Tuyệt Thế Đan Thần: Lấy Đạo Nhập Phàm
Chương 116: Luyện chế \”Thái Bình Đan\”

Cập nhật lúc: 2026-05-30 13:34:13 | Lượt xem: 8

Đêm ở Trấn Trúc Khê chưa bao giờ tĩnh lặng đến thế, một cái tĩnh lặng khiến người ta cảm thấy rợn người. Sau khi trận càn quét của Huyết Đan Môn và sự xuất hiện của Tiên sứ đi qua, những dấu vết đổ nát vẫn còn nằm ngổn ngang trên đường phố. Nhưng thứ đáng sợ nhất không phải là đống gạch vụn, mà là hơi thở xám xịt của dịch bệnh “Thiên Cực Tịch Diệt” vẫn đang lẩn khuất trong từng ngõ ngách, như một con mãnh thú bị thương đang chực chờ vồ lấy những hơi tàn cuối cùng của nhân thế.

Bên trong Bất Nhị Đường, ngọn đèn dầu lay lắt hắt lên vách tường một bóng người mảnh khảnh nhưng can trường. Diệp Vô Trần ngồi xếp bằng trên chiếc giường tre đơn sơ, khuôn mặt trắng bệch dưới ánh đèn, đôi môi tím tái vì tà độc phản phệ.

Phía đối diện hắn, Mặc Thiên Hành đang lẳng lặng lau chùi thanh kiếm gỗ Bất Nhị. Ánh mắt lão Tửu Tiên thỉnh thoảng lại liếc qua phía Vô Trần, chất chứa một nỗi lo âu hiếm thấy.

“Vô Trần, ngươi thu nạp toàn bộ Thiên Oán Lệ Độc vào người, Đạo căn đã bị nhiễm đen rồi.” Mặc Thiên Hành thở dài, giọng trầm đục: “Tiên giới hạ xuống chiêu này thực sự thâm độc. Nếu ngươi hóa giải, ngươi sẽ kiệt sức mà chết; nếu ngươi không hóa giải, dịch bệnh này sẽ biến cả Đông Huyền Châu thành vùng đất chết, và danh tiếng ‘Ma Đan Sư’ của ngươi sẽ mãi mãi không rửa sạch được.”

Diệp Vô Trần khẽ mở mắt. Trong đôi mắt vốn tĩnh lặng như nước mùa thu của hắn, lúc này loáng thoáng có những tia đỏ sẫm như máu, đó là dấu hiệu của Ma tính đang trỗi dậy. Hắn khàn giọng nói:

“Mặc huynh, trên đời này làm gì có chính, làm gì có tà? Thứ thuốc chữa được bệnh thì là tiên đan, thứ tâm cứu được người thì là Phật đạo. Tiên giới muốn ta nhập ma để có cớ trảm thảo trừ căn, nhưng họ quên mất rằng, hoa sen vốn mọc lên từ bùn lầy.”

Đúng lúc đó, Tô Nguyệt Dao bưng một bát canh thảo dược nóng hổi bước vào. Đôi mắt nàng sưng mọng, rõ ràng vừa mới khóc xong, nhưng đôi tay nàng vẫn giữ được sự ổn định kỳ lạ. Nàng bước đến bên cạnh, không nói lời nào, chỉ lặng lẽ dùng khăn thấm những giọt mồ hôi lạnh trên trán Vô Trần.

Hơi ấm từ bàn tay nàng như một luồng thanh lưu, chảy len lỏi qua làn da giá lạnh của hắn, giúp hắn áp chế một phần cơn đau thắt nơi đan điền.

“Vô Trần, người dân ở ngoài… họ bắt đầu tụ tập rồi.” Nguyệt Dao khẽ nói, giọng run run: “Có người nói chàng là cứu tinh, có người lại sợ hãi gọi chàng là yêu nhân. Nhưng Lục Manh đã đứng chặn ở cổng, gã nói ai dám bước qua một bước sẽ phải nếm thử búa của thợ rèn.”

Diệp Vô Trần mỉm cười nhàn nhạt, nụ cười mang theo chút tiêu sái giữa cơn bão tố.

“Không cần ngăn họ. Họ sợ là đúng, vì họ không thấy được ánh sáng giữa bóng tối. Nguyệt Dao, giúp ta chuẩn bị lò. Ta muốn luyện một viên đan cuối cùng để tiễn đưa trận dịch bệnh này.”

“Nhưng trạng thái của chàng…”

“Tin ta.”

Dưới ánh trăng tàn, Diệp Vô Trần gượng dậy, bước ra sân sau của dược điếm. Lục Manh nhìn thấy sư phụ, vội vàng buông cái đe thợ rèn xuống, chạy lại đỡ lấy hắn.

