Tiệm Tạp Hóa Giữa Vực Thẳm Cấm ĐịaChương 97: Người chủ tiệm đời trước
Đêm ở Vực Thẳm Cấm Địa chưa bao giờ thực sự là bóng tối thuần túy. Nó là một loại hỗn hợp giữa sương mù màu tím thẫm và những tia chớp bạc vắt ngang bầu trời vặn xoẹo. Thế nhưng, bên trong tiệm tạp hóa của Diệp Phi, ánh đèn neon màu vàng ấm vẫn đều đặn nhấp nháy, xua tan đi cái lạnh lẽo thấu xương từ những khe nứt không gian bên ngoài.
Diệp Phi nằm trên chiếc ghế tựa bằng gỗ sưa, chiếc quạt nan che trên mặt, hơi thở đều đặn như thể anh chẳng hề quan tâm đến việc bên ngoài bức tường kia, những sinh vật cổ xưa đang rít lên vì thèm khát máu thịt.
Nhưng anh không ngủ. Đôi mắt sau chiếc quạt nan ấy đang đăm đăm nhìn vào trần nhà gỗ, nơi có những vân gỗ uốn lượn như những con rồng đang vờn mây.
“Tiểu Cơ, cái ngăn kéo thứ chín ở phía sau quầy thu ngân, tại sao đến bây giờ tôi mới mở được nó?”
Tiếng nói của Diệp Phi vang lên trầm thấp, phá tan không gian yên tĩnh.
Trong đầu anh, giọng nói máy móc của Hệ thống vang lên, nhưng hôm nay nó có chút gì đó lạ lẫm, dường như mang theo một tia tạp âm của thời gian:
[Báo cáo chủ nhân, vì thọ nguyên tích lũy của cửa hàng đã vượt quá mốc một vạn năm, và mức độ trung thành của nhân viên đạt đến ngưỡng tuyệt đối. Điều kiện mở khóa di vật của người tiền nhiệm đã hoàn tất.]
Diệp Phi ngồi dậy, chiếc quạt nan rơi xuống đùi. Anh liếc nhìn về phía quầy thu ngân. Ở đó, Liễu Y Y đang gục đầu ngủ gật trên đống sổ sách, vài lọn tóc xõa xuống gương mặt thanh tú. Bên dưới chân cô, con chó đen Vượng Tài đang cuộn tròn thành một cục, nhưng đôi tai nó khẽ giật giật, rõ ràng là đang nghe ngóng.
Anh đứng dậy, bước đi không một tiếng động đến phía sau quầy.
Ngăn kéo thứ chín nằm ở vị trí khuất nhất, bề mặt phủ một lớp bụi mờ ảo mà kỳ lạ thay, ngay cả phép thuật làm sạch của hệ thống cũng không xóa đi được. Diệp Phi đặt tay lên tay cầm bằng đồng rỉ sét. Một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng anh, không phải là sự tấn công, mà giống như một lời chào hỏi của một người bạn cũ.
“Cạch.”
Ngăn kéo mở ra. Bên trong không có vàng bạc châu báu, cũng chẳng có công pháp cấp thần. Chỉ có ba thứ: Một chiếc tẩu thuốc bằng gỗ vân hương đã lên nước bóng loáng, một chiếc kính gọng tròn lỗi thời, và một cuốn nhật ký bọc da thú sần sùi.
Diệp Phi cầm cuốn nhật ký lên. Vừa chạm vào, một luồng ký ức khổng lồ dâng trào như sóng thần, khiến anh lảo đảo suýt ngã.
Vượng Tài bỗng nhiên bật dậy. Nó không sủa, nhưng đôi mắt xanh biếc của nó trừng lớn, nhìn chằm chằm vào cuốn nhật ký trong tay Diệp Phi. Cơ thể nhỏ bé của nó run lên bần bật, một luồng ma khí đen kịt rò rỉ ra ngoài, khiến Liễu Y Y tỉnh giấc.
“Chủ nhân? Có chuyện gì vậy?” Liễu Y Y dụi mắt, nhìn thấy Diệp Phi đang đứng chết trân với cuốn sổ trên tay.
