Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 109: Bất Nhị Đường trở thành hy vọng duy nhất

Cập nhật lúc: 2026-05-30 13:27:35 | Lượt xem: 8

**CHƯƠNG 109: BẤT NHỊ ĐƯỜNG TRỞ THÀNH HY VỌNG DUY NHẤT**

Ánh rạng đông đầu tiên sau đại nạn không rực rỡ vàng son như những buổi chầu triều của đế vương, mà nó mang một sắc hồng nhạt nhòa, len lỏi qua những tầng mây xám xịt vừa bị xé toạc bởi dư chấn của trận pháp. Kinh thành Đông Huyền Châu lúc này giống như một người bệnh vừa trải qua cơn thập tử nhất sinh, hơi thở yếu ớt nhưng nhịp tim đã bắt đầu tìm lại được nhịp điệu vốn có.

Phùng Kinh Thiên đã rút lui. Vết nứt không gian phía trên đỉnh trời, nơi vốn là cửa ngõ kiêu hãnh của Tiên giới, giờ đây chỉ còn là một dải lụa bạc mờ ảo, run rẩy rồi tan biến vào hư không. Những sợi tơ bạc vốn là hiện thân của thiên đạo vô tình đã đứt gãy, để lại dưới mặt đất một đống hoang tàn nhưng đầy sức sống mới.

Trên đường phố kinh đô, mùi máu tanh và khí lạnh của tiên pháp vẫn còn phảng phất, nhưng nó nhanh chóng bị khỏa lấp bởi một mùi hương khác — mùi của thảo mộc, của khói bếp, và của cả hy vọng. Tất cả những mùi hương ấy đều tỏa ra từ một nơi duy nhất: Bất Nhị Đường.

Cái bảng hiệu gỗ sứt sẹo của dược điếm nhỏ ấy giờ đây trông lẫm liệt hơn bất cứ vương cung nào. Phía trước cửa hiệu, hàng ngàn phàm nhân và tu sĩ cấp thấp đang chen chúc nhau. Có người dìu người già, có kẻ bế trẻ con, có người thương tích đầy mình đang dựa vào tường thở dốc. Đôi mắt của họ đều đổ dồn về một bóng hình mặc thanh y giản dị đang đứng giữa sân.

Diệp Vô Trần không còn vẻ nhàn nhã lười biếng như ngày thường nằm trên mái nhà ngắm mây. Tay áo hắn xắn cao, vạt áo nhuốm đầy tro bếp và nước thuốc, gương mặt thấm đẫm mồ hôi nhưng đôi mắt vẫn tĩnh lặng như nước mùa thu.

Hắn đang bận rộn. Một sự bận rộn mà có lẽ hàng vạn năm ở tiên giới, dưới danh hiệu Đan Đế, hắn chưa bao giờ được trải nghiệm.

“Lục Manh! Tiếp thêm nước giếng vào ba cái lò lớn phía sau! Lửa không được quá lớn, chỉ cần liu riu như lúc nấu cháo trà thôi!” Vô Trần hô lớn, tay vẫn không ngừng bốc thuốc.

“Có ngay, sư phụ!” Lục Manh gầm lên một tiếng, cơ bắp cuồn cuộn gánh hai thùng nước lớn bằng đồng nặng hàng ngàn cân như thể chúng nhẹ tựa lông hồng. Gã đệ tử thật thà này không cần tiên kiếm, không cần linh thuật hoa mỹ, chỉ bằng sức lực thô sơ và một trái tim nóng bỏng, gã đã trở thành trụ cột gánh vác việc hậu cần cho cả dược điếm. Tiếng búa rèn của gã thỉnh thoảng vang lên phía sau sân, không phải để đúc kiếm, mà để gò lại những cái nồi nấu thuốc đã bị nứt do đun quá độ.

