Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 60: Đấu giá một suất ăn sáng đặc biệt
Giữa bóng tối đặc quánh của Vực Thẳm Cấm Địa, nơi những luồng ma sát xé toạc không gian và tiếng gào thét của oan hồn vất vưởng là giai điệu duy nhất, Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi vẫn đứng đó, lặng lẽ và tách biệt. Ánh đèn neon treo trước cửa tiệm phát ra những tiếng *xẹt xẹt* đều đặn, hắt lên mặt đất khô cằn một luồng sáng xanh tím mờ ảo, giống như một ngọn hải đăng cô độc giữa đại dương chết.
Hôm nay, một luồng mùi hương kỳ lạ bắt đầu lan tỏa từ sau cánh cửa gỗ của tiệm. Nó không phải mùi trầm hương thoát tục, cũng chẳng phải mùi đan dược nồng nặc linh khí. Đó là một mùi hương vô cùng trần thế, nồng nàn vị béo của xương tủy, thanh khiết của hành hoa, và một chút cay nồng của gừng già nướng lửa.
Mùi hương ấy len lỏi qua những kẽ hở của trận pháp, xuyên qua lớp màn sương mù sặc mùi tử khí, bay xa vạn dặm.
Bên trong tiệm, Diệp Phi đang thong thả cầm một chiếc muôi lớn bằng bạc, thỉnh thoảng lại vớt bọt trong một chiếc nồi áp suất cỡ đại. Hệ thống vừa mới nâng cấp chức năng “Ẩm thực sáng thế”, và bát phở bò đầu tiên này là phần thưởng cho nhiệm vụ đạt mốc 10.000 linh thạch doanh thu.
“Chủ tiệm… thứ này là gì mà lại có thể khiến huyết mạch Cửu Âm của ta rạo rực như thế?” Liễu Y Y đứng bên cạnh, đôi mắt vốn lạnh lùng giờ đây chứa đầy sự kinh ngạc. Cô nuốt nước miếng, đôi môi nhỏ nhắn khẽ mím lại để ngăn bản thân không thất lễ.
Diệp Phi ngáp một cái, uể oải đáp: “Đồ ăn sáng thôi. Tên nó là ‘Phở Bò Nhất Niệm Luân Hồi’. Nước dùng ninh từ xương của Thái Cổ Cự Long, sợi phở làm từ Tuyết Đỉnh Linh Mễ mọc trên đỉnh núi vạn năm, còn mấy miếng thịt kia là bắp bò ngũ sắc của Thần Ngưu vùng hoang dã.”
Nói xong, anh thả vào bát một nhúm hành lá lấp lánh như lục ngọc – thực chất là những lá non của Vạn Năm Thanh Liên vừa được Linh Nhi hái trong vườn sau.
*Gâu! Gâu!*
Vượng Tài đang nằm phủ phục ở góc nhà, bốn chân run rẩy, cái đuôi đen sì ngoáy liên tục đến mức tạo thành một cơn lốc nhỏ. Ma Long diệt thế từng một thời oai trấn thiên hạ giờ đây chỉ mong được liếm một giọt nước dùng thừa trên sàn nhà.
Nhưng Diệp Phi không ăn ngay. Anh liếc nhìn chiếc đồng hồ cũ kỹ trên tường, mỉm cười: “Chuẩn bị mở cửa đi Y Y. Hôm nay chúng ta có khách quý đấy.”
Vừa dứt lời, từ phía chân trời sương mù của Vực Thẳm, ba luồng hào quang rực rỡ xé tan màn đêm, điên cuồng lao về phía cửa tiệm.
Người đầu tiên tiếp đất là Lão Kiếm Quỷ Độc Cô Vong. Vị kiếm tu mạnh nhất thiên hạ lúc này tóc tai bù xù, thanh gỉ kiếm đeo sau lưng run rẩy kịch liệt. Ông ta chẳng thèm chào hỏi, lao thẳng đến quầy thu ngân, giọng run run: “Diệp tiểu hữu! Vừa rồi ta đang bế quan trong hang đá cách đây ba nghìn dặm, đột nhiên kiếm ý trong người cuồng bạo, hóa ra là vì cái mùi hương này! Mau, bán cho ta một bát, giá bao nhiêu cũng được!”
Chưa kịp để Độc Cô Vong dứt câu, một luồng huyết quang lạnh lẽo hạ xuống. Một người đàn ông trung niên mặc bào đỏ, quanh thân quấn quýt vô số huyết hồn, chính là Huyết Ma Lão Tổ – kẻ từng bị Diệp Phi búng tay đánh bại. Lão lúc này không còn vẻ hung ác, mà gương mặt đầy sự thèm khát: “Diệp tiên sinh! Đừng nghe lão già nát rượu này. Ta có ba cái Huyết Mạch Chi Nhãn, còn cả một tòa thành trì ở ngoại vi, tất cả đổi lấy bát nước súp kia!”
