Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm RuộngChương 176: Đám cưới thế kỷ giữa Ma Nữ Hoàng và Nông dân
Hắc Thổ Hoang Nguyên, nơi vốn dĩ chỉ có gió sầu và cát bụi, hôm nay lại rực rỡ một sắc đỏ đến nao lòng.
Trong thung lũng của Diệp Phàm, bầu không khí không còn cái tĩnh lặng thường nhật của một nông trang dưỡng sinh. Thay vào đó, tiếng chiêng trống huyên náo xen lẫn tiếng gầm rú của đủ loại Ma thú cưỡi đến từ khắp nẻo Ma giới đã làm đảo lộn hoàn toàn khái niệm “ở ẩn” của anh.
Diệp Phàm đứng trước tấm gương bằng linh ngọc sáng bóng, khuôn mặt bơ phờ vì cả đêm không ngủ. Anh đang bận… mặc giáp.
Phải, bên dưới lớp áo lụa hỉ bào màu đỏ thẫm được thêu bằng chỉ vàng tinh xảo, Diệp Phàm đã mặc liên tiếp ba lớp giáp mềm từ tơ tằm băng linh, đeo mười hai chiếc nhẫn phòng ngự, và trong đế giày thậm chí còn giấu một bộ trận pháp dịch chuyển tức thời “Thanh Phong Vạn Lý”.
“Đại ca, ngài có cần thiết phải làm quá vậy không?” Vượng Tài, con chó đen gầy gò bây giờ đã được buộc một chiếc nơ đỏ chót trên cổ, lười biếng nằm dưới chân giường. “Ngài là đi cưới vợ, không phải đi đánh thành. Hơn nữa, toàn bộ cao thủ Ma giới đang ngồi ngoài sân kia, ai dám đụng vào một sợi tóc của phu quân Ma Nữ Hoàng chứ?”
Diệp Phàm trừng mắt nhìn nó, tay vẫn bận rộn cài thêm một tấm bùa “Hộ Thân Cương Khí” vào thắt lưng:
“Ngươi thì biết cái gì? Sư phụ ta đã dạy, càng là lúc đại hỉ, lòng người càng lỏng lẻo, đây là thời điểm vàng để sát thủ ra tay. Huống hồ, Nguyệt Cơ bây giờ là Nữ Hoàng, biết bao nhiêu kẻ thù muốn hất cẳng nàng ấy? Ta thân là một người phàm… à không, một nông dân ‘yếu đuối’, không chuẩn bị kỹ thì chỉ có nước đi gặp tổ tiên sớm.”
Nói đoạn, anh lại lấy thêm một lọ bột giải độc “Vạn Linh Đan” bỏ vào tay áo, tự nhủ lát nữa nếu có ai mời rượu thì phải bí mật rắc vào chén trước.
Bên ngoài thung lũng, cảnh tượng thực sự là có một không hai trong lịch sử Ma giới.
Trên con đường tơ lụa mới khánh thành nối liền Nhân giới và Ma giới, các đại lão từ những tông môn chính đạo phương xa cũng không quản ngại gian khổ kéo đến. Họ không mang theo bảo kiếm hay pháp khí sát phạt, mà là gồng gánh những thùng sính lễ to lớn.
“Lão Ma Đầu Vong Tiên, ông xem, đây có phải là Cửu U Minh Thạch không?” Một vị trưởng lão của Trường Sinh Môn vừa gỡ bỏ lớp cải trang, kinh ngạc nhìn về phía cánh cổng trang trại.
Lão Ma Đầu Vong Tiên, bây giờ đã có được một thân xác gỗ rối tinh xảo, đang đứng ở cửa đón khách với nụ cười thân thiện nhưng đôi mắt vẫn không giấu nổi sự tự đắc:
“Thường thôi, thường thôi! Đó là đá dùng để lót chuồng gà cho tiểu tử Diệp Phàm nhà ta thôi. Các vị từ Nhân giới đến cứ tự nhiên, nhớ để lại vũ khí ở trạm kiểm lâm bên ngoài. Ở đây chúng ta tôn trọng hòa bình và canh tác hữu cơ.”
