Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 134: Tin đồn Diệp Phàm là chuyển thế của Thần Nông
Trong màn sương đỏ quạch đặc trưng của Hắc Thổ Hoang Nguyên, nơi mà mỗi hơi thở đều mang theo vị rỉ sét của máu và sự khô khốc của cái chết, nông trại của Diệp Phàm hiện lên như một vết sẹo màu xanh kỳ dị trên khuôn mặt già nua của Ma giới.
Sáng sớm hôm nay, Diệp Phàm cảm thấy mí mắt trái của mình giật liên hồi. Theo kinh nghiệm mười tám năm sống tại Trường Sinh Môn và hai năm “thực tập” đầy sóng gió tại Ma giới, đây là điềm báo của một thảm họa không hề nhỏ. Hắn lập tức bật dậy khỏi chiếc giường làm từ gỗ Linh sâm quý giá (mà hắn luôn khăng khăng gọi là “gỗ củi rẻ tiền”), việc đầu tiên không phải là rửa mặt, mà là kiểm tra chín chín tám mươi mốt tầng trận pháp quanh nhà.
“Vượng Tài, hôm qua có ai lảng vảng quanh đây không?”
Con chó đen gầy gò đang nằm cuộn tròn dưới chân cầu thang uể oải ngáp một cái. Đôi mắt lờ đờ của nó liếc nhìn về phía rào chắn bằng xương trắng, sau đó lại gục đầu xuống chân, khẽ “gâu” một tiếng lấy lệ.
Diệp Phàm nhíu mày, Thần Nông Nhãn âm thầm vận chuyển. Trong tầm mắt của hắn, không khí vốn tĩnh lặng bỗng chốc hiện lên vô số sợi tơ vàng li ti, đó chính là dư hương của bát cháo Linh Mễ mà hắn lỡ tay nấu hơi quá lửa hôm qua.
“Hỏng rồi… mùi vị này bay đi xa quá.” Diệp Phàm đổ mồ hôi hột. Hắn vốn dĩ rất cẩn thận, mỗi lần nấu ăn đều dùng “Bình phong tức khí phù” dán kín gian bếp. Nhưng hôm qua, vì quá phấn khích khi nhìn thấy hạt gạo nảy mầm theo hướng “trường sinh biến dị”, hắn đã quên mất một góc nhỏ cửa sổ chưa đóng chặt.
Và cái “quên mất” đó, đối với một “Cẩu đạo” chuyên nghiệp, chính là tự đào hố chôn mình.
—
Bên ngoài rào chắn của trang trại, một cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra mà Diệp Phàm không hề hay biết.
Nếu có bất kỳ một tu sĩ Nhân giới nào lạc vào đây, họ sẽ bị dọa cho bay mất mật. Tại vùng đất vốn chỉ có chém giết và hận thù này, hàng trăm Ma nhân — từ những kẻ cấp thấp da dẻ xám xịt đến những Ma Tướng cấp cao khoác chiến giáp rách nát — đang quỳ sụp xuống mặt đất đen kịt.
Họ không quỳ lạy một Ma Vương nào, mà đang quỳ hướng về phía hàng rào gỗ mục của Diệp Phàm. Trên mặt mỗi người không có sát khí, thay vào đó là một sự thành kính cuồng nhiệt, gần như là điên dại.
“Chính là nó… hơi thở của khởi nguyên, mùi hương của sự sống,” Một lão giả Ma tộc già nua, người chỉ còn lại một cánh tay, run rẩy hít một hơi thật sâu. Lão vừa hít, vết thương cũ đã hành hạ lão ba trăm năm qua bỗng dưng cảm thấy mát lạnh, những uế khí đen ngòm trong cơ thể như gặp phải khắc tinh, tan biến dần.
“Đại lão ẩn cư trong đó… thực sự là Thần Nông chuyển thế sao?” Một Ma binh trẻ tuổi hỏi, giọng run run vì sợ hãi lẫn kỳ vọng.
