huyết Ảnh Độ”, thân hình hóa thành một vệt máu nhạt, cực kỳ quỷ dị hướng về phía hàng rào mà lướt tới. Theo tính toán của lão, chỉ cần một cái nhún chân, lão sẽ nhảy qua lớp kẽm gai cao chưa đầy một mét kia.
Thế nhưng, đời không như là mơ.
Ngay khi tà áo của lão chuẩn bị vọt qua đỉnh hàng rào, một sức hút kỳ lạ từ những sợi dây kẽm bạc bỗng nhiên bùng phát. Hệ thống phòng ngự “Máy Biến Áp Siêu Cấp 220V – Phiên Bản Diệt Ma” được kích hoạt ngay lập tức.
“Cái quái…”
Chưa kịp để Huyết Ma Lão Tổ thốt lên lời cuối, một bàn tay lão lỡ chạm nhẹ vào sợi kẽm gai.
*Tẹt!*
Một luồng ánh sáng tím xanh rực rỡ bùng lên. Huyết Ma Lão Tổ cảm thấy một luồng sức mạnh hung bạo, tàn khốc hơn cả Cửu Thiên Lôi Kiếp lập tức xuyên qua đầu ngón tay, xộc thẳng vào kinh mạch.
Nó không giống với linh lực tấn công, cũng không phải là yêu khí hay ma khí. Đó là một loại dao động tần số cao khiến từng tế bào trong cơ thể lão rung chuyển điên cuồng.
“Ư… ư… a… a…!!!”
Tiếng hét của Huyết Ma Lão Tổ kẹt lại trong cuống họng, chỉ phát ra được những âm thanh không rõ nghĩa. Cơ thể lão bị “hút” chặt lấy sợi dây kẽm gai. Theo quy tắc vật lý, linh lực ma đạo trong người lão lúc này đóng vai trò như một chất dẫn điện siêu cấp. Điện thế 220V qua bộ chuyển đổi của hệ thống đã được gia trì thêm thuộc tính “Chân Thật”.
Dưới ánh sáng lân tinh quỷ dị của Vực Thẳm, người ta thấy một lão già mặc đồ đỏ đang giật liên hồi như thể đang nhảy một vũ điệu điên cuồng nhất thời đại. Đôi mắt lão trợn ngược, hàm răng va vào nhau lạch cạch theo nhịp điệu của dòng điện.
“O o… tẹt tẹt… o o…”
Luồng điện không chỉ hành hạ nhục thân, mà còn len lỏi vào tận sâu trong thức hải của lão. Huyết Ma Lão Tổ thấy hàng vạn tia lôi điện màu trắng bạc đang cày xới linh đài của mình. Những oan hồn trong huyết công của lão gặp phải điện năng cao thế, chưa kịp gào thét đã bị nướng chín, hóa thành những làn khói đen bốc lên từ đỉnh đầu lão.
Vượng Tài đang nằm ngủ, bỗng một con mắt hé mở. Nó nhìn cái bóng người đang “nhảy múa” cạnh hàng rào, trong đôi mắt sâu thẳm của con Ma Long diệt thế ấy lóe lên vẻ khinh thường rõ rệt. Nó khẽ gừ một tiếng nhỏ như đang cười nhạo, rồi lại gục đầu xuống đôi chân trước, lười biếng tận hưởng hơi ấm từ lò sưởi trong tiệm.
Bên trong, Diệp Phi bị tiếng “tẹt tẹt” quá lớn làm phiền. Anh khó chịu xoay người, tờ báo trên mặt rơi xuống, để lộ gương mặt ngái ngủ.
“Y Y… con muỗi nào… to thế… đập đi…” Anh lầm bầm rồi lại chìm vào giấc ngủ.
Liễu Y Y bị đánh thức, cô vươn vai một cái, vẻ đẹp thoát tục khiến không gian tối tăm cũng phải bừng sáng. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi đôi môi nhỏ nhắn khẽ mở to vì ngạc nhiên.
“Huyết Ma Lão Tổ? Lão đang làm cái gì thế?”
Cô chạy ra mở cửa tiệm. Một luồng khí lạnh tràn vào, mang theo mùi… thịt nướng khét lẹt.
Lúc này, Huyết Ma Lão Tổ đã không còn hình người. Tóc lão dựng đứng lên như một bụi cây gai, mặt đen như than, quần áo rách rưới bốc khói nghi ngút. Hai tay lão vẫn còn run rẩy nắm chặt lấy sợi dây kẽm, vì điện cao thế đã khiến cơ bắp của lão co quắp lại, muốn buông cũng không buông ra nổi.
“Cứu… cứu… cứu… mỗ… mỗ…” Lão tổ lắp bắp, nước dãi chảy ròng ròng, trong miệng phả ra một ngụm khói đen dài.
Liễu Y Y che miệng cười thầm, sau đó vội vàng lấy lại vẻ nghiêm túc của một “nhân viên xuất sắc”. Cô lấy một thanh gỗ khô (loại gỗ không dẫn điện mà Diệp Phi đã dạy) từ cạnh lò sưởi, đi ra hàng rào.