“Sư phụ, người cứ nghỉ đi, đồ nhi sẽ liều mạng bảo vệ hiệu thuốc này!”

Diệp Vô Trần vỗ nhẹ vào vai gã đồ đệ thô kệch: “Manh nhi, sức mạnh không chỉ nằm ở cơ bắp hay búa đập, mà nằm ở sự bình thản trước sinh tử. Ngươi canh cửa cho tốt, hôm nay sư phụ sẽ dạy ngươi một课 (bài học) cuối cùng về ‘Vạn Vật Vi Đan’.”

Quy Phàm Lô – cái lò luyện cũ kỹ, sứt mẻ – được đặt chính giữa sân. Dưới ánh trăng, nó không có chút thần thái nào của một bảo vật Tiên giới, trông chẳng khác gì một cái hũ gốm của người dân quê dùng để muối dưa.

Nhưng khi Diệp Vô Trần chạm tay vào miệng lò, một tiếng “ong” nhẹ nhàng vang lên, lan tỏa ra khắp Trấn Trúc Khê, khiến mọi âm thanh xôn xao, mọi tiếng than vãn đều chợt im bặt.

“Luyện đan cần lửa, nhưng ‘Thái Bình Đan’ này, hỏa diễm từ linh khí không luyện nổi.”

Vô Trần nhìn về phía không trung, nơi dịch bệnh đang vờn quanh như những bóng ma xám.

“Hỏa khởi!”

Hắn khẽ quát một tiếng. Nhưng thay vì một ngọn lửa rực rỡ, bên trong lò lại bốc lên một ngọn lửa màu trắng đục mờ nhạt. Đó là **”Nhân Tâm Hỏa”** – ngọn lửa được đốt lên từ khát vọng sống của hàng vạn phàm nhân đang rên rỉ trong dịch bệnh.

Nguyên liệu cho viên đan này khiến Mặc Thiên Hành cũng phải kinh ngạc.

Diệp Vô Trần không lấy ra bất kỳ gốc linh thảo nghìn năm nào. Hắn nhặt một nắm đất khô cằn ở góc tường – nơi người ta từng khóc thương cho người thân đã khuất. Hắn đổ vào đó một gáo nước giếng thanh khiết nhất của Trấn Trúc Khê. Hắn ném vào lò một vài bông lúa vàng vừa gặt hái còn vương mùi mồ hôi của lão nông. Và cuối cùng, hắn dùng tay không vỗ mạnh vào ngực mình.

*Hự!*

Một ngụm máu đen ngòm chứa đầy oán niệm và độc tố “Thiên Cực Tịch Diệt” được hắn phun thẳng vào trong Quy Phàm Lô.

“Vô Trần!” Nguyệt Dao kinh hãi kêu lên. Nàng muốn lao tới nhưng Mặc Thiên Hành đã kịp thời ngăn lại.

“Đừng phá quấy hắn! Hắn đang dùng thân mình làm thuốc dẫn, dùng oán niệm của cả vùng đất này để đúc thành một viên ‘Thái Bình’.” Mặc Thiên Hành nheo mắt, tay nắm chặt chuôi kiếm Bất Nhị, canh chừng mọi biến động từ tầng mây.

Bên trong lò luyện, sự hỗn loạn bắt đầu diễn ra. Máu đen hòa cùng đất khô và nước giếng, tạo thành một hỗn hợp sền sệt, đen kịt và tanh nồng. Tiếng gào thét của những oan hồn tử vì dịch bệnh vang vọng ra từ lòng lò, khiến không gian xung quanh vặn vẹo.

Diệp Vô Trần nhắm nghiền mắt, gương mặt hắn đau đớn đến cực độ. Mỗi hơi thở của hắn đều như bị ngàn mũi kim châm vào kinh mạch. Oán niệm là thứ nặng nề nhất thế gian, muốn luyện hóa nó thành sự bình yên, cần một tâm thế bao dung đến vô tận.

“Thái Bình không phải là không có đau thương, mà là sự chấp nhận đau thương để vươn tới ngày mai.”

Hắn lẩm bẩm, hai tay bắt ấn nhanh như chớp.

*Vèo vèo vèo!*

Xung quanh dược điếm, những hạt bụi nhỏ li ti bắt đầu bay về phía lò luyện. Đó là gì? Đó là những niềm hy vọng nhỏ nhoi nhất: Một người mẹ đang cầu nguyện cho đứa con nhỏ, một đôi tình nhân hứa hẹn sẽ cưới nhau khi dịch bệnh qua đi, một người lính già muốn về nhà ngắm vườn hoa cải…

Những “đốm sáng tâm linh” ấy hòa nhập vào ngọn lửa trắng đục, bắt đầu bao bọc lấy khối huyết nhục đen kịt kia.