“Im miệng! Đừng gọi tên Ngài một cách bừa bãi!” Một vị Ma Tướng mặc trọng giáp quát khẽ, ánh mắt gã đầy vẻ sùng bái. “Ngài ấy không chỉ là Thần Nông. Ngài ấy là người duy nhất ở cái thế giới bị nguyền rủa này có thể khiến cho một hạt mầm mọc lên từ hư vô. Ngài ấy không dùng máu để tưới đất, Ngài ấy dùng sự từ bi!”
Cụm từ “Thần Nông Chuyển Thế” như một cơn lốc, chỉ trong một đêm đã quét sạch mọi nghi ngờ trong lòng đám ma nhân xung quanh vùng Hắc Thổ. Đối với bọn họ, những kẻ cả đời chỉ biết đến thịt sống và cỏ độc, bát cháo loãng hay những luống rau xanh mướt của Diệp Phàm không phải là thức ăn, mà là “Thánh vật”.
—
Bên trong nhà, Nguyệt Cơ đang lặng lẽ lau chùi những chiếc bình gốm. Nàng thỉnh thoảng liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi đám đông đang quỳ lạy kia. Là công chúa của một ma triều đã sụp đổ, nàng có nhãn lực cao hơn hẳn đám ma nhân thô kệch bên ngoài.
Nàng thấy Diệp Phàm đang vò đầu bứt tai, cầm cái cuốc rỉ sét đi tới đi lui trong sân, miệng lẩm bẩm về việc “làm sao để đuổi ruồi”.
Nguyệt Cơ thở dài, trong lòng đầy vẻ kính phục xen lẫn chua xót. *’Chủ nhân… Ngài diễn kịch thật sự quá sâu. Rõ ràng đã đạt đến cảnh giới vạn vật cộng hưởng, chỉ cần một ý niệm là có thể bình định Ma giới, vậy mà hằng ngày vẫn phải đóng vai một lão nông nghèo khổ bị quấy rầy. Đây mới chính là sự tịch mịch của cường giả thực sự sao?’*
“Nguyệt Cơ! Lại đây!” Diệp Phàm gọi lớn, giọng nói lộ rõ vẻ bất an.
Nguyệt Cơ lập tức thu lại vẻ mặt não bổ, cung kính tiến tới: “Chủ nhân có gì sai bảo?”
“Ngươi xem, đám người bên ngoài rốt cuộc là bị cái gì vậy? Sao họ cứ quỳ ở đó? Ta đã nói bao nhiêu lần rồi, trang trại này không tuyển công nhân, ta không có lương để trả!” Diệp Phàm chỉ tay về phía cổng rào, nơi đám ma nhân đang bắt đầu đặt những “lễ vật” kỳ quái xuống đất.
Nguyệt Cơ nhìn qua. Nào là thủ cấp của một con Ma Lang ba đầu, nào là những viên Ma tinh vấy máu, thậm chí có kẻ còn dâng lên một thanh kiếm gãy chứa đầy sát khí.
“Chủ nhân, họ không cầu việc làm,” Nguyệt Cơ bình thản nói. “Họ tin rằng Ngài là Thần Nông chuyển thế. Họ đến để… cầu xin sự sống.”
Diệp Phàm sững sờ. Hắn trợn tròn mắt, cái cuốc suýt chút nữa rơi xuống chân. “Thần Nông chuyển thế? Ta? Ngươi có thấy Thần Nông nào mà ngay cả một con chim sẻ Ma giới cũng phải dùng đến mười ba lớp bẫy mới dám đuổi đi không? Ta là người phàm! Ta là kẻ hèn nhát nhất Ma giới này, ngươi không biết sao?”
Nguyệt Cơ mỉm cười kín đáo: “Ngài nói đúng, Ngài vô cùng hèn nhát… cho đến khi Ngài vung cái cuốc kia lên để cứu lấy cái cây bị sâu đục.”
