Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 73: Thiên Đạo bắt đầu chú ý
**CHƯƠNG 73: THIÊN ĐẠO BẮT ĐẦU CHÚ Ý**
Vực Thẳm Cấm Địa vốn là một nơi bị nguyền rủa, nơi mà thời gian và không gian dường như bị bóp nghẹt trong một khối hổ phách đục ngầu của ma sát và oán niệm. Bầu trời nơi đây chưa bao giờ biết đến khái niệm “xanh trong”. Nó luôn là một màu xám xịt như tro tàn, thi thoảng lại cuộn lên những đám mây huyết sắc mang theo hơi thở của tử vong.
Thế nhưng, vào đúng khoảnh khắc hàng trăm tu sĩ đang điên cuồng tranh đoạt điểm tích lũy và tấm thẻ thành viên Bạc trước cửa tiệm tạp hóa, bầu trời đột ngột biến đổi.
Một tia chớp màu tím sẫm, không mang theo tiếng động, xé toạc màn sương mù vĩnh cửu của Vực Thẳm. Nó không phải là loại lôi điện sinh ra từ sự tích tụ của linh khí thiên nhiên, mà là một đạo “Vết rách quy tắc”. Ngay sau đó, một áp lực vô hình nhưng nặng nề như ngàn vạn tòa đại sơn từ trên cao ép xuống, khiến mặt đất vốn đã khô cằn của Vực Thẳm bắt đầu rạn nứt thành những mạng nhện khổng lồ.
Trần Huyền, kẻ đang cầm trên tay thẻ thành viên đồng với khuôn mặt hưng phấn, bỗng cảm thấy đầu gối mình mềm nhũn. Thanh kiếm bản mệnh trong tay lão rung lên bần bật, phát ra tiếng kêu rền rĩ như gặp phải khắc tinh thiên cổ. Lão kinh hoàng ngẩng đầu lên, đồng tử co rụt lại.
“Đây là… Thiên Phạt? Không thể nào! Nơi đây là Vực Thẳm, là nơi Thiên Đạo vứt bỏ, làm sao có thể có Thiên Phạt?”
Không chỉ có Trần Huyền, tất cả các tu sĩ hiện diện, từ những kẻ tán tu hèn mọn cho đến các vị trưởng lão danh môn đại phái, đều cảm nhận được một sự bài xích mãnh liệt. Như thể cả thế giới này đang đồng loạt mở mắt ra, và chúng nhìn thấy một “vật thể lạ” cần phải bị đào thải ngay lập tức.
Vật thể lạ đó, chính là ngôi nhà gỗ nhỏ bé đang tỏa ra ánh đèn lồng vàng ấm áp và mùi thơm nồng nàn của mì tôm.
Trong tiệm, Liễu Y Y đang bận rộn dùng chiếc máy dập thẻ thành viên, bỗng dừng hẳn động tác. Gương mặt thanh tú của nàng trở nên tái nhợt, huyết mạch Cửu Âm tuyệt diệt trong cơ thể vốn đã được Diệp Phi trấn áp, giờ đây lại có dấu hiệu rục rịch nổi loạn trước uy áp từ phía chân trời. Nàng cảm nhận được một sự ghẻ lạnh vô biên, như thể nàng là một con virus đang bị hệ thống miễn dịch của thế gian truy quét.
“Tiệm trưởng… bầu trời có gì đó không ổn.” Nàng nhỏ giọng, bàn tay nắm chặt lấy vạt áo sườn xám, đôi mắt không giấu nổi sự bất an nhìn về phía sau quầy.
Tại đó, Diệp Phi vẫn đang ngồi bán khai trên chiếc ghế xích đu bằng mây. Trên ngực anh là một cuốn tạp chí “Cẩm nang tu chân dành cho người lười”, còn tay phải thì lười biếng cầm một miếng dưa hấu vừa lấy ra từ tủ lạnh hệ thống. Anh chậm rãi nhai một miếng, rồi ngáp dài một cái, đôi mắt lờ đờ hơi hé ra nhìn về phía cửa tiệm.
“Hệ thống, sao hôm nay trời oi thế nhỉ? Cứ như có đứa nào đang nhóm lò phía trên mái nhà mình ấy.” Diệp Phi làu bàu trong đầu.