Bên cạnh đó, Tô Nguyệt Dao như một con thoi nhỏ nhắn chạy qua chạy lại giữa các dãy giường bệnh tạm thời được dựng lên ngoài sân. Nàng không biết tiên pháp, nhưng đôi tay nàng vô cùng khéo léo. Nàng lau mồ hôi cho một đứa trẻ đang sốt cao do dư độc, miệng không ngừng an ủi bằng những lời nói ấm áp của nhân gian.

“Đừng sợ, uống bát nước này vào, ngủ một giấc là sẽ thấy cha mẹ ngay thôi.”

Diệp Vô Trần nhìn bóng lưng Nguyệt Dao, trong lòng gợn lên một niềm xúc động kỳ lạ. Kiếp trước, hắn luyện đan để đột phá cảnh giới, để chúng thần phải quỳ gối. Kiếp này, hắn nhận ra rằng, giá trị của một viên đan không nằm ở chỗ nó chứa bao nhiêu linh khí, mà nằm ở chỗ nó có thể ngăn được giọt nước mắt của một người phàm hay không.

“Mặc lão đầu, ông đừng có uống rượu nữa, giúp ta phân loại số Địa Linh Thảo này đi!” Vô Trần quát nhẹ về phía góc sân.

Mặc Thiên Hành lúc này đang ngồi dựa vào gốc cây hòe già, thanh kiếm Bất Nhị đặt ngang đùi. Ông vẫn cầm bầu rượu, nhưng thực chất chỉ ngậm lấy cái vị cay nồng chứ không dám uống say. Nghe Vô Trần gọi, ông càu nhàu:

“Tiểu tử thối, ta là kiếm khách, đôi tay này để trảm tiên chứ không phải để nhặt cỏ… Nhưng thôi, nể tình viên đan ‘thối’ của ngươi vừa cứu ta một mạng, ta sẽ ra tay.”

Mặc Thiên Hành vung tay, kiếm ý sắc lẹm hóa thành những luồng khí mỏng như sợi tóc, bay lượn trên đống dược liệu cao ngất. Trong chớp mắt, những phần héo úa bị loại bỏ, dược liệu được phân loại rõ ràng theo từng đặc tính. Cảnh tượng một vị cao thủ ẩn thế dùng kiếm ý tuyệt đỉnh để… nhặt rau bốc thuốc, nếu truyền đến tiên giới chắc chắn sẽ khiến hàng vạn tiên nhân phải hộc máu vì kinh hãi.

Bất Nhị Đường lúc này chính là hy vọng duy nhất của cả kinh thành. Các đại gia tộc, những tông môn tự xưng là chính đạo trước đó giờ đây đều co cụm lại để tự bảo vệ mình, chẳng ai dám đứng ra giữa đống tro tàn để cứu vớt phàm nhân. Chỉ có Diệp Vô Trần, người mà bọn họ từng coi là “tiểu đồ đệ dược điếm” hay “kẻ lười biếng may mắn”, lại đang một mình gánh vác cả vận mệnh sinh linh.

“Vô Trần đại sư! Cứu lấy nhi tử của ta!” Một người phụ nữ rách rưới quỳ sụp xuống, ôm chặt lấy chân hắn. Đứa bé trên tay nàng mặt mũi tím tái, hơi thở như chỉ mỏng như sợi chỉ, đây là triệu chứng bị khí bạc của Phùng Kinh Thiên xâm nhiễm vào phế phủ.

Diệp Vô Trần dừng tay, hắn ngồi bệt xuống đất, không hề quan tâm đến bùn đất dính vào bộ y phục thanh tú. Hắn đặt tay lên trán đứa bé, cảm nhận luồng khí lạnh lẽo, vô tình của thiên đạo đang cắn xé sinh mạng nhỏ nhoi này.

Hắn không dùng linh lực thần thánh, không dùng đến lò luyện Quy Phàm. Hắn lấy từ trong túi áo ra một hạt tro bếp màu đen — thứ tro mà hắn đã luyện bằng lòng trắc ẩn của dân làng ở Trúc Khê trấn — hòa vào một bát nước ấm rồi đưa cho người mẹ.

