Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 61: Diệp Thiên học cách bón phân

Cập nhật lúc: 2026-05-27 13:33:22 | Lượt xem: 4

Bầu trời Ma Giới lúc nào cũng mang một màu đỏ sẫm như máu loãng, thi thoảng lại có những luồng Ma khí vắt ngang qua như những con rồng đen giận dữ. Nhưng tại thung lũng Hắc Thổ Hoang Nguyên, bầu không khí lại mang một sắc thái hoàn toàn khác biệt. Nơi này thoang thoảng mùi đất ẩm, mùi thơm thanh khiết của Linh Mễ đang trổ bông và đặc biệt là một mùi hương “nồng nàn” khó tả đang bốc lên từ phía sau dãy chuồng gia súc.

Diệp Thiên, vị Thánh tử cao ngạo của Vạn Ma Điện, kẻ vốn dĩ sở hữu phong thái bất phàm, vạn người kính ngưỡng, lúc này đang đứng chết trân trước một đống “vật chất đen” cao như ngọn núi nhỏ. Trên tay hắn không phải là thanh Ma kiếm Tuyệt Thế diệt sát vạn quân, mà là một cái xẻng gỗ cũ kỹ, sứt sẹo do chính tay Diệp Phàm đẽo gọt.

“Diệp tiền bối… ngài nói đây là… tu hành?” Diệp Thiên run rẩy chỉ tay vào đống phân chuồng trộn lẫn với ma thảo mục nát, giọng nói chứa chan sự hoài nghi và một chút suy sụp tinh thần.

Diệp Phàm đứng cách đó mười trượng, đeo một chiếc khẩu trang dày cộm (tự chế từ da Ma thỏ thanh lọc), tay cầm gậy tre dài, gương mặt vô cùng nghiêm túc. Hắn gật đầu, giọng nói qua lớp vải nghe có vẻ thâm trầm và đầy bí hiểm:

“Ngươi nhìn thấy gì ở đó? Phân? Tạp chất? Sự dơ bẩn?”

Diệp Thiên cắn răng: “Chẳng lẽ không phải sao?”

Diệp Phàm thở dài, chắp tay sau lưng, chậm rãi bước đi (thực tế là đang tìm hướng gió để không bị mùi hôi xộc thẳng vào mũi). Hắn dùng tông giọng “đại sư ẩn thế” mà hắn đã dày công luyện tập:

“Nhầm rồi. Sai lầm lớn nhất của các ngươi chính là chỉ nhìn thấy vẻ hào nhoáng của quyền lực và tu vi. Ngươi có biết vì sao cây Linh Mễ của ta lại mọc được trên mảnh đất chết này không? Vì sao Ma khí nồng nặc ngoài kia lại bị thanh lọc?”

Diệp Thiên im lặng, ánh mắt bắt đầu lay động. Hắn đã thấy những cây lúa trong thung lũng này khỏe mạnh đến mức đáng sợ, mỗi hạt mễ đều chứa đựng linh khí thuần khiết đến mức ngay cả đại năng của Nhân giới cũng phải thèm khát.

“Đó là sự Luân Hồi.” Diệp Phàm trầm giọng, tung ra chiêu bài “văn hóa điền văn” kết hợp “triết lý cẩu đạo”: “Vạn vật sinh ra từ đất, rồi lại trở về với đất. Thứ mà ngươi gọi là dơ bẩn kia, chính là tinh hoa tinh túy nhất sau khi đã đi qua một chu kỳ của sinh mạng. Ngươi muốn đột phá Ma Vương? Ngươi muốn tẩy sạch tâm ma? Nếu ngươi không thể hạ mình đối mặt với cái dơ bẩn nhất của thế gian, làm sao ngươi thấy được cái thanh cao nhất của Thiên đạo?”

Lão Ma Đầu Vong Tiên ở trong chiếc nhẫn treo trên cổ Diệp Phàm nín thở. Lão thầm chửi trong lòng: *“Thằng tiểu tử này đúng là thiên tài lừa đảo! Nó chỉ là lười dọn chuồng nên mới lừa tên nhóc kia làm thay, vậy mà dám nâng tầm lên thành Thiên đạo Luân hồi? Lạy trời, tên Diệp Thiên kia mà tin thì đúng là hết thuốc chữa!”*

Nhưng… Diệp Thiên thật sự đã tin.

