Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm Địa
Chương 88: Vượng Tài gặp lại đối thủ cũ

Cập nhật lúc: 2026-05-24 18:12:21 | Lượt xem: 6

**CHƯƠNG 88: VƯỢNG TÀI GẶP LẠI ĐỐI THỦ CŨ**

Vực Thẳm Cấm Địa hôm nay vẫn vậy, sương mù xám xịt cuộn xoáy như những linh hồn than khóc, che lấp đi mọi ánh sáng tự nhiên từ bầu trời. Thế nhưng, sự u ám ấy đột ngột bị xé toạc bởi một luồng kim quang chói lòa, mãnh liệt tới mức khiến những ma vật đang lẩn khuất trong bóng tối phải rú lên kinh hoàng rồi tan biến thành tro bụi.

Tại trung tâm của sự hỗn loạn đó, Tiệm Tạp Hóa Diệp Phi vẫn đứng sừng sững. Ánh đèn neon màu hồng nhạt của bảng hiệu “Mở cửa 24/7” nhấp nháy một cách nhịp nhàng, tạo nên một sự tương phản nực cười với thảm cảnh hủy diệt đang diễn ra trên bầu trời.

Bên trong tiệm, Diệp Phi đang gác chân lên quầy thu ngân, mặt đắp một tờ báo cũ, tiếng ngáy khò khò đều đặn phát ra. Liễu Y Y thì đang cặm cụi dùng khăn lụa lau chùi những hộp mì tôm Vạn Cổ, đôi mắt thỉnh thoảng liếc ra cửa sổ, hàng chân mày thanh tú khẽ chau lại.

“Chủ tiệm, hình như có chuyện không ổn.” Cô khẽ giọng nhắc nhở.

Diệp Phi không nhúc nhích, chỉ có tiếng ngáp dài vọng ra từ dưới tờ báo: “Y Y, đừng lo chuyện bao đồng. Dù trời sập xuống thì cũng đừng để bụi bám vào kệ hàng. Đó mới là việc của cô.”

Nhưng đúng lúc này, Vượng Tài — con chó đen nhỏ đang nằm cuộn tròn dưới chân Diệp Phi — đột ngột đứng phắt dậy.

Đôi tai vốn luôn rũ xuống của nó dựng đứng lên như hai thanh kiếm. Đôi mắt đen láy bình thường vẫn thường đờ đẫn theo dõi đĩa xúc xích nay lại rực lên một luồng tử quang sâu thẳm. Nó gầm gừ trong cổ họng, một âm thanh trầm đục nhưng lại chứa đựng uy áp khiến không gian xung quanh run rẩy dữ dội.

*Uỳnh!*

Một tiếng nổ chấn động thiên địa vang lên. Tầng mây sương mù dày đặc phía trên Tiệm Tạp Hóa bị một lực lượng vô hình đẩy dạt sang hai bên. Từ trong khe nứt không gian, một sinh vật vĩ đại từ từ lộ diện.

Đó là một con rồng vàng dài hàng nghìn trượng, vảy rồng sáng quắc như được rèn từ tinh kim rực rỡ nhất của thái dương. Mỗi hơi thở của nó phun ra đều hóa thành hỏa diễm thần thánh, thiêu cháy mọi uế khí của Vực Thẳm. Nó không phải ma thú, cũng chẳng phải yêu quái hạ giới, mà mang theo một loại “Tiên khí” thuần khiết và cao ngạo.

Cửu Tr爪 Kim Long! Thượng giới tiên linh!

Con rồng vàng xoay vần trên không trung, đôi mắt to như hai hồ nước lấp lánh ánh kim nhìn chằm chằm xuống mặt đất, chính xác là nhìn vào ngôi nhà gỗ nhỏ bé đang phát ra ánh đèn neon lố lăng kia.

“Hắc Nguyệt Ma Long, ta đã ngửi thấy mùi vị mục nát của ngươi.” Một giọng nói oai nghiêm, lồng lộng như tiếng chuông đồng vang dội khắp Vực Thẳm, khiến những vách đá hàng vạn năm cũng phải nứt vỡ. “Nghìn năm trước, ngươi bại dưới tay ta, bị Thiên Đạo xé xác linh hồn. Không ngờ, ngươi lại hèn hạ đến mức trốn chui trốn nhủi trong một cửa tiệm rẻ tiền, biến thành một con chó súc vật để giữ mạng sao?”

Vượng Tài nghe thấy những lời này, bộ lông đen của nó dựng ngược lên. Nó chậm rãi bước ra khỏi cửa tiệm, mỗi bước chân của một con chó nhỏ lại để lại trên mặt đất một vệt cháy đen hình móng rồng khổng lồ.

