Trường Sinh Môn Hạ: Ta Tại Ma Giới Làm Ruộng
Chương 89: \”Các vị đến mua rau hay đến đánh nhau?\”

Cập nhật lúc: 2026-05-27 13:53:05 | Lượt xem: 4

Bầu trời Hắc Thổ Hoang Nguyên vốn dĩ đã có màu tím thẫm như một vết tụ huyết lâu ngày, nhưng sáng hôm nay, màu tím ấy lại bị thay thế bởi một màu đen kịt, nồng nặc mùi lưu huỳnh và tiếng sấm rền vang lẫy lừng.

Diệp Phàm đang ngồi xổm bên cạnh luống cải bắp xanh mướt – thứ màu xanh duy nhất lạc lõng giữa vùng đất chết này. Anh cầm một chiếc muỗng gỗ, tỉ mỉ tưới từng chút nước từ “Nhược Thủy Bình” (thực chất là cái bình gốm anh nhặt được dưới suối nhưng đã qua tay anh thanh lọc bảy bảy bốn chín lần). Nghe tiếng sấm nổ ngang tai, Diệp Phàm run tay một cái, nước suýt chút nữa đổ quá đà vào gốc rau.

“Lại nữa à?” Diệp Phàm lẩm bẩm, gương mặt trẻ trung hơi tái đi vì sợ hãi. “Chẳng lẽ đám tu sĩ chính đạo hôm qua về mách lẻo, rồi kéo cả họ hàng hang hốc đến đây tính sổ sao? Ta đã bảo là cho không số thảo dược đó rồi mà, còn muốn thế nào nữa?”

Anh vội vàng đứng bật dậy, chiếc cuốc rỉ sét vắt ngang vai. Theo phản xạ tự nhiên của một truyền nhân Trường Sinh Môn chính tông, điều đầu tiên Diệp Phàm làm không phải là vận công, mà là bấm tay tính toán xem đường tẩu thoát nào là nhanh nhất.

“Vượng Tài! Nguyệt Cơ! Mau ra đây! Có biến!”

Từ trong căn chòi lá nhỏ lụp xụp nhưng ẩn chứa bên dưới là một địa cung kiên cố như pháo đài, một bóng đen gầy gò phóng ra. Vượng Tài – con chó đen mắt lờ đờ, trông giống như một con chó hoang chết đói, nhưng bước chân lại lướt đi không một tiếng động trên nền đất cứng. Nó khịt mũi một cái, rồi rên rỉ nhỏ trong cổ họng, cái đuôi cụp xuống giữa hai chân.

“Gâu… (Chủ nhân, hơi thở này không phải người, là một đám Ma tộc, số lượng cực nhiều!)”

Nguyệt Cơ cũng từ sau vườn bước ra. Cô nàng hôm nay vẫn khoác lên mình bộ đồ vải thô của người hầu, tóc búi đơn giản bằng một cành cây nhỏ, nhưng khí chất lạnh lùng vẫn không sao giấu được. Cô nheo mắt nhìn về phía chân trời đang bị che lấp bởi hàng ngàn bóng đen đang hạ xuống.

“Công tử, đây là quân đoàn của Vạn Ma Điện. Nhìn khí tức kia, có lẽ là thủ vệ của Vạn Ma Thánh Tử.” Nguyệt Cơ trầm giọng nói, trong mắt thoáng hiện lên một tia phức tạp. “Xem ra danh tiếng về nông trại của ngài đã lan đến tai bọn chúng rồi.”

Diệp Phàm nghe đến “Vạn Ma Điện” thì da đầu tê dại. Ở cái đất Ma giới này, Vạn Ma Điện chẳng khác nào hoàng gia. Anh chỉ là một tiểu tử ở ẩn muốn trồng rau, sao lại dính líu đến đám đại ca xã hội đen này chứ?

“Mau! Kích hoạt trận pháp ‘Bách Điệp Thiên Thủ’ cho ta! Không, thôi bỏ đi, trận đó lộ liễu quá. Kích hoạt ‘Yên Diệt Trần Thế Trận’ kết hợp với ‘Mê Tung ảo ảnh’!” Diệp Phàm cuống cuồng ra lệnh, tay chân quýnh quáng lấy từ trong ngực áo ra hàng chục tấm phù chú phòng ngự dán đầy lên người mình.