*【 Tinh! Cảnh báo: Sự hiện diện của Tiệm Tạp Hóa đã vượt quá ngưỡng chịu đựng của Thiên Đạo Ý Chí. Hệ thống đang bị “Quét quy tắc”. Thiên Đạo coi đây là hành vi xâm lấn trái phép. Yêu cầu ký chủ bình tĩnh, bảo vệ tài sản của cửa hàng. 】*
Diệp Phi lầm bầm: “Quét quy tắc? Nó tưởng đây là cái ổ virus chắc? Ta làm ăn chân chính, nộp đủ linh thạch (cho hệ thống), thế mà cũng bị làm phiền?”
Anh chậm rãi đứng dậy, dép lê lẹt quẹt trên nền gỗ, tiến ra phía hiên tiệm.
Vừa ló mặt ra ngoài, một đạo uy áp đủ để khiến một vị Hóa Thần kỳ đỉnh phong phải tan thành mây khói lập tức ập tới. Đám đông tu sĩ phía trước sớm đã quỳ rạp xuống đất, không phải vì muốn lạy lục, mà vì xương cốt họ không chịu nổi sức nặng của ý chí trời xanh.
Chỉ có Diệp Phi là vẫn thản nhiên đứng đó.
Xung quanh anh, trong phạm vi “Lĩnh vực tuyệt đối” mười trượng, không khí vẫn phẳng lặng như mặt hồ không gợn sóng. Áp lực kinh thiên động địa kia khi chạm vào mái hiên của tiệm tạp hóa liền bị một lực lượng vô hình hóa giải, nhẹ nhàng như gió thoảng qua mây.
“Grừ… Ẳng!”
Vượng Tài, con chó đen nhỏ đang nằm ngủ dưới chân Diệp Phi, lúc này cũng lồm cồm bò dậy. Đôi mắt nó từ màu đen sẫm chuyển dần sang một màu vàng kim đáng sợ. Cái đuôi nó dựng đứng, lông gáy dựng ngược, hướng về phía đám mây tím trên cao mà nhe răng. Trong sâu thẳm cổ họng nó, một tiếng gầm nhỏ âm trầm phát ra, mang theo uy nghiêm của một vị Ma Long từng hoành hành vạn cổ, trực tiếp đối chọi gay gắt với tiếng sấm trên trời.
“Ngoan nào Vượng Tài, không được sủa bậy vào mặt khách hàng.” Diệp Phi xoa đầu nó một cái, khiến con Ma Long diệt thế ngay lập tức thu liễm sát khí, ngoan ngoãn dụi đầu vào ống quần anh.
Trần Huyền từ dưới đất nhìn lên, thấy cảnh tượng một thanh niên dép lê đang vuốt ve “chó cưng” giữa vòng vây của Thiên Phạt, tâm hồn lão hoàn toàn sụp đổ. Lão là Kiếm tu, lão hiểu rõ nhất cái gọi là “Thiên uy bất khả xâm phạm”. Thế nhưng trước mắt lão, thiên uy giống như một đứa trẻ đang làm mình làm mẩy, còn người thanh niên kia là một bậc phụ huynh đang kiên nhẫn nhìn nó quậy phá.
*Đùng đoàng!*
Như bị chọc giận bởi thái độ hời hợt của Diệp Phi, Thiên Đạo không chờ đợi nữa.
Một đạo lôi đình màu tím đỏ, to như thân người, từ trên cửu tiêu giáng xuống. Nó mang theo sức mạnh tịnh hóa mọi tà ác, đi đến đâu không gian vỡ vụn đến đó. Đạo lôi này không nhắm vào tu sĩ, mà nhắm thẳng vào tấm biển hiệu đèn neon: **”TIỆM TẠP HÓA DIỆP PHI – MỞ CỬA 24/7″**.
Các tu sĩ bịt mắt lại, không nỡ nhìn cảnh tượng Tiệm Tạp Hóa – hy vọng duy nhất của họ trong Vực Thẳm – bị san thành bình địa.
Nhưng tiếng nổ lớn mà họ chờ đợi đã không xảy ra.