Liễu Y Y sững sờ. Cô biết Vượng Tài không tầm thường, nhưng đây là lần đầu tiên cô thấy nó bộc phát sát khí nguyên thủy đến mức này. Luồng ma khí từ cơ thể nhỏ bé kia cuộn trào lên, chống chọi sòng phẳng với kim quang của con rồng vàng trên trời.

Vượng Tài nhìn lên bầu trời, đôi mắt tử quang tràn đầy sự khinh bỉ. Nếu nó có thể nói tiếng người, hẳn nó sẽ chửi thề. Nhưng hiện tại, nó chỉ đơn giản là nhe nanh, một cái bóng khổng lồ của một con rồng đen cánh rách hiện ra sau lưng, che khuất cả một vùng trời.

Đó là “Hắc Nguyệt Ma Long” — kẻ từng suýt chút nữa nhuộm đen cả Tiên Giới!

“Hừ, vẫn cứng đầu sao?” Kim Long trên trời gầm thét, móng vuốt của nó đưa ra, chuẩn bị giáng xuống một đòn diệt thế. “Hôm nay, ta sẽ triệt để xóa sổ sự tồn tại của ngươi. Kể cả cái cửa tiệm nát này và kẻ đứng sau nó, đều phải hóa thành bụi trần!”

Kim quang tụ hội thành một vầng mặt trời rực cháy giữa móng vuốt rồng, lao xuống với tốc độ xé toạc thực tại.

Đúng lúc đó, một tiếng “chát” nhẹ nhàng vang lên, giống như tiếng quạt nan gõ lên mặt bàn gỗ.

Vầng thái dương mang sức mạnh hủy diệt Tiên Nhân kia, khi vừa chạm vào ranh giới mảnh vườn của tiệm tạp hóa, đột nhiên xì một tiếng… rồi tắt ngóm. Nó giống như một đốm lửa nhỏ rơi xuống đại dương, không để lại lấy một gợn sóng.

Bầu không khí bỗng chốc trở nên im lặng đến đáng sợ.

Diệp Phi lười biếng kéo tờ báo xuống khỏi mặt, ngồi dậy, đưa tay dụi dụi đôi mắt ngái ngủ. Anh nhìn lên con rồng vàng khổng lồ đang trợn tròn mắt kinh ngạc trên bầu trời, rồi lại nhìn xuống Vượng Tài đang nhe nanh múa vuốt.

“Này, cái tên dài ngoằng trên kia.” Diệp Phi cất tiếng, giọng điệu nhàn nhạt như đang nói chuyện với một người hàng xóm ghét cay ghét đắng. “Ngươi vừa nói ai hèn hạ? Ai là cửa tiệm rẻ tiền?”

Con Kim Long sững người. Nó không cảm nhận được chút linh lực nào từ thanh niên kia, nhưng cái cách đòn tấn công của nó bị hóa giải một cách vô lý khiến nó lạnh sống lưng.

“Ngươi là ai? Cút ngay! Đây là ân oán giữa Tiên Giới và Ma Long!”

Diệp Phi khẽ thở dài, đứng dậy đi ra hiên nhà. Anh gãi gãi đầu, rồi cúi xuống nhìn Vượng Tài: “Nó là đối thủ cũ của mày à? Thảo nào trông mày sung sức thế. Nhưng mà Vượng Tài à, mày quên nội quy của tiệm rồi sao? Ở đây cấm đánh nhau, nhất là làm ồn ảnh hưởng đến hàng xóm… à mà quanh đây không có hàng xóm, nhưng nó làm bụi bay vào kệ mì tôm của ta rồi.”

Vượng Tài khẽ rên rỉ một tiếng, thu lại ma khí, trông có vẻ ấm ức nhưng vẫn cúi đầu nghe lời.

Diệp Phi ngước lên nhìn Kim Long, đột nhiên khóe môi khẽ cong lên một nụ cười đầy thực dụng: “Vảy của ngươi… trông có vẻ là nguyên liệu luyện khí tốt. Huyết rồng vàng cũng có thể dùng để làm nước sốt cho món mì cay đặc biệt. Ngươi hạ phàm mà không xin phép, lại còn đòi san phẳng tiệm của ta, vậy thì phải nộp phạt thôi.”

“Láo xược! Ngươi nghĩ ngươi là…”

Kim Long chưa kịp nói hết câu, Diệp Phi đã đưa tay ra.

Không có hào quang rực rỡ, không có sấm sét nổ tung. Chỉ đơn giản là một bàn tay đưa ra trong không trung. Nhưng trong phạm vi **Lĩnh Vực Tuyệt Đối**, Diệp Phi chính là Thiên Đạo, chính là Quy Luật.

