Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 100: Xây dựng một thế giới không có bệnh tật

Cập nhật lúc: 2026-05-30 13:19:02 | Lượt xem: 7

CHƯƠNG 100: XÂY DỰNG MỘT THẾ GIỚI KHÔNG CÓ BỆNH TẬT

Nắng sớm tại kinh thành Đông Huyền Châu hôm nay có chút khác lạ. Nó không rực rỡ đến mức chói mắt, cũng chẳng âm u sương mù, mà mang một màu vàng nhạt như màu mật ong, lướt qua những mái ngói rêu phong và dừng chân bên hiên nhà của Bất Nhị Đường.

Diệp Vô Trần thức dậy từ rất sớm. Hắn không ngồi thiền nạp khí theo cách của các tu sĩ, mà xắn tay áo, cầm chổi quét lá rụng trước cửa tiệm. Tiếng chổi tre xào xạc trên mặt đất đá xanh tạo thành một nhịp điệu bình thản đến lạ kỳ.

“Vô Trần huynh, huynh lại tranh việc của ta nữa rồi.”

Lục Manh từ phía sau đi tới, trên vai gánh hai thùng nước đầy ắp. Gã đồ đệ thợ rèn này sau trận chiến với tiên sứ dường như đã lột xác, khí cơ trầm ổn hơn, nhưng vẻ thật thà, chất phác thì vẫn y nguyên như ngày đầu ở trấn biên thùy.

Diệp Vô Trần mỉm cười, dừng chổi: “Quét lá cũng là luyện tâm. Ngươi thấy đấy, lá rụng hôm nay là nỗi lo của ngày hôm qua. Quét sạch chúng đi, mặt đất lại trở nên thanh thản.”

Lục Manh gãi đầu cười hì hì, gã không hiểu hết những đạo lý thâm sâu của sư phụ, nhưng gã biết rằng mỗi lời Diệp Vô Trần nói ra đều khiến tâm hồn gã trở nên nhẹ nhõm.

Đúng lúc này, Mặc Thiên Hành bước ra từ gian phòng bên cạnh, tay cầm vò rượu, mặt mũi có chút ngái ngủ nhưng ánh mắt lại sắc sảo vô cùng. Lão dựa vào cột nhà, nhìn Diệp Vô Trần, tò mò hỏi: “Tiểu tử, tối qua ngươi nói về ‘Nhập Phàm Minh’, ta cứ ngỡ ngươi muốn xây dựng một thế lực để chống lại Tiên giới. Nhưng nghe Nguyệt Dao nói, mục tiêu đầu tiên của ngươi là… xây dựng một thế giới không có bệnh tật? Ngươi say rượu hay là ta chưa tỉnh hẳn đây?”

Diệp Vô Trần nhẹ nhàng đặt chổi sang một bên, đón lấy một bát trà xanh từ tay Tô Nguyệt Dao vừa mang ra. Hắn nhấp một ngụm nhỏ, hơi ấm lan tỏa trong lồng ngực.

“Lão Mặc, ông theo kiếm đạo, ông thấy người phàm sợ điều gì nhất?”

Mặc Thiên Hành nheo mắt suy nghĩ: “Sợ chết, sợ nghèo, sợ cường quyền.”

“Cái chết chỉ là kết cục,” Diệp Vô Trần nhìn ra dòng người bắt đầu thưa thớt trên đường phố, “nhưng bệnh tật là quá trình hành hạ. Có bao nhiêu gia đình tan cửa nát nhà vì một trận ốm đau? Có bao nhiêu tài năng lỗi lạc phải chôn vùi vì thể xác héo hon? Tiên giới cho rằng sinh lão bệnh tử là luân hồi tự nhiên, nhưng thực chất, rất nhiều ‘bệnh’ lại do sự mất cân bằng của thiên địa khí hoặc do lòng người tham lam tạo ra.”