Nàng thầm nghĩ: *’Ngài càng phủ nhận, bọn họ lại càng tin. Đó chính là sự huyền diệu của đạo giáo hóa.’*
Diệp Phàm không thể chịu nổi nữa. Hắn quyết định phải đi ra ngoài làm rõ mọi chuyện. Nếu cứ để tin đồn này lan rộng, không sớm thì muộn, những Ma Vương hàng thật giá thật sẽ kéo đến “hỏi thăm” hắn. Lúc đó thì mười cái mạng cũng không đủ đền.
—
Cánh cổng gỗ rỉ sét rên rỉ một tiếng nặng nề khi Diệp Phàm đẩy ra.
Ngay lập tức, hàng trăm cái đầu đồng loạt dập xuống đất. Tiếng va chạm giữa sọ người và đất đá vang lên khô khốc nhưng đầy nhịp điệu.
“Tham kiến Thần Nông đại nhân!”
Tiếng hô vang dội cả một vùng hoang nguyên, làm chấn động những đám mây máu trên trời.
Diệp Phàm đứng ở cửa, tay cầm cái cuốc, người mặc bộ quần áo vải thô vá víu nhiều chỗ, trông chẳng có chút phong thái tiên nhân nào. Hắn hắng giọng, cố gắng làm cho giọng mình nghe thật run rẩy và khổ sở:
“Các vị… các vị có phải là nhầm lẫn gì không? Ta chỉ là một người trồng rau qua ngày thôi. Ta không phải Thần gì cả, ta họ Diệp, tên Phàm. Phàm trong chữ ‘người phàm’ đấy!”
Đám đông im lặng trong giây lát. Sau đó, một lão Ma nhân run cầm cập lên tiếng: “Ngài nhìn xem, dưới chân Ngài là cái gì?”
Diệp Phàm cúi đầu xuống. Chỗ hắn đang đứng, vốn là vùng đất chết cứng như thép đen, nhưng vì hắn đứng đó quá lâu, khí tức Trường Sinh Công từ lỗ chân lông vô tình rò rỉ ra, khiến một nhành cỏ dại màu trắng tuyết đang vươn lên từ kẽ đá.
Nhành cỏ đó tỏa ra ánh sáng nhạt, tinh khiết đến mức khiến người ta cảm thấy muốn khóc.
Diệp Phàm giật mình, vội vàng đạp nhành cỏ xuống đất, nhưng càng đạp, nó lại càng mọc mạnh hơn, thậm chí còn nở ra một bông hoa nhỏ màu vàng nhạt.
“Đây là… đây là ảo giác thôi!” Diệp Phàm gào lên. “Tại đất ở đây tốt! Thật đấy! Đất Hắc Thổ Hoang Nguyên thực ra rất màu mỡ, chỉ tại các ngươi không biết cách bón phân thôi!”
Vị Ma Tướng mặc giáp nặng nức nở: “Ngài xem… đại nhân thật khiêm tốn. Ngài không chỉ ban tặng thực phẩm, Ngài còn muốn dạy chúng ta cách cải tạo Ma giới. Ngài muốn dạy chúng ta đạo làm người, đạo của sự sống!”
“Không! Ta không dạy đạo gì cả!” Diệp Phàm hoảng hốt, hắn vớ lấy một túi hạt giống (thực chất là hạt giống cải bắp biến dị mà hắn định đem vứt đi vì bị tẩu hỏa nhập ma) ném ra xa. “Này, cầm lấy rồi đi đi! Đây là rác, các ngươi thích thì lấy đi mà nghiên cứu, đừng có ở đây ám ta nữa!”
Túi hạt giống vỡ tung trên không trung, những hạt mầm lấp lánh rơi xuống như những ngôi sao nhỏ.