“Các ngươi mơ mộng hơi quá rồi đấy.”
Một giọng nói thanh tao nhưng uy nghiêm vang lên từ trên không trung. Một lão giả ngồi trên lưng một con hạc trắng, tiên phong đạo cốt, khí chất vượt xa những người còn lại. Đây là Thiên Cơ Tử, thái thượng trưởng lão của Thiên Cơ Các, người nổi tiếng là “thanh tâm quả dục”, nghìn năm không ăn cơm phàm.
Thiên Cơ Tử hạ hạc, mũi lão giật giật, đôi mắt già nua vốn nhìn thấu thiên cơ giờ đây chỉ còn dán chặt vào bát phở bốc khói nghi ngút trên tay Diệp Phi.
“Linh lực cô đặc đến mức hóa thành sương mù, trong hành hoa chứa đựng đạo vận luân hồi, trong miếng thịt chứa đựng sức mạnh rèn luyện nhục thân Thái Cổ…” Thiên Cơ Tử run giọng. “Lão phu bị kẹt ở đỉnh phong Hóa Thần đã bốn trăm năm, thọ nguyên sắp cạn. Bát phở này… bát phở này là hy vọng duy nhất của lão phu!”
Diệp Phi đặt bát phở lên bàn đá trước hiên tiệm. Mùi hương ngào ngạt bốc lên, kết thành hình một con rồng và một con phượng hoàng vàng rực đang múa lượn giữa làn khói trắng.
“Hôm nay chỉ có duy nhất một bát thượng hạng này thôi.” Diệp Phi dùng quạt nan khẽ quạt, giọng điệu bình thản như không. “Phở thường thì lát nữa mới có, nhưng hiệu quả chỉ bằng một phần vạn bát này. Vì vậy, chúng ta tổ chức đấu giá. Quy tắc cũ: không nhận tiền tệ phàm trần, chỉ nhận những thứ tôi thấy hứng thú.”
Độc Cô Vong nghiến răng, đập tay lên bàn: “Ta dùng một nửa hồn cốt của mình, cộng thêm mười năm kiếm ý tích lũy trong linh hải!”
Toàn trường xôn xao. Hồn cốt là căn cơ của tu sĩ, Độc Cô Vong đúng là điên rồi.
Huyết Ma Lão Tổ cười lạnh: “Kiếm ý? Thứ đó Diệp tiên sinh thiếu sao? Ta trả giá bằng một mảnh bản đồ dẫn đến mộ của Hoang Cổ Đại Đế và một đóa Cửu U Minh Hoa!”
Thiên Cơ Tử lúc này không giữ nổi vẻ bình tĩnh của một bậc cao nhân nữa, lão bước tới một bước, từ trong ống tay áo lấy ra một hộp gỗ chạm khắc cổ quái: “Lão phu trả giá bằng một viên ‘Thiên Đạo Mảnh Vỡ’. Đây là thứ lão phu tìm thấy khi bói toán về sự sụp đổ của kỷ nguyên trước. Diệp quán chủ, thứ này chắc chắn khiến ngài hứng thú.”
Ngay khi “Thiên Đạo Mảnh Vỡ” xuất hiện, không gian xung quanh tiệm tạp hóa bắt đầu rung chuyển nhẹ. Những quy luật vụn vỡ lấp lánh như những ngôi sao bên trong hộp gỗ.
Các đại lão khác im bặt. Thiên Đạo Mảnh Vỡ… đó là thứ mà dù là Tiên giới hạ phàm cũng phải đỏ mắt tranh giành. Chỉ vì một bát phở mà đem nó ra trao đổi, lão già này chắc chắn đã điên thật rồi.
Diệp Phi lờ đờ mắt nhìn mảnh vỡ lấp lánh kia. Trong đầu anh, tiếng của hệ thống vang lên liên hồi: *[Phát hiện vật liệu cấp bậc SSS, có thể dùng để nâng cấp toàn diện tiệm tạp hóa. Đề nghị chủ nhân chấp nhận giao dịch!]*
Diệp Phi nhếch mép, đẩy bát phở về phía Thiên Cơ Tử: “Thành giao. Mảnh vỡ này trông cũng hay hay, lấy về kê chân giường cho bớt cập kê.”
Mọi người suýt chút nữa thổ huyết mà chết. Đem mảnh vỡ của Thiên Đạo về kê chân giường? Chỉ có tên điên này mới dám nói ra câu đó!
Thiên Cơ Tử không đợi Diệp Phi đổi ý, lập tức cung kính đưa hộp gỗ rồi run rẩy bưng bát phở lên. Lão cầm đôi đũa bằng trúc mọc trong vườn nhà Diệp Phi, từ tốn gắp một sợi phở.
Sợi phở trắng ngần, dai mềm vừa phải, thấm đẫm nước dùng màu hổ phách. Khi sợi phở vừa chạm vào đầu lưỡi, Thiên Cơ Tử cảm thấy như cả đại não nổ tung. Một cảm giác ấm áp tinh thuần từ thực quản tràn xuống đan điền, lan ra tứ chi bách骸 (h骸 – hài cốt).