Là một Thánh tử, hắn luôn tiếp xúc với những công pháp nghịch thiên, những bí tịch sát phạt. Chưa từng có ai dạy hắn về “cái gốc” của vạn vật. Nhìn ánh mắt sâu thẳm (thực ra là do thiếu ngủ vì đào hầm cả đêm) của Diệp Phàm, Diệp Thiên cảm thấy trong lòng như có một cánh cửa mới mở ra.

“Ta hiểu rồi… Phân, chính là sự tích lũy của quá khứ. Bón phân, chính là đem quá khứ nuôi dưỡng cho tương lai!” Diệp Thiên thì thào, hai mắt dần trở nên sáng rực: “Tiền bối, ta đã quá nông cạn!”

Hắn cầm chắc chiếc xẻng gỗ, bước một bước dứt khoát vào đống phân chuồng. Một mùi hương “nghẹt thở” bốc lên, khiến hộ thể ma khí của hắn tự động bộc phát.

“Tắt ma khí đi!” Diệp Phàm quát khẽ: “Dùng chân tâm mà cảm nhận. Ma khí của ngươi quá cường bạo, sẽ làm tổn thương các hạt linh tử trong đó. Ngươi phải dùng lực đạo nhu hòa nhất, như thể đang dỗ dành một hài nhi, nhẹ nhàng lật từng lớp lên, trộn với Ma thạch vụn này theo tỷ lệ ba phần tinh khôi bảy phần mục nát.”

Diệp Thiên hít một hơi sâu (sau đó hối hận vì suýt ngất xỉu), hắn thu hồi toàn bộ ma khí, mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán. Thánh tử Vạn Ma Điện, kẻ từng một mình đại chiến với ba đầu Ma Thú cấp 6 mà không biến sắc, nay lại đang đổ mồ hôi hột vì… trộn phân.

Cách đó không xa, Nguyệt Cơ đang tưới nước cho đám dưa hấu. Nàng nhìn thấy cảnh tượng này thì không khỏi lắc đầu. Nàng tiến lại gần Diệp Phàm, hạ thấp giọng: “Chủ nhân, ngài thực sự bắt hắn làm việc này sao? Hắn là Thánh tử đấy, nếu để Vạn Ma Điện biết được bọn họ đang ‘nuôi dưỡng tương lai’ bằng cách này, e là họ sẽ san phẳng thung lũng này mất.”

Diệp Phàm rụt cổ, lẩm bẩm: “Thế nên ta mới bảo ngươi phải giấu kỹ trận pháp vào. Vả lại, ta đang cứu hắn đấy chứ? Ngươi xem khí tức của hắn xem, có phải là đang bình ổn hơn rất nhiều không?”

Nguyệt Cơ nhìn kỹ lại, bỗng nhiên đôi mắt đẹp của nàng nheo lại kinh ngạc. Quả thật, mỗi một lần Diệp Thiên vung xẻng, động tác vốn vụng về đã dần trở nên nhịp nhàng. Mỗi một hơi thở của hắn đều hòa quyện với nhịp điệu của lòng đất. Tạp niệm trong ánh mắt hắn biến mất, thay vào đó là một sự tập trung cao độ, một loại trạng thái “Thiền” mà chỉ những kẻ khổ tu lâu năm mới có được.

Vượng Tài, con chó đen gầy gò, lững thững đi ngang qua. Nó liếc nhìn Diệp Thiên một cái đầy khinh bỉ, sau đó vểnh tai lên, bước đến gần đống phân rồi… thản nhiên phóng uế thêm một bãi ngay cạnh chân Diệp Thiên.

“Hỗn xược!” Diệp Thiên theo bản năng định quát lên, nhưng hắn chợt nhớ tới lời dạy của Diệp Phàm. Hắn nhìn bãi phân mới của Vượng Tài, rồi nhìn vào đôi mắt đờ đẫn của con chó.