“Đừng cho nó uống ngay. Hãy ôm nó thật chặt, dùng hơi ấm của bà để sưởi ấm nó trước, khi nào nó khóc lên được thì mới cho uống.”

Người phụ nữ ngẩn ra: “Chỉ… chỉ vậy thôi sao?”

Vô Trần mỉm cười, một nụ cười ấm áp như nắng ấm mùa xuân: “Thiên đạo của kẻ trên cao kia lạnh lẽo vì nó không có hơi người. Thứ thuốc này không phải là thuốc thần, nó chỉ là một hạt mầm để tâm hồn đứa trẻ tìm về với mẹ nó. Tin ta đi.”

Quả nhiên, sau một nén nhang được mẹ ôm vào lòng, đứa bé bắt đầu khóc oa oa — tiếng khóc xé tan không khí u ám của buổi sớm. Khi bát nước tro bếp được đưa vào miệng, những vệt tím tái trên người nó tan biến như tuyết gặp ánh mặt trời.

Đám đông chứng kiến cảnh ấy lập tức xôn xao. Có những vị lão giả là danh sư y đạo trong kinh thành chứng kiến cảnh tượng này, liền vứt hết cả hộp thuốc quý báu trên tay, quỳ sụp xuống lạy Vô Trần:

“Sống vạn năm… giờ mới biết y thuật chân chính là gì. Chúng ta luyện thuốc cứu người hay là luyện thuốc để cầu danh lợi? Vô Trần tiên sinh, xin hãy nhận chúng ta làm tạp dịch, chỉ cầu được gánh nước nấu thuốc cho người!”

Diệp Vô Trần không ngẩng đầu lên, hắn vẫn đang bận rộn bốc một thang thuốc khác bằng những loại thảo mộc rẻ tiền nhất: “Muốn giúp thì vào hậu viện bưng thuốc ra cho dân chúng. Ở đây không có tiên sinh, chỉ có những người muốn sống thôi.”

Suốt cả một ngày dài, Bất Nhị Đường trở thành một guồng quay không ngừng nghỉ.

Mùi hương thảo mộc bay xa đến mức ngay cả những con chim vốn sợ hãi trốn biệt sau trận chiến cũng bắt đầu quay về đậu trên mái hiên hiệu thuốc. Bầu không khí căng thẳng ban đầu dần bị thay thế bởi những lời hỏi thăm, những sự giúp đỡ lẫn nhau của những người xa lạ.

Diệp Vô Trần đi xuyên qua đám đông. Mỗi bước đi của hắn dường như đang dệt lại một mạng lưới sinh mệnh mới cho mảnh đất này. Hắn nhận thấy một điều mà kiếp trước hắn chưa bao giờ thấu triệt: Đạo không nằm ở đỉnh núi tuyết xa xôi, cũng không nằm ở những trang kinh sách huyền bí. Đạo nằm ở bát thuốc đắng trên tay một người cha, nằm ở cái khăn ấm trên trán một người mẹ, và nằm ở niềm tin sắt đá rằng ngày mai mặt trời vẫn sẽ mọc.

Lúc này, phía xa xa, trên đỉnh tháp cao nhất của vương cung, một bóng người đang lặng lẽ quan sát Bất Nhị Đường. Đó là Vương Thừa Tướng — người trước đó đã bị Diệp Vô Trần dùng “Luân Hồi Đan” bằng tro bếp hóa giải tham niệm. Ông ta đứng đó, nhìn xuống dòng người đang đổ về phía dược điếm, thở dài một tiếng:

“Hoàng cung này vạn năm nay rực rỡ vàng son, nhưng chưa bao giờ có được thứ ánh sáng ấy. Thứ ánh sáng không chói mắt nhưng khiến lòng người ấm áp. Tiên giới coi thường phàm nhân, nhưng hôm nay, phàm nhân đã cứu lấy tiên đạo.”

Vương Thừa Tướng xoay người, nói với đám cận vệ đang run rẩy: “Mang hết lương thực trong kho, tất cả than củi và nước sạch đến Bất Nhị Đường. Nói với họ, hoàng gia từ nay về sau chỉ là hộ vệ cho nơi đó. Ai dám làm loạn, trảm!”

