Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 114: Vô Trần nhập ma?

Cập nhật lúc: 2026-05-30 13:32:23 | Lượt xem: 7

Bầu trời phía trên trấn nhỏ vốn dĩ đang yên bình, bỗng chốc bị một tầng mây xám xịt, đặc quánh như chì bao phủ. Không giống như mây mưa, cái thứ chướng khí này mang theo một mùi tanh tưởi của máu tươi lẫn lộn với mùi mục rữa của linh hồn.

Đó là “Thiên Oán Lệ Độc” – một loại nguyền rủa cực độc nảy sinh từ sự oán hận của những tu sĩ Tiên giới bị Diệp Vô Trần phế bỏ tu vi ở những chương trước. Sự oán hận ấy không tan biến vào hư không mà bị những thế lực đen tối bên trong khe nứt không gian cô đặc lại, gieo rắc xuống nhân gian để trả thù “nhân quả” mà Diệp Vô Trần đã gieo.

Bất Nhị Đường hôm nay không có tiếng cười nói của Nguyệt Dao, cũng chẳng có tiếng rèn sắt đều đặn của Lục Manh. Cả một vùng trấn nhỏ chìm trong tang thương. Những phàm nhân tội nghiệp nằm la liệt bên đường, da thịt họ nổi lên những đường gân tím đen rợn người, đôi mắt trắng dã, không ngừng gào thét vì đau đớn.

Giữa sân sau của Bất Nhị Đường, Diệp Vô Trần đang ngồi xếp bằng trước cái lò Quy Phàm sứt mẻ. Nhưng hôm nay, phong thái tiêu sái thường ngày của hắn đã biến mất.

Thanh y vốn sạch sẽ giờ đây vấy bẩn bởi tro bụi tím đen. Xung quanh hắn, hàng chục vò gốm chứa đầy máu tươi đang rung chuyển bần bật. Hơn thế nữa, từ trong hư không, những luồng khói đen kịt mang theo tiếng gào khóc oán linh không ngừng bị hắn thu nạp vào lòng bàn tay.

“Vô Trần… huynh… huynh đang làm gì vậy?”

Tô Nguyệt Dao đứng ở cửa sau, gương mặt tái nhợt vì kinh hãi. Trong tay nàng là khay trà gốm, nhưng nó đã rơi xuống đất vỡ tan tành khi nàng nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.

Diệp Vô Trần không quay đầu lại. Giọng nói của hắn khàn đục như thể bị lửa đốt: “Đừng lại gần. Ra ngoài đi.”

“Nhưng tại sao huynh lại thu thập oán khí? Tại sao trong lò lại tỏa ra thứ mùi của Ma đạo?” Nguyệt Dao run rẩy hỏi. Nàng chưa bao giờ thấy một Diệp Vô Trần như thế này. Đôi mắt hắn không còn tĩnh lặng như mặt hồ, mà rực lên một ánh đỏ thẫm đáng sợ, mái tóc đen tung bay trong luồng gió lốc hắc ám.

Vừa lúc đó, từ phía cổng trước Bất Nhị Đường truyền đến tiếng hô hoán vang trời. Một toán tu sĩ mặc trường bào trắng tinh khôi, trên ngực thêu hình đóa sen vàng – đó là người của “Tịnh Thế Tông”, một môn phái luôn tự vỗ ngực là thủ hộ giả của công lý vùng Đông Huyền Châu.

Dẫn đầu là một vị trưởng lão râu dài, sắc mặt nghiêm nghị, cầm trong tay pháp trượng tỏa hào quang rực rỡ.

“Diệp Vô Trần! Ngươi quả nhiên đã lộ bộ mặt thật!” Trưởng lão Tịnh Thế Tông gầm lên, tiếng vang chấn động cả khu phố. “Chúng ta nhận được tin báo ngươi đang lén lút luyện chế Ma Đan, dùng oán linh và máu người làm dược dẫn. Nay tận mắt chứng kiến, ngươi còn gì để chối cãi?”

Theo sau lão ta là hàng trăm người dân trấn. Những gương mặt mới hôm qua còn nhìn Diệp Vô Trần với sự sùng bái, biết ơn, thì giờ đây chỉ còn lại sự hoài nghi và sợ hãi.

“Trời ơi, Đan sư Diệp thực sự đang luyện ma thuật sao?”
“Ta thấy hắn thu nạp tử khí vào lò kìa… Chẳng lẽ nạn dịch lần này là do hắn gây ra để có nguyên liệu luyện đan?”
“Vô nhân đạo! Chúng ta đã nhìn lầm kẻ này rồi!”

Tiếng chửi rủa vang lên khắp nơi. Con người là vậy, khi họ nhận được ơn huệ, họ có thể tôn ngươi thành thần; nhưng khi một tia nghi ngờ nhỏ nhoi xuất hiện, họ sẽ lập tức dìm ngươi xuống vực sâu ma đạo.

