Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 77: Độc Cô Vong tìm lại cánh tay đã mất
Tiếng chuông gió treo dưới mái hiên tiệm tạp hóa phát ra những âm thanh leng keng giòn giã, phá tan bầu không khí đặc quánh ma sát khí của Vực Thẳm Cấm Địa.
Hôm nay là một ngày u ám hơn thường lệ. Bầu trời trên cao bị che phủ bởi những đám mây màu huyết sắc cuồn cuộn, sấm sét đen ngòm thỉnh thoảng lại rạch ngang không gian như những vết nứt của gương vỡ. Thế nhưng, trong phạm vi mười trượng quanh tiệm tạp hóa Diệp Phi, không gian lại yên bình đến kỳ lạ. Những khóm hoa dại không tên dưới gốc cây già vẫn tỏa ra mùi hương thanh nhã, che lấp đi mùi máu tanh nồng của vùng đất chết này.
Diệp Phi nằm ngả ngửa trên chiếc ghế xích đu làm từ mây già, tấm tạp dề xám tro đắp hờ trên bụng. Tay anh cầm một tờ báo cũ từ đời nào của giới tu chân, che lên mặt để ngăn ánh sáng lập lòe từ những cơn lôi kiếp bên ngoài.
Vượng Tài, con chó đen nhỏ gầy gò, đang nằm phục dưới chân anh, hai chân trước thỉnh thoảng lại cào cào xuống đất như đang mơ thấy một tảng sườn rồng nướng.
Bỗng nhiên, Vượng Tài nhỏm dậy. Đôi tai nó dựng đứng, cổ họng phát ra tiếng gầm gừ trầm đục. Đôi mắt đen láy vốn trông có vẻ ngây ngô bỗng chốc rực lên một tia sáng lạnh lẽo của loài săn mồi đứng đầu chuỗi thức ăn.
“Lại có khách sao?”
Diệp Phi lầu bầu dưới tờ báo, giọng nói ngái ngủ đầy vẻ lười biếng. Anh không buồn nhấc tờ báo ra, chỉ duỗi chân khều nhẹ vào lưng Vượng Tài: “Yên nào, khách là thượng đế, đừng có hù người ta chạy mất. Dạo này kinh tế khó khăn, một vò rượu ngoại hạng cũng đủ cho mày thêm vài bữa xúc xích bò đấy.”
Vượng Tài nghe thấy từ “xúc xích bò”, cái đuôi cụt ngủn lập tức vẫy tít mù, thu lại toàn bộ uy áp khiến quỷ thần kinh hãi, trở về dáng vẻ của một con chó cỏ trung thành.
Từ trong màn sương đen kịt phía chân trời, một bóng người chậm rãi bước tới. Mỗi bước đi của người này đều cực kỳ nặng nề, dường như mang theo cả trọng lượng của một dãy núi hùng vĩ. Tiếng bước chân đạp lên lá khô “lạo xạo” nhưng lại ẩn chứa một nhịp điệu sắc lẹm, khiến cho cỏ cây xung quanh dù không có gió cũng phải nghiêng ngả như bị kiếm khí vô hình chém trúng.
Đó là Độc Cô Vong.
Lão Kiếm Quỷ lừng lẫy thiên hạ giờ đây trông càng thêm xơ xác. Mái tóc bạc phơ rối bời, thanh kiếm gỉ sét sau lưng kêu rung lên bần bật, dường như đang cộng hưởng với tâm trạng bất ổn của chủ nhân. Điều đáng chú ý nhất chính là bên ống tay áo bên phải của lão vẫn trống rỗng, bay phất phơ trong gió như một lời nhắc nhở đau đớn về quá khứ lẫy lừng nhưng đầy tàn khuyết.
“Diệp tiểu hữu… Độc Cô cầu kiến.” Giọng lão khàn đục, mang theo một chút run rẩy khó nhận ra.