Thời gian trôi qua, từ nửa đêm đến lúc rạng sáng. Diệp Vô Trần vẫn đứng đó, tóc hắn đã bạc đi vài phần, nhưng ánh mắt càng lúc càng sáng. Sức mạnh của hắn không tăng lên, nhưng sự kết nối của hắn với mảnh đất này lại càng trở nên mật thiết. Hắn cảm nhận được mạch đập của đất trời, cảm nhận được hơi thở của từng ngọn cỏ đang chống chọi với sương muối.

Trên tầng mây xa xăm, Phùng Kinh Thiên và những vị trưởng lão Tiên giới đang quan sát bằng thiên nhãn.

“Hắn điên rồi. Dùng oán niệm luyện đan? Đó là tà thuật nhất trong các tà thuật. Viên đan kia một khi thành, hắn sẽ lập tức nổ tung hoặc hóa thành một tôn đại ma đầu không ai cản nổi.” Một trưởng lão lạnh lùng nhận xét.

Phùng Kinh Thiên không nói gì, đôi lông mày kiếm của hắn khẽ chau lại. Hắn cảm thấy có điều gì đó không đúng. Trong cái thứ mà họ gọi là “tà thuật” ấy, dường như ẩn chứa một sức mạnh quy tắc còn vượt xa cả thiên đạo vô tình mà hắn hằng tôn thờ.

Dưới Bất Nhị Đường, Diệp Vô Trần bỗng mở bừng mắt.

“Đan thành, nhân gian thái bình!”

Hắn đánh mạnh một chưởng vào đáy lò Quy Phàm.

*Ầm!*

Một cột sáng không phải màu vàng của hoàng kim, không phải màu đỏ của hỏa diễm, mà là màu xanh biếc dịu mát như mầm non sau cơn mưa, từ trong lò bay vút lên trời xanh.

Viên đan thuốc xoay tròn trên không trung, không hề to lớn, chỉ bằng hạt nhãn, nhưng tỏa ra một mùi hương khiến người ta muốn rơi lệ. Đó không phải hương thơm của dược liệu, mà là mùi vị của quê hương, mùi của hơi đất sau cơn mưa rào, mùi của mái tóc người thương, và mùi của cuộc sống bình dị nhất.

Mùi hương lan tỏa đến đâu, sương mù xám xịt của dịch bệnh tan biến đến đó. Những người bệnh đang nằm thoi thóp trong nhà bỗng thấy phổi mình trở nên nhẹ nhõm, đôi mắt mờ đục trở nên sáng rõ. Những vết lở loét trên da thịt thần kỳ khép miệng, để lại lớp da mới hồng hào.

Toàn bộ Trấn Trúc Khê, rồi lan ra khắp các làng mạc lân cận, hơi thở của cái chết bị quét sạch sẽ.

Viên đan ấy không bay về phía Tiên giới để cầu cạnh vinh quang, nó tự vỡ ra thành hàng vạn hạt mưa nhỏ màu xanh, rơi xuống khắp Đông Huyền Châu.

Diệp Vô Trần ngã quỵ xuống đất, hơi thở yếu ớt. Hắn đã kiệt sức thực sự. Toàn bộ oán niệm bị hắn nén vào đan thuốc rồi dùng niềm hy vọng để trung hòa, hành trình đó tiêu tốn toàn bộ Đạo căn mà hắn vất vả xây dựng lại.

Tô Nguyệt Dao lao đến, ôm lấy thân thể lạnh toát của hắn vào lòng.

“Vô Trần! Chàng tỉnh lại đi!”

Lúc này, từ trên bầu trời, giọng nói uy nghiêm và lạnh lẽo của Phùng Kinh Thiên vang dội như sấm truyền:

“Diệp Vô Trần! Ngươi dùng ma đạo cứu người, tuy có công cứu thế nhưng đã phạm vào cấm kị thiên điều. Đan dược của ngươi mang theo ma tính, sau này tất sẽ có hậu họa khôn lường. Tiên Cung hạ lệnh, tịch thu Bất Nhị Đường, dẫn giải Diệp Vô Trần về Tiên giới thẩm vấn!”

Hư không nứt ra, ba vị Kim Giáp Tiên Tướng mang theo áp lực nghẹt thở hạ xuống sân sau hiệu thuốc. Sát khí cuồn cuộn như muốn nghiền nát tất cả phàm nhân xung quanh.

Mặc Thiên Hành bước lên một bước, thanh kiếm gỗ Bất Nhị chỉ thẳng lên trời, cười ngạo nghễ:

“Hậu họa cái gì? Tiên giới các ngươi thấy người ta cứu được chúng sinh mà các ngươi muốn hủy diệt, nên thấy thẹn quá hóa giận sao? Muốn dẫn hắn đi? Phải hỏi thanh kiếm nát này của lão già này đã!”