Đám Ma nhân phát điên. Họ không hề tranh giành một cách thô bạo như trước đây khi cướp đoạt máu thịt. Thay vào đó, họ vô cùng trân trọng, mỗi người chỉ dám nhặt lấy một hạt, đặt lên lòng bàn tay như thể đó là trái tim của chính mình.
“Đại nhân ban phát Thánh chủng rồi!”
“Chúng ta cứu được rồi! Bộ lạc của ta không phải ăn đá để sống nữa rồi!”
“Thần Nông đại nhân vạn tuế!”
Nhìn đám ma đầu hung hãn thường ngày giờ đây khóc lóc như những đứa trẻ, Diệp Phàm cảm thấy trời đất như quay cuồng. Hắn quay phắt vào nhà, đóng sầm cửa lại, cài chặt chốt.
“Điên rồi… thế giới này điên rồi!” Diệp Phàm tựa lưng vào cánh cửa, hơi thở dồn dập.
—
Bên trong nhẫn, lão Ma đầu Vong Tiên nãy giờ vẫn im lặng bỗng phát ra tiếng cười khà khà: “Tiểu tử, ngươi quả là một thiên tài. Ta tu luyện ma đạo mười vạn năm, chưa từng thấy ai dùng cách ‘ban ơn’ để thu phục nhân tâm hiệu quả hơn ngươi. Nhìn xem, sát khí quanh vùng này đang tan biến, thay vào đó là một loại nguyện lực vô hình đang đổ về phía ngươi đấy.”
“Ta không cần nguyện lực! Ta chỉ cần sự bình yên!” Diệp Phàm gầm gừ. “Lão già, ông không thấy sao? Nếu đám Ma Vương biết ta có khả năng này, chúng sẽ bắt ta về làm máy sản xuất lương thực cho chúng suốt đời!”
“Cái đó thì ngươi đừng lo,” Lão Ma đầu chậc lưỡi. “Với số trận pháp ngươi giăng quanh đây, cộng thêm con sủng vật đang ngủ gật ngoài kia, ngay cả Ma Vương đến cũng phải trầy da tróc vảy. Vấn đề là… danh tiếng của ngươi giờ đã là ‘Thần Nông Chuyển Thế’, ngươi có trốn xuống hầm cũng không thoát được đâu.”
Diệp Phàm cắn răng, ánh mắt lóe lên sự kiên định của một kẻ cực kỳ sợ chết. “Được, các người thích sùng bái đúng không? Các người thích biến ta thành Thần đúng không? Vậy ta sẽ tăng cường phòng ngự gấp đôi!”
Hắn bắt đầu lôi ra từ trong kho hàng loạt tài liệu. Nào là “Lục Đạo Luân Hồi Trận Ma Cải”, nào là “Vạn Kiếm Quy Tông (phiên bản bảo vệ rau củ)”. Hắn quyết định không làm ruộng nữa… à không, vẫn làm, nhưng phải làm ruộng trong một cái mai rùa thật lớn.
Đúng lúc này, Nguyệt Cơ bưng một chén nước trà làm từ lá cây khô (thực chất là Thiên Linh Diệp do Diệp Phàm vô tình trồng ra) tới, dịu dàng nói: “Chủ nhân, xin bớt giận. Dù sao thì việc họ sùng bái Ngài cũng có cái lợi. Hôm nay, bộ lạc phía Đông đã gửi đến mười cân đá linh thạch cao cấp để đổi lấy… một cân phân bón của Vượng Tài.”
Diệp Phàm vừa ngụm trà vào miệng liền phun thẳng ra ngoài.
“Cái gì? Phân của Vượng Tài?”
Vượng Tài đang nằm ở xó nhà bỗng vểnh tai lên, nhìn Diệp Phàm bằng ánh mắt đầy mong đợi, như muốn hỏi: “Chủ nhân, con có cần ăn thêm khoai lang để tăng năng suất không?”