Diệp Phi nhíu mày, nhìn đạo lôi đình đang lao xuống với tốc độ ánh sáng, khẽ tặc lưỡi: “Hỏng tấm biển này là tốn nhiều điểm lắm đấy. Vừa mới thay xong…”
Anh không hề tung ra pháp thuật hoa mỹ nào, cũng chẳng dùng đến linh khí. Diệp Phi chỉ lẳng lặng rút từ túi tạp dề ra một vật nhỏ.
Đó là một vật có hình dáng kỳ quái, làm bằng kim loại đen nhánh, trông giống như một chiếc ô cụt ngọn nhưng lại có những rãnh xoắn ốc tinh vi.
“Thiết bị thu hồi năng lượng xanh phiên bản 1.0 – Một đổi một.” Diệp Phi giơ cái vật đó lên không trung.
*Vèo!*
Đạo Tử Tiêu Thần Lôi kinh khủng kia khi cách mái nhà chỉ còn gang tấc, đột ngột bị bẻ cong một góc chín mươi độ. Nó giống như một con mãnh hổ bị nắm gáy, không cách nào phản kháng, bị hút trọn vào trong cái thiết bị nhỏ bé trên tay Diệp Phi.
Không một tiếng động, không một tia lửa. Đạo sét diệt thế đủ để hủy diệt một quốc gia vừa rồi, giờ đây chỉ còn là một viên pin nhỏ màu tím sáng lấp lánh đang nằm gọn trong ngăn chứa của thiết bị.
Trên bầu trời, đám mây tím dường như sững sờ trong tích tắc. Một sự im lặng quỷ dị bao trùm vạn dặm.
Diệp Phi lắc lắc cái thiết bị, mỉm cười hài lòng: “Hệ thống, đạo sét này năng lượng cũng khá đấy chứ? Đủ để chạy tủ lạnh cả tháng không cần nạp linh thạch rồi.”
*【 Tinh! Chúc mừng ký chủ thu thập thành công 01 đơn vị ‘Thiên Đạo Tinh Thủy’. Năng lượng đang được chuyển hóa thành điện năng sinh hoạt. Hệ thống đánh giá: Cực kỳ tiết kiệm. 】*
Phía dưới, đám tu sĩ hóa đá tại chỗ.
Trần Huyền lắp bắp, nước miếng suýt chút nữa văng ra ngoài: “Hút… hút Thiên Phạt để… để chạy tủ lạnh? Ta đang mơ đúng không? Đây chắc chắn là huyễn cảnh của Vực Thẳm!”
“Thiên Đạo a… Người nhìn xem, đây có còn là tu chân giới nữa không?” Một lão trưởng lão của Thái Dương Tông ôm mặt khóc rống lên. Những quy luật, đức tin cả đời của ông ta dường như bị một cái máy lạ hoắc của Diệp Phi bóp nát trong nháy mắt.
Tuy nhiên, Thiên Đạo Ý Chí dường như không định bỏ qua dễ dàng như vậy. Sau đạo lôi đầu tiên bị thu giữ, bầu trời bỗng chốc sụp tối hoàn toàn. Những đám mây không còn là màu tím nữa, mà chuyển sang một màu đen sâu thẳm, rợn người.
Một con mắt khổng lồ không có tròng, chỉ có những đường nét quy tắc đan xen, dần dần hiện ra giữa vòng xoáy của những đám mây.
Con Mắt Thiên Đạo.
Lần này, ngay cả Độc Cô Vong – người đang ngồi uống rượu trong một góc tiệm – cũng phải buông vò rượu gỉ sét xuống. Lão bước ra cửa, thanh kiếm sắt vụn trên lưng rền rĩ như muốn tuốt vỏ.
“Tiệm trưởng, lần này nó không đùa đâu. Con mắt đó… nó đại diện cho ‘Cân bằng’. Sự tồn tại của tiệm đã phá vỡ sự cân bằng giữa sống và chết trong Vực Thẳm này.”
Diệp Phi liếc nhìn con mắt khổng lồ trên trời, lại liếc nhìn những vị khách hàng đang run rẩy của mình, cuối cùng là nhìn Liễu Y Y đang sợ hãi nép sau cánh cửa.