Trong nháy mắt đó, hắn thấy được một sự thản nhiên thoát tục. Con chó này… nó chẳng cần tu luyện công pháp, nó chỉ ăn rồi ngủ, ngủ rồi phóng uế, nhưng khí tức của nó lại thâm trầm như biển cả.

“Ta hiểu rồi! Đạo pháp tự nhiên!” Diệp Thiên thốt lên, hắn cúi người xuống, dùng xẻng xúc cả bãi phân của Vượng Tài vào đống trộn. Hắn không còn thấy bẩn nữa. Trong mắt hắn, đây là một loại “Ma khí biến dị” đã được tiêu hóa bởi một vị “Ma thú cao giai”, là báu vật hiếm có!

Diệp Phàm đứng đằng xa suýt nữa thì đánh rơi cái gậy tre. Hắn lẩm bẩm: “Thôi xong, thằng bé này hỏng não thật rồi. Vượng Tài, ngươi cho hắn ăn bùa mê gì vậy?”

Vượng Tài chỉ vẫy đuôi, kêu “Gâu” một tiếng rồi thản nhiên đi nằm sưởi dưới ánh mặt trời đỏ rực.

Cứ như vậy, cả một buổi sáng, thung lũng Hắc Thổ chứng kiến một cảnh tượng vô tiền khoáng hậu: Một vị Thánh tử Ma đạo, quần áo lấm lem, mồ hôi đầm đìa, vừa lẩm bẩm về “Luân hồi sinh tử” vừa hăng say trộn phân chuồng.

Sau ba canh giờ làm việc cật lực, Diệp Thiên gánh hai sọt lớn “thành phẩm” đi ra cánh đồng phía đông, nơi Diệp Phàm đã đánh dấu sẵn những luống rau cải đang hơi vàng lá.

“Tiền bối, đã xong!” Diệp Thiên thở hổn hển, nhưng tinh thần lại vô cùng phấn chấn.

Diệp Phàm bước tới, ra vẻ kiểm tra (thực ra là đứng cách xa ba bước cho an toàn). Hắn gật đầu: “Tạm được. Bây giờ, đến bước quan trọng nhất: Bón. Nhớ kỹ, không được dùng sức mạnh tay, phải rải đều xung quanh rễ cây trong phạm vi ba tấc. Khi rải, lòng phải tĩnh như mặt hồ, không được có chút sát ý nào. Rau cải này là linh hồn của thung lũng, nếu ngươi mang theo sát ý của Ma đạo để bón cho chúng, chúng sẽ khô héo mà chết.”

Diệp Thiên gật đầu lia lịa. Hắn quỳ xuống cạnh một cây rau cải nhỏ. Bàn tay vốn quen với việc bóp nát yết hầu đối phương, nay lại nhẹ nhàng run rẩy lấy từng vốc phân bón rải xuống.

Ban đầu, hắn vẫn còn chút lúng túng. Nhưng khi một chút khí tức ấm áp từ cây cải (do được tưới nước linh khí từ trước) chạm vào đầu ngón tay hắn, Diệp Thiên cảm thấy một luồng dòng điện chạy dọc sống lưng.

Dưới lớp đất đen kịt, hắn dường như nghe thấy tiếng rễ cây đang “uống” lấy tinh hoa mà hắn vừa bón xuống. Hắn cảm nhận được niềm vui của sự sinh sôi. Một loại cảm xúc mà một kẻ sống trong chém giết như hắn chưa bao giờ được nếm trải.

Trong đầu Diệp Thiên bỗng nhiên hiện lên những đoạn công pháp hóc búa của Vạn Ma Quyết mà bấy lâu nay hắn không thể đột phá.

*“Vạn vật đều có linh, Ma vốn là từ Tâm mà ra. Nếu Tâm có thể bao dung lấy cái thối mục, thì lực lượng Ma đạo sẽ không còn là gánh nặng, mà là một phần của sự sinh tồn…”*

Oanh!

