Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 1: Trăm năm một giấc ngủ say

Cập nhật lúc: 2026-05-28 16:26:35 | Lượt xem: 8

**CHƯƠNG 1: TRĂM NĂM MỘT GIẤC NGỦ SAY**

Thanh Vân Trấn nằm nép mình dưới chân dãy núi Trường sương, nơi biên thùy xa xôi của Đông Huyền Châu. Ở đây, mùa hạ không rực rỡ nắng vàng mà thường chìm trong những màn sương mù bảng lảng, mang theo hơi lạnh của đá núi và mùi ẩm mục của rừng già. Thời gian tại trấn nhỏ này dường như cũng lười biếng hơn, nó trôi qua chậm rãi trên những mái ngói rêu phong, trên những con đường lát đá xanh đã mòn vẹt dấu chân của bao thế hệ phàm nhân.

Trong gian hậu viện của “Tô Gia Dược Điếm”, một không gian chật hẹp nồng đượm mùi thảo mộc khô, Diệp Vô Trần từ từ mở mắt.

Điều đầu tiên chạm vào tầm mắt hắn không phải là cung điện nguy nga của Cửu Tiêu Tiên Giới, cũng chẳng phải ánh hào quang chói lòa của vạn hỏa quy tông. Đó là một trần nhà bằng gỗ cũ kỹ, những thớ gỗ đã nứt nẻ, loang lổ vết ố vàng vì thấm nước mưa qua nhiều mùa gió bão. Ở góc xà ngang, một con nhện nhỏ đang lẳng lặng giăng tơ, từng sợi tơ mỏng manh run rẩy trong gió sớm, kiên nhẫn và tĩnh tại đến lạ thường.

Diệp Vô Trần muốn ngồi dậy, nhưng ngay lập tức, một cơn đau nhức nhối từ tứ chi truyền thẳng lên đại não, như thể có hàng vạn cây kim châm đang đâm xuyên qua tủy xương. Hắn khẽ rên rỉ, âm thanh khô khốc phát ra từ cổ họng khiến chính hắn cũng cảm thấy xa lạ.

“Vẫn chưa chết sao?”

Hắn thầm hỏi, giọng nói vang lên trong tâm trí như một tiếng thở dài vọng về từ hư không.

Hắn là ai?

Là Cửu Phẩm Đan Đế, Vô Trần Tiên Tôn – kẻ từng đứng trên đỉnh cao nhất của Đan Đạo, người mà chỉ cần một lời hứa luyện đan cũng đủ khiến các bậc chí tôn của Tiên giới phải cúi đầu? Hay hắn chỉ là một thiếu niên mồ côi gầy gò, kẻ đã gục ngã vì bạo bệnh bên vệ đường và được cha con nhà họ Tô nhặt về cứu giúp vào ba tháng trước?

Những mảnh vỡ ký ức thiên niên kỷ chợt ùa về như một dòng thác lũ, xé toạc sự tĩnh lặng của thực tại. Trong cơn mê loạn nửa thực nửa hư, hắn thấy mình đứng trên đỉnh Phù Hoa rực lửa. Chung quanh là những vị đạo hữu từng cùng hắn đàm đạo về trường sinh, nay ánh mắt ai nấy đều vẩn đục bởi tham lam và phản bội. Hắn thấy ánh kiếm lạnh lùng của Phùng Kinh Thiên đâm xuyên qua đan điền, thấy ngọn lửa Hồng Mông cuộn trào thiêu rụi lò luyện “Thần Đan” vạn năm công đức.

Và cuối cùng, hắn thấy chính mình mỉm cười. Một nụ cười thanh thản đến cực điểm khi hắn quyết định buông bỏ tất cả tu vi, linh hồn hóa thành một điểm sáng lao vào vòng xoáy luân hồi, tìm kiếm một con đường mà hắn gọi là “Đạo”.

“Vô Trần… Diệp Vô Trần…”

Hắn thầm gọi cái tên của kiếp này. Một trăm năm đã trôi qua kể từ giây phút định mệnh ấy. Nhân gian đã trải qua bao cuộc dâu bể, bao triều đại đổi thay, còn hắn giống như một kẻ lữ hành mệt mỏi vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài không thấy bến bờ. Linh hồn Tiên Tôn vẫn còn đó, nhưng tu vi bát ngạo thiên hạ đã tan biến hoàn toàn. Thân xác hiện tại không có lấy một tia linh khí, kinh mạch héo úa như cánh đồng hạn hán lâu ngày, rệu rã và mong manh.