Diệp Phi không trả lời. Anh đang nhìn thấy những hình ảnh không thuộc về thời đại này.
Trong ảo ảnh, anh thấy một người đàn ông trung niên mặc một chiếc áo choàng dài rách rưới, ngồi đúng vị trí chiếc ghế tựa mà anh vẫn nằm hàng ngày. Người đó không có hệ thống hỗ trợ một cách tận răng như anh, ông ta phải chiến đấu từng tấc đất với Vực Thẳm. Xung quanh tiệm khi ấy không phải là mảnh vườn yên bình, mà là núi thây biển máu của những vị Thần Ma từ kỷ nguyên trước.
Người đàn ông đó rít một hơi tẩu thuốc, làn khói trắng bao trùm lấy bóng tối. Ông ta ngước mắt lên, dường như xuyên qua thời gian mười vạn năm để nhìn thẳng vào mắt Diệp Phi.
“Đến rồi sao? Người kế nhiệm của ta…” giọng nói ấy khàn đặc, mệt mỏi nhưng lại chứa đựng một ý chí khiến ngay cả Thiên Đạo cũng phải cúi đầu.
Diệp Phi rùng mình, thực tại trở lại. Anh thở dốc, mồ hôi thấm đẫm vầng trán.
“Tiểu Cơ, ông ta là ai?”
[Người đó là chủ sở hữu đầu tiên của Tiệm Tạp Hóa Vực Thẳm, mật danh: Kẻ Trông Mộ. Tên thật đã bị Thiên Đạo xóa sổ khỏi dòng chảy thời gian.]
Diệp Phi lật trang đầu tiên của cuốn nhật ký. Những nét chữ nguệch ngoạc nhưng cứng cỏi hiện ra:
*“Ngày thứ 36.500 ở Vực Thẳm.*
*Ta đã bán vò rượu cuối cùng cho một vị Tiên Đế sắp chết. Hắn trả ta bằng trái tim của chính hắn để đổi lấy mười phút tỉnh táo nhìn về quê hương. Một cuộc buôn bán lỗ vốn, nhưng ta vẫn làm. Vực Thẳm này quá lạnh lẽo, nếu không có chút cảm tính, con người sẽ biến thành quái vật trước khi bị quái vật ăn thịt.”*
Diệp Phi khựng lại. Lối suy nghĩ này… sao mà giống anh đến vậy? Anh cứ ngỡ mình là kẻ thực dụng duy nhất, hóa ra cái “máu” buôn bán kỳ quặc này đã có truyền thống từ trước.
Anh lật tiếp.
*“Ngày thứ 50.000.*
*Thiên Đạo bắt đầu phát hiện ra ta. Nó giáng xuống chín trăm linh một đạo diệt thế lôi kiếp. Ta dùng chiếc chảo chống dính mà hệ thống ban tặng để hứng toàn bộ. Đêm đó, ta có một bữa tiệc thịt nướng thơm lừng nhờ nhiệt lượng từ sấm sét. Con rồng đen nhỏ ta nhặt được ngoài cửa tiệm ăn đến mức phình bụng.”*
Diệp Phi liếc nhìn Vượng Tài. Con chó đen lúc này đã cụp đuôi xuống, đôi mắt nó ngấn lệ. Nó tiến lại gần, dùng đầu cọ nhẹ vào ống quần của Diệp Phi, khẽ rên rỉ.
“Thì ra mày là con rồng nhỏ trong miệng ông ta?” Diệp Phi xoa đầu nó. “Hèn gì mày lại ham xúc xích đến thế. Thói quen xấu này là học từ người cũ sao?”
Vượng Tài khẽ gật đầu, một giọt nước mắt rơi xuống mặt sàn gỗ.
Liễu Y Y đứng bên cạnh, nghe những lời này mà không khỏi kinh ngạc. Cô vẫn luôn biết chủ nhân của mình thần bí, nhưng không ngờ ngôi tiệm này lại có lịch sử hào hùng và bi tráng đến thế. Một người đàn ông dùng chảo chống dính đấu với thiên kiếp, dùng rượu đổi lấy trái tim của Tiên Đế…
Diệp Phi đọc tiếp trang cuối cùng của cuốn nhật ký. Nét chữ ở đây trở nên run rẩy, như thể người viết đã kiệt sức.