Lục Manh cũng đứng lên, nắm chặt cái búa tạ, gầm lên một tiếng đầy nộ khí: “Ai dám chạm vào sư phụ ta, ta sẽ đập nát đầu hắn!”

Giữa không khí căng thẳng ấy, Diệp Vô Trần khẽ cử động. Hắn dựa vào lòng Nguyệt Dao, nhìn về phía ba vị Tiên tướng, rồi lại nhìn lên đám mây nơi Phùng Kinh Thiên đang đứng.

Hắn cười, một nụ cười mệt mỏi nhưng tràn đầy sự mỉa mai.

“Thiên điều? Các ngươi tự đặt ra quy tắc để trị vì, lại nói đó là thiên điều. Ta luyện Thái Bình Đan bằng chính nỗi đau của ta và niềm tin của họ. Ma hay Thần, do mắt ngươi nhìn, không do tâm ta định.”

Hắn cố gắng đưa tay lên, chỉ vào những hạt mưa xanh vẫn đang rơi ngoài hiên.

“Ngươi nhìn xem, nhân dân của ngươi đang quỳ lạy cái gì? Họ không lạy Tiên Cung cao sang, họ lạy sự sống vừa hồi sinh từ đất mẹ. Phùng Kinh Thiên, ngươi thua rồi.”

Ngay khi lời vừa dứt, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra. Những hạt mưa màu xanh rơi xuống đất không thấm vào trong lòng đất, mà từ chỗ đó, những đóa hoa sen trắng tinh khiết bắt đầu mọc lên, phủ kín cả sân dược điếm, bao bọc lấy Diệp Vô Trần và mọi người.

Một lớp màn hào quang ôn hòa nhưng cực kỳ kiên cố hiện lên, đẩy lùi sát khí của ba vị Tiên tướng.

“Đạo Tâm của chúng sinh…” Phùng Kinh Thiên trên cao biến sắc: “Hắn… hắn thật sự có thể dùng sức mạnh của người phàm để chống lại quy tắc của Tiên giới?”

Đó không phải là pháp thuật, đó là ý chí của hàng triệu con người vừa được cứu sống. Khi họ đặt niềm tin vào Diệp Vô Trần, họ đã vô tình tạo ra một lớp “Tín ngưỡng lực” khổng lồ, một thứ giáp trụ thần thánh mà ngay cả Tiên nhân cũng khó lòng phá vỡ trong nhất thời.

“Chúng ta đi.” Diệp Vô Trần thầm thì với Nguyệt Dao.

“Đi đâu?”

“Rời khỏi trấn này. Thái Bình Đan đã xong, dịch bệnh đã hết, nhưng bão tố phía trước mới thật sự bắt đầu. Chúng ta phải tìm một nơi khác để… nhập phàm sâu hơn nữa.”

Diệp Vô Trần biết, việc hắn hút hết Thiên Oán Lệ Độc chỉ là giải pháp tạm thời. Hiện giờ, sâu trong tâm thức hắn, một mầm mống Ma Đạo đang âm thầm nảy nở. Nếu không thể tìm được cách hòa hợp hoàn toàn giữa Ma tính và Đạo tính, sớm muộn gì hắn cũng sẽ trở thành thứ mà hắn luôn chán ghét.

Trong ánh bình minh vừa hé rạng, Mặc Thiên Hành gánh lấy hành trang, Lục Manh vác theo đe búa, còn Diệp Vô Trần tựa vào vai Nguyệt Dao, bốn người lặng lẽ rời khỏi Bất Nhị Đường qua lối cửa sau.

Người dân Trấn Trúc Khê sau đó phát hiện hiệu thuốc trống không, chỉ còn lại một tấm biển gỗ nhỏ treo trên cánh cửa đã vỡ nát:

*”Bất Nhị Đường – Đau chữa thân, Nhẫn chữa tâm. Thái bình đã đến, người trồng thuốc đi chơi.”*

Dưới tấm biển, một luống rau cải nhỏ xanh mướt đang vươn mình trong sương sớm, mạnh mẽ và kiên cường, mặc cho gió bão phương xa đang cuộn trào về phía Đông Huyền Châu.

Hành trình “Lấy Đạo Nhập Phàm” của Vô Trần vừa kết thúc một chương đầy máu và nước mắt, nhưng đồng thời cũng mở ra một chương mới: Nơi hắn không còn là một Đan Đế lánh đời, mà là một kẻ đang vật lộn giữa ranh giới giữa Thánh và Ma để tìm ra con đường cứu chuộc cho cả bản thân mình và chúng sinh.

Sau lưng họ, Trấn Trúc Khê hồi sinh. Trước mặt họ, là dãy núi mờ sương và những thử thách mà Tiên giới đang điên cuồng chuẩn bị để vây hãm vị “Đan Thần” này.


*Hết chương 116.*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8