Một tiếng nổ nhỏ vang lên trong biển thức của Diệp Thiên. Luồng ma khí hỗn loạn quanh người hắn đột nhiên co rút lại, sau đó chuyển hóa thành một màu đen tuyền đậm đặc nhưng vô cùng ôn hòa. Những vết sẹo nhỏ trên tay hắn do luyện công sai cách từ năm xưa bắt đầu khép lại và biến mất.

Cảnh giới của hắn, vốn đang kẹt ở đỉnh phong Ma Tướng suốt hai năm, nay bỗng dưng lỏng lẻo.

“Hắn… hắn đột phá rồi?” Nguyệt Cơ đứng xa trông thấy, miệng há hốc không tin nổi vào mắt mình.

Nàng đã thấy bao nhiêu thiên tài dùng đan dược cực phẩm, dùng ma tinh vô số để đột phá, nhưng chưa bao giờ thấy ai đột phá nhờ vào việc đi bón phân cải.

Diệp Phàm cũng nghẹn họng. Hắn vội vã lùi lại thêm mười bước, tay bấm quyết phòng ngự, tâm niệm chuyển động liên tục: *“Hỏng rồi! Tên này đột phá rồi sẽ mạnh lên, lỡ hắn nhận ra mình lừa hắn bốc phân, hắn có cầm xẻng phang mình không? Hay là mình bồi thêm vài trận pháp ẩn nấp xung quanh ngay bây giờ?”*

Nhưng Diệp Thiên không hề có ý định tấn công. Hắn vẫn quỳ đó, đầu cúi thấp trước cây rau cải. Một vòng tròn đen sẫm tỏa ra từ người hắn, khiến đám đất xung quanh bỗng chốc trở nên màu mỡ lạ kỳ.

Lão Ma Đầu Vong Tiên trong nhẫn cười khổ: *“Tiểu tử Diệp Phàm này, thật sự là cái gì cũng làm được. Ma giới hàng vạn năm qua đi chệch đường rồi. Hóa ra cách tốt nhất để thuần hóa Ma tính không phải là trấn áp, mà là bắt chúng đi làm nông dân!”*

Diệp Thiên đứng dậy, quay người lại, quỳ sụp xuống trước mặt Diệp Phàm, dập đầu ba cái thật kêu:

“Đa tạ tiền bối chỉ điểm! Đệ tử bấy lâu nay tự phụ thiên tài, thực chất chỉ là một hạt bụi trong gương. Nhờ có gánh phân này, đệ tử mới thấy được chân lý của Ma đạo đích thực. Ma, không phải là để hủy diệt, mà là để bảo vệ và nuôi dưỡng những gì mình trân quý!”

Diệp Phàm đổ mồ hôi lạnh, nhưng mặt vẫn tỏ ra “tỉnh bơ”, phất tay một cách quý tộc:

“Đứng lên đi. Ngươi hiểu được là tốt. Ma đạo của ngươi, bây giờ mới thật sự bắt đầu. Nhưng nhớ kỹ, không được tiết lộ với bất kỳ ai về ‘Kỹ thuật luân hồi phân bón’ này. Đây là bí truyền của Trường Sinh Môn chúng ta, để lộ ra sẽ gây ra đại loạn trong giới làm nông, ý ta là đại loạn trong tu chân giới.”

“Đệ tử tuân mệnh!” Diệp Thiên lúc này đã hoàn toàn coi Diệp Phàm như thần thánh phương nào. Hắn nhìn xuống đôi bàn tay lấm bẩn của mình, cảm thấy đó là đôi bàn tay vĩ đại nhất thế giới.

Bỗng nhiên, từ ngoài thung lũng, một tiếng hú vang trời vang lên, kèm theo đó là áp lực của một đại năng cường giả đang tới gần.

“Vạn Ma Điện Thánh sứ đến đón Thánh tử! Kẻ nào dám giam cầm Thánh tử ta ở nơi hoang dã này? Bước ra chịu chết!”

Diệp Phàm giật thót mình, theo bản năng muốn tìm đường đào tẩu. Hắn vội vàng nhìn quanh: “Xong đời rồi, người nhà hắn tìm đến tính sổ rồi! Nguyệt Cơ, Vượng Tài, chuẩn bị hành lý, chúng ta rút xuống hầm tầng 12 ngay lập tức!”