“Kẽo kẹt —”

Cánh cửa gỗ mục nát đẩy ra, mang theo một luồng khí lạnh của sương sớm và mùi thơm ngan ngát, dịu nhẹ của thảo dược vừa mới hái.

“Trời ạ! Vô Trần, huynh tỉnh rồi thật sao?”

Một thiếu nữ với đôi mắt to tròn, lanh lợi lao vào. Nàng mặc bộ áo vải thô màu xanh nhạt, trên tạp dề còn vương chút vụn của lá thuốc khô. Mái tóc nàng búi đơn giản bằng một chiếc trâm gỗ, đung đưa theo từng nhịp bước chân vội vã. Đó là Tô Nguyệt Dao, con gái của lão chủ tiệm thuốc họ Tô.

Nàng đưa tay sờ lên trán hắn. Đôi bàn tay nàng hơi thô ráp vì phải làm những công việc nặng nhọc như băm thuốc, phơi thuốc, nhưng nó lại ấm áp một cách kỳ lạ – một thứ ấm áp chân thật của nhân gian mà Diệp Vô Trần đã lãng quên suốt vạn năm tu đạo.

“Hết sốt rồi. Cha nói huynh trúng gió độc, lại thêm cơ thể suy nhược từ bé, e là khó qua khỏi đêm qua. Thế mà huynh lại tỉnh lại được, thật là phúc lớn mạng lớn!”

Diệp Vô Trần nhìn nàng, ánh mắt hắn bình thản như mặt hồ không gợn sóng. Ở Tiên giới, những tiên tử xinh đẹp như hoa, da dẻ như ngọc, khí chất thoát tục nhiều không kể xiết, nhưng chưa từng có ai nhìn hắn bằng ánh mắt chân thành, lo lắng mà không chút vụ lợi như thế này. Trong mắt nàng, hắn không phải là vị Đan Đế uy trấn vạn giới, chỉ là một “tên lười” ăn bám mà cha nàng đã rủ lòng thương mang về.

“Nước…” Vô Trần khó khăn thốt ra một chữ.

“A! Nước, đúng rồi. Huynh đợi một chút!”

Tô Nguyệt Dao lật đật chạy ra ngoài, lát sau quay lại với một bát gốm sứt mẻ đựng đầy nước giếng trong vắt. Nàng cẩn thận đỡ đầu hắn lên, đút từng ngụm nhỏ. Vị nước mát lạnh thấm vào đầu lưỡi, chảy xuống cổ họng, mang theo hơi thở của đất mẹ. Diệp Vô Trần khép mắt, tận hưởng cảm giác tầm thường này. Trước đây, hắn chỉ uống tinh hoa cam lộ, trà linh dược vạn năm, chưa từng nghĩ một ngụm nước giếng bình dị lại có thể khiến linh hồn hắn rung động đến thế.

“Đa tạ… Nguyệt Dao muội muội.”

Nguyệt Dao bỗng đỏ mặt, nàng bĩu môi, đặt bát xuống bàn gỗ: “Ai là muội muội của huynh? Cha nói huynh chỉ lớn hơn muội một tuổi, nhưng nhìn cái bộ dạng lười biếng, nằm lì mấy tháng nay của huynh, muội thấy mình giống như đang nuôi một tên đệ tử nhỏ thì có!”

Nàng lải nhải thêm vài câu về việc thuốc thang đắt đỏ, rồi dặn hắn phải nghỉ ngơi cho kỹ trước khi bước ra gian ngoài để phụ cha bốc thuốc buổi sáng.

Diệp Vô Trần nằm đó, nghe tiếng chày giã thuốc vang lên từ phía trước: *Cộc. Cộc. Cộc.*

Thanh âm ấy đều đặn, bình dị mà có nhịp điệu riêng, như nhịp tim của nhân gian đang đập. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận cái đau đớn của thể xác phàm trần. “Lấy Đạo nhập Phàm” – câu nói này hắn từng nghe được từ một vị lão tổ thời thượng cổ trong một lần thám hiểm di tích, giờ đây lại trở thành định mệnh duy nhất của hắn. Muốn hiểu thấu ngọn nguồn của Đạo, có lẽ phải bắt đầu từ chỗ bình phàm nhất, nơi mà sinh lão bệnh tử không phải là những khái niệm xa vời, mà là hơi thở hằng ngày.