Trong khi Diệp Phàm đang bận rộn bao bọc bản thân như một chiếc kén, thì ở phía chân trời, quân đoàn Ma tộc đã áp sát.

Một nghìn kỵ binh cưỡi trên lưng những con “U Linh Ma Mã” lửa cháy bập bùng ở móng chân, xếp thành hàng lối uy nghiêm. Dẫn đầu là một chiếc chiến xa được kéo bởi bốn con Giao Long tàn hồn, tỏa ra áp lực kinh người khiến đất đá xung quanh nông trại bắt đầu rạn nứt.

Trên chiến xa, một nam tử trẻ tuổi mặc chiến giáp màu đen huyền diễm lệ, tay cầm một thanh trường thương đang rực cháy ma hỏa. Đó chính là Diệp Thiên – Thánh tử của Vạn Ma Điện, người được mệnh danh là thiên tài nghìn năm có một của Ma tộc.

Diệp Thiên nhìn xuống phía dưới. Giữa một vùng Hắc Thổ hoang vu, chết chóc, đột nhiên xuất hiện một mảnh vườn nhỏ xanh rờn, tràn đầy sinh khí. Cảnh tượng này đối với bất kỳ Ma tộc nào cũng đều là một sự khiêu khích cực lớn, vì linh khí và ma khí vốn dĩ xung khắc như nước với lửa.

“Chính là nơi này?” Diệp Thiên giọng lạnh như băng, hướng về phía thuộc hạ hỏi.

“Bẩm Thánh tử, chính xác là nơi này. Tin đồn nói rằng nơi đây có một vị đại năng ẩn thế, có thể biến đá thành vàng, biến ma khí thành linh điền. Ngay cả Huyết Sát Ma Tướng cũng đang ở đây làm phu kéo xe cho hắn.” Một tên thuộc hạ run rẩy bẩm báo.

Diệp Thiên hừ lạnh một tiếng. Hắn vốn không tin trên đời có loại chuyện hoang đường như vậy. Hắn cho rằng đây chắc chắn là một tu sĩ Nhân giới đang dùng bí thuật nào đó để do thám Ma giới, hoặc giả là một kẻ đang nắm giữ một bảo vật thượng cổ liên quan đến sinh mệnh.

“Huyết Sát, ra đây cho ta!” Diệp Thiên hét lớn, tiếng vang như sấm sét nổ tung giữa tầng mây.

Từ trong hầm phân của nông trại, Huyết Sát Ma Tướng đầu đội mũ rơm, tay cầm xẻng, người đầy mùi phân hữu cơ lựng lẫy bước ra. Gã vừa thấy Diệp Thiên, sắc mặt liền thay đổi, vội vã lau tay vào vạt áo, miệng lầm bầm: “Chết tiệt, sao tên tổ tông này lại đến đây vào đúng lúc mình vừa mới bón phân cho ruộng cải chứ?”

Huyết Sát chạy lại gần hàng rào (được Diệp Phàm gia cố bằng gỗ cây U Minh), hét vọng lên: “Thánh tử điện hạ! Sao ngài lại mang quân đến đây rầm rộ thế này? Mau thu binh đi, tiền bối đang… đang bận việc đại sự!”

Việc đại sự mà Huyết Sát nói chính là việc Diệp Phàm đang ngồi xổm đếm từng cái túi trữ vật để xem nếu phải chạy trốn thì mang theo cái gì là quý nhất.

Diệp Thiên thấy bộ dạng của Huyết Sát thì tức đến tím mặt. Một ma tướng cấp cao của Ma giới, xưa nay chỉ biết giết chóc, giờ đây lại đi cầm xẻng, nói chuyện thì sặc mùi… phân bón.

“Ngươi nhìn lại mình đi! Ngươi còn ra thể thống gì của Ma tộc nữa không?” Diệp Thiên chỉ thương về phía Huyết Sát. “Kêu kẻ tự xưng là U Minh Ma Quân ra đây. Ta muốn xem hắn có ba đầu sáu tay gì mà dám tẩy não cả thuộc hạ của Vạn Ma Điện!”