*Vù!*

Con Kim Long vĩ đại dài nghìn trượng, bỗng nhiên cảm thấy một lực kéo khủng khiếp mà nó không thể kháng cự. Không gian xung quanh nó bị thu nhỏ lại một cách kỳ dị. Cơ thể to lớn như núi thái sơn của nó bị nén chặt, nén chặt đến mức xương cốt kêu rắc rắc.

Trong tiếng kêu la thảm thiết, con rồng vàng kiêu ngạo từ Tiên Giới bị thu nhỏ lại chỉ còn dài khoảng hai mét, rơi cái “bịch” xuống sân tiệm, nằm bẹp dưới chân Vượng Tài như một con rắn lớn mạ vàng.

Vượng Tài nhìn thấy cảnh này, đôi mắt tử quang chợt lóe lên vẻ khoái chí cực độ. Nó tiến lại gần, dùng móng trước đạp lên đầu con Kim Long, sau đó thản nhiên… nhấc chân sau lên.

“Vượng Tài! Đừng có bậy bạ ở đó!” Diệp Phi quát lớn. “Tí nữa lau dọn mệt lắm đấy!”

Vượng Tài hậm hực thu chân lại, nhưng nó vẫn tranh thủ sủa vào mặt đối thủ cũ mấy tiếng chói tai, như muốn nói: *Nhìn đi, làm rồng Tiên Giới thì oai lắm à? Tao làm chó ở đây còn có xúc xích ăn, còn mày thì chuẩn bị vào nồi nhé!*

Con Kim Long run rẩy, đôi mắt hoàng kim lúc này chỉ còn lại sự sợ hãi tột cùng. Nó nhìn Diệp Phi — người đang tiến lại gần, cầm trên tay một chiếc kéo gỉ sét thường dùng để cắt vỏ xúc xích.

“Chủ tiệm… xin hãy hạ thủ lưu tình!” Kim Long run rẩy lên tiếng, giọng nói không còn chút uy nghiêm nào. “Tôi là sứ giả của Long Tộc tại Tiên Giới, nếu người giết tôi…”

“Long Tộc? Có nhiều tiền không? Có nhiều bảo vật không?” Diệp Phi cắt ngang, đôi mắt lờ đờ đột nhiên sáng quắc lên khi nhắc đến tiền tài.

Kim Long ngẩn người: “Dạ… có… kho tàng Long Tộc nhiều vô kể…”

“Vậy thì tốt.” Diệp Phi gật đầu, thu lại kéo. “Y Y, đem hợp đồng ‘Lao động vĩnh viễn’ ra đây. Chúng ta đang thiếu một con rồng phun lửa để nướng thịt ngoài trời. Vượng Tài giữ nhà, còn nó sẽ giữ bếp.”

Liễu Y Y mỉm cười che miệng, đi vào trong lấy ra một tờ giấy màu đen vàng lấp lánh linh văn.

Vượng Tài nghe thấy thế, hưng phấn chạy vòng quanh Kim Long, thỉnh thoảng lại gầm gừ nhắc nhở con rồng kia rằng ở đây, nó là “đại ca” đi trước.

Trên bầu trời, sương mù của Vực Thẳm bắt đầu lấp đầy khoảng trống lúc nãy. Một vị sứ giả Tiên Giới oai phong lẫm liệt cứ như vậy mà biến thành một “đầu bếp” bất đắc dĩ cho một tiệm tạp hóa bí ẩn.

Diệp Phi lại nằm xuống ghế tựa, đắp tờ báo lên mặt, ngáp dài một cái: “Ồn ào quá… Vượng Tài, nếu nó không chịu ký, thì cứ giao cho lão Độc Cô. Lão ấy dạo này than phiền là rượu nhạt, chắc cần một chút máu rồng để pha vào cho đậm vị.”

Kim Long nghe thấy thế thì lập tức dùng móng rồng ký xoẹt một cái vào bản hợp đồng.

Hòa bình lại trở về với mảnh đất nhỏ bé này. Giữa Vực Thẳm mênh mông điêu tàn, tiếng chuông gió trước cửa tiệm tạp hóa vẫn kêu lên những tiếng “leng keng” thanh thản, mặc kệ những chấn động mà sự việc hôm nay sẽ gây ra cho cả hai giới Tiên – Phàm.

Vượng Tài hài lòng nằm xuống cạnh ghế của Diệp Phi, cái đuôi đen ngoe nguẩy. Đối thủ cũ của nó lúc này đang lóng ngóng cầm cái quạt máy mà Liễu Y Y đưa cho, bắt đầu nhiệm vụ thổi lửa.

“Chủ tiệm, hôm nay bán được thêm một nhân sự, tiền thưởng của tôi có tăng không?” Liễu Y Y hóm hỉnh hỏi.

“Để xem doanh số xúc xích ngày mai đã…” Tiếng nói của Diệp Phi dần nhỏ lại, anh đã chìm vào giấc ngủ trưa thanh bình của mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8