Trở lại Bất Nhị Đường, bóng tối dần buông xuống.

Nhưng lần này bóng tối không còn mang theo nỗi sợ hãi. Hàng trăm chiếc đèn lồng của dân chúng mang đến thắp sáng cả một vùng chung quanh dược điếm. Mặc Thiên Hành lúc này đã thấm mệt, ông thu kiếm, cầm bầu rượu rỗng tuếch đi tới chỗ Diệp Vô Trần.

“Này tiểu tử, cả kinh thành này đều mang ơn ngươi rồi đấy. Ngươi không định thừa cơ hội này xưng vương xưng đế hay sao? Với danh tiếng hiện nay, chỉ cần ngươi gật đầu, vương vị Đông Huyền Châu chính là của ngươi.”

Diệp Vô Trần lau vết nhọ trên mặt, khẽ cười: “Làm vua thì có gì vui? Ngồi trên ngai vàng cao cao tại thượng để nhìn người ta quỳ lạy sao? Ta thà làm một gã thầy thuốc lười biếng, thỉnh thoảng nằm trên mái hiên ngắm Nguyệt Dao nấu cơm, thế mới là tu tiên chân chính.”

Mặc Thiên Hành bật cười ha hả, tiếng cười sảng khoái vang vọng cả góc sân: “Hảo một gã thầy thuốc lười biếng! Nếu tiên giới biết kẻ đánh bại sứ giả Thiên đạo lại chỉ muốn về nhà ăn cơm, chắc bọn họ sẽ tự tử hết cả thôi!”

Lúc này, Tô Nguyệt Dao bưng ra một bát cháo nóng hổi, đưa cho Diệp Vô Trần: “Này, ăn chút gì đi. Cả ngày huynh chưa bỏ bụng cái gì rồi.”

Vô Trần nhận lấy bát cháo. Hơi nóng phả vào mặt hắn, hòa lẫn với mùi gạo mới thơm nồng. Hắn húp một ngụm, cảm nhận vị ngọt của hạt gạo tan trên đầu lưỡi. Đây chính là “Nhân gian hỏa thực”, thứ mà những tiên nhân trên cao kia coi là dơ bẩn, lại chính là dược liệu tuyệt vời nhất để bồi bổ đạo tâm của hắn.

Tâm cảnh của hắn đột ngột rung động.

Bức tường cuối cùng giữa “Đan” và “Đạo” trong lòng hắn tựa hồ đã sụp đổ. Hắn nhận ra, tu hành theo lối “Lấy Đạo Nhập Phàm” không phải là một phương pháp, mà là một sự lựa chọn. Lựa chọn đứng về phía sự sống đơn giản nhất để đối diện với cái vô tận lạnh lẽo của trời đất.

Bỗng nhiên, từ trong Quy Phàm Lô đặt ở góc sân, một tia sáng màu tím nhẹ nhàng bay vút lên trời xanh. Nó không hề uy hiếp, không hề mang theo áp lực của sức mạnh, mà nó như một lời chào mừng từ tâm trái đất gửi tới vạn vật.

Diệp Vô Trần kinh ngạc nhìn lại. Quy Phàm Lô — cái lò luyện cũ kỹ, sứt mẻ ấy giờ đây trông trơn bóng như ngọc, những vết nứt vốn có bắt đầu tự khép lại, thay vào đó là những hoa văn hình dạng thảo mộc, chim muông vô cùng tinh xảo.

Hắn cười khổ: “Luyện cả một ngày, rốt cuộc không luyện ra tiên đan, mà lại luyện ra một cái tâm linh cho cái lò này.”

Mặc Thiên Hành nhướng mày: “Vạn vật hữu linh. Cái lò này đi theo ngươi, hằng ngày chứng kiến ngươi cứu người, nếm trải vị ngọt đắng của nhân gian, nó không hóa linh mới là lạ.”