*Húp!*
Một ngụm nước dùng vào bụng. Thiên Cơ Tử cảm giác mình không phải đang uống canh, mà là đang uống vào chân lý của thế giới. Vị ngọt lịm từ xương rồng hòa quyện với vị thanh cay của gừng và tiêu thần bí, kích thích từng lỗ chân lông trên người lão nở rạng.
*Rắc!*
Một tiếng động vang lên từ sâu trong linh hồn của lão giả. Bình cảnh Hóa Thần đỉnh phong vững chắc như kim cương, dưới tác động của bát phở này, bỗng chốc vỡ tan tành như gốm sứ vụn.
Trên bầu trời Vực Thẳm, những đám mây đen cuồn cuộn bắt đầu bị đẩy lùi. Một đạo kim quang từ cửu tiêu xuyên thủng sương mù, chiếu thẳng vào đỉnh đầu Thiên Cơ Tử.
“Luyện Hư! Ta đột phá rồi!” Thiên Cơ Tử hét lên một tiếng đầy kinh ngạc, nước mắt già nua chảy dài xuống râu. Lão vội vàng húp sạch bát nước phở cuối cùng, không bỏ sót một chút hành lá nào. “Đây không phải là thức ăn… đây là thần tích! Đây chính là thần tích!”
Cảnh tượng này khiến Độc Cô Vong và Huyết Ma Lão Tổ thèm đến mức đỏ mắt, hận không thể lao vào cướp lại cái bát trống không để liếm sạch tàn dư.
Diệp Phi đứng dậy, phủi bụi trên chiếc tạp dề màu xám, ngáp một hơi dài rồi nói với Liễu Y Y: “Được rồi, mở nồi áp suất phụ ra đi. Phở bò bình dân đồng giá mười năm thọ nguyên một bát, không gia giảm, nước nôi tự phục vụ. Ai ăn thì xếp hàng, không xếp hàng thì để Vượng Tài ‘tiễn’ khách.”
Vượng Tài lúc này đã biến thành kích thước của một con báo đen, nhe nanh múa vuốt đứng ở cửa tiệm, khí thế hung hãn khiến ngay cả Huyết Ma Lão Tổ cũng phải rụt cổ lại.
Đám đông tu sĩ đứng ngoài nãy giờ theo dõi từ xa, thấy “hàng xịn” đã hết nhưng vẫn còn “hàng bình dân” có thể giúp thọ nguyên tăng trưởng và chữa lành vết thương, liền giống như những con thú đói, lao về phía cửa tiệm.
“Đừng chen lấn! Ta là tông chủ Huyết Vân Tông, để ta mua trước!”
“Cái gì mà tông chủ? Ở đây chỉ có khách hàng và chủ tiệm thôi! Cút ra sau xếp hàng!”
“Lão Kiếm Quỷ, ngươi định chen hàng à? Ta thấy thanh kiếm của ngươi gỉ hết rồi, có muốn ta mài hộ không?”
Khung cảnh hỗn loạn của các vị đại năng vốn ngày thường cao cao tại thượng giờ đây đang đẩy nhau để giành một vị trí trong hàng phở khiến Liễu Y Y dở khóc dở cười. Cô đứng ở quầy, chuyên nghiệp giơ bảng: “Thanh toán trước, lấy số sau. Phở bò không thêm hành, không lấy nước béo xin mời ghi rõ!”
Bên trong gian tiệm, Diệp Phi đã tìm lại chiếc ghế nằm bập bềnh của mình. Anh đắp một chiếc khăn mặt lên mặt để chắn ánh sáng ban mai vừa ló dạng, bắt đầu giấc ngủ trưa thường nhật của mình, mặc kệ bên ngoài tiếng bát đĩa va chạm và tiếng húp phở rùm bén.
Một vị Tiên Đế nếu tình cờ bay qua Vực Thẳm lúc này, chắc hẳn sẽ nghi ngờ mình đi nhầm thế giới. Một đám lão quái vật giết người không chớp mắt lại đang ngồi trên những chiếc ghế đẩu nhựa màu đỏ rẻ tiền, tay bưng bát gốm, mặt đỏ gay gắt vì cay nhưng miệng không ngừng khen ngợi: “Ngon! Thật sự là quá ngon! Diệp quán chủ vạn tuế!”
Vực Thẳm vẫn sâu thẳm và đáng sợ, nhưng hơi ấm tỏa ra từ Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi dường như đang lặng lẽ xua đi cái lạnh lẽo đã tồn tại hàng triệu năm qua. Và bát phở bò sáng nay, sẽ còn được giới tu chân nhắc lại trong hàng nghìn năm nữa như một huyền thoại về “Bữa sáng đắt đỏ nhất lịch sử”.