*“Ta không thể giữ được nữa. Cái Kén dưới đáy Vực Thẳm sắp vỡ ra. Nếu nó ra ngoài, Chư Thiên vạn giới sẽ trở thành hư vô. Ta sẽ dùng toàn bộ tu vi mười vạn năm và chính sự tồn tại của mình để gia cố phong ấn này thêm một thời gian.*
*Hệ thống sẽ đi tìm chủ nhân mới. Nếu cậu đang đọc những dòng này, có nghĩa là ta đã thành công trong việc chờ đợi cậu.*
*Đừng cố gắng làm anh hùng như ta. Hãy lười biếng một chút, hãy bán hàng thật đắt, hãy tận hưởng trà thơm. Nhưng nhớ kỹ, cái ngăn kéo thứ chín không phải là món quà, nó là một lời nhắc nhở: Tiệm tạp hóa này là bức tường cuối cùng. Nếu cậu lùi lại, thế giới phía sau sẽ sụp đổ.”*
Dưới dòng chữ ấy là một vết máu khô nhạt màu, hình thành một hình vẽ kỳ lạ – chính là sơ đồ của Vực Thẳm Cấm Địa với tiệm tạp hóa nằm đúng ngay vị trí của một “Cái Đinh” khổng lồ găm vào tim đất.
Diệp Phi im lặng hồi lâu. Anh cảm thấy cái tạp dề màu xám trên người mình đột nhiên nặng nề hơn bao giờ hết. Anh xuyên không đến đây, bị hệ thống bắt ép mở tiệm, anh luôn phàn nàn về sự lười biếng và những nhiệm vụ quái đản. Nhưng anh chưa bao giờ nghĩ rằng, sự lười biếng ấy lại được bảo đánh bằng mười vạn năm cô độc của một người tiền nhiệm.
“Chủ nhân, anh ổn chứ?” Liễu Y Y lo lắng hỏi khi thấy sắc mặt Diệp Phi tái nhợt.
Diệp Phi khép cuốn sổ lại, hít một hơi sâu để bình ổn lại tâm trí. Anh nhặt chiếc tẩu thuốc gỗ lên, ngắm nghía nó một lúc rồi cài vào thắt lưng. Chiếc kính gọng tròn thì anh để lại vào ngăn kéo.
“Y Y này, cô có biết tại sao tôi lại đặt giá mì tôm đắt thế không?” Diệp Phi đột ngột hỏi.
Liễu Y Y ngẩn người, thật lòng đáp: “Dạ… em cứ ngỡ là vì anh thích linh thạch.”
Diệp Phi cười khổ, lắc đầu: “Trước đây tôi cũng nghĩ vậy. Nhưng giờ tôi mới hiểu, linh thạch không phải là tiền. Mỗi một viên linh thạch thu được, thực chất là một sợi dây xích để trói chặt cái Vực Thẳm này lại. Người cũ đã dùng mười vạn năm thọ nguyên của mình để mua lấy sự bình yên cho hiện tại. Tôi bây giờ chỉ là đang thu phí bảo trì mà thôi.”
Anh quay sang hệ thống trong đầu: “Tiểu Cơ, thông báo của người cũ nói rằng Cái Kén sắp vỡ. ‘Sắp’ ở đây là bao lâu?”
[Dựa trên tốc độ suy giảm phong ấn hiện tại: Khoảng mười năm. Nhưng nếu có các tác động mạnh từ bên ngoài như cuộc tấn công của Thiên Đạo Ý Chí, thời gian có thể rút ngắn còn một năm.]
Mười năm. Đối với người tu tiên, đó chỉ là một cái chớp mắt.
Diệp Phi bỗng thấy tức giận. Anh giận vì Thiên Đạo mù quáng luôn tìm cách phá hủy cái tiệm này mà không biết rằng chính nó đang được cái tiệm này bảo vệ. Anh giận vì các tông môn đại phái chỉ biết tranh giành quyền lợi mà không biết vực thẳm dưới chân họ đang rục rịch nuốt chửng tất cả.