Diệp Phi lúc này mới lười biếng nhấc tờ báo ra khỏi mặt, he hé mắt nhìn. Thấy là người quen, anh uể oải ngồi dậy, đưa tay che miệng ngáp một cái thật dài, để lộ gương mặt thanh tú nhưng lờ đờ thiếu ngủ.
“À, là lão Kiếm già đó sao? Hôm nay rượu chưa ủ xong đâu, hay lão định mua thêm vài bao thuốc lá ‘Linh Hồn’ để tìm cảm hứng kiếm đạo?”
Độc Cô Vong không đáp lời ngay. Lão tiến vào phạm vi của tiệm, nơi “Lĩnh vực tuyệt đối” bao phủ, áp lực nghẹt thở từ Vực Thẳm lập tức tan biến. Lão đứng sững lại trước cửa tiệm, ánh mắt dừng lại ở bàn tay phải đang cầm chiếc quạt nan của Diệp Phi. Một nỗi khát khao xen lẫn đau khổ hiện rõ trong đáy mắt lão.
“Tiệm trưởng, ta không đến để mua rượu.”
Nói rồi, lão cung kính cúi người, một hành động vốn dĩ không bao giờ xuất hiện ở một vị kiếm tu mạnh nhất thiên hạ.
“Lão có điều muốn cầu xin.”
Liễu Y Y từ trong bếp bước ra, tay bưng một tách trà bốc khói đặt lên chiếc bàn gỗ cạnh Diệp Phi. Thấy Độc Cô Vong cúi người, cô khẽ nhướn mày kinh ngạc. Trong lòng cô, vị lão nhân này tuy nghiện rượu nhưng luôn giữ một khí tiết cao ngạo của kẻ đứng trên đỉnh cao kiếm đạo. Chuyện gì có thể khiến ông ta hạ mình đến thế?
Diệp Phi nhấp một ngụm trà, vị đắng dịu lan tỏa trong miệng khiến anh tỉnh táo hơn đôi chút. Anh liếc mắt nhìn Độc Cô Vong, nhãn quan hệ thống âm thầm vận hành. Trong tầm mắt anh, bên trên đầu Độc Cô Vong hiện lên những dòng thông tin mà không ai thấy được:
[Tên: Độc Cô Vong. Tu vi: Đại Thừa cảnh đỉnh phong (Bị tổn hại). Tâm ma mức độ: Cực cao. Trạng thái: Kiếm đạo thiếu hụt, thọ nguyên còn 120 năm. Nguyên nhân: Cụt tay phải làm đứt gãy kinh mạch Bản Nguyên.]
“Vì cánh tay đó sao?” Diệp Phi bỗng dưng mở miệng, thanh âm bình thản nhưng lại giống như một quả bom nổ tung trong tâm trí Độc Cô Vong.
Lão già run bắn người, ngẩng phắt đầu dậy: “Tiệm trưởng… ngài, ngài có thể thấy sao?”
Diệp Phi xua xua tay: “Ở tiệm này, không có gì là không thấy được. Chỉ là, cánh tay của lão đã mất từ trăm năm trước trong trận chiến ở Thập Vạn Đại Sơn, thần hồn đã tàn, kinh mạch đã héo, đến cả Tiên Đế tái thế cũng khó mà nối lại được bằng y thuật thông thường. Lão định đổi lấy cái gì?”
Độc Cô Vong cắn răng, từ trong giới chỉ lấy ra một hộp gỗ làm từ trầm hương ngàn năm. Khi nắp hộp mở ra, một luồng kiếm khí lạnh lẽo thấu xương vọt ra ngoài, làm cho không khí xung quanh lập tức xuất hiện những vệt sương giá.
Bên trong là một cánh tay người khô héo, màu xám xịt nhưng lại được bọc trong một lớp kiếm ý bảo vệ vô cùng cường đại. Dù đã tách rời khỏi cơ thể hàng thế kỷ, nhưng dường như nó vẫn còn đang rung động theo từng nhịp thở của lão già.