Hắn cố sức chống tay xuống giường, gượng dậy. Cảm giác chóng mặt ập đến như sóng xô, nhưng hắn vẫn nghiến răng chịu đựng. Hắn nhìn xuống bàn tay mình, đôi bàn tay mảnh khảnh, xanh xao của một thiếu niên mười sáu tuổi, không còn vẻ oai phong khi thao túng cửu thiên dị hỏa năm xưa.

Ánh mắt hắn chợt dừng lại nơi góc phòng. Ở đó, nằm lăn lóc giữa đống rác và gỗ vụn, là một cái lò luyện bằng đồng cũ kỹ, sứt mất một bên quai, ám muội khói than và rỉ sét. Đó là món đồ duy nhất hắn mang theo khi được Tô lão bá nhặt về – một vật phẩm mà kiếp trước hắn gọi là “Quy Phàm Lô”.

Diệp Vô Trần nở một nụ cười nhạt. Tên của cái lò này cũng giống như vận mệnh của hắn hiện tại. Khi xưa, nó là một kiện thần khí có thể luyện hóa cả một ngôi sao, giờ đây trong mắt phàm nhân, nó chỉ là một vật phế thải, thậm chí dùng để đun nước cũng sợ rò rỉ. Nhưng với hắn, nó là mảnh ghép cuối cùng nối liền hai cuộc đời.

Hắn chậm rãi bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào mặt đất mát lạnh. Mỗi bước đi là một sự đấu tranh với cơn đau, nhưng tâm cảnh của hắn lại càng thêm vững chắc. Hắn tiến về phía cửa sổ, đẩy nhẹ cánh liếp gỗ.

Ánh nắng ùa vào rạng rỡ, xua tan bóng tối u ám trong căn phòng nhỏ.

Bên ngoài, Thanh Vân Trấn bắt đầu náo nhiệt. Tiếng người bán hàng rong rao vang, tiếng những bác nông phu gánh lúa đi ngang, tiếng trẻ con nô đùa đuổi bắt. Không khí tràn ngập mùi hương của cuộc sống: mùi bánh bao mới ra lò, mùi mồ hôi của người lao động, và cả mùi nồng nặc của súc vật. Cái “trần bẩn” mà các vị tu tiên hằng chán ghét, trốn tránh, giờ đây lại bao bọc lấy hắn một cách ấm áp và chân thực.

“Tiên giới mười vạn năm, chẳng bằng một ngày chốn hồng trần.”

Diệp Vô Trần lẩm bẩm. Hắn nhắm mắt lại, thử vận chuyển một tia thần niệm yếu ớt nhất. Đan điền vẫn im lìm như một cái giếng cạn, không có lấy một giọt linh khí. Tuy nhiên, ở sâu trong ý thức, hắn thấy được “Đan Tâm” của mình không hề biến mất. Nó giống như một hạt mầm bé nhỏ, đang âm thầm chờ đợi cơn mưa đầu mùa để đâm chồi.

Hắn đi ra phía trước dược điếm. Dược điếm của Tô gia không lớn, thực tế là khá tồi tàn. Những kệ gỗ kê sát tường chứa đầy các loại dược thảo thông thường: Xuyên Khung, Đương Quy, Cam Thảo, Địa Hoàng… Những loại thuốc này trong mắt một vị Đan Đế như hắn, vốn dĩ chỉ được coi là cỏ dại, hoàn toàn không xứng để vào lò.

Thế nhưng, lúc này, nhìn Tô lão bá – một người đàn ông khắc khổ với bộ râu dài điểm bạc – đang chăm chú bốc từng lạng thuốc cho một bà lão nghèo, Diệp Vô Trần chợt khựng lại.

“Lão bà bà, vết loét này của bà là do khí lạnh xâm nhập vào xương, phải dùng thêm một ít Sinh Khương mới có thể dẫn thuốc. Chỗ này bà cứ cầm lấy, không cần trả tiền đâu.” Tô lão bá hiền lành nói, vừa gói lại mấy nhúm thuốc vào một tờ giấy vàng.

Bà lão run rẩy cảm ơn, đôi mắt nhòe đi vì xúc động. Một hành động nhỏ nhặt, không có một tia pháp lực nào được vận dụng, nhưng Diệp Vô Trần lại cảm nhận được một luồng “khí” kỳ lạ tỏa ra. Đó không phải linh khí giữa đất trời, mà là “Nhân khí” – là tình người, là cái tâm hướng thiện nguyên sơ nhất.