Phía bên kia sân, Huyết Sát Ma Tướng – kẻ từng một thời thét ra lửa – nay lại ngoan ngoãn đeo tạp dề đỏ, bưng khay trà đi đi lại lại giữa các bàn tiệc. Hắn hãnh diện khoe với mọi người:
“Rượu này là rượu nếp do đích thân chủ nhân ủ từ gạo linh mễ thu hoạch vụ trước. Các vị nếm thử đi, uống một ngụm tăng mười năm tu vi, đặc biệt là không hề có tác dụng phụ của tâm ma!”
Đám Ma Vương và Thánh Tử của Vạn Ma Điện vốn dĩ kiêu ngạo, lúc này đều ngồi ngay ngắn như học sinh tiểu học. Họ không phải sợ Nguyệt Cơ, mà là sợ “người nông dân” đang chuẩn bị xuất hiện kia. Trong tâm thức của họ, một kẻ có thể biến đất chết thành linh địa, dùng cuốc bới ra thần binh, chắc chắn là một tồn tại kinh khủng đã vượt xa cấp bậc Ma Thần.
Đúng lúc đó, một tiếng thông báo lanh lảnh vang lên:
“Nữ Hoàng giá đáo! Phù mã xuất hiện!”
Cả thung lũng im bặt. Từ phía gian nhà tranh được tu sửa nguy nga như cung điện, Nguyệt Cơ bước ra. Nàng mặc một bộ hỉ phục rực rỡ, tà áo dài kéo lê trên thảm cỏ xanh mướt. Vẻ lạnh lùng thường ngày đã tan biến, thay vào đó là một nụ cười rạng rỡ và ánh mắt đầy tình tứ nhìn về phía người nam nhân đi bên cạnh.
Diệp Phàm bước ra, nụ cười trên môi có chút gượng gạo vì sức nặng của… số lượng trang bị phòng ngự trên người. Nhưng trong mắt tất cả quan khách, cái dáng đi có chút chậm chạp, vững chãi đó chính là phong thái “núi thái sơn sụp đổ trước mặt không đổi sắc” của một vị đại năng ẩn thế cực kỳ thận trọng.
“Đúng là khí phách thần tiên!” Một vị giáo chủ Nhân giới xuýt xoa. “Nhìn kìa, mỗi bước chân của Diệp đạo hữu đều trùng khớp với nhịp đập của đất trời. Đây chính là cảnh giới Thiên Nhân Hợp Nhất mà chúng ta hằng ao ước!”
Thực chất, Diệp Phàm chỉ đang cố gắng để không làm rơi những lọ thuốc độc trong tay áo ra ngoài mà thôi.
Lễ cưới bắt đầu. Thay vì bái thiên địa theo cách truyền thống đầy uy nghiêm, Diệp Phàm đã khéo léo yêu cầu tổ chức theo phong cách “Điền văn hòa hợp”.
Đôi tân nhân đứng trước một cây đại thụ nghìn năm mà Diệp Phàm đã tự tay trồng và tưới bằng nước suối linh thuần mỗi ngày. Diệp Phàm hắng giọng, lấy ra một bản hợp đồng – à không, một tờ văn sớ hỉ sự:
“Hôm nay, dưới sự chứng kiến của Thiên đạo, Ma đạo, và cả… lũ gà trong chuồng, ta, Diệp Phàm, tình nguyện kết duyên cùng Nguyệt Cơ. Từ nay về sau, có rau cùng ăn, có đất cùng cày. Nàng cai trị Ma giới, ta cai trị vườn rau, chúng ta nước sông không phạm nước giếng, nhưng giường chiếu thì phải chung một hướng.”
Tiếng cười rộ lên khắp thung lũng. Đám Ma tộc cảm thấy phong cách này thật mới lạ, còn đám người Nhân giới thì gật gù: “Đại ẩn ẩn ư lâm, đây chính là chân lý của đạo pháp tự nhiên.”
Nguyệt Cơ cảm động, nàng nắm lấy bàn tay to lớn, thô ráp đầy những vết chai vì cầm cuốc của Diệp Phàm, thì thầm: “Diệp đại ca, cảm ơn huynh đã ném ta vào hố bùn… ý ta là, đã cứu ta trong vườn rau ngày ấy.”