Hắn đứng dậy, đôi mắt bình lặng như mặt hồ không gợn sóng: “Đan đạo của ta, giai đoạn trước là chữa bệnh cho một người. Giai đoạn này, ta muốn chữa bệnh cho cả thế gian.”

Mặc Thiên Hành cười lớn, nụ cười có chút chua chát: “Vớ vẩn! Thật là vớ vẩn! Vô Trần, ngươi là Đan Đế, ngươi thừa biết sinh mệnh có hạn định. Dược liệu quý hiếm thì có hạn, mà phàm nhân thì hàng tỷ. Ngươi lấy đâu ra đủ đan dược cho cả thế giới này? Đây chẳng phải là ước mơ viễn vông sao?”

Tô Nguyệt Dao cũng khẽ nhìn hắn với vẻ lo lắng. Nàng đã chứng kiến Diệp Vô Trần tạo ra nhiều kỳ tích, nhưng “thế giới không bệnh tật” nghe giống như một giấc mộng đại đồng trong truyền thuyết hơn là sự thật.

Diệp Vô Trần không vội vàng giải thích. Hắn ra hiệu cho Lục Manh mang ra một chiếc lò cũ kỹ – không phải là Quy Phàm Lô bí ẩn kia, mà chỉ là một chiếc lò đồng bình thường dùng để nấu cháo dược của dược điếm.

“Hôm qua, khi vết nứt Tiên giới đóng lại, một lượng lớn Tiên khí đã tràn xuống nhân gian. Đối với tu sĩ, đó là đại bổ, nhưng đối với người phàm, đó là chất độc. Loại bệnh này gọi là ‘Linh Nhiễm’, nếu không giải quyết, trong vòng ba ngày nữa, cả kinh thành sẽ phát bệnh.”

Mặc Thiên Hành biến sắc: “Hóa ra là vậy. Thảo nào sáng nay ta thấy không khí có chút nồng nặc khó chịu. Nhưng ngươi định luyện đan cho hàng triệu người bằng cái lò này sao?”

Diệp Vô Trần lắc đầu: “Không. Ta sẽ không dùng linh thảo, cũng không dùng tiên dược. Nguyệt Dao, nàng đi lấy cho ta vỏ cam khô, quế bì, và lá trà héo nhất trong kho.”

Mọi người ngỡ ngàng. Những thứ đó chẳng phải là phế liệu sao?

“Lục Manh, thổi lửa. Không cần linh hỏa, chỉ cần than củi thông thường.”

Dưới sự điều khiển của Diệp Vô Trần, khói từ chiếc lò đồng bắt đầu bốc lên. Nhưng lạ thay, mùi khói không hề khét mà thanh tao như hương sen buổi sớm. Diệp Vô Trần đưa tay nhấc một thanh kiếm gỗ gánh thuốc lên, nhẹ nhàng khua một vòng trong không trung.

Hắn không sử dụng linh lực áp chế, mà đang dùng “Ý Đan”.

Một làn gió nhẹ từ phía tây kinh thành thổi tới. Diệp Vô Trần nhắm mắt, cảm nhận từng dòng khí lưu. Hắn bắt đầu bước những bước chân chậm rãi, giống như đang nhảy múa, lại giống như đang gieo hạt giữa cánh đồng.

“Vạn vật bình đẳng, đạo tại nhân tâm.”

Hắn ném từng nhúm vỏ cam và lá trà vào lò. Kỳ diệu thay, hơi nước bốc lên từ lò đồng bị gió cuốn đi, không hề tan biến mà dần dần hòa vào những áng mây trên bầu trời kinh thành.

“Trời cao vốn không vô tình, mây vốn là nước, nước vốn là dược.” Diệp Vô Trần trầm giọng.

Mặc Thiên Hành kinh ngạc đứng bật dậy. Lão thấy được những hạt sương mịt mù đang rơi xuống, thấm vào da thịt, thấm vào phổi của từng người dân đang đi lại trên phố.