Mặc Thiên Hành lúc này từ trên mái nhà đáp xuống, thanh kiếm gỗ của ông vẫn cầm trong tay, nhưng gương mặt vị Tửu Tiên này đầy vẻ nghiêm trọng. Ông nhìn Diệp Vô Trần, rồi nhìn đám người phía trước, thở dài: “Tiểu tử, ngươi chơi lớn quá rồi. Dùng ‘Vạn Ma Chưởng Thủ’ để luyện đan… cách này chẳng phải là đem danh tiếng cả đời của ngươi ném vào chuồng heo sao?”

Diệp Vô Trần vẫn không đáp. Đôi bàn tay hắn kết ấn nhanh như chớp. Hắc hỏa bên trong Quy Phàm Lô bùng lên cao hàng trượng, nuốt chửng toàn bộ oán linh xung quanh vào trong. Một luồng uy áp khủng khiếp từ cái lò sứt mẻ tỏa ra, khiến các tu sĩ Tịnh Thế Tông phải lùi lại mấy bước.

“Sắp xong rồi.” Diệp Vô Trần khẽ thì thầm. Hắn cắn đầu ngón tay, nhỏ một giọt tinh huyết vào lò.

“Ngăn hắn lại! Hắn sắp luyện thành Ma Đan, sẽ khiến cả trấn này thành bình địa!” Trưởng lão Tịnh Thế Tông hét lớn, phất trượng gạt ra một đạo kim quang tấn công vào tấm lưng của Diệp Vô Trần.

“Cút!”

Một tiếng quát vang lên từ phía xưởng rèn. Lục Manh lao ra, cái đe thợ rèn nặng hàng nghìn cân được gã quăng đi như một hòn đá nhỏ, đập tan đạo kim quang kia. Lục Manh chắn trước mặt Diệp Vô Trần, đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận: “Kẻ nào dám động vào sư phụ, ta đập nát sọ kẻ đó!”

“Lục Manh, ngươi cũng muốn nhập ma theo hắn sao?” Một vị tu sĩ trẻ tuổi quát lên.

Diệp Vô Trần lúc này mới chậm rãi đứng dậy. Hắc khí trên người hắn đã đậm đặc đến mức không nhìn rõ diện mục, chỉ có đôi mắt đỏ thẫm xuyên thấu màn sương. Hắn cầm lấy viên đan dược vừa bay ra từ lò – một viên đan không phải màu vàng hay trắng, mà đen lánh như hắc ngọc, toát ra thứ năng lượng khiến linh khí xung quanh phải tan rã.

“Vô Trần… thật sự là… Ma đan sao?” Nguyệt Dao nức nở, nàng không tin nổi vào mắt mình.

Diệp Vô Trần liếc nhìn nàng một cái. Một ánh mắt chứa đựng sự mệt mỏi cùng cực, nhưng cũng đầy sự kiên định. Hắn không giải thích, cũng chẳng biện minh.

Hắn đột ngột nhảy vọt lên cao, đứng giữa không trung, bóp nát viên “Ma Đan” trong lòng bàn tay.

“Vạn Linh Quy Táng, Thiên Địa Nghịch Chuyển!”

Một luồng sóng đen kịt lan tỏa ra từ tay hắn, bao phủ toàn bộ thị trấn. Những người dân đang nhiễm độc lập tức cảm thấy một luồng hơi lạnh thấu xương xâm nhập vào cơ thể. Họ bắt đầu nôn ra những ngụm máu đen ngòm, gương mặt vặn vẹo như đang chịu cực hình.

“Hắn đang giết người! Diệp Vô Trần đang dùng đan dược giết sạch chúng ta để tế đan!” Trưởng lão Tịnh Thế Tông kinh hoàng kêu lên, định phát động trận pháp diệt ma.

Nhưng ngay sau đó, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra.

Máu đen nôn ra đến đâu, làn da xám xịt của người bệnh biến mất đến đó. Những luồng “Thiên Oán Lệ Độc” đang tàn phá cơ thể phàm nhân giống như gặp phải khắc tinh, bị sức mạnh của viên hắc đan hút ngược ra ngoài, cô đặc thành những hạt bụi li ti trên không trung.

Hóa ra, viên “Ma Đan” đó không phải là dược, mà là một chiếc lò sưởi di động có sức hút vô hạn. Để cứu lấy hàng vạn sinh mạng khỏi thứ độc tố từ oán hận Tiên giới, Diệp Vô Trần đã dùng chính “Ma Đạo” để dẫn dụ oán linh ra khỏi cơ thể họ. Hắn dùng cái gọi là “Tà thuật” để thu nạp toàn bộ độc tố của nhân gian vào chính bản thân mình.

Mọi người sững sờ nhìn lên bầu trời.

Hắc khí trên trời dần tan biến, nhưng bù lại, cơ thể Diệp Vô Trần bắt đầu bị những vết rạn đen bao phủ. Hắn đang gánh chịu “Thiên Phản” – sự phản phệ của thiên đạo khi dám cưỡng cầu hoán chuyển nhân quả.