Khi hai người thực hiện nghi lễ “Giao bôi rượu linh mễ”, bầu trời Ma giới đột nhiên chuyển động. Những đám mây màu tím bấy lâu nay bỗng tan biến, nhường chỗ cho những tia nắng vàng rực rỡ từ không gian bên kia tràn sang. Linh khí và Ma khí hòa quyện vào nhau, tạo thành một cơn mưa nhỏ thanh lọc cả vùng hoang nguyên.
Đây chính là điềm báo của Thiên Đạo chúc phúc cho cuộc hôn nhân phá vỡ ranh giới giữa hai thế giới.
Bữa tiệc chính bắt đầu. Đám đông bắt đầu nháo nhào khi món ăn được dưa ra.
“Trời ơi! Đây là… sườn sụn Ma lợn hầm củ cải trắng?” Một vị Ma Vương hét lên, vội vã dùng ma lực để chiếm lấy đĩa thức ăn. “Củ cải này chứa quy luật mộc hệ tinh khiết nhất! Ta cảm thấy nút thắt tu vi nghìn năm của mình đang rục rịch!”
“Còn món này, canh cải xanh thanh nhiệt? Chỉ một bát mà xóa sạch hỏa độc trong tâm can ta bấy lâu nay!”
Cảnh tượng kỳ quặc xuất hiện: Những Ma đầu từng giết người không chớp mắt giờ đây đang tranh giành từng miếng đậu phụ, còn những lão đạo sĩ râu dài của Nhân giới thì đang cụng ly ầm ầm với những tướng quân Ma tộc về việc làm thế nào để bón phân cho hiệu quả.
Diệp Phàm ngồi ở vị trí chủ tọa, nhìn khung cảnh hỗn loạn nhưng ấm áp này, rốt cuộc cũng thở phào một cái. Anh khẽ chạm vào túi chứa đồ, định bụng lấy ra một loại tiên thảo đặc biệt làm quà bất ngờ cho Nguyệt Cơ, thì đột nhiên…
*Ầm!*
Một tiếng nổ lớn từ phía hàng rào phía Tây thung lũng. Toàn bộ quan khách bật dậy, vũ khí lại một lần nữa xuất hiện trong tay.
“Sát thủ?!” Diệp Phàm giật nảy mình, lập tức kích hoạt năm lớp màng hộ thể, lùi sâu vào sau lưng Nguyệt Cơ.
Thế nhưng, từ đống khói bụi hiện ra một bóng dáng nhỏ bé, chân đi đôi dép rơm, vai vác một bó hoa dại. Đó là một đứa bé của thôn dân vùng biên giới Ma giới, trông lem luốc nhưng đôi mắt sáng rực.
“Phù… phù… xin lỗi, con đến muộn!” Đứa bé hổn hển nói. “Ông nội nói, Ma Nữ Hoàng và đại thần trồng trọt cưới nhau là việc lớn nhất Ma giới, nên cả thôn con đã góp tiền mua tặng hai người một món quà.”
Nó cung kính đưa ra một chiếc giỏ đan bằng mây, bên trong không phải bảo vật trấn phái, không phải linh thạch nghìn năm, mà là một nắm hạt giống “Hoa Bình An” – loại hoa chỉ mọc ở những nơi hoàn toàn không có chiến tranh và thù hận.
Diệp Phàm nhìn nắm hạt giống, trong lòng bỗng dâng lên một cảm xúc kỳ lạ. Anh bước ra khỏi vòng bảo vệ, nhẹ nhàng xoa đầu đứa bé rồi đón lấy chiếc giỏ.
“Cảm ơn con. Đây là món quà cưới tuyệt vời nhất mà ta từng nhận.”
Nguyệt Cơ đứng bên cạnh, mỉm cười dịu dàng. Nàng biết, giây phút này, vương miện của nàng không còn lạnh lẽo nữa, vì nó đã được sưởi ấm bởi hơi thở của đất và lòng tin của con người.
Tiệc đến nửa đêm, khi khách khứa đã bắt đầu say mèm, Diệp Phàm dắt Nguyệt Cơ đi dạo trên con đường mòn quen thuộc trong vườn rau.
“Nàng thực sự muốn ở lại đây chứ?” Diệp Phàm hỏi, mắt nhìn những luống rau lấp lánh dưới ánh trăng tím. “Nơi này buồn tẻ, không có cung điện xa hoa, chỉ có phân bón và sâu bướm thôi.”