Lúc này, Diệp Phàm nhận ra trốn cũng không xong. Anh hít một hơi thật sâu, tự nhủ: *“Bình tĩnh, Diệp Phàm. Ngươi có Trường Sinh Công, ngươi có trăm lớp trận pháp, ngươi còn có Vượng Tài. Cứ đóng giả cao nhân như mọi khi là được. Chỉ cần họ không thấy mình sợ, thì họ sẽ là người sợ.”*

Diệp Phàm lấy lại bình tĩnh, gương mặt đột ngột chuyển sang trạng thái “cao nhân đắc đạo”: ánh mắt xa xăm, nụ cười nhạt như có như không, bộ dáng không màng thế sự. Anh cầm chiếc cuốc rỉ sét, chậm rãi mở cổng tre, bước ra ngoài.

Theo sau anh là Nguyệt Cơ và con chó gầy Vượng Tài.

Sự xuất hiện của bộ ba này khiến quân đoàn một nghìn người trên không trung im bặt trong chốc lát. Một thanh niên trông như phàm nhân, không có một chút ma khí hay linh khí dao động (vì Trường Sinh Công có khả năng ẩn nấp hoàn hảo), một cô hầu gái xinh đẹp tuyệt trần, và một con chó rách rưới.

Diệp Thiên nheo mắt. Càng không nhìn thấu tu vi của đối phương, hắn càng cảm thấy bất an. Trong thế giới tu chân, phàm nhân không thể sống sót ở Hắc Thổ Hoang Nguyên quá mười nhịp thở. Kẻ này đứng đây, bình thản như không, chứng tỏ tu vi đã đạt đến mức phản phác quy chân.

Không khí đông cứng lại. Sát khí từ quân đoàn Ma tộc khiến cỏ dại xung quanh hàng rào bị ép cho rạp xuống đất.

Diệp Phàm nhìn nhìn đống kỵ binh rầm rộ, nhìn nhìn những con Giao Long đang gầm thét, rồi cuối cùng ánh mắt anh dừng lại ở ruộng cải xanh mướt phía sau mình. Anh đột nhiên cảm thấy xót xa. Đám ngựa kia nếu xuống đây, chẳng phải sẽ giẫm nát hết công sức lao động một tháng qua của anh sao?

Vì quá lo lắng cho ruộng cải, giọng nói của Diệp Phàm có chút run rẩy, nhưng lọt vào tai đám Ma tộc, nó lại trở thành sự rung động mang tính cảnh cáo thâm trầm.

Anh hắng giọng, phá vỡ sự im lặng bằng một câu hỏi:

“Này các vị… đường xa vạn dặm đến đây, rốt cuộc là muốn mua rau hay là đến đây để đánh nhau?”

Một câu hỏi đơn giản, nhưng lại mang theo một loại ma lực khó tả.

Vạn quân im lặng. Diệp Thiên sững sờ.

“Mua… mua rau?” Diệp Thiên lặp lại, thanh trường thương trong tay khẽ hạ xuống. Hắn chuẩn bị hàng trăm câu thoại để khiêu khích, hàng chục tuyệt chiêu để thăm dò, nhưng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ được hỏi câu này.

Huyết Sát Ma Tướng đứng bên cạnh vội vàng chữa cháy: “Đúng đúng! Thánh tử, rau ở đây là cực phẩm! Ngài ăn một miếng, đảm bảo tâm ma tiêu tán, huyết mạch lưu thông, so với việc đánh nhau chỉ có lợi chứ không có hại!”

Diệp Thiên nhìn Huyết Sát bằng ánh mắt như nhìn kẻ điên: “Ngươi bảo bản tọa dẫn theo vạn quân, vượt vạn dặm hoang nguyên đến đây chỉ để… mua một bó rau cải sao? Truyền ra ngoài, uy danh Vạn Ma Điện để ở đâu?”

Diệp Phàm nghe thấy chữ “Vạn Ma Điện” thì tim lại đập thình thịch, nhưng anh vẫn cố tỏ ra cứng cỏi: “Thánh tử điện hạ, trồng rau cũng là một loại tu hành. Trong một bắp cải này có chứa đạo lý sinh diệt của thiên địa. Nếu ngươi đến để đánh nhau, thì ta nói thật, trang trại của ta không tiếp đón khách không văn minh. Còn nếu mua rau, xin vui lòng xếp hàng và… dắt ngựa của các ngươi ra xa ruộng lúa của ta một chút. Chúng nó đang thổi hơi nóng làm héo lá rau rồi kia kìa!”