“Mẹ kiếp.” Diệp Phi chửi thề một tiếng. “Muốn tôi làm anh hùng à? Tôi không làm đâu. Tôi chỉ muốn làm một ông chủ tiệm lười biếng thôi.”
Anh bước ra phía trước cửa tiệm, đẩy cánh cửa gỗ nặng nề ra.
Bên ngoài, sương mù của Vực Thẳm cuộn xoáy như muốn tràn vào trong, nhưng ngay lập tức bị một bức tường ánh sáng vô hình đẩy lùi. Diệp Phi nhìn về phía bóng tối sâu thẳm, nơi “Tâm Vực” đang ẩn mình. Ở đó, anh cảm nhận được một nhịp đập chậm chạp nhưng mãnh liệt, như tiếng tim của một thực thể khổng lồ đang thức tỉnh.
“Vượng Tài!” Diệp Phi gọi lớn.
Con chó đen ngay lập tức xuất hiện bên cạnh anh, toàn thân nó phát ra luồng uy áp cực kỳ khủng khiếp, không còn là con chó đen gầy gò thường ngày mà là một con Ma Long thu nhỏ với đôi sừng rực lửa.
“Từ ngày mai, không có sự cho phép của ta, bất cứ thứ gì từ ‘Tâm Vực’ dám bò ra ngoài một bước, mày cứ việc ăn sạch cho ta. Đừng lo về việc đầy bụng, ta sẽ bán cho mày thêm men tiêu hóa của hệ thống với giá ưu đãi.”
Vượng Tài gầm nhẹ một tiếng, tràn đầy khí thế. Nó chờ đợi mệnh lệnh này đã mười vạn năm rồi. Kể từ khi chủ cũ biến mất, nó chỉ biết ẩn mình chờ đợi. Giờ đây, ngọn lửa chiến đấu trong huyết quản của Ma Long Diệt Thế lại một lần nữa bùng cháy.
“Y Y,” Diệp Phi quay lại nhìn cô gái đang đứng ngơ ngác, “Thông báo với những khách hàng thường xuyên, đặc biệt là lão già Độc Cô Vong. Kể từ tuần sau, tiệm chúng ta sẽ mở thêm dịch vụ ‘Cố vấn tu luyện’. Ai muốn thoát khỏi tâm ma, muốn đột phá cảnh giới để chuẩn bị cho một cuộc đại chiến, thì hãy chuẩn bị sẵn thọ nguyên và bảo vật đi.”
“Vâng, chủ nhân!” Liễu Y Y hăng hái đáp. Cô nhận thấy ở Diệp Phi một sự thay đổi. Anh vẫn lười biếng, nhưng trong đôi mắt lờ đờ kia đã có thêm một luồng sắc lạnh của một người nắm quyền sinh sát.
Đêm đó, Diệp Phi không ngủ lại trên ghế tựa. Anh ngồi sau quầy thu ngân, dưới ánh đèn mờ ảo, tỉ mẩn đọc từng trang một của cuốn nhật ký. Anh học cách người cũ đối phó với những sinh vật lạ, học cách chế tạo ra những món đồ từ phế liệu vực thẳm mà hệ thống không có trong danh mục.
Trong số các trang giấy, anh tìm thấy một tờ thư rời, dường như là lời nhắn cuối cùng người cũ để lại riêng cho người kế nhiệm:
*“Nếu cậu thấy áp lực quá, hãy nhìn ra sau vườn. Ở đó có một gốc cây ngô đồng ta trồng. Dưới gốc cây có chôn một hũ rượu quý nhất đời ta. Khi nào cậu thấy thế giới này không còn đáng để cứu vớt nữa, hãy uống nó, rồi rời đi. Tiệm tạp hóa có thể di chuyển, cậu không nhất thiết phải chết cùng nó.”*
Diệp Phi bước ra sau vườn. Mảnh vườn nhỏ của anh lúc này trồng đầy những cây cải chíp và cà chua của Linh Nhi, xanh mướt và căng tràn sức sống giữa vùng đất chết. Ở góc vườn, quả nhiên có một gốc cây già cỗi, héo hon, trông như sắp chết khô.