Tuy nhiên, Diệp Thiên lại đứng bật dậy. Hắn không còn vẻ run sợ trước trưởng bối như trước. Hắn vung tay, luồng ma khí mang theo hương vị của… đất ẩm và phân mục tỏa ra, tạo thành một màng bọc bảo vệ cả vườn rau.

“Thánh sứ im miệng!” Diệp Thiên quát lớn, tiếng vang rền trời: “Bản Thánh tử đang ở đây ngộ đạo, nếu ai dám làm xước một chiếc lá rau cải ở đây, ta sẽ băm vằn kẻ đó làm phân bón cho mùa sau!”

Sứ giả Vạn Ma Điện vừa mới đáp xuống cửa thung lũng, nghe thấy vậy thì suýt nữa rơi thẳng từ trên mây xuống đất. Lão nhìn thấy Thánh tử nhà mình đang mặc áo vải thô, tay cầm xẻng gỗ, chân đầy bùn đất, lại còn hô hào chuyện làm phân bón… lão dụi mắt ba lần, không dám tin đây là thiên tài tuyệt thế của tông môn.

“Thánh tử… ngài… ngài bị tà thuật gì ám rồi?” Sứ giả run rẩy hỏi.

Diệp Thiên cười lạnh, phất tay một cái. Một luồng khí thế cường đại bùng phát, áp chế thẳng vào Sứ giả. Đó không phải là sát khí thuần túy, mà là một loại áp lực nặng nề và bao la như đại địa.

“Ngươi thì biết cái gì? Đi vào đây, bỏ vũ khí xuống! Muốn gặp ta? Trước tiên đi gánh cho ta mười sọt đất đen thanh lọc rồi nói chuyện tiếp!”

Sứ giả đờ người. Lão nhìn vào thung lũng, nơi có một lão nông dân trẻ tuổi (Diệp Phàm) đang len lén nấp sau gốc cây táo, và một con chó đen đang ngáp dài.

Thế giới này điên rồi sao?

Diệp Phàm đứng sau gốc táo, lòng thầm gào thét: *“Đừng kéo ta vào! Ta chỉ muốn yên ổn làm nông dân thôi! Các ngươi muốn cãi nhau thì ra ngoài thung lũng mà cãi! Cây cải của ta vừa mới được bón phân, đừng làm rung chuyển mặt đất!”*

Trong khi đó, Lão Ma Đầu Vong Tiên trong nhẫn thở dài một hơi, lần đầu tiên trong đời lão cảm thấy lo lắng cho tương lai của toàn bộ Ma giới. Nếu cứ đà này, chẳng bao lâu nữa, Vạn Ma Điện sẽ trở thành Vạn Ma Trang Trại, và thứ thống trị thế giới này sẽ không phải là Ma khí, mà là… bắp cải linh khí.

Cuối chương, ánh hoàng hôn đỏ rực buông xuống thung lũng. Diệp Thiên gánh thêm một sọt phân cuối cùng, bóng dáng cao lớn của hắn in dài trên mặt đất, trông giống như một vị chiến thần… chuyên ngành nông nghiệp. Hắn nhìn Diệp Phàm với ánh mắt sùng kính tuyệt đối, còn Diệp Phàm thì đang bận rộn tính toán xem làm sao để thu thêm “phí gia sư” từ Vạn Ma Điện mà không bị lộ thân phận.

Bữa tối hôm đó, tại trang trại, món ăn chính vẫn là canh cải xanh. Nhưng đối với Diệp Thiên, đó là bát canh ngon nhất, chứa đựng “Đạo” sâu sắc nhất mà hắn từng được nếm trải trong đời.

Ma giới vốn dĩ đầy rẫy hận thù, dường như vì sự “nhát chết” và bàn tay lao động của một kẻ xuyên không mà bắt đầu… biến mùi.

Và đâu đó trong bóng tối của lòng đất, tiếng cuốc của Diệp Phàm vẫn đều đặn vang lên. “Phải đào sâu thêm mười trượng nữa! Đám Thánh tử này quá rắc rối!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8