“Trăm năm qua, ta đã dùng kiếm ý của chính mình để tẩm bổ cho nó, hy vọng một ngày có thể tìm thấy tiên dược trùng sinh cơ nhục. Nhưng tất cả đều vô vọng. Cơ thể ta đã bài trừ nó, nó không còn thuộc về ta nữa…” Giọng Độc Cô Vong lạc đi, “Gần đây tâm ma bùng phát, ta cảm thấy nếu không thể hoàn thiện cơ thể, kiếm đạo của ta sẽ vĩnh viễn dừng lại ở đây, và ta sẽ chết trong sự điên cuồng trước khi thọ nguyên tận.”
Lão quỳ một chân xuống, đặt hộp gỗ lên bàn: “Ta nguyện trả cái giá là một trăm năm thọ nguyên, và… lòng trung thành tuyệt đối với tiệm. Chỉ xin ngài, hãy để ta trở lại làm một kiếm sĩ trọn vẹn.”
Liễu Y Y đứng bên cạnh không nhịn được mà hít vào một ngụm khí lạnh. Trả giá bằng thọ nguyên? Với tu sĩ cấp bậc này, mỗi năm thọ nguyên đều quý hơn vàng mười, vậy mà ông ta lại sẵn sàng đánh đổi phần lớn thời gian còn lại.
Diệp Phi đặt tách trà xuống, đưa tay xoa xoa cằm. Một trăm năm thọ nguyên của một tu sĩ Đại Thừa là một món hời cho hệ thống, nhưng để nối lại một cánh tay đã “chết” hoàn toàn vào một cơ thể đã mất đi “kết nối bản nguyên” thì thực sự không đơn giản.
*“Hệ thống, kiểm tra kho hàng. Có thứ gì giải quyết được vụ này không?”* Diệp Phi thầm gọi.
Ngay lập tức, một bảng danh sách các vật phẩm kỳ quái hiện ra trước mắt anh:
1. *Đan dược Thái Cổ Nghịch Mệnh (Giá: 1 triệu điểm)* – Quá đắt.
2. *Pháp thuật Luân Hồi Sinh Cơ (Giá: Thọ nguyên vĩnh viễn)* – Không đáng.
3. …
4. **Keo Dán Vạn Năng Thiên Trụ (Giá: 10.000 linh thạch – Ưu đãi giảm giá 50%)**.
Diệp Phi dừng lại ở mục thứ tư. Anh nhìn dòng mô tả:
[Tên vật phẩm: Keo Dán Vạn Năng Thiên Trụ (Thương hiệu 502 phiên bản Thượng giới). Công dụng: Có thể dán tất cả mọi thứ trên đời, từ ấm chén vỡ, giày rách đến kinh mạch bị đứt hay thậm chí là… dán lại thiên đạo bị sụp đổ. Lưu ý: Độ bám dính cực mạnh, một khi đã dán thì đừng hòng gỡ ra, cần người thao tác có tâm lý vững vàng.]
Khóe mắt Diệp Phi giật giật. “Hệ thống, ngươi nghiêm túc chứ? Dùng keo dán sắt để nối tay cho Đại Thừa kiếm tu?”
*Hệ thống đáp lại bằng giọng máy móc lạnh lùng: “Chủ tiệm xin đừng nghi ngờ tính chuyên nghiệp của sản phẩm. Chỉ cần có Keo Thiên Trụ, vạn vật đều có thể quay lại như cũ. Hiệu quả đi kèm: Tăng cường tính liên kết vật chất lên 200%.”*
Diệp Phi thở dài, thôi thì tin nó một lần. Anh đứng dậy, vươn vai một cái rồi bước vào bên trong cửa tiệm.
Sau một hồi sột soạt lục lọi, anh bước ra với một tuýp nhựa nhỏ nhắn, dài khoảng ngón tay trỏ, vỏ bọc màu vàng vàng đỏ đỏ với dòng chữ “Siêu cấp keo Thiên Trụ” được viết theo phong cách rất… chợ búa.
Độc Cô Vong nhìn món đồ trên tay Diệp Phi, vẻ mặt tràn đầy sự nghi hoặc và ngơ ngác: “Tiệm trưởng… đây là?”