Linh Nhi, tiểu yêu tinh linh dược, đang nằm ngủ ngon lành trong một đóa hoa gần đó. Diệp Phi nhẹ tay đào lớp đất dưới gốc cây lên.
Quả nhiên, một hũ gốm đơn sơ hiện ra. Khi anh mở nắp hũ, không có mùi rượu nồng nặc, mà là một mùi hương của gió xuân, của đồng cỏ, của tất cả những gì tươi đẹp nhất của thế gian mà Vực Thẳm này đã đánh mất.
Diệp Phi cầm hũ rượu, nhưng anh không uống. Anh đặt nó lên kệ gỗ cạnh giường mình.
“Rời đi sao?” Diệp Phi lầm bầm, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười ngạo nghễ. “Ông già, ông đánh giá tôi thấp quá rồi. Nếu tôi đi, ai sẽ bán mì tôm giá cắt cổ cho đám Tiên Đế đó đây? Ai sẽ nuôi con chó ham ăn và cô nhân viên ngốc nghếch này?”
Anh nhìn lên bầu trời Vực Thẳm. Những đám mây tím đang bị xé toạc bởi một luồng sức mạnh mới. Ở một nơi nào đó rất xa, Thiên Đạo có lẽ đang run rẩy. Vì nó không biết rằng, cái “virus” mà nó muốn xóa bỏ bấy lâu nay, vừa tìm lại được “mã nguồn” của mình.
Diệp Phi cầm lấy chiếc quạt nan, phe phẩy vài cái rồi nằm xuống ghế.
“Tiểu Cơ, tắt đèn đi. Mai còn phải đón một vị khách ‘sộp’ đấy.”
[Đã hiểu, thưa chủ nhân. Chúc ngài một giấc mơ không có Cái Kén.]
Ánh đèn neon phụt tắt. Tiệm tạp hóa chìm vào bóng tối bao trùm, nhưng trong cái bóng tối ấy, chiếc tẩu thuốc gỗ trên người Diệp Phi khẽ phát ra một tia sáng đỏ nhẹ nhàng, giống như một đốm lửa nhỏ sưởi ấm cả một mùa đông vĩnh cửu.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng bạc đầu tiên (thực chất là bức xạ linh lực của vực thẳm) chiếu vào cửa tiệm, Diệp Phi đã dậy từ sớm. Anh không nằm ườn như mọi khi mà đang đứng trước gương, thắt lại cái tạp dề màu xám một cách ngay ngắn.
“Chủ nhân, hôm nay anh… đẹp trai lạ thường ạ.” Liễu Y Y vừa lau dọn sàn nhà vừa khen ngợi.
Diệp Phi soi gương, vuốt lại mái tóc bù xù: “Tất nhiên rồi. Làm ăn kinh doanh thì hình tượng là quan trọng nhất. À, lát nữa nếu Huyết Ma Lão Tổ có đến ‘nộp mạng’ nữa, thì bảo ông ta hôm nay tôi không thu linh thạch. Tôi cần ông ta vào sâu trong Tầng Đảo Ngược hái cho tôi vài quả Trái Tim Ma Quái. Đó là phí để ông ta được phép đứng quét rác trước cửa tiệm thêm một tháng.”
Liễu Y Y rùng mình. Trái Tim Ma Quái là cực phẩm linh dược ở tầng thứ 5, nơi mà ngay cả đại năng Hợp Thể cũng đi vào là không có đường ra. Vậy mà chủ nhân nói như thể sai người đi mua rau vậy.
Đúng lúc đó, tiếng chuông gió ở cửa tiệm vang lên “leng keng… leng keng…”.
Một bóng người cũ kỹ, cụt một tay, lưng đeo thanh kiếm gỉ sét bước vào. Là Lão Kiếm Quỷ – Độc Cô Vong. Ông ta vừa bước vào đã khựng lại, đôi mũi thính nhạy của một kiếm tu cấp cao khẽ giật.
“Mùi này… Diệp tiểu tử, hôm nay trên người cậu có mùi của ‘Kẻ Trông Mộ’?”