Tính lười biếng của anh biến mất, thay vào đó là một chút bực bội của một chủ cửa hàng bị quấy rối kinh doanh vào đúng giờ cao điểm.
“Cân bằng? Cân bằng của ngươi là để mặc người ta chết trong cái lỗ thủng này sao?” Diệp Phi nhàn nhạt lên tiếng, giọng nói của anh không lớn, nhưng kỳ lạ thay, nó lấn át cả tiếng gió gào rú của Vực Thẳm, lọt thẳng vào trung tâm của con mắt khổng lồ kia.
Anh cầm lấy một cây chổi lông gà – món đồ thường dùng để phủi bụi trên các kệ hàng – và bước một bước ra khỏi hiên tiệm.
Chỉ một bước.
Toàn bộ Vực Thẳm Cấm Địa như ngừng quay.
Dưới chân Diệp Phi, những ma sát màu đen hung hãn đột ngột phủ phục xuống đất như những con chiên ngoan đạo gặp được vị thần của mình. Từ người thanh niên trông lôi thôi ấy, một luồng uy áp cổ xưa, mênh mông và vị đại hơn cả bầu trời bắt đầu lan tỏa.
Nếu Thiên Đạo là chủ nhân của thế giới này, thì lúc này đây, Diệp Phi giống như một “Vị Khách” quyền năng đến mức chủ nhà không những không dám đuổi, mà còn phải run rẩy cúi đầu.
“Ta ở đây bán đồ, không can thiệp vào chuyện hưng suy của các ngươi. Ngươi đi đường của ngươi, ta bán hàng của ta. Nhưng nếu ngươi dám làm sập tiệm của ta, ta sẽ biến cái quy tắc của ngươi thành tờ giấy gói kẹo.”
Nói đoạn, Diệp Phi phất nhẹ cây chổi lông gà về phía bầu trời.
*Xoạt!*
Một vệt sáng trắng mỏng manh như sợi tơ trời bay ra. Nó đi qua đâu, không gian liền được vá lại đến đó. Vết rách của mây đen, con mắt khổng lồ đầy quy tắc, tất cả như gặp phải một tấm khăn lau cực mạnh.
Trong ánh mắt kinh hãi tột độ của hàng vạn sinh linh, Con Mắt Thiên Đạo lộ ra một vẻ hoảng loạn chân thực. Nó rung động mãnh liệt, rồi bắt đầu mờ nhạt đi. Những đám mây đen diệt thế vừa rồi nhanh chóng tan biến như tuyết gặp ánh mặt trời, để lại một khoảng không trống rỗng, trả lại cho Vực Thẳm vẻ tĩnh lặng (và xám xịt) vốn có.
Thiên Đạo… thế mà lại rút lui?
Không, đúng hơn là Thiên Đạo đã “nhượng bộ”. Nó chấp nhận sự tồn tại của tiệm tạp hóa này như một phần “ngoại lệ” không thể chạm tới.
Áp lực biến mất. Các tu sĩ nằm vật ra đất, thở dốc như cá mắc cạn. Họ nhìn Diệp Phi với ánh mắt không còn là sự ngưỡng mộ đơn thuần nữa, mà là một sự sùng bái dành cho đấng sáng thế.
Diệp Phi quay người lại, vừa đi vừa phẩy bụi trên vai áo: “Chậc, làm phí hết bao nhiêu là thời gian. Y Y, vào trong lấy mấy mẫu thử ‘Nước Ngọt Vị Sấm Sét’ ra đây. Vừa thu được một đống năng lượng Thiên Phạt, bỏ phí thì tiếc, đem pha chế rồi bán hạ giá cho mọi người trấn tĩnh đi.”
Liễu Y Y ngẩn ngơ mất một lúc rồi mới lấy lại tinh thần: “A! Vâng, vâng! Em đi ngay đây ạ!”