Tại một góc chợ, một lão bá đang ho sù sụ bỗng nhiên cảm thấy lồng ngực thông thoáng, dịch đờm đen ngòm bị khạc ra, và hơi thở trở nên nhẹ bẫng. Một đứa trẻ đang sốt cao li bì trong vòng tay mẹ bỗng mở mắt, tiếng khóc trở nên dõng dạc, khỏe khoắn.

Sắc mặt của người dân kinh thành, từ chỗ xám xịt do ảnh hưởng của dư chấn Tiên giới, dần dần trở nên hồng hào, tràn đầy sức sống.

“Đây là…” Tô Nguyệt Dao che miệng kinh ngạc. “Huynh đã biến cả trận mưa rào thành thuốc?”

“Không chỉ là mưa,” Diệp Vô Trần thu kiếm, đứng lặng giữa sân, “đó là sự giao hòa giữa Đạo và Phàm. Ta dùng ý chí của mình để nhắc nhở cơ thể của phàm nhân cách tự cân bằng. Dược liệu chỉ là cái cớ, Đạo tâm mới là chìa khóa.”

Hắn quay sang nhìn Mặc Thiên Hành: “Lão Mặc, ông nói đúng, tài nguyên thế gian là có hạn. Nhưng Đan đạo thực sự không nằm ở việc tiêu tốn dược liệu, mà nằm ở việc dạy cho người ta biết quý trọng hơi thở, cách điều hòa thân tâm. Một thế giới không có bệnh tật bắt đầu từ việc con người hiểu rõ chính mình.”

Mặc Thiên Hành im lặng thật lâu. Lão nhìn thấy trên mái nhà, những đóa hoa dại vốn đang héo úa vì sương muối bỗng nhiên đâm chồi nảy lộc. Lão nhận ra, Diệp Vô Trần không hề thực hiện một phép lạ mang tính áp đặt, mà hắn đang “đánh thức” sức sống của cả vùng đất.

“Viễn vông hay hiện thực?” Diệp Vô Trần tự hỏi lại chính mình. “Nếu ta coi đó là viễn vông, nó sẽ mãi mãi là mộng ảo. Nếu ta bắt tay vào làm, từ một cái lò đồng này, nó chính là hiện thực.”

Trong ngày hôm đó, Bất Nhị Đường không nhận bất kỳ bệnh nhân nào. Bởi vì, dường như cả kinh thành Đông Huyền không còn ai cảm thấy khó ở. Các hiệu thuốc khác vốn dĩ muốn tăng giá nhân lúc dịch bệnh rình rập, giờ đây đành nhìn nhau ngơ ngác trước kho thuốc ế ẩm.

Tin đồn về “Tiên nhân gánh thuốc” cứu giúp chúng sinh lan truyền khắp các hang cùng ngõ hẻm. Nhưng tại Bất Nhị Đường, Diệp Vô Trần lại đang cùng Nguyệt Dao tỉ mẩn chép lại những bài thuốc đơn giản nhất, những bài tập thở nhẹ nhàng nhất để phát miễn phí cho người nghèo.

“Huynh đang làm gì thế?” Nguyệt Dao tò mò nhìn những nét chữ thanh thoát của hắn.

“Ta đang soạn ‘Nhân Gian Đan Kinh’,” Diệp Vô Trần không ngẩng đầu. “Cuốn kinh này không dạy luyện linh đan thượng phẩm, nó dạy người ta cách lấy rau dại làm thuốc, lấy muối trắng làm dược dẫn, lấy nụ cười làm sự trường sinh. Nếu một ngày ta không còn ở đây, cuốn kinh này sẽ thay ta bảo vệ họ.”

Câu nói của Diệp Vô Trần có chút thoáng buồn, khiến tim Nguyệt Dao thắt lại. Nàng cảm giác như hắn đang chuẩn bị cho một hành trình rất xa.

Chiều muộn, một vị khách không mời mà đến.