Độc Cô Vong nhìn chằm chằm vào chiếc tẩu thuốc ở thắt lưng Diệp Phi, đôi mắt vốn đã mờ đục bỗng trở nên sắc lẹm như kiếm mang.
Diệp Phi thản nhiên rót một chén trà, đẩy về phía lão già: “Tiền bối nhận ra thứ này sao?”
Độc Cô Vong run rẩy ngồi xuống, cầm chén trà mà tay hơi run: “Làm sao không nhận ra? Vạn năm trước, chính chủ nhân của chiếc tẩu thuốc này đã dùng một hơi khói thổi bay tâm ma của lão phu, cứu lão phu khỏi cảnh vạn kiếp bất phục. Người đó… người đó còn sống không?”
Diệp Phi lắc đầu, nhấp một ngụm trà: “Ông ấy đi rồi. Nhưng ông ấy để lại cho tôi một đống rắc rối.”
Độc Cô Vong im lặng hồi lâu, rồi đột nhiên đứng dậy, quỳ một chân xuống sàn gỗ, thanh kiếm gỉ sét đặt ngang trước mặt.
“Kiếm tu Độc Cô Vong, nguyện vì chủ tiệm đời tiếp theo mà rút kiếm. Dù là Thiên Đạo hay Cái Kén dưới vực thẳm, chỉ cần ngài ra lệnh, lão phu dù có nát thân cũng không lùi một bước!”
Liễu Y Y sững sờ. Độc Cô Vong là ai chứ? Là người từng một kiếm chém đôi vương triều, là kẻ ngạo nghễ nhất thế gian này. Vậy mà giờ đây, ông ta đang tuyên thệ trung thành với một thanh niên chỉ mới đôi mươi.
Diệp Phi cười nhạt, vung quạt nan lên: “Được rồi, được rồi. Đứng dậy đi. Tiền rượu ông nợ tôi vẫn chưa trả hết đâu, chết bây giờ là quỵt nợ à? Lo mà tập luyện đi, mười năm tới thế giới này sẽ ồn ào lắm đấy.”
Lão Kiếm Quỷ đứng dậy, khí thế trên người bỗng nhiên đại biến. Thanh kiếm gỉ sét dường như cũng cảm nhận được ý chí của chủ nhân mà phát ra những tiếng ngân nga trầm hùng.
Diệp Phi nhìn ra ngoài cửa tiệm. Những đám mây đen đang kéo đến, che khuất cả ánh sáng bạc yếu ớt. Một cơn bão thực sự đang hình thành.
Nhưng trong tiệm tạp hóa nhỏ bé này, mọi thứ vẫn diễn ra như bình thường. Tiếng Liễu Y Y tính toán sổ sách, tiếng Vượng Tài nhai xương sồn sột, và mùi hương trà thoang thoảng.
Diệp Phi biết rằng, cuộc hành trình của mình bây giờ mới thực sự bắt đầu. Anh không chỉ là người bán hàng, anh là người giữ chìa khóa của một kỷ nguyên.
“Người tiền nhiệm à người tiền nhiệm, ông đã chọn tôi thì ít nhất cũng phải để lại cái thẻ nạp linh thạch vô hạn chứ?”
Diệp Phi lẩm bẩm một câu đùa nhạt nhẽo, rồi lười biếng nằm xuống chiếc ghế tựa. Cuốn nhật ký cũ nằm trên kệ, khẽ lật trang như thể có một bàn tay vô hình đang vuốt ve quá khứ.
Giữa Vực Thẳm Cấm Địa, tiệm tạp hóa vẫn đứng đó, lặng lẽ mà sừng sững, giống như một hải đăng cô độc giữa đại dương bóng tối. Và người chủ tiệm mới, với chiếc quạt nan trên tay, đã sẵn sàng để đón tiếp bất cứ vị khách nào dám bước qua ngưỡng cửa của định mệnh.
Chương 97 kết thúc khi Diệp Phi nhắm mắt lại, nhưng lần này, anh không ngủ để trốn tránh, mà là để chuẩn bị cho một cuộc mua bán vĩ đại nhất lịch sử: Bán lấy sự sống cho cả một thế giới sắp lụi tàn.