“Lão tổ, chủ tiệm đã dặn rồi, đây là hàng rào bảo mật 24/7. Lão không phận sự mà dám tiến vào, không chết là may đấy.”
Cô cầm thanh gỗ, gõ mạnh một cái vào cổ tay đang dính chặt của Huyết Ma Lão Tổ.
*Bộp!*
Theo đà đánh và sự ngắt quãng tạm thời của dòng điện, cơ thể Huyết Ma Lão Tổ như một quả bóng bị xì hơi, bay vút về phía sau mười mét, rơi oạch xuống một đống phân của quái vật Vực Thẳm.
Lão nằm đó, tứ chi thỉnh thoảng vẫn còn co giật theo quán tính. Một cơn gió lạnh thổi qua, vài sợi tóc cháy sém của lão rơi rụng xuống đất. Huyết Ma Lão Tổ ngước mắt nhìn lên bầu trời đen kịt, trong lòng chợt hiện lên một sự hối hận sâu sắc.
Lão từng nghĩ, tu luyện là để nghịch thiên. Nhưng giờ đây lão nhận ra, nghịch thiên còn dễ thở hơn nhiều so với việc nghịch lại cái “máy biến áp” của Diệp Phi.
Liễu Y Y đứng bên hàng rào, tay chống nạnh, giọng nói lạnh lùng truyền đến tai lão: “Đêm nay quét chưa sạch, trừ một điểm cống hiến. Ngày mai lão phải quét sạch từ cửa tiệm ra đến tận mép rừng xương, nghe rõ chưa?”
Huyết Ma Lão Tổ nước mắt giàn giụa, rặn ra một câu đau đớn: “Rõ… rõ rồi… tiểu thánh nữ…”
Khi Liễu Y Y quay trở vào và đóng cửa tiệm lại, không gian xung quanh chỉ còn lại tiếng máy biến áp vẫn kêu “o o” đều đặn. Lão tổ nhìn sợi dây kẽm mảnh khảnh kia với ánh mắt sợ hãi cực độ. Với lão, đó không còn là dây kẽm nữa, đó là hiện thân của một vị thần sấm sét điên loạn và vô lý nhất gian trần.
Lão khẽ nhấc tay lên định gãi mũi, nhưng phát hiện ngón tay vẫn còn phát ra tia điện nhỏ xíu. Lão vội vàng rụt tay lại, khóc không thành tiếng.
Sáng hôm sau, khi ánh sáng yếu ớt của mặt trời nhân tạo từ hệ thống bừng lên, Diệp Phi vươn vai thức dậy. Anh mở cửa, đi ra ngoài vườn tưới nước cho mấy củ khoai tây. Đi ngang qua hàng rào, anh thấy một bóng người đen thui, tay cầm chổi, đang quét dọn một cách điên cuồng, tư thế thậm chí còn nghiêm trang hơn cả một binh sĩ sắp ra trận.
“Ồ, lão Huyết, hôm nay chăm chỉ thế?” Diệp Phi ngáp một cái, hờ hững hỏi.
Huyết Ma Lão Tổ giật bắn người, suýt nữa thì quỳ sụp xuống. Lão lắp bắp: “Chủ… Chủ tiệm vạn tuế! Lão phu nhận thấy quét rác chính là rèn luyện tâm tính, lôi điện đêm qua… à không, đạo lý của cửa tiệm thật là sâu sắc, khiến lão phu thức tỉnh!”
Diệp Phi gãi đầu, nhìn cái đầu tóc dựng ngược như tổ quạ của lão tổ, cười cười: “Chăm chỉ là tốt. Cuối tháng tôi sẽ thưởng cho vò rượu hạng thường. Đừng có mà bén mảng lại gần cái máy biến áp, cháy linh căn thì tôi không đền đâu.”
Nói xong, Diệp Phi quay lưng đi dạo tiếp.
Huyết Ma Lão Tổ nhìn theo cái bóng lưng gầy yếu của thanh niên kia, trong lòng chỉ còn lại sự sùng bái xen lẫn sợ hãi vô bờ bến. Lão đã hiểu ra một quy luật bất biến của Vực Thẳm Cấm Địa:
Thiên Đạo có thể trêu chọc, quái vật có thể đánh chết, nhưng tuyệt đối, tuyệt đối không được chạm vào dây kẽm gai của tiệm tạp hóa Diệp Phi!
Dưới chân lão, cây chổi tre ma sát với nền đất, tiếng quét đều đặn vang lên trong không gian tĩnh mịch. Huyết Ma Lão Tổ bây giờ đã không còn muốn chạy trốn nữa. Lão chợt nhận ra, làm phu quét rác ở đây có khi còn thọ hơn làm bá chủ một phương. Chí ít thì, ở đây chỉ bị giật điện chứ không bị các đại môn phái đuổi giết.
Lão liếc nhìn sợi dây kẽm một lần cuối, khẽ lẩm bẩm: “Tứ đại giai không… chỉ có điện 220V là thật…”
Màn sương của Vực Thẳm lại bắt đầu dày lên, nhưng dường như nó cũng đang chủ động tránh xa cái hàng rào đầy ám ảnh ấy. Một ngày mới tại Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa bắt đầu trong tiếng “tẹt tẹt” đầy vui tai.