“Ủa? Huynh sao lại ra đây? Cha, nhìn kìa, cái tên lười này thật sự bò dậy được rồi!” Nguyệt Dao đang ngồi thái thuốc, thấy hắn liền đứng dậy, kinh ngạc hét lên.

Tô lão bá ngẩng đầu lên, nhìn thấy Diệp Vô Trần, đôi mắt lộ vẻ vui mừng chân thành: “Vô Trần tỉnh rồi sao? Tốt, tốt quá! Tỉnh lại là có hy vọng. Thân thể thấy thế nào? Để ta xem mạch cho.”

Diệp Vô Trần tiến tới, mỉm cười cúi đầu: “Đa tạ Tô lão bá cứu mạng. Vô Trần đã cảm thấy ổn hơn nhiều rồi.”

“Vào trong ngồi đi, gió ở đây vẫn còn lạnh lắm.” Tô lão bá nắm lấy tay hắn, vẻ mặt đầy sự che chở của người lớn đối với kẻ yếu thế.

Vô Trần không từ chối, hắn ngồi xuống một cái ghế gỗ cũ bên cạnh kệ thuốc. Hắn lặng lẽ quan sát những thang thuốc đang được bốc. Với nhãn quang của một Đan Đế, hắn chỉ cần liếc qua là biết thang thuốc kia thiếu cái gì, thừa cái gì. Nhưng hắn không nói. Ở chốn phàm trần này, trị bệnh không chỉ là dùng thuốc mạnh, mà còn là dùng đúng tâm thế.

“Này, huynh đang nhìn gì vậy? Đừng bảo là muốn học bốc thuốc nhé?” Tô Nguyệt Dao đưa một nhành Linh Lung thảo vừa hái xuống trước mặt hắn, tinh nghịch hỏi.

Diệp Vô Trần vươn tay cầm lấy nhành thảo dược. Loại cỏ này chỉ là nhất phẩm phàm dược, có tác dụng thanh nhiệt hạ hỏa. Nhưng dưới góc nhìn của hắn, hắn thấy được những sợi tơ sinh mệnh li ti bên trong nó.

“Nguyệt Dao muội muội, cây thuốc này mọc ở nơi tối tăm, ven bờ suối phía Bắc đúng không?” Vô Trần bỗng nhiên hỏi.

Nguyệt Dao ngẩn ra: “Làm sao huynh biết? Muội vừa mới hái nó sáng sớm nay ở khe suối phía Bắc thật!”

Vô Trần khẽ mỉm cười: “Vì gốc của nó có ám muội rêu xanh, vị hơi chát, là do hấp thụ hơi ẩm của đá sỏi lâu ngày. Loại cỏ này nếu để dùng trị cảm nắng thì rất tốt, nhưng nếu sắc quá lâu sẽ làm mất đi tinh túy, chuyển thành vị đắng, người già uống vào dễ bị lạnh bụng.”

Tô lão bá đang bận bịu ở quầy thuốc bỗng khựng tay lại. Ông quay sang nhìn Diệp Vô Trần bằng ánh mắt lạ lùng: “Vô Trần, con… làm sao lại biết những thứ này?”

Ngay cả ông, một người hành y mấy chục năm, cũng chỉ biết Linh Lung thảo có tác dụng thanh nhiệt, chưa bao giờ để ý đến việc môi trường sinh trưởng ảnh hưởng thế nào đến tính vị sâu xa như thế.

Vô Trần chợt nhận ra mình lỡ lời. Hắn nhanh trí thu lại ánh mắt, ra vẻ uể oải gãi đầu: “Chắc là… trong lúc hôn mê cháu mơ thấy có vị tiên ông nào đó chỉ dạy chăng? Cháu nói lung tung vậy thôi.”

Tô lão bá bật cười: “Tên nhóc này, mới tỉnh dậy đã biết nói đùa. Tiên ông nào mà rảnh rỗi đi dạy con ba cái chuyện bốc thuốc cỏ dại này chứ. Thôi, khỏe rồi thì ra phía sau giúp Nguyệt Dao phơi thuốc đi.”

Nguyệt Dao hừ một tiếng: “Chỉ sợ huynh ấy phơi xong thì dược liệu cũng biến thành rơm khô hết.”