“Bảo bối trị giá vạn năm tu vi đấy.” Diệp Phi nói dối không chớp mắt, mặt tỉnh bơ. “Đừng nhìn vẻ ngoài của nó mà coi thường. Để làm ra thứ này, những thợ thủ công tinh anh nhất của Thượng Giới đã phải cô đặc nước từ suối linh hồn kết hợp với nhựa cây thế giới đấy.”
Nói xong, anh chỉ tay vào chiếc ghế đối diện: “Ngồi xuống. Bỏ cái cánh tay khô kia ra khỏi hộp.”
Độc Cô Vong làm theo như một cái máy. Lão run rẩy đặt cánh tay phải héo quắt của mình lên mặt bàn.
Diệp Phi cầm tuýp keo lên, thổi thổi mấy hạt bụi bám trên vỏ nhựa. Anh liếc nhìn Liễu Y Y: “Y Y, chuẩn bị một thau nước khoáng Tịnh Hóa, ít bông gòn và một cuộn băng gạc loại Linh văn cho ta.”
“Vâng, chủ tiệm.” Y Y nhanh nhẹn làm theo, dù trong lòng cô cũng đang cảm thấy chuyện này có gì đó… sai sai. Cảm giác giống như chủ tiệm đang chuẩn bị sửa một chiếc ghế gỗ bị gãy hơn là đang thực hiện thần thuật trị thương.
Diệp Phi bắt đầu động tay. Đầu tiên, anh cầm cánh tay héo của Độc Cô Vong lên, dùng nước khoáng lau sạch sẽ. Sau đó, anh vươn tay ra, túm lấy bả vai cụt của lão già.
“Sẽ hơi đau đấy, lão cố mà chịu. Nếu kêu lên một tiếng là hỏng việc, tôi không dán lại được đâu.”
Độc Cô Vong gật mạnh đầu, mồ hôi hột đã rịn ra trên trán: “Ta chịu được!”
Diệp Phi bắt đầu vận dụng sức mạnh trong Lĩnh vực tuyệt đối. Anh nhẹ nhàng bẻ gãy lớp mô sẹo cứng nhắc ở bả vai của Độc Cô Vong, để lộ ra những đầu dây kinh mạch héo rũ như rễ cây mục. Cùng lúc đó, anh mở nắp tuýp keo Thiên Trụ.
Một mùi hắc đặc trưng của hóa chất bốc lên. Độc Cô Vong ngửi thấy mùi này, trong lòng càng thêm hoảng hốt. Đây là tiên khí sao? Sao nó giống mùi nhựa cháy vậy?
Nhưng không để lão kịp suy nghĩ, Diệp Phi đã bóp một giọt chất lỏng trong suốt lên mặt cắt của cánh tay cụt, sau đó nhanh như cắt áp cánh tay khô héo vào.
“Ách…”
Độc Cô Vong rên khẽ một tiếng, toàn thân run rẩy kịch liệt. Một luồng nhiệt lượng kinh thiên động địa từ chỗ nối bùng phát. Cảm giác đó không phải là sự ấm áp của linh khí, mà là một sự bám dính cuồng bạo, như thể có hàng triệu cái móc câu nhỏ li ti từ tuýp keo đang lao vào xuyên qua xương tủy, kinh mạch, cưỡng ép hai thực thể vốn đã tách rời phải hòa làm một.
“Đừng có cử động!” Diệp Phi quát nhẹ, đôi mắt lờ đờ của anh bỗng trở nên sắc lạnh. Anh đang tập trung điều khiển lực lượng hệ thống để hướng dẫn dòng keo chạy đúng vào các đường kinh mạch bị đứt gãy.
Chất lỏng trong suốt từ tuýp keo bắt đầu biến đổi. Nó không còn là keo đơn thuần, mà dưới tác động của Lĩnh vực tuyệt đối, nó hóa thành một loại vật chất truyền dẫn cực mạnh. Những sợi kinh mạch vốn đã chết của cánh tay khô héo bắt đầu hút lấy sức sống từ cơ thể chính của Độc Cô Vong qua “lớp keo” trung gian.