Hành động chỉ trỏ đầy “vô tri” của Diệp Phàm khiến đám thuộc hạ của Diệp Thiên tức giận lồng lộn. Một tên ma binh hét lớn: “Gỗ mục không thể chạm! Dám đối xử với Thánh tử như thế, chết đi!”

Tên ma binh vung đao, một đạo ma ảnh đen kịt hình đầu lâu lao về phía Diệp Phàm.

Diệp Phàm kinh hãi, trong lòng hét lên: *“Chết ta rồi!”*. Theo bản năng, anh cầm chiếc cuốc rỉ sét trước mặt hất nhẹ một cái để che chắn.

“Keng!”

Một tiếng động khô khốc vang lên. Đạo ma ảnh đáng sợ kia vừa chạm vào cái lưỡi cuốc rỉ sét của Diệp Phàm liền vỡ tan tành như bong bóng xà phòng. Không những thế, một luồng sức mạnh phản chấn vô hình truyền ngược lại khiến tên ma binh kia bị bắn bay ra xa vài trăm trượng, đâm sầm vào vách núi, bất tỉnh nhân sự.

Thực tế, cái cuốc của Diệp Phàm là thần binh trấn phái của Trường Sinh Môn, vốn mang theo hơi thở của “Trường Sinh Chi Khí”, là khắc tinh tự nhiên của ma khí âm hàn. Nhưng trong mắt Diệp Phàm, anh chỉ là đang “may mắn” gạt được một chiêu.

Cả đạo quân Ma tộc chấn động. Diệp Thiên cũng trợn tròn mắt.

Vừa rồi kẻ tấn công là một Ma Binh đỉnh phong, tương đương với Kim Đan kỳ của nhân tộc. Vậy mà đối phương chỉ dùng một cái cuốc, nhẹ nhàng phẩy tay như đuổi ruồi đã giải quyết xong?

*“Kẻ này quả nhiên là thâm tàng bất lộ!”* Diệp Thiên nghĩ thầm, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra sau lưng. *“Cái cuốc kia nhìn qua thì rỉ sét, nhưng lúc va chạm lại phát ra khí tức thái cổ bình hòa, có khả năng hóa giải vạn pháp. Chẳng lẽ đây là… Thần khí trong truyền thuyết?”*

Nguyệt Cơ đứng phía sau, đôi mắt đẹp lấp lánh ánh nhìn sùng bái. Cô thầm nghĩ: *“Chủ nhân quả là cao minh. Ngài cố ý hỏi chuyện mua rau để hạ thấp cảnh giác của chúng, sau đó ra tay gọn gàng để thị uy mà không cần lộ ra tu vi thực sự. Mỗi một hành động đều được tính toán vô cùng hoàn mỹ.”*

Bản thân Diệp Phàm lúc này lại đang nghĩ: *“May quá, cái cuốc này chắc là có tác dụng cách điện hay cái gì đó tương tự. Phải tìm cách đuổi tụi này đi mau, nếu chúng đồng loạt xông vào thì một cái cuốc cũng chẳng cứu được mạng mình.”*

Anh giả bộ thở dài một cái thật dài, mặt đầy buồn bã:

“Ôi, chúng sinh tham luyến sát phạt. Đã bảo là chỉ bán rau thôi mà. Tại sao cứ phải động chân động tay? Ruộng rau của ta là nơi thanh tịnh, các vị sát khí nồng như thế này, rau của ta sẽ đắng mất.”

Nói đoạn, anh cúi xuống, nhặt một củ cải trắng vừa được Huyết Sát nhổ lên, thản nhiên đưa về phía chiến xa của Diệp Thiên:

“Nể tình Huyết Sát là phu kéo xe cho ta đã lâu, củ cải này tặng không cho ngươi. Ăn xong rồi thì mang quân về đi. Ta còn phải bón phân cho xong đợt cải này trước khi trời tối.”

Diệp Thiên nhìn củ cải trắng trẻo, mập mạp đang tỏa ra một tầng hào quang mờ nhạt trong tay Diệp Phàm. Hắn cảm nhận được một luồng sinh mệnh lực tinh thuần chưa từng thấy đang lan tỏa trong không khí. Thứ này… thực sự không phải rau phàm.