Đó là một vị quan lớn trong triều đình, khoác trên mình lụa là gấm vóc, thái độ vô cùng ngạo mạn. Hắn dẫn theo một đoàn quân lính, tiến vào Bất Nhị Đường.

“Ai là Diệp Vô Trần?” Vị quan hất hàm hỏi.

Diệp Vô Trần đang rửa rau sau sân, thong dong bước ra: “Là ta. Có việc gì?”

“Ngươi to gan thật!” Vị quan đập bàn. “Ngươi dám tự tiện chữa bệnh cho dân chúng mà không qua sự cho phép của Thái Y Viện? Ngươi biết ngươi đã làm mất bao nhiêu thu nhập của các dược điếm thuộc sở hữu triều đình không? Lại còn dám tuyên bố ‘thế giới không có bệnh tật’, đây rõ ràng là yêu ngôn hoặc chúng, mưu đồ làm loạn!”

Lục Manh tức giận định xông lên, nhưng Diệp Vô Trần ngăn lại. Hắn nhìn vị quan nọ, ánh mắt sâu thẳm như muốn nhìn thấu lục phủ ngũ tạng của đối phương.

“Đại nhân, ngài thấy trong người mình có khỏe không?” Diệp Vô Trần bỗng nhiên hỏi một câu không liên quan.

Vị quan hơi khựng lại, hừ lạnh: “Bản quan thân thể tráng kiện, có cao nhân canh giữ, đương nhiên là khỏe.”

“Thật sao?” Diệp Vô Trần bước tới gần một bước, giọng nói thấp xuống nhưng đầy uy lực. “Phổi trái của ngài hỏa khí quá vượng, đêm đêm thường mơ thấy ác mộng vì lo sợ mất chức vụ. Gan của ngài bị độc tố xâm chiếm do hưởng lạc quá độ, mắt thường xuyên mờ đục vào lúc hoàng hôn. Đó… chính là bệnh.”

Vị quan tái mặt, đôi môi run rẩy: “Ngươi… sao ngươi biết?”

“Ngài đại diện cho cường quyền, nhưng ngài lại là người mắc bệnh nặng nhất. Bệnh của ngài không nằm ở cơ thể, mà nằm ở tâm. Ngài sợ hãi sự bình đẳng, ngài lo sợ phàm nhân không còn cần đến sự ban phát của ngài. Một thế giới không bệnh tật khiến ngài trở nên thừa thãi, có đúng không?”

“Láo xược! Bắt lấy hắn cho ta!” Vị quan gào lên để che giấu sự sợ hãi.

Nhưng đám quân lính còn chưa kịp động thủ, một luồng kiếm khí lạnh lẽo đã chặn đứng trước mũi giày của họ. Mặc Thiên Hành xuất hiện, vò rượu trong tay vẫn còn đang nhỏ giọt.

“Muốn bắt đệ tử của ta? Các ngươi đã hỏi qua thanh kiếm cũ của ta chưa?”

Sát khí của “Tửu Tiên” dù chỉ lộ ra một tia cũng đủ khiến những người bình thường run bắn người. Vị quan kia nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo của Mặc Thiên Hành, lại nhìn thấy Diệp Vô Trần vẫn đứng đó thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra, rốt cuộc không chịu nổi áp lực mà ngã ngồi xuống đất.

“Cút đi,” Diệp Vô Trần nói nhỏ nhẹ, nhưng thanh âm vang vọng như sấm rền trong tâm trí họ. “Mang theo sự tham lam của ngài về mà suy ngẫm. Khi nào ngài thực sự muốn chữa bệnh, hãy quay lại đây với tư cách là một con người, không phải một vị quan.”

Đoàn người hoảng sợ tháo chạy. Không gian Bất Nhị Đường lại trở nên yên tĩnh.

“Vô Trần tiểu tử, ngươi đã thấy chưa?” Mặc Thiên Hành lắc đầu thở dài. “Ngươi muốn cứu chúng sinh, nhưng chúng sinh ở vị thế cao lại muốn dẫm đạp lên tâm huyết của ngươi. Thế giới không có bệnh tật… thực sự khó hơn cả việc chứng đạo thành tiên.”