Diệp Vô Trần không đáp, hắn đứng dậy, chậm rãi bước về phía hậu viện. Bóng lưng hắn gầy gò, thanh tú, bước đi còn chút loạng choạng, nhưng nếu ai tinh mắt sẽ thấy mỗi bước hắn đặt xuống đều vững vàng đến kỳ lạ, như thể hắn đang hòa nhịp với hơi thở của đất.

Tại hậu viện, những nong dược liệu được xếp san sát nhau. Vô Trần ngồi xuống một phiến đá xanh, nhìn cái lò “Quy Phàm” đặt ở góc tường. Hắn thò tay vào trong vạt áo, lấy ra một miếng gỗ vụn – đó là “thanh kiếm” duy nhất của hắn lúc này, thực chất chỉ là một miếng gỗ từ cây tùng già mà hắn nhặt được.

Hắn dùng miếng gỗ ấy, vạch một vòng tròn quanh cái lò.

*Xoẹt…*

Một đường chỉ nhỏ hiện lên trên mặt đất. Dưới mắt người thường, đó là một vòng tròn nghệch ngoạc của kẻ rảnh rỗi. Nhưng trong mắt vạn vật hữu linh, vòng tròn ấy bỗng chốc thu hút lấy một chút ánh sáng của nắng trời, một chút hơi ẩm của sương sớm, lặng lẽ hội tụ lại tâm điểm. Đây chính là “Thái Sơ Khí” – luồng sinh cơ đầu tiên của đất trời khi ngày mới bắt đầu.

Diệp Vô Trần thở dài một tiếng: “Năm xưa ta dùng Cửu Thiên Huyền Hỏa luyện đan, vạn năm không ngộ ra được cái lý bình dị. Giờ đây chỉ có chút khí phàm nhân này, lại thấy đạo tâm dao động.”

Hắn nhắm mắt lại, bắt đầu dẫn dắt tia sinh cơ ấy đi vào cơ thể. Cảm giác đau đớn lập tức bùng nổ. Kinh mạch rách nát giống như những con lạch khô cằn bị nước lũ đột ngột tràn vào. Mồ hôi vã ra như mưa, sắc mặt Diệp Vô Trần trắng bệch, nhưng hắn vẫn ngồi im phăng phắc, tâm không dao động.

Đây là quá trình “Nhập Phàm” thực sự. Phải để cơ thể này hoàn toàn tan nát, rồi từ trong đống đổ nát ấy dựng lại một tòa đài sen mới, hoàn mỹ hơn, thuần khiết hơn.

Trăm năm một giấc ngủ say, tỉnh dậy thấy đời vẫn thế. Chỉ là tâm cảnh đã khác xưa.

Đúng lúc này, từ phía cửa trước truyền đến một tiếng thét hống hách, phá tan sự tĩnh lặng của hậu viện:

“Tô lão đầu! Mau cút ra đây! Có dược liệu ta yêu cầu chưa? Nếu hôm nay vẫn không có ‘Linh Hủ Thảo’, ta sẽ san bằng cái dược điếm nát này của ngươi!”

Âm thanh chói tai mang theo một tia áp lực của kẻ có chút tu vi. Diệp Vô Trần mở mắt, một tia sáng nhạt nhòa như sương khói lướt qua trong đồng tử xanh thẳm. Biến cố của phàm gian, cuối cùng cũng đến rồi.

Hắn chống tay đứng dậy, nhìn về phía trước dược điếm, khẽ mỉm cười: “Dược điếm nát này… hiện tại là nhà của ta. Ai dám san bằng chứ?”

Dáng vẻ lười biếng ban đầu bỗng biến mất, thay vào đó là một sự ung dung, tự tại đến cực điểm. Hắn bước về phía trước, tà thanh y bạc màu bay nhẹ trong gió buổi sớm.

Tại sảnh ngoài, không khí đang vô cùng căng thẳng. Một vị thanh niên mặc gấm vóc, diện mạo hung dữ đang đập bàn rầm rầm. Hắn chính là Vương Mãnh, đệ tử ngoại môn của một môn phái tu chân nhỏ ở gần đó, kẻ thường xuyên mượn danh nghĩa tông môn để ức hiếp dân lành.

“Sư phụ ta đang cần Linh Hủ Thảo để luyện chế Tụ Khí Đan. Tô lão đầu, ông đã hứa ba ngày, giờ là ngày thứ tư rồi!” Vương Mãnh gầm gừ.