Nguyệt Cơ tựa đầu vào vai anh, nhắm mắt hít hà mùi hương của đất ẩm: “Nơi nào có huynh, nơi đó chính là hoàng cung của ta. Hơn nữa…” Nàng tinh quái liếc nhìn anh. “Ta còn phải giám sát bản hợp đồng kia mà. Nếu phu quân của ta lén lút trồng thêm ‘hoa thơm cỏ lạ’ bên ngoài thung lũng, ta biết tính sao?”
Diệp Phàm cười khổ: “Làm gì có chuyện đó. Một vườn rau này thôi đã khiến ta mệt muốn đứt hơi rồi. Để bảo vệ nàng, ta còn định lắp thêm một nghìn ba trăm cái bẫy cảm ứng quanh hàng rào nữa đây.”
“Huynh vẫn thận trọng như thế.”
“Không thận trọng thì sao sống đến lúc này để cưới nàng?”
Vượng Tài ở đằng xa hú lên một tiếng dài như đang chào mừng đêm động phòng hoa chúc của chủ nhân. Nhưng thực tế, nó vừa phát hiện ra một vị Ma Vương say rượu định nôn vào bồn cây kim cương của Diệp Phàm, và nó đang chuẩn bị tặng cho ông ta một cú đớp nhớ đời.
Trong căn phòng nhỏ ấm áp, ngọn nến đỏ lập lòe.
Diệp Phàm nhìn Nguyệt Cơ, người con gái giờ đã là thê tử của mình. Anh đưa tay tháo từng chiếc nhẫn phòng ngự ra, cởi bỏ lớp giáp mềm vướng víu. Lần đầu tiên sau nhiều năm, anh chấp nhận hạ xuống toàn bộ lớp phòng thủ trước một người.
“Cái đó…” Diệp Phàm ngập ngừng. “Nàng có thấy ta… quá nhát gan không?”
Nguyệt Cơ nắm lấy tay anh, đặt lên trái tim mình: “Trong thế giới tràn ngập sự liều lĩnh và chết chóc này, sự thận trọng của huynh chính là sự dịu dàng lớn nhất đối với những người huynh yêu thương. Đừng thay đổi, Diệp đại ca.”
Diệp Phàm mỉm cười, nụ cười chân thành nhất từ trước tới nay. Anh kéo nàng vào lòng, hơi thở ấm áp quyện vào nhau.
Nhưng đúng lúc không gian đang nồng nàn nhất, Diệp Phàm chợt dừng lại, mặt hơi biến sắc.
“Sao vậy?” Nguyệt Cơ lo lắng hỏi.
“Chờ đã…” Diệp Phàm thì thầm, tay thò xuống gầm giường lôi ra một chiếc hộp nhỏ. “Ta quên chưa kiểm tra xem trận pháp cách âm của phòng này có bị rò rỉ không. Để ta dán thêm hai tấm phù hiệu nữa cho chắc, ngộ nhỡ đám Ma Vương bên ngoài có kẻ tu luyện ‘Thuận Phong Nhĩ’ thì hổ mặt chết!”
Nguyệt Cơ nhìn chồng mình, người đàn ông vừa vô địch thiên hạ vừa… hèn một cách đỉnh cao, rồi nàng chỉ biết bật cười nắc nẻ.
“Được rồi, chàng cứ dán đi. Thiếp chờ chàng.”
Trăng lên đến đỉnh đầu, thung lũng Hắc Thổ chìm vào một giấc ngủ thanh bình. Ở Ma giới này, chưa bao giờ có một ngày nào yên ả đến thế. Cuộc hôn nhân của họ không chỉ là chuyện của hai người, mà là một dấu gạch nối mở ra một thời đại mới – thời đại mà ngay cả những Ma đầu hung tàn nhất cũng mơ về một vườn rau linh khí và một bát cháo nóng sau mỗi trận chinh chiến.
Dưới tán cây đại thụ, Vượng Tài nằm cuộn tròn, mơ thấy mình được ăn khoai lang nướng đến mức no căng bụng. Cuộc sống của một linh thú canh vườn, xem ra cũng chẳng tệ chút nào.
Đám cưới thế kỷ kết thúc, nhưng câu chuyện về “Lão nông gánh cả Ma giới trên vai” thì chỉ mới bắt đầu bước sang chương rực rỡ nhất.