Màu xám xịt của cánh tay bắt đầu mờ nhạt đi, thay vào đó là một chút sắc hồng của máu tươi đang chảy ngược trở lại.
“Hô… hô…” Độc Cô Vong thở hổn hển, gương mặt lão đỏ bừng như lửa đốt. Kiếm khí trong cơ thể lão mất kiểm soát, bắt đầu cuồng loạn lao vào cánh tay mới dán.
“Ngoan ngoãn nằm yên cho ta!” Diệp Phi búng tay một cái. Một áp lực vô hình từ trên trời giáng xuống, ép chặt mọi sự náo động của kiếm khí lại trong tích tắc.
Mười phút trôi qua mà Độc Cô Vong cảm thấy như mười thế kỷ. Cuối cùng, Diệp Phi buông tay ra.
Cánh tay và bả vai đã dính chặt vào nhau, không hề thấy một vết sẹo nào, chỉ có một đường chỉ mỏng mờ nhạt màu vàng nhạt vòng quanh bả vai – chính là dấu vết của Keo Thiên Trụ.
“Xong rồi đấy. Thử xem nào.” Diệp Phi cầm lấy tờ giấy ăn, lau lau mấy vệt keo thừa dính trên ngón tay mình, vẻ mặt trông rất hài lòng vì vừa sửa xong một “món đồ” hỏng.
Độc Cô Vong run rẩy nâng cánh tay phải lên. Ban đầu, lão cử động rất chậm chạp, như thể đây là một vật thể lạ gắn vào người. Nhưng khi lão thử nắm chặt bàn tay lại, một tiếng “ầm” vang dội nổ ra trong linh hải.
Toàn bộ kiếm ý vốn dĩ bị kẹt bấy lâu nay bỗng chốc tìm thấy lối thoát. Chúng tuôn trào qua cánh tay mới, được “lớp keo” tăng cường công hiệu, trở nên sắc bén và thuần khiết hơn bao giờ hết.
“Tay của ta… tay của ta…”
Độc Cô Vong đứng bật dậy. Lão nhìn bàn tay mình, cảm nhận rõ rệt dòng máu nóng hổi đang chảy trong huyết quản, cảm nhận được từng đầu dây thần kinh đang rung động. Lão đột ngột quay ra phía Vực Thẳm, thanh kiếm gỉ sét sau lưng tự động bay vào bàn tay phải.
Lão vung tay một cái.
Không có âm thanh hào hùng, không có hào quang rực rỡ, chỉ có một đường kẻ mỏng như sợi tóc xuất hiện giữa không trung. Ngay sau đó, màn sương mù dày đặc cách tiệm tạp hóa mười dặm bị chẻ đôi thành một rãnh sâu hoắm, kéo dài mãi không thấy điểm dừng.
Độc Cô Vong đứng sững lại, sau đó lão bật cười, tiếng cười từ khàn đặc chuyển sang hào sảng kinh người, làm rung chuyển cả núi rừng.
“Hahaha! Kiếm đạo trọn vẹn! Trời không tuyệt lộ Độc Cô Vong ta!”
Lão quay lại, quỳ sụp xuống trước mặt Diệp Phi, trán chạm đất: “Tiệm trưởng… ơn tái tạo này, Độc Cô Vong dẫu tan xương nát thịt cũng không báo đáp hết.”
Diệp Phi khẽ gẩy quạt nan, xua đi chút dư vị mùi keo còn sót lại: “Thôi thôi, đừng có lễ nghi phiền phức. Hợp đồng là thọ nguyên trăm năm, hệ thống đã tự động khấu trừ rồi. Từ nay về sau lão là khách VIP của tiệm, nhớ năng đến mua rượu và bảo kê cửa tiệm khi tôi ngủ trưa là được.”