Chỉ vài phút sau, một bảng hiệu mới đã được viết bằng phấn trên bảng đen đặt trước cửa tiệm:
**”SIÊU KHUYẾN MÃI SAU THIÊN KIẾP: Nước tăng lực ‘Sấm Sét Màu Tím’. Công dụng: Tăng cường lôi kháng, phục hồi tinh thần, tỉ lệ 0.01% ngộ ra lôi hệ quy tắc. Giá: Chỉ 10 năm thọ nguyên một chai! Số lượng có hạn!”**
Trần Huyền vừa mới bò dậy từ vũng bùn, nhìn thấy cái bảng hiệu đó thì mắt lập tức đỏ rực như mắt trâu. Lão hoàn toàn quên mất sự sợ hãi vừa rồi, gào lên một tiếng:
“Của ta! Để cho ta một chai! Đừng có ai tranh giành với ta!”
“Mười năm thọ nguyên đổi lấy quy tắc Thiên Đạo? Tiệm trưởng Phi đúng là Bồ Tát sống mà!” Một vị lão tổ của một thế lực ngầm nào đó cũng điên cuồng lao tới.
Tiệm tạp hóa lại trở nên ồn ào náo nhiệt.
Tại một góc tối của Vực Thẳm, nơi ánh sáng của tiệm không chạm tới, Huyết Ma Lão Tổ đang núp sau một hòn đá lớn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên mặt. Lão vừa rồi định thừa dịp Thiên Đạo tấn công để thò tay làm bậy, nhưng khi chứng kiến cảnh Diệp Phi dùng chổi lông gà “lau sạch” Thiên Đạo, lão đã thề với lòng mình rằng: Từ nay về sau, nếu không phải tiệm tạp hóa gọi đi làm thuê, lão sẽ vĩnh viễn không bước chân ra khỏi hang một bước.
Trái lại, Độc Cô Vong khẽ nhấp một ngụm rượu vừa được Liễu Y Y đưa cho. Lão cảm nhận được một tia lôi đình quy tắc nhàn nhạt trong rượu, giúp cho tâm ma trong cơ thể lão bị trấn áp không ít. Lão nhìn bóng lưng của Diệp Phi đang chuẩn bị nằm lại ghế xích đu, khẽ thở dài:
“Thiên Đạo ơi là Thiên Đạo, ngươi tưởng ngươi là chủ của thế giới này, nhưng ngươi không biết rằng, thế giới này thực ra chỉ là một cái kệ hàng trong mắt hắn mà thôi.”
Bầu trời Vực Thẳm vẫn xám xịt, nhưng lúc này đây, trong lòng mỗi vị khách hàng, ánh đèn vàng neon từ tiệm tạp hóa Diệp Phi còn chói lọi và rực rỡ hơn cả mặt trời rực rỡ nhất mà họ từng thấy trong đời.
Và ở nơi xa thẳm, tại trung tâm điều hành của Thương Mang Đại Lục, ý chí của Thiên Đạo dường như vừa trải qua một cơn ác mộng. Nó lặng lẽ thu hẹp phạm vi quản lý xung quanh Vực Thẳm, đánh một dấu X lớn đỏ chót lên bản đồ không gian, kèm theo một ghi chú ẩn giấu trong quy tắc nhân quả:
**”KHÔNG ĐƯỢC LÀM PHIỀN. NẾU KHÔNG SẼ BỊ LÀM THÀNH NƯỚC NGỌT.”**
Diệp Phi nằm xuống ghế, hệ thống lại vang lên âm thanh báo tiền về:
*【 Tinh! Chúc mừng ký chủ tiêu thụ 50 chai Nước Ngọt Vị Sấm Sét. Doanh thu: 500 năm thọ nguyên. Hệ thống tích lũy đã đạt yêu cầu nâng cấp kho hàng giai đoạn 2. Ký chủ có muốn mở khóa vật phẩm mới: ‘Giấy vệ sinh ngàn năm không rách’ không? 】*
Diệp Phi đắp tạp chí lên mặt, miệng lẩm bẩm: “Mở, mở hết đi… đừng có làm phiền ta ngủ trưa là được…”
Trong không gian yên tĩnh của tiệm, chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ gỗ và hơi thở nhẹ nhàng của một người đàn ông lười biếng đã khiến cả trời đất phải kiêng dè. Một chương mới của Vực Thẳm Cấm Địa đã thực sự bắt đầu, khi mà Thiên Đạo giờ đây cũng chỉ là một nhà cung cấp năng lượng bất đắc dĩ cho chiếc tủ lạnh của Diệp Phi.