Diệp Phàm ôm đầu: “Hết rồi… danh dự của đệ tử Trường Sinh Môn, mặt mũi của tổ tông… hôm nay đều trôi theo đống phân của con chó này hết rồi!”
—
Ngày hôm đó, một trang mới của lịch sử Ma giới đã chính thức được lật mở. Tin đồn về một vị Thần Nông Ma Quân có thể khiến sa mạc nở hoa, khiến người chết sống lại (thực chất chỉ là chữa lành vết thương bằng rau sạch) bắt đầu lan truyền từ vùng biên cương đến tận Vạn Ma Điện ở trung tâm.
Ở những nơi xa xôi, các Ma Vương bắt đầu ra lệnh cho thuộc hạ đi tìm kiếm “bí mật của màu xanh”.
Tại trang trại, Diệp Phàm đang điên cuồng đào hầm. Hắn đã đào sâu xuống lòng đất mười trượng, lắp đặt mười sáu lớp cửa sắt, và thề rằng nếu chưa đạt tới cảnh giới “Trường Sinh Bất Diệt”, hắn tuyệt đối sẽ không ló mặt ra ngoài nữa.
Thế nhưng, đời không như là mơ. Mỗi sáng khi hắn tỉnh dậy, hắn lại nghe thấy tiếng hát (dù giọng rất kinh khủng) của đám Ma nhân bên ngoài, họ đang hát về “Sự vĩ đại của người mang đến hạt mầm”.
Tin đồn không hề dập tắt, nó chỉ càng lúc càng biến tướng thành những phiên bản thần kỳ hơn.
Người ta kể rằng: “Thần Nông đại nhân vốn là một vị cổ thần vì thương xót sự khổ đau của Ma giới nên đã hạ phàm, mỗi bước chân của Ngài đi qua đều khiến Ma khí biến thành linh tuyền, mỗi cái hắt hơi của Ngài cũng có thể tạo ra một vụ mùa bội thu.”
Diệp Phàm nghe xong, chỉ muốn dùng cái cuốc của mình đập vỡ cái hình tượng Thần Nông đó ra cho rồi. Nhưng hắn biết, bây giờ giải thích cũng chẳng ai tin nữa.
Trong cái không gian u ám của Ma giới, sự xuất hiện của một người như Diệp Phàm giống như một ngọn đèn dầu giữa đêm đông. Dù ngọn đèn ấy luôn miệng chửi bới và chỉ muốn thổi tắt chính mình, thì những kẻ đang lạnh giá ngoài kia vẫn sẽ bất chấp tất cả mà vây quanh lấy nó.
Đêm đó, Diệp Phàm ngồi trên giường, nhìn hạt giống Linh Mễ đang tỏa ánh sáng vàng rực trong bóng tối, thở dài thườn thượt:
“Sư phụ ơi là sư phụ… người ném con vào đây là để tu hành, hay là để con thống trị Ma giới bằng mấy củ khoai lang này vậy?”
Câu hỏi của hắn bay vào thinh không, chỉ có tiếng sủa gâu gâu của Vượng Tài — giờ đây đã được phong làm “Thánh thú hộ vệ của Thần Nông” — đáp lại bằng một tông giọng vô cùng tự hào.
Bên ngoài, Ma giới vẫn đỏ rực, nhưng trong lòng mỗi Ma nhân, một mầm non nhỏ bé của sự hy vọng đã bắt đầu bén rễ. Và người trồng mầm non đó, đang bận rộn tính toán xem làm thế nào để xây một cái nhà vệ sinh có trận pháp chống bắn nước… bởi vì dù có là Thần đi chăng nữa, sống sạch sẽ vẫn là ưu tiên hàng đầu của một kẻ “Cẩu đạo”.
Danh tiếng “Thần Nông” đã định. Một nông dân bị ép phải vĩ đại, chính thức bắt đầu cuộc hành trình thống trị thế giới theo cách… xanh tươi nhất.