Càng về khuya, dòng người tuy vẫn đông nhưng không còn chen lấn. Những người đã được chữa khỏi tự nguyện ở lại giúp đỡ những người mới đến. Kẻ có sức thì khiêng nước, người khéo tay thì sắc thuốc. Bất Nhị Đường giờ đây không chỉ là một hiệu thuốc, mà nó trở thành biểu tượng của sự đoàn kết và lòng nhân ái.

Tuy nhiên, giữa bầu không khí ấm áp ấy, Diệp Vô Trần đột nhiên cảm nhận được một luồng khí tức khác lạ. Hắn nheo mắt nhìn về phía chân trời xa xôi, nơi tăm tối nhất của màn đêm.

“Vẫn chưa chịu từ bỏ sao?” Vô Trần thầm nghĩ.

Hắn cảm nhận được ý chí của Phùng Kinh Thiên vẫn chưa hoàn toàn tan biến. Ở đỉnh Thiên Cực, kẻ tự xưng là ý chí Thiên đạo kia dường như đang chuẩn bị một âm mưu tàn khốc hơn. Hắn không thể chịu đựng được cảnh tượng con người dùng “nhân tâm” để chiến thắng “tiên pháp”. Đối với hắn, điều đó là một sự sỉ nhục tối cao.

Diệp Vô Trần nhìn bát cháo đã cạn trong tay, rồi nhìn về phía những phàm nhân đang ngủ say sưa bên hiên nhà dưới ánh đèn lồng. Hắn biết, cuộc chiến này từ nay về sau không chỉ là cuộc chiến giữa hắn và Phùng Kinh Thiên nữa, mà là cuộc chiến để bảo vệ những điều bình dị nhất này.

“Tiểu Dao, sáng mai chuẩn bị thêm nhiều Địa Linh Thảo hơn nữa nhé.” Vô Trần nhẹ giọng nói.

“Tại sao vậy? Chẳng phải dịch bệnh đã vơi đi nhiều rồi sao?” Nguyệt Dao thắc mắc.

“Vì sắp tới, có lẽ không chỉ là người bệnh tìm đến đâu… mà là cả thế giới sẽ tìm đến đây để xin một liều thuốc cứu vãn cái đạo tâm đã thối rữa của họ.”

Vô Trần đứng dậy, đi đến chiếc lò Quy Phàm, nhẹ tay vuốt ve thành lò ấm áp. Một chương mới trong hành trình của Đan Thần thực sự đã bắt đầu. Không còn là hành trình đi tìm sức mạnh, mà là hành trình mang tên: Bảo vệ bình yên nhân gian.

Dưới ánh trăng rằm đang dần lên cao, Bất Nhị Đường sừng sững như một ngọn hải đăng giữa biển đêm, gieo vào lòng người sự an tâm tuyệt đối. Và ở đó, vị Đan Đế lẫy lừng một thời đang bắt đầu chuẩn bị một thang thuốc mới — thang thuốc mang tên “Bình An”.

Đúng lúc đó, Lục Manh từ phía sau chạy ra, vẻ mặt đầy lo lắng: “Sư phụ! Có một vị lão già rất kỳ quái tìm đến, người đó không chịu xếp hàng, nói là chỉ gặp người để xin một miếng… vỏ bưởi khô?”

Diệp Vô Trần hơi sững lại, rồi một nụ cười huyền bí hiện ra trên môi: “Cho ông ta vào. Vỏ bưởi khô có thể trừ tà, khử độc tâm linh. Vị khách này, xem ra cũng là người biết thưởng thức Đan đạo chân chính đây.”

Chương này khép lại khi bóng dáng Diệp Vô Trần và vị khách kỳ bí mờ ảo trong làn khói thuốc mờ nhân ảnh, mở ra những bí mật mới về sự tồn tại của những vị đại năng nhập thế khác tại Linh Hoàn Đại Lục. Bất Nhị Đường từ nay chính thức trở thành “thánh địa” của phàm nhân, nơi mà ngay cả tiên nhân cũng phải nghiêng mình kính cẩn khi bước vào.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8