Ma tộc lâu nay bị ma khí ăn mòn cơ thể, ai nấy đều mang trong mình tật bệnh hoặc tâm ma tiềm ẩn. Nhìn thấy củ cải này, bản năng sinh tồn trong sâu thẳm tâm hồn Diệp Thiên đột nhiên trỗi dậy mạnh mẽ. Hắn cảm thấy nếu mình ăn củ cải này, bình cổ tu vi nghìn năm có thể sẽ sụp đổ ngay lập tức.

Trong đầu Diệp Thiên lúc này diễn ra một trận chiến tư tưởng dữ dội: *“Đánh? Hắn có thần khí cái cuốc, có trận pháp không nhìn thấy hết được, lại có thể hóa giải công kích một cách nhẹ tênh. Nếu thua, danh tiếng của ta sẽ tan thành mây khói. Còn nếu lấy củ cải này về nghiên cứu… có lẽ đây là một cơ duyên thoát thai hoán cốt!”*

Sau vài phút im lặng khiến cả quân đoàn nín thở, Diệp Thiên đột ngột thu hồi trường thương. Hắn nhún người một cái, bay từ chiến xa xuống, hạ cánh trước mặt Diệp Phàm.

Cả đạo quân ồ lên kinh ngạc. Thánh tử cư nhiên hạ mình?

Diệp Thiên hơi khom người, hai tay đón lấy củ cải, trầm giọng nói:

“Tiền bối đã có nhã ý, Diệp Thiên xin nhận. Nhưng bản tọa đường đường là Thánh tử Vạn Ma Điện, chưa bao giờ ăn không đồ của ai. Chỗ này là một vạn Ma tinh thượng phẩm, xem như là tiền mua củ cải và tiền bồi thường vì thuộc hạ của ta đã mạo phạm.”

Hắn phẩy tay một cái, một túi trữ vật nặng trĩu bay vào tay Diệp Phàm.

Diệp Phàm cầm lấy cái túi, tim đập loạn nhịp vì sung sướng nhưng mặt vẫn không biến sắc. *“Một vạn Ma tinh? Trời ơi, mình phát tài rồi! Một củ cải đổi một vạn Ma tinh? Đám Ma tộc này giàu thật, hay là chúng nó bị khùng hết rồi?”*

Diệp Phàm gật đầu nhẹ, phong thái càng thêm bí hiểm:

“Ma tinh chỉ là vật ngoài thân, ta trồng rau là để độ người, không phải vì tiền. Nhưng nếu ngươi đã có lòng thành, ta sẽ nhận. Đi đi, nhớ mang theo tên lính kia về chữa trị.”

Diệp Thiên nhìn Diệp Phàm một cái sâu sắc, sau đó đột ngột quay người, hét lớn:

“Toàn quân nghe lệnh! Lui binh! Sau này, nông trại này là khu vực cấm của Vạn Ma Điện. Ai dám bén mảng đến quấy rối khi chưa có sự cho phép của bản tọa, giết không tha!”

Quân đoàn Ma tộc mang theo thắc mắc cực độ, nhanh chóng rút lui vào màn sương đen kịt như lúc mới đến.

Khi bóng dáng quân đoàn hoàn toàn biến mất, Hắc Thổ Hoang Nguyên lại trở lại vẻ tĩnh lặng ban đầu. Diệp Phàm bỗng thấy chân mình mềm nhũn, anh ngồi sụp xuống đất, thở hổn hển như người vừa thoát chết.

“Hú hồn… Hú hồn… Chút nữa là tiêu đời rồi.” Diệp Phàm vứt cái cuốc sang một bên, tay lau mồ hôi hột trên trán.

Vượng Tài lại gần liếm tay anh một cái: “Gâu gâu? (Chủ nhân, sao ngài không bảo chúng để lại ngựa? Thịt ngựa ma chắc ngon lắm!)”

Diệp Phàm trợn mắt: “Thịt cái đầu ngươi! Ngươi có biết đám kỵ binh đó mạnh cỡ nào không? Chỉ một hơi thở thôi cũng đủ thổi bay căn chòi của chúng ta rồi! Ta chỉ là gặp may thôi, may là thằng nhóc đó thích ăn củ cải!”

Huyết Sát Ma Tướng cũng run rẩy tiến lại, vẻ mặt khâm phục sát đất: “Tiền bối… ngài quả nhiên là… là thần nhân! Một củ cải có thể dọa lui vạn quân của Vạn Ma Thánh Tử. Sau hôm nay, cái tên ‘U Minh Ma Quân’ của ngài chắc chắn sẽ trấn động cả Cửu U!”