Độc Cô Vong cảm thấy trong người bỗng hẫng đi một chút, đó là dấu hiệu thọ nguyên bị rút đi, nhưng lão không hề hối tiếc. Ngược lại, lão cảm thấy linh hồn mình nhẹ tênh. Cánh tay dán bằng “keo sắt” này, thậm chí còn dẻo dai và chịu đựng được kiếm áp cao hơn cả cánh tay nguyên bản ngày xưa.
Vượng Tài bấy giờ mới tiến lại gần, ngửi ngửi vào cái chân của Độc Cô Vong rồi gâu gâu mấy tiếng như lời chúc mừng.
“Chủ tiệm,” Liễu Y Y bước tới, ánh mắt đầy sự sùng bái nhìn Diệp Phi. Cô đã theo anh một thời gian, thấy anh dùng mì tôm cứu người, dùng nước khoáng tịnh hóa tâm ma, nhưng dùng một tuýp nhựa lạ hoắc để nối liền thân thể thì đúng là nằm mơ cô cũng không dám nghĩ tới. “Cái tuýp ‘Thiên Trụ’ đó… chúng ta còn nhiều không ạ?”
Diệp Phi liếc nhìn kho hệ thống, thấy số lượng “Vô hạn” bên cạnh vật phẩm keo 502, anh tặc lưỡi: “Cũng còn vài lọ, nhưng thứ này dùng cho người thì phải có kỹ thuật. Nếu dùng bừa bãi dán nhầm môi vào mông thì khổ đấy.”
Liễu Y Y đỏ mặt, lùi lại một bước, thầm tự nhủ mình sẽ không bao giờ chạm vào thứ nước hóa học kinh khủng đó.
Lúc này, bầu trời bên ngoài Vực Thẳm bỗng nhiên chuyển sang màu tím thẫm. Một khí thế tàn độc bắt đầu từ xa xăm ép lại. Huyết Ma Lão Tổ – kẻ vốn dĩ đang nhòm ngó tiệm tạp hóa bấy lâu nay – dường như đã cảm nhận được kiếm khí của Độc Cô Vong và quyết định ra tay sớm hơn dự kiến.
Độc Cô Vong cảm nhận được sát khí đó, lão đứng thẳng người dậy, bàn tay phải nắm chặt cán kiếm gỉ, một luồng uy nghiêm của đệ nhất kiếm tu bùng nổ, khiến sỏi đá quanh tiệm bay lên lơ lửng.
“Tiệm trưởng, có kẻ không biết sống chết đang quấy rầy giấc ngủ của ngài.” Độc Cô Vong lạnh lùng nói, ánh mắt sắc như kiếm quang nhìn vào bóng tối. “Để lão già này dùng cánh tay mới này… tiễn bọn chúng đi một đoạn.”
Diệp Phi lại nằm xuống ghế xích đu, đắp tờ báo cũ lên mặt, giọng nói truyền ra đều đều: “Ừm, tùy lão. Làm gì thì làm, đừng để máu văng vào vườn rau của tôi. Linh Nhi mà thấy rau bị hỏng là nó khóc nhè, tôi dỗ mệt lắm.”
“Rõ!”
Độc Cô Vong bước một bước ra khỏi hàng rào tiệm. Một thanh kiếm, một cánh tay vừa “dán” lại, hiên ngang đứng vững giữa tâm bão của Vực Thẳm.
Bên trong tiệm, Liễu Y Y rót thêm cho Diệp Phi một tách trà mới. Khói trà lượn lờ, che khuất đi nụ cười nhàn nhạt của người chủ tiệm trẻ tuổi. Thế giới ngoài kia có sụp đổ hay không, có lẽ anh không quan tâm, nhưng ít ra, từ nay về sau cái danh hiệu “Chủ tiệm tạp hóa” của anh sẽ có thêm một thanh kiếm mạnh nhất thiên hạ bảo vệ.
Và giá của nó… chỉ là mười nghìn linh thạch và một chút “keo dán sắt”.
“Đúng là một vụ làm ăn có lãi,” Diệp Phi lầm bầm rồi chìm sâu vào giấc ngủ trưa, mặc kệ tiếng kiếm gầm thét vang động cả một vùng trời cấm địa.