Diệp Vô Trần nhìn bóng lưng chạy trốn của vị quan, rồi nhìn sang Tô Nguyệt Dao đang lo lắng và Lục Manh đang hừng hực khí thế.

“Ta biết,” Diệp Vô Trần khẽ nói. “Chính vì khó, nên mới cần Nhập Phàm Minh. Tiên giới coi phàm nhân là cỏ rác, cường quyền coi phàm nhân là công cụ. Ta muốn xây dựng một nơi mà ở đó, người phàm không còn phải dựa dẫm vào sự bố thí của bất kỳ ai để được sống khỏe mạnh.”

Hắn bước đến bên chiếc lò đồng, bên trong vẫn còn lại một chút tàn tro của vỏ cam và lá trà.

“Ngày hôm nay, ta chữa bệnh cho một kinh thành. Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu lan tỏa những bài thuốc đơn giản nhất ra toàn Đông Huyền Châu. Chúng ta không chỉ truyền thuốc, mà truyền niềm tin. Khi người dân không còn sợ bệnh tật, họ sẽ bắt đầu suy nghĩ về tự do. Đó mới chính là ý nghĩa thực sự của việc Nhập Phàm.”

Đêm đó, Diệp Vô Trần không ngủ. Hắn ngồi bên hiên, thắp một ngọn đèn dầu nhỏ. Dưới ánh sáng vàng vọt, hắn viết những dòng chữ cuối cùng vào chương đầu tiên của “Nhân Gian Đan Kinh”:

*\”Y thuật không phải để kẻ giàu sống lâu hơn, mà để kẻ nghèo sống xứng đáng hơn. Đan đạo cao nhất không phải là luyện ra tiên đan, mà là biến thế gian thành một mảnh đất lành, nơi mỗi nhành cỏ, mỗi ngọn gió đều có thể chữa lành vết thương của con người.\”*

Tô Nguyệt Dao khoác thêm cho hắn một tấm áo, nhìn bóng lưng cô độc nhưng kiên định của hắn, lòng nàng trào dâng một cảm xúc mãnh liệt. Nàng nhận ra, Diệp Vô Trần thực sự không phải là một tiên nhân xuống dạo chơi, mà là một người bộ hành khổ hạnh, đang gánh vác cả nỗi đau của thế giới này trên đôi vai mảnh khảnh ấy.

Trên trời cao, một vì sao bỗng lóe sáng lạ thường. Ở những đỉnh núi xa xôi của Tiên giới, các vị đại năng bỗng cảm thấy tâm thần không yên. Họ cảm nhận được một luồng khí vận lạ thường đang bốc lên từ phía Đông Huyền Châu. Đó không phải là khí vận của một vị thần mới ra đời, mà là khí vận của hàng triệu phàm nhân đang thức tỉnh.

Ước mơ viễn vông hay hiện thực?

Câu trả lời dường như đang bắt đầu hình thành từ những bài thuốc vỏ cam, lá trà và tâm hồn của một vị Đan Đế đã trút bỏ hào quang.

Kỷ nguyên của những vị thần thống trị có lẽ còn lâu mới kết thúc, nhưng hạt mầm về một thế giới mà phàm nhân tự nắm giữ mệnh vận đã bắt đầu đâm chồi từ trong lòng Bất Nhị Đường.

Và Diệp Vô Trần biết, hành trình thực sự bây giờ mới chính thức bắt đầu. Hắn mỉm cười, thổi tắt ngọn đèn, chìm vào giấc ngủ giữa mùi hương thảo mộc nồng nàn của nhân gian. Chẳng có tiên pháp nào đẹp bằng một giấc ngủ bình yên của người phàm, không lo âu, không bệnh tật.

Đó, chính là cực lạc thực sự.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8