Tô lão bá run rẩy giải thích: “Vương thiếu gia, Linh Hủ Thảo là loại linh dược cực kỳ khó tìm, lại mọc ở vách đá cheo leo giữa mây mù. Lão phu đã sai người đi tìm hái, nhưng bọn họ vẫn chưa về…”

“Hừ! Ta không quan tâm. Nếu hôm nay không có thuốc, ngươi đem con gái ngươi gán nợ cho ta cũng được đấy!” Vương Mãnh nhìn Tô Nguyệt Dao đang đứng nép sau lưng cha với ánh mắt tà dâm.

“Ngươi… ngươi quá đáng!” Nguyệt Dao uất ức hét lên, đôi mắt nhòe lệ. Xung quanh, những người hàng xóm đứng xem chỉ biết thở dài ái ngại, không ai dám đứng ra can thiệp vào chuyện của người có dính líu đến giới tu hành.

Ngay khi Vương Mãnh định đưa tay chộp lấy Nguyệt Dao, một giọng nói trầm thấp, mang theo chút lười biếng mà tiêu sái từ phía sau vang lên:

“Linh Hủ Thảo? Một loại cỏ mọc trong hốc tối, thối rữa mà ra, vậy mà cũng phải khiến các người nhọc lòng đến thế sao?”

Tất cả mọi người đều sững lại. Diệp Vô Trần bước ra, tay vẫn cầm miếng gỗ vụn, khóe môi hơi nhếch lên thành một nụ cười đầy ý vị.

Vương Mãnh quay đầu lại, nhìn thấy một tên đồ đệ gầy gò, sắc mặt xanh xao liền cười lớn: “Đâu ra một tên nhóc không biết trời cao đất dày thế này? Ngươi biết cái gì gọi là Linh Hủ Thảo không?”

Vô Trần thản nhiên đi tới quầy thuốc, liếc nhìn đống phế liệu thuốc lá rơi vãi trên sàn, rồi tiện tay nhặt lên một cái rễ cây khô héo đã bị vứt bỏ từ lâu.

“Cần gì phải đi đâu xa. Thứ linh thảo quý giá mà ngươi nói, vốn dĩ chẳng khác gì cái rễ mục này.”

Hắn vừa dứt lời, bàn tay khẽ bóp nhẹ miếng rễ khô. Một làn hơi trắng mỏng manh, mắt thường khó thấy, từ lò luyện “Quy Phàm” phía sau bỗng chốc bay đến, xuyên qua không gian nhập vào bàn tay hắn. Đây không phải phép biến hóa, mà là sự “đánh thức” sinh mệnh lực tiềm tàng bằng Đan Ý.

Trong sự kinh ngạc của tất cả, miếng rễ khô vốn đen sỉn bỗng trở nên tươi tắn, lan tỏa ra một mùi hương dị biệt, đắng mà thanh, chính xác là đặc trưng của Linh Hủ Thảo cực phẩm.

“Đó… đó chẳng lẽ là…” Tô lão bá dụi mắt, không tin vào những gì mình đang thấy.

Vô Trần đưa cái rễ cây cho Vương Mãnh, giọng điềm tĩnh: “Cầm lấy, đem về cho sư phụ ngươi. Nói với lão, Đạo luyện đan là ở cái tâm, không phải ở hình tướng. Dùng vật cực phẩm mà tâm chứa tạp niệm, cũng chỉ luyện ra rác rưởi mà thôi.”

Vương Mãnh đứng ngây ra như phỗng, nhận lấy nhành thuốc trong sự hoang mang cực độ. Hắn cảm nhận được dược lực dồi dào tỏa ra từ thứ mà vừa mới đây chỉ là rác rưởi. Hắn định nói gì đó, nhưng khi chạm vào ánh mắt tĩnh lặng như vực sâu của Diệp Vô Trần, một nỗi sợ hãi vô hình trỗi dậy khiến hắn lúng túng rút lui.

Diệp Vô Trần không nhìn hắn thêm một lần nào, hắn quay sang xoa đầu Tô Nguyệt Dao đang há hốc mồm kinh ngạc:

“Muội còn đứng đó làm gì? Vào trong đun cho huynh một gáo nước nóng đi, ta muốn rửa mặt.”

Nắng vàng tràn ngập sân tiệm thuốc. Trăm năm giấc mộng đã tan, phàm trần mới chính là khởi đầu của đại đạo thực thụ. Một vị Đan Đế đã trở lại, không bằng sấm sét rầm trời, mà bằng một phong thái lặng lẽ như sương ban mai, bắt đầu từ chính tiệm thuốc cũ nát này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8