Diệp Phàm nghe thấy thế thì mặt mũi xám xịt: “Cái gì? Trấn động cái gì? Ta đã bảo là muốn ở ẩn rồi mà! Tại sao mọi chuyện cứ đi ngược lại thế này? Huyết Sát, mau, nhanh chân lên, kích hoạt thêm hai mươi lớp trận pháp nữa cho ta! Còn nữa, ruộng cải này… từ mai đổi tên thành ‘Khu rừng tử thần’ hay gì đó đi, đừng để bọn chúng tưởng đây là siêu thị nữa!”

Nguyệt Cơ nhìn Diệp Phàm đang cuống quýt sắp xếp phù chú, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười hiếm hoi. Cô biết, bất kể Diệp Phàm có muốn trốn tránh đến thế nào, thì giữa Ma giới khát máu này, một mầm xanh yên bình của anh đã bắt đầu gieo rắc một loại “ma lực” còn đáng sợ hơn cả sát lục – đó là sự chữa lành.

Nhưng đối với Diệp Phàm, tương lai tươi sáng ấy chẳng quan trọng bằng việc túi Ma tinh một vạn viên kia có thể giúp anh mua thêm bao nhiêu loại phân bón cao cấp từ trung tâm Ma Đô.

“Vượng Tài, hôm nay ăn lẩu củ cải ăn mừng nhé! Huyết Sát, gánh thêm nước đi, mai chúng ta phải gieo thêm hạt giống mới rồi!”

Tiếng gọi vang lên giữa thung lũng đỏ, khói bếp từ căn chòi nhỏ lại bắt đầu lững lờ bay lên, xóa tan một chút u ám của Ma giới. Thế gian này chính là kỳ lạ như thế, đôi khi vạn quân sát khí đằng đằng cũng chẳng bằng một câu hỏi: “Các vị đến mua rau hay đến đánh nhau?”

Đêm đó, tại cung điện nguy nga của Vạn Ma Điện.

Thánh tử Diệp Thiên ngồi xếp bằng, nhìn chằm chằm vào củ cải trắng đặt trên bàn. Toàn bộ lão quái vật trong điện đều vây quanh, không khí căng thẳng vô cùng.

“Thánh tử, ngài thực sự đổi một vạn Ma tinh lấy một thứ rau cỏ này sao?” Một trưởng lão giọng đầy hoài nghi hỏi.

Diệp Thiên không nói lời nào, hắn cầm lấy dao, khéo léo cắt một miếng nhỏ đưa vào miệng.

Cả căn phòng im lặng tuyệt đối.

Một giây sau, một luồng ánh sáng trắng tinh khiết từ trong người Diệp Thiên phát ra, chiếu sáng cả đại điện u tối. Những luồng ma khí đen đúa thường ngày bám quanh cơ thể hắn đột nhiên bị gột rửa sạch sẽ, thần sắc hắn trở nên minh mẫn lạ thường, thậm chí khí tức vốn đã kẹt ở cảnh giới Ma Vương suốt mười năm nay lại bắt đầu rục rịch thăng hoa.

“Trời ơi!” Diệp Thiên trợn mắt, toàn thân run rẩy. “Đây… đây không phải là rau! Đây là Quy Tắc Chi Lực của vạn vật! Vị đại năng kia… ngài ấy đang muốn cải tổ lại toàn bộ nền tảng của Ma giới chúng ta!”

“Mau! Truyền lệnh xuống!” Diệp Thiên đứng bật dậy, ánh mắt cháy rực. “Phái người mang thêm mười vạn Ma tinh nữa đến thung lũng kia. Nói là chúng ta muốn… đăng ký hội viên mua rau theo năm!”

Ở nông trại phía xa, Diệp Phàm đang ngủ say đột nhiên hắt xì một cái rõ to, quấn chặt lấy tấm chăn mỏng, trong mơ vẫn còn đang thấy mình bị một bầy bắp cải khổng lồ đuổi theo đòi làm chủ nhân. Anh không hề hay biết rằng, những ngày “thái bình” của mình sắp sửa kết thúc bởi một cuộc chạy đua mua rau quy mô toàn lục địa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8