Bịch!

Diệp Vô Trần từ trên cao rơi xuống, va vào đống thảo dược khô trong sân. Quy Phàm Lô lăn lóc một góc, lửa đã tắt, chỉ còn lại sự im lặng rợn người.

Trưởng lão Tịnh Thế Tông nhìn lại những người bệnh vừa mới hồi phục, rồi nhìn Diệp Vô Trần đang nằm thoi thóp trong đám hắc khí đang dần rút vào tim hắn, mặt lão đỏ bừng vì hổ thẹn xen lẫn lo sợ.

Lục Manh và Nguyệt Dao lao đến.

“Vô Trần! Huynh tỉnh lại đi!” Nguyệt Dao ôm lấy hắn, không màng đến những vết hắc ám đang lan sang tay mình.

Diệp Vô Trần gắng gượng mở mắt, nhìn nàng, đôi mắt đỏ thẫm từ từ lấy lại vẻ trong trẻo như nước mùa thu. Hắn khẽ mỉm cười, giọng nói chỉ đủ cho hai người nghe thấy:

“Thế gian này… trắng đen vốn dễ nhầm lẫn. Ta không sợ nhập ma, chỉ sợ tâm không đủ tịnh để thấy cái thiện trong cái ác…”

Mặc Thiên Hành bước tới, nhìn quanh một lượt đám người vẫn còn đang ngơ ngác, rồi lớn tiếng mắng nhiếc: “Đồ ngu xuẩn! Cả một đám tu sĩ tự xưng chính đạo, lại không bằng một kẻ dám gánh vác tội danh Ma đầu để cứu chúng sinh. Hôm nay, ai dám tiến thêm một bước về phía Bất Nhị Đường, đừng trách thanh kiếm gỗ của Mặc mỗ không nể tình đồng đạo!”

Sát khí của Tửu Tiên bùng nổ, khiến hàng trăm tu sĩ lùi bước. Những người dân trấn, từ sợ hãi, dần dần chuyển sang hổ thẹn. Họ bắt đầu nhận ra, nếu Diệp Vô Trần thật sự muốn giết họ, hắn cần gì phải chịu đựng sự phản phệ khủng khiếp đến mức này?

Hàng nghìn người im lặng cúi đầu. Giữa con phố ồn ào vừa rồi, giờ chỉ còn tiếng gió lùa qua khe cửa hiệu thuốc cũ.

Trong cơn hôn mê chập chờn, Diệp Vô Trần cảm nhận được Đạo căn thứ hai trong tâm thức đang chuyển động. Hạt mầm xanh biếc ấy không héo tàn vì hắc khí, mà trái lại, nó đang hút lấy phần tinh túy nhất của oán niệm, biến đổi thành một màu xám bạc huyền bí.

Lấy Đạo nhập Phàm, vốn không phải chỉ là sống như người thường, mà là dám làm những việc người thường không dám làm, chịu những nỗi oan mà thần thánh không chịu nổi.

Diệp Vô Trần thiếp đi trong vòng tay Nguyệt Dao, bỏ lại sau lưng một nhân gian đang vừa sùng bái vừa kinh sợ hắn. Một chương mới về danh hiệu “Ma Đan Sư” bắt đầu từ đây, nhưng với hắn, ma hay phật, cũng chỉ là một danh xưng phù phiếm của cái nhìn hẹp hòi.

Nơi chân trời, một bóng áo trắng lặng lẽ nhìn xuống từ tầng mây. Là sự khinh miệt hay sự kiêng dè? Chỉ thấy kẻ đó khẽ rung tay, một bức thông điệp bí mật gửi về Tiên Cung:

“Diệp Vô Trần đã dùng Ma pháp giải độc Thiên Oán. Đạo tâm của hắn không bị vỡ, mà trái lại, dường như đã tìm ra con đường tắt để hợp nhất hai thái cực. Phải diệt trừ hắn ngay lập tức.”

Nhưng ở dưới hạ giới kia, bên trong dược điếm Bất Nhị Đường nhỏ bé, một bình rượu thơm đã được Mặc Thiên Hành rót ra, đặt cạnh gối nằm của người bạn trẻ. Một kẻ đã sẵn sàng vì nhân gian mà gánh mang danh ma, xứng đáng có được sự bình yên nhất thời giữa cơn bão tố.

Cái lò Quy Phàm vẫn nằm đó, sứt mẻ và cũ kỹ, nhưng trên thân lò đã khắc thêm một đường vằn màu đen sâu thẳm, ghi dấu một lần Diệp Vô Trần “nhập ma” để giữ lấy chân đạo.

Kết chương 114. Diệp Vô Trần tuy giải được chất độc cho cả trấn nhưng lại tự mình gánh lấy sự phản phệ và danh tiếng “ma đầu”. Đây là bước đệm lớn để hắn thấu hiểu hơn về sự nhạy cảm của nhân tính